Anh đã 33 tuổi. Anh bật mạnh dậy, thở hổn hển. Mái tóc đen dày của anh ta bết mồ hôi. Anh mở mắt khó khăn giữa màn đêm, cố hết sức tập trung vào cánh tay, các khớp ngón tay của mình, bất cứ thứ gì, để biết được mình đang ở đây, trong một căn phòng bên trên hiệu bánh mì và không phải như trước đây trong chiến tranh, trong một ngôi làng, trong đám cháy. Giấc mơ đó. Liệu nó có còn mãi không?
Đúng vào lúc trước 4 giờ sáng. Chẳng phải lúc quay lại ngủ. Anh ta chờ cho tới khi nhịp thở của mình lắng xuống, rồi từ từ lăn ra khỏi giường, cố không làm vợ anh thức giấc. Anh ta đặt chân phải của mình xuống trước, không theo thói quen để tránh cái chân trái bị cứng nhắc vẫn thường xảy ra. Eddie bắt đầu mỗi buổi sáng với cách tương tự như vậy. Từng bước đi khập khiễng.
Trong phòng tắm, anh để ý thấy hai mắt mình đỏ ngầu, anh vẩy tung tóe nước lên mặt. Lúc nào cũng thấy một giấc mơ tương tự: Eddie đi lang thang qua những đám cháy ở Philippines vào đêm chiến tranh trước đây của anh. Những căn chòi tạm bợ của ngôi làng chìm ngập trong lửa và không ngớt tiếng kêu ré lên the thé. Cái gì đó không thấy được đánh vào các chân của Eddie và anh ta đập mạnh nó, nhưng không trúng, rồi anh lại đập mạnh, lại không trúng. Các ngọn lửa càng lúc càng dữ dội, kêu ào ào như tiếng động cơ, rồi Smitty xuất hiện, gào lên gọi Eddie, anh hét lên, “Đi đi! Đi đi!” Eddie cố nói nhưng khi mở miệng, tiếng kêu ré lên the thé lại phát ra từ trong họng anh. Rồi cái gì đó túm lấy các chân kéo anh xuống dưới đất bùn.
Và rồi anh thức giấc. Toát mồ hôi ra. Thở hổn hển. Lúc nào cũng là giấc mơ tương tự như thế. Phần tệ hại nhất không phải là tình trạng thao thức khó ngủ. Phần tệ hại nhất là về đêm thì giấc mơ ấy thường đến với anh, một chuyện phim buồn như đám mây che phủ cả ngày ấy. Ngay cả những chốc lát vui vẻ của anh, anh cũng cảm thấy như được đóng khung trong cái u buồn ấy, giống như những cái lỗ được đâm vào trong phiến băng cứng.
Anh âm thầm mặc quần áo và đi xuống cầu thang. Chiếc tắc xi đậu bên góc phố, nơi đậu thường xuyên của nó, Eddie lau sạch hơi ẩm nơi kính chắn gió. Anh không bao giờ kể cho Marguerite về nỗi buồn của mình. Cô vuốt tóc anh và nói, “Bị sao vậy?” và anh bảo, “Không sao, anh chỉ bị mệt”. Và bỏ lửng câu chuyện ở đó. Làm sao anh có thể giải thích được nỗi buồn như thế khi cô ta được coi là đã làm cho anh hạnh phúc? Thực ra anh không thể giải thích điều đó với ngay cả chính mình. Tất cả điều anh biết là cái gì đó đã bước vào phía trước anh, chặn đường anh, cho tới đúng thời gian anh không còn tin tưởng vào hoàn cảnh, anh bỏ học kỹ thuật và không còn ý định nay đây mai đó nữa. Anh chấp nhận số phận. Và anh sẽ như thế mãi mãi.
Đêm nay, khi Eddie đi làm về, anh đậu chiếc tắc xi bên cạnh góc phố. Anh đi chậm chạp lên cầu thang. Từ căn phòng của anh, anh nghe có tiếng nhạc, một bản nhạc quen.
“Anh đã làm cho em yêu anh
Em không muốn làm điều đó,
Em không muốn làm điều đó...”.
Anh mở cửa nhìn thấy chiếc bánh ngọt trên bàn và một cái gói màu trắng nhỏ thắt dải ruy băng.
