Tác giả: david baldacci

Hung Hiểm

Lượt đọc: 18141 | 9 Đánh giá: 8,7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 3

“Đó là gì vậy?” Jamison hỏi trong khi hai người tới gần đích đến.

Cô chỉ về những đụn vàng chói cuộn lên trong màn đêm như những ánh lửa lễ hội chập chờn khi họ chạy xe vụt qua.

“Lửa đốt khí ga thiên nhiên,” Decker nói. “Khí tuôn lên từ các giếng dầu. Khí ga thiên nhiên được tìm thấy cùng với dầu. Ở vùng này, họ khoan khai thác cả hai thứ. Nhưng đôi khi, họ xả khí ga ra và đốt cháy luôn ở đầu trên giếng dầu. Tôi đoán, trong một số trường hợp, xử lý chúng theo bất cứ cách nào khác cũng là quá tốn kém và không phải lúc nào người ta cũng có cơ sở hạ tầng để dẫn khí ga ra theo đường ống”

Jamison có vẻ ngỡ ngàng. “Anh có biết chúng ta đang nói về bao nhiêu khí ga thiên nhiên không đấy?”

“Một thống kê tôi đọc có nói mỗi tháng lượng khí họ đốt bỏ có thể sưởi ấm cho bốn triệu ngôi nhà.”

“Bốn triệu ngôi nhà, anh nghiêm túc đấy chứ?”

“Đó là những gì tôi đọc được.”

“Nhưng làm thế chẳng phải có hại cho môi trường sao? Ý tôi là họ đang đốt methan tinh khiết phải không?”

“Chuyện đó thì tôi không rõ. Nhưng có lẽ việc này có hại.”

“Những ngọn lửa kia trông thật kỳ dị. Chúng làm tôi nghĩ tới hình ảnh đám zombie cầm đuốc hành quân.”

“Tốt hơn hãy làm quen với chúng đi. Có vẻ chúng xuất hiện khắp nơi.”

Trong lúc họ chạy xe, quả thực những quầng lửa như thế xuất hiện khắp nơi. Phong cảnh trông như một chiếc bánh khổng lồ với hàng trăm cây nến.

Họ chạy xe ngang qua một khu rộng rãi toàn nhà di động cùng những con phố có lát vỉa hè, những tấm biển chỉ đường và sân chơi. Những chiếc xe, phần lớn là xe bán tải nâng gầm bết bùn hay xe SUV cứng cáp, đậu dưới các nhà xe mái kim loại ở phía trước các căn nhà di động.

Họ cũng đi ngang qua những khu đất lớn với các giếng khai thác dầu và khí ga thiên nhiên có ngọn lửa cháy phụt lên cùng các container kim loại, có hàng rào an ninh đồ sộ bao quanh. Những người đàn ông đội mũ bảo hộ mặc áo chống lửa màu cam đang lái xe hay hối hả chạy bộ qua lại thực hiện đủ loại công việc. Từ đằng xa, trông họ như những con kiến khổng lồ trong một nhiệm vụ tối quan trọng.

“Đây là một thị trấn khai mỏ,” Decker nói. “Lý do duy nhất để vẫn còn một thị trấn ở đây. Hàng nghìn công nhân đã di cư tới vùng này của Bắc Dakota để hút dầu và khí ga từ đá phiến tìm thấy trong khu vực. Cụ thể hơn là đá phiến Bakken. Tôi có đọc được rằng lòng đất ở đây chứa trữ lượng nhiên liệu hóa thạch đủ khai thác trong một trăm năm.”

“Rồi rồi, nhưng chẳng lẽ họ chưa nghe nói tới biến đổi khí hậu sao?”

“Chà, đây là một công việc.”

“Phải, một công việc ngày nay, chẳng còn hành tinh nào để sống ngày mai.”

“Tôi đồng ý với cô mà. Nhưng khi cô phải xoay xở kiếm đồ ăn cho ngày hôm nay thì sao nào? Và còn những người có thể kiếm được mức lương sáu chữ số khi khai thác các mỏ dầu ở đây? Trước đó, họ từng sống chật vật, nhưng giờ tình hình có vẻ ổn định hơn.”

"Lại Google à?"

Decker nhún vai. “Tôi là một gã tò mò. Hơn nữa, cả hai người anh em rể của tôi đều làm việc ở các mỏ dầu và khí ga. Tôi đoán nhờ thế nên tôi cũng tìm hiểu được ít nhiều.”

Họ chạy xe ngang qua một trạm dừng xe tải với mười lăm cây bơm xăng, một quán ăn và cả một khu nhà tắm, một tiệm giặt, một cửa hàng bách hóa mà vô số biển hiệu cho hay có bán pizza nóng, propan, dung dịch làm giảm khói thải cho động cơ diesel, nhật ký lái xe tải, quạt và chất chống đông, bên cạnh rất nhiều mặt hàng được liệt kê khác. Một tấm bảng trưng ra những bức ảnh cỡ bự của các cô bồi bàn khêu gợi mặc quần soóc cũn cỡn hết cỡ cùng áo xẻ sâu. Một tấm biển khác tuyên bố trạm này sở hữu bộ sưu tập đĩa DVD giải trí cho người lớn tuyệt nhất trên toàn bang Bắc Dakota. Bãi đậu xe chật kín những chiếc xe rơ moóc đủ kích thước, màu sắc và kiểu loại, với điểm nhấn là những món phụ kiện mạ crôm, núm trang trí đầu trục bánh xe nhọn hoắt, và những bức họa phun sơn trang trí trên các buồng lái. Những bức họa này gồm đủ đề tài từ các con rồng, các khẩu súng cho tới những lá cờ Mỹ hay những phụ nữ khỏa thân với bộ ngực đồ sộ.

