Hôm nay là thứ Bảy, học sinh tan học sau ba tiết buổi chiều là được nghỉ.
Cố Viễn ăn tối từ sớm, lái chiếc Chevrolet Sedan rẻ tiền của mình đến khu Bắc Thành. Hôm nay anh ta đến để thám thính, mục tiêu là Viện trưởng Tòa án Nhân dân huyện, Hồ Hải Bình.
Tiếng tăm của Hồ Hải Bình ở địa phương không được tốt cho lắm.
Thứ nhất, ông ta học chuyên ngành lịch sử, không phải luật, vậy mà cũng có thể làm đến chức Viện trưởng tòa án. Điều này chứng tỏ chế độ hiện hành là sáng suốt và tiên tiến nhất thế giới, tuyển dụng nhân tài không câu nệ tiểu tiết.
Thứ hai, nghe nói ông ta rất háo sắc. Ông ta đã ly hôn nhiều năm, có một cô con gái ở nước ngoài, ngày thường sống một mình, vì vậy ông ta thường xuyên xuống cơ sở “an ủi” các quần chúng nữ.
Về phương diện tài sản, ông ta có vẻ khá kín tiếng. Không ở biệt thự mà ở chung cư có thang máy, đi xe công, trên người không đeo đồ hiệu xa xỉ rõ ràng. Nhưng điều đó không có nghĩa là ông ta không có tiền. Ông ta có tiền, rất nhiều tiền, người dân Huyện Ninh ai cũng biết điều này.
Nơi ở của Hồ Hải Bình là do Diệp Viện Triêu nói cho Cố Viễn biết.
Cố Viễn rất thận trọng. Sau khi lái xe đến khu Thành Bắc, anh ta đỗ xe ở một con phố cách đó rất xa, rồi đi bộ đến khu chung cư của Hồ Hải Bình. Làm vậy tất nhiên là để tránh bị cảnh sát chú ý khi kiểm tra camera giám sát sau này.
Anh ta đang đi qua một con phố náo nhiệt thì sau lưng có tiếng gọi: “Thầy Cố!”
Anh ta quay lại nhìn, là Trần Tường, học sinh giỏi của lớp tự nhiên do anh ta dạy. Trần Tường đang cầm một cuốn sách, đứng cạnh xe đẩy bán gà luộc muối.
“Thầy Cố, sao thầy lại ở đây ạ?” Mắt Trần Tường ánh lên vẻ vui mừng, cậu rất vui khi gặp anh.
Cố Viễn cười, bước tới: “Chẳng phải các em được nghỉ rồi sao, thầy cũng nghỉ ngơi một chút, đến nhà bạn chơi.”
Trần Tường quay sang người phụ nữ trung niên sau xe đẩy: “Mẹ, đây là thầy Cố mà con hay kể với mẹ đó.”
Cố Viễn nhìn người phụ nữ. Tóc mai bà đã bạc, mặt nhiều nếp nhăn, trông già hơn tuổi thật rất nhiều. Anh gật đầu với bà: “Chào bác, bác là mẹ của Trần Tường ạ. Trần Tường học rất giỏi, các môn Toán, Lý, Hóa đều nổi bật, là học sinh xuất sắc nhất của tôi. Trong kỳ thi toàn quốc năm sau, nếu em ấy đạt thành tích tốt ở cả môn Toán và Vật lý, được tuyển thẳng vào Thanh Hoa, Bắc Đại cũng không thành vấn đề đâu ạ!”
Gương mặt người phụ nữ ngập tràn hạnh phúc, nếp nhăn vì cười mà hằn sâu hơn: “Thật sự là nhờ thầy Cố giúp đỡ nhiều ạ. Tôi hay nghe nó kể thầy rất quan tâm đến nó, nó quý thầy lắm. Nào, thầy Cố, thầy cầm con gà này đi.” Bà vội vàng lấy một con gà luộc muối bóng bẩy, thuần thục chặt ra, cho vào túi rồi đưa cho anh.
Cố Viễn vội từ chối, nhưng hai mẹ con nhất quyết dúi con gà vào tay anh. Thế là, anh đành phải xách theo một con gà luộc muối đi thám thính để gây án.
