Tôi cũng không tin chuyện phong thủy. Nhưng dân Việt mình tin vào phong thủy cũng nhiều. Nhất là đi mua nhà hay xây cất nhà cửa. Có những người không bao giờ mua căn nhà nào có con đường đâm trổ vào, tin rằng sẽ bị nhiều chuyện xui lắm. Hay đi xây nhà là phải triệu thầy phong thủy đến, bảo sao là nghe vậy. Mấy anh này được dịp để vẽ ra tiền. Phải xây nhà nhìn theo hướng này, cây này chắn đường sinh khí, phải chặt ngay, để lại thế nào cũng có chết chóc xẩy ra. Hay phải đặt cục đá lớn ngoài sân để án ngữ vận khí xui len lỏi vào trong nhà.
Mấy anh ba Tàu còn tin vào phong thủy hơn ai hết. Ở Hồng Kông có hotel lớn đồ sộ, bỗng dưng có một lỗ sâu hoắm giữa mặt building lớn nhất sát núi. Hóa ra có anh thày phong thủy phán rằng có con rồng mỗi sáng từ núi bay xuống tắm biển, bị building này chắn lối sẽ gây ra đại họa. Nên phải khoét một lỗ lớn để rồng ta có chỗ chui qua, bay từ núi xuống tắm biển, phơi nắng, hóng mát. Ban quản trị hotel nghe thầy phong thủy, địa lý phán như thế, không dám sai lời, cho khoét ngay lỗ lớn để rồng bay qua, mất vài triệu Mỹ Kim nhằm nhò gì! Miễn là theo đúng phong thủy để làm ăn phát tài, may mắn là quý rồi!
Tôi có anh bạn vong niên là bác sĩ kiêm nhà văn Lê Văn Lân, hơn tôi đến mười mấy tuổi. Anh là người thông thái, thích tìm tòi, học hỏi. Ngoài viết văn, anh còn viết những bài nghiên cứu về văn chương, phong tục, văn hóa nói chung. Đặc sắc nhất là những bài anh viết về các món ăn, ít người sánh bằng, đăng trên nhiều báo chí của hải ngoại và làm anh nổi tiếng. Trước khi anh mất vài năm, anh chú ý đến vấn đề phong thủy, địa lý và anh viết nhiều bài vở về vấn đề này.
Lần đó tôi mở party tại nhà, mời nhiều người quen trong đó có anh Lân. Anh đến nhà tôi lần đầu tiên và sau khi ăn uống, nói chuyện bông đùa với mọi người, anh kéo tôi ra riêng và hỏi:
- Anh có muốn tôi xem phong thủy, địa lý cho căn nhà này của anh không?
Chắc hẳn anh Lân cho là tôi sẽ vồ lấy, ưng thuận ngay! Tôi trả lời làm anh chưng hửng:
- Cảm ơn anh có nhã ý. Nhưng anh Lân ơi, tôi không tin vào mấy chuyện này. Lỡ anh bảo tôi chặt cây này, trồng cây khác vào chỗ nọ. Hay anh bắt tôi sửa căn phòng này, khuân mấy cục đá lớn về làm núi giả, đào chỗ này lên thả cá...Tôi làm biếng lắm, lại không tin nữa. Anh có đi xem phong thủy, xin anh cứ tự nhiên. Nhưng anh đừng nói gì cho tôi biết nhé!
Anh Lân không nói gì, chỉ gật đầu tỏ vẻ hiểu ý. Nhưng anh đâu chịu thôi! Anh đi vòng quanh nhà, ngắm nghía lâu lắm, chỗ anh lắc đầu, chỗ khác anh gật gật. Rồi giữ đúng lời, anh không nói gì về ý kiến của anh về địa lý, phong thủy của căn nhà. Nhưng anh đưa ngón cái lên, ra cái điều được đấy! Ngụ ý: "Anh chỉ cấm tôi không được nói, nhưng anh đâu có bắt tôi không được ra dấu đâu!"
Thế là sau cùng dù tôi có phản đối, anh Lân vẫn xem phong thủy, địa lý nhà tôi và cho tôi biết là cũng được. Và vẫn giữ đúng lời là không nói câu nào cả!