“Chà, tôi đoán vậy là chúng ta biết thứ gì được ưa thích ở đây,” Jamison nói.

“Không phải chỉ ở nơi này thứ đó mới được ưa thích,” Decker khô khan trả lời.

Tiếp theo, họ chạy qua những khu bãi chật kín chỗ dành cho xe cắm trại và một khu mua sắm trông có vẻ như vừa mới mọc lên. Khu mua sắm có một nhà hàng BBQ với biển hiệu hứa hẹn món thịt lợn hầm miền Nam ngon nhất quanh đây; rồi một nhà hàng ăn nhanh Subway, một cửa hàng China Express, một phòng tập gym mở cửa hai mươi bốn giờ, một nhà hàng thịt nướng và thậm chí cả một nhà hàng sushi. Có một tấm bảng điện tử treo trên tường hiển thị giá dầu và khí ga hiện thời. Bên cạnh trung tâm mua sắm là một nhà thờ lớn xây bằng gạch. Ở mặt trước tấm biển bên ngoài nhà thờ, ai đó đã sắp xếp các chữ cái màu đen thành dòng chữ, CHÚA ĐÃ SÁNG TẠO NÊN TRỜI, ĐẤT, DẦU VÀ KHÍ GA. HÃY CHIA SẺ CỦA CẢI. HÃY QUYÊN GÓP CHO CHÚA. CHÚNG TÔI CHẤP NHẬN VENMO. LỚP HỌC KINH THÁNH MỖI TỐI LÚC 7 GIỜ.

Jamison liếc nhìn vào gương chiếu hậu. “Có một đoàn xe rơ moóc và xe tải ngay đằng sau tôi, và chúng vẫn ở đó suốt nửa giờ vừa qua.” Cô đưa mắt quan sát dòng xe di chuyển theo chiều ngược lại. “Và cả một đội quân xe tải nữa theo hướng ngược lại. Toàn bộ nơi này sặc mùi dầu diesel.”

“Chúng chở thiết bị và vật tư cung ứng tới, bao gồm cả những hóa chất họ bơm vào lòng đất. Có vẻ việc này diễn ra suốt 24/7."

“Còn những chiếc xe tải chạy theo chiều ngược lại?”

“Chở dầu và khí đi, tôi đoán vậy.” Anh chỉ về phía trước. “Chúng ta sắp phải rời khỏi con đường này. Họ đã xây một đường vành đai quanh thị trấn để xe tải không phải chở hàng chạy ngang qua giữa thị trấn.”

Jamison rẽ vào lối ra tiếp theo, và chẳng bao lâu sau, họ thấy vô số ánh đèn đằng xa. “Tôi đoán đó là thị trấn chúng ta hướng tới.”

“Phải. London, Bắc Dakota.”

“Tôi tự hỏi làm thế nào nó lại có cái tên đó,” Jamison nói.

“Có lẽ một tay nào đó từ Anh đã tới đây và cắm một lá cờ. Ngay giữa một biển dầu và khí ga. Dân số khoảng mười lăm nghìn, và một nửa trong số họ làm việc tại các mỏ dầu, nửa còn lại phục vụ những người này. Ba năm gần đây, dân số đã tăng gấp ba. Và dân số nơi này sẽ lại tăng gấp ba chỉ sau nửa quãng thời gian kể trên nếu mọi thứ tiếp tục diễn ra như hiện tại.”

“Ồ, anh quả thực đã tìm hiểu kỹ càng đấy,” Jamison bình luận.

“Tôi thường muốn biết mình đang dấn thân vào cái gì.”

Cô nhìn anh tò mò. “Và anh nghĩ nó là gì, ngoài một cuộc điều tra án mạng ra?"

“Đây là Miền Tây Hoang Dã, Alex. Nó giống Cơn sốt vàng ở California năm 1849, chỉ có điều ở quy mô khủng hơn.”

“Chính xác thì anh đang muốn nói gì?”

“Rằng các quy tắc thông thường của văn minh không nhất thiết áp dụng ở đây.”

“Anh nghiêm túc đấy chứ?”

“Rất nghiêm túc.”

Họ chạy xe xuống con phố chính đông nghịt người bất chấp cơn bão sắp đến, và tới một ngõ cụt khi những giọt mưa lạnh lẽo đầu tiên bắt đầu rơi xuống.

“Chỉ đường giùm tôi đi.”

“Rẽ trái ở ngã rẽ kế tiếp,” Decker nói.

Họ dừng xe lại trước nơi hóa ra là một nhà tang lễ.

Lúc này, Decker dành cho Jamison một cái nhìn tò mò.

“Bắc Dakota là một bang sử dụng giám định viên tử vong bất thường chứ không sử dụng bác sĩ pháp y. Tay giám định viên sở tại ở đây cũng điều hành nhà tang lễ, lò hỏa táng, và cả nhà xác. Dịch vụ trọn gói.”

“Cô đã tìm đọc về vụ này hả?” Anh hỏi.

Cô mỉm cười tinh quái. “Tôi là một cô nàng tò mò mà.”

“Ít nhất anh ta cũng được đào tạo về pháp y chứ?”

Jamison nhún vai. “Chúng ta chỉ có thể hy vọng thôi.”

Họ chỉ vừa kịp nhanh chân hơn những làn mưa đang tuôn xuống khi chạy nước rút tới chỗ cửa trước để tìm gặp một người đã chết.

« Lùi
Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang