Bọt Tháng Ngày

Ông Thày tu từ kho đồ thờ đi ra, theo sau là một gã Bedon và một gã Chuiche 21 . Họ mang những hộp các tông to có gợn sóng chứa đầy những đồ trang trí.

- Khi cái xe cam nhông của những tay thợ vẽ đến, anh hãy cho nó vào đến tận ban thờ, Joseph ạ, ông ta nói với Chuiche. Thực sự, hầu như tất cả các Chuiche chuyên nghiệp đều được gọi là Joseph.

- Người ta vẽ toàn màu vàng ạ? Joseph hỏi.

- Có những đường kẻ tím, Bedon trả lời, đó là Emmanuel Judo, một anh chàng vui tính cao lớn dễ thương có bộ quân phục và dây chuyền vàng óng ánh như những chiếc mũi bị đóng băng.

- Đúng, ông Thày tu nói, bởi vì Cú Xám 22 tới làm lễ Chúc phúc. Lại đây, ta sẽ trang trí ban công của các nhạc công bằng tất cả những gì ta có trong cái hộp này.

- Có bao nhiêu nhạc công? Chuiche hỏi.

- Bảy mươi ba. Bedon trả lời.

- Và mười bốn Trẻ em Đức tin. Ông Thày tu tự hào nói.

Chuiche huýt một tiếng dài: “Fuyuyuu..."

- Chỉ có hai người họ cưới! Gã nói vẻ khâm phục.

- Phải, Thày tu trả lời. Với những người giàu thì thế đấy.

- Có đông người không? Bedon hỏi.

- Đông! Chuiche đáp. Tôi sẽ lấy cây kích dài màu đỏ của tôi và cây gậy có chỏm đỏ.

- Không, Thày tu bảo. Phải lấy cây kích vàng và gậy tím, như thế sẽ đặc biệt hơn.

Họ đến dưới ban công. Ông Thày tu mở cái cửa nhỏ ẩn trong một cây cột đỡ vòm nhà thờ, rồi mở vòm ra. Người nọ tiếp sau người kia, họ chui vào cái cầu thang hẹp xoáy trôn ốc vô tận kiểu Archimède. Một ánh sáng mờ ảo chiếu từ trên cao xuống.

Họ leo hai mươi bốn vòng xoáy trôn ốc và ngừng lại để thở.

- Mệt thật! Thày tu nói.

Chuiche, người đứng thấp nhất, tán thành, còn Bedon ở giữa cũng ủng hộ nhận xét đó.

- Còn hai vòng rưỡi nữa, Thày tu bảo.

Họ nhoi lên trên cái mái bằng ngược hướng ban thờ, cách mặt đất một trăm mét và qua đám sương mù, khó mà nhận ra ban thờ đó. Mây vào trong nhà thờ một cách tự nhiên và những bông mây rộng màu xám lơ lửng khắp gian giữa.

- Trời sẽ đẹp, Bedon vừa nói vừa hít hương vị của mây. Tôi ngửi thấy có mùi húng tây.

- Có cả mùi thơm của xạ cúc lan nữa. Chuiche chêm vào. Chắc chắn là tôi có ngửi thấy.

- Tôi hy vọng rằng buổi lễ sẽ thành công! Ông Thày tu nói.

Họ đặt hộp các tông xuống và bắt đầu trang trí những chiếc ghế của nhạc công, Chuiche giở chúng ra, thổi bụi ở phía trên rồi đưa chúng cho Bedon và Thày tu.

Trên đầu họ, những cây cột vươn mãi, vươn mãi và hình như chúng gặp nhau ở nơi rất cao. Mặt đá mờ màu kem tắm mình trong ánh nắng nhẹ và êm, phản chiếu buổi sớm mai ngọt dịu chứa chan đang vuốt ve. Tít trên cao, bầu trời xanh biếc.

- Phải lau bóng những chiếc micro, ông Thày tu bảo Chuiche.

- Tôi mở nốt mấy thứ cuối cùng ra, Chuiche trả lời, rồi tôi sẽ lo đến nó!

Gã lôi từ cái đãy của gã ra một miếng giẻ bằng len đỏ và bắt đầu xát mạnh chân đế của chiếc micro đầu tiên. Có tất cả bốn chiếc xếp hàng trước những cái ghế của dàn nhạc, chúng được bố trí làm sao để khi có một hồi chuông ngân ở phía ngoài nhà thờ ở phía bên trong, người ta sẽ nghe thấy điệu nhạc.

- Nhanh tay lên, Joseph! Thày tu giục. Emmanuel và tôi, chúng tôi đã xong.

- Đợi tôi, tôi cần được ưu tiên thêm năm phút. Chuiche nói.

Bedon và Thày tu đậy nắp những chiếc hộp đựng đồ lại và xếp chúng vào một góc ban công cho dễ tìm sau đám cưới.

- Tôi đã sẵn sàng! Chuiche nói.

Cả ba đều khóa dây curoa ở dù của họ lại và duyên dáng lao vào hư vô. Ba bông hoa lớn màu xanh mở bung ra với tiếng bập bềnh êm mượt và không có gì trở ngại, họ đặt chân lên những viên đá nhẵn bóng ở gian giữa nhà thờ.