Đi khỏi con phố một đoạn khá xa, Cố Viễn lén quay người lại nhìn hai mẹ con Trần Tường. Hai người đang vừa đi vừa nói cười vui vẻ, có lẽ người mẹ đang vui mừng từ tận đáy lòng vì thành tích của con trai, còn cậu con trai thì đang tràn đầy khao khát về một tương lai xán lạn.
Cố Viễn mỉm cười, vành mắt hơi hoe đỏ.
Trường cấp ba số 1 Huyện Ninh nơi anh dạy là trường trọng điểm cấp tỉnh, toàn bộ học sinh giỏi trong huyện đều tập trung ở đây. Ngoài những em đỗ vào nhờ thành tích thi cấp ba xuất sắc, hằng năm còn có một số học sinh trái tuyến nhà có điều kiện và con em của các quan chức nhập học nhờ quan hệ.
Trong số học sinh anh dạy nhiều hoàn cảnh gia đình rất đặc biệt. Có những em thuộc diện đặc biệt khó khăn, thậm chí có em mồ côi cha mẹ từ sớm phải ở với họ hàng, hoặc có cha mẹ mắc bệnh hiểm nghèo. Các em sống rất tiết kiệm, mỗi bữa ở căng tin trường chỉ ăn một món chay, thậm chí có em thường xuyên sống qua ngày bằng mì gói rẻ tiền, nhưng thành tích học tập của những học sinh này đều rất tốt.
Cũng có những học sinh có gia cảnh vô cùng khá giả, mỗi ngày đi học và tan trường đều có xe sang đưa đón. Thành tích của nhóm học sinh này có tốt có xấu, không phải cứ con nhà giàu là không có chí tiến thủ. Ví dụ như Tăng Tuệ Tuệ, điều kiện gia đình rất tốt, bố là lãnh đạo cục công an, mẹ cũng làm trong cơ quan nhà nước, bản thân cô bé học hành cũng rất chăm chỉ.
Cố Viễn cũng hiểu phần nào về hoàn cảnh gia đình của học sinh. Anh biết nhà Trần Tường không khá giả, tất cả sách tham khảo đều là sách cũ mượn từ thư viện, vì vậy anh cũng thường cho Trần Tường mượn tài liệu của mình. Trần Tường học rất chăm chỉ, ngoài môn tiếng Anh không được tốt lắm, các môn khác đều đứng đầu. Với đà này, cho dù không chắc chắn mười mươi vào được Thanh Hoa, Bắc Đại, thì các trường đại học trọng điểm khác chắc chắn không thành vấn đề.
Có lẽ trong lòng đứa trẻ này cũng đang nỗ lực học tập để thay đổi vận mệnh gia đình.
Cố Viễn dường như nhìn thấy hình bóng của chính mình trên người cậu bé.
Ngày thường lễ Tết, cũng có nhiều phụ huynh đến thăm anh với tư cách là giáo viên chủ nhiệm, đa số là tặng thẻ siêu thị hoặc những thứ tương tự. Nhưng so với hôm nay, anh đột nhiên cảm thấy con gà trong tay mình nặng trĩu.
Lại nhìn con gà trong tay, Cố Viễn mỉm cười, tiếp tục đi về phía khu chung cư của Hồ Hải Bình.
Chú Diệp nói với anh rằng hôm giết Vương Bảo Quốc xong, trên đường có người gọi nhưng chú không để ý mà đi thẳng. Mặc dù sau đó chú Diệp đã lẻn về nhà mà không bị ai thấy, nhưng dù sao cũng có nhân chứng nhìn thấy chú ở gần hiện trường vụ án. Đây là một điểm rủi ro. Cảnh sát có thể đã hỏi được nhân chứng đó, có lẽ đã bắt đầu điều tra chú Diệp. Nhưng Cố Viễn đã sắp xếp cả rồi.
Nhưng cảnh sát lúc này càng tuyệt đối không thể ngờ rằng, ngày cuối cùng của Hồ Hải Bình cũng sắp đến rồi.