Marguerite từ phòng ngủ la lên, “Anh yêu? Phải anh đó không?” Anh nhấc cái gói màu trắng lên. Kẹo bơ cứng. Từ cầu tàu.
Marguerite xuất hiện, hát với giọng ngọt ngào êm ái, “Happy birthday to you...”. Cô ta trông rất đẹp, mặc cái áo đầm có in hình trang trí mà Eddie thích, mái tóc và đôi môi của cô đã được sửa soạn kỹ lưỡng. Eddie cảm thấy cần phải hít vào để định thần như thể không xứng đáng với phút giây ấy. Anh chiến đấu với bóng tối đang chế ngự trong anh, anh hét lên, “Hãy để tôi yên, hãy để cho tôi cảm nhận điều này theo cách tôi có thể cảm thấy”.
Marguerite hát xong bài hát ấy và hôn lên môi anh.
Cô ấy thì thầm, “Muốn đấu tranh với em để ăn kẹo bơ cứng hả?”
Anh tiến đến hôn lại cô. Người nào đó gõ nhẹ vào cửa.
“Eddie! Anh có ở trong đó không? Eddie?”
Ông Nathanson, người làm bánh mì ở căn phòng dưới đất đàng sau cửa hàng. Ông ta nhận một cú điện thoại. Khi Eddie mở cửa, ông ta đang đứng ở lối vào cửa, mặc áo choàng tắm. Ông ta tỏ vẻ lo lắng.
Ông ta nói, “Eddie. Xuống dưới. Có cú điện thoại. Tôi nghĩ có chuyện gì đã xảy ra với cha anh”.
♣ ♣ ♣
“Tôi là Ruby”.
Bất chợt cái tên ấy có ý nghĩa với Eddie, tại sao bà ta lại trông thấy quen. Ông đã nhìn thấy một tấm hình ở chỗ nào đó trước đây ở xưởng sửa chữa, trong số những sách chỉ dẫn thực hành cũ và giấy tờ của người chủ ban đầu của công viên giải trí.
Eddie nói, “Cổng vào cũ...”.
Bà ta gật đầu mãn nguyện. Cổng vào của Ruby Pier ban đầu là một cái gì đó thuộc về cảnh quan, một công trình kiến trúc hình cung đồ sộ dựa theo đền thờ của Pháp trong lịch sử, với những cột có đường rãnh và mái vòm. Ngay bên dưới mái vòm đó mà tất cả khách tham qua đi qua, có vẽ khuôn mặt của một phụ nữ xinh đẹp. Phụ nữ này. Ruby.
Eddie nói, “Nhưng cái đó đã bị phá hủy cách nay đã lâu đời. Có một trận...”.
Ông ta ngập ngừng.
Bà già nói, “Lửa. Đúng. Một trận hỏa hoạn rất lớn”. Bà trệ cằm xuống, và hai mắt của bà nhìn xuống qua mắt kính như thể bà đang đọc ở vạt áo.
“Đó là ngày lễ Độc lập, ngày 4 tháng 7 - một ngày nghỉ lễ. Emile thích những ngày lễ. Ông ấy nói, ‘Có lợi cho công việc làm ăn’. Nếu ngày lễ Độc lập tiến triển tốt đẹp, thì cả mùa hè có thể phát triển tốt. Và Emile thu xếp để bắn pháo bông. Ông ấy đưa về một ban nhạc để đi diễu hành”. Thậm chí ông còn thuê những công nhân làm thêm, những người lao động ở bến tàu, chỉ để cho ngày cuối tuần đó.
“Nhưng có chuyện gì đó đã xảy ra vào buổi tối trước ngày tổ chức lễ. Trời nóng, ngay cả sau khi mặt trời đã ngả bóng và một vài người lao động ở bến tàu chọn ngủ ở bên ngoài trời, đàng sau xưởng làm việc. Họ nhóm lửa trong một cái thùng kim loại để nướng đồ ăn.
“Khi đêm về khuya, chè chén, ăn uống đã no say, các công nhân ấy lấy một ít pháo bông loại nhỏ. Họ bắt đầu đốt cho nổ. Gió thổi. Những tia lửa bay ra. Mọi thứ vào thời đó đều được làm bằng ván gỗ và nhựa đường...”.
Bà ta lắc đầu. “Chuyện còn lại xảy ra rất nhanh. Lửa lan ra tới nửa đường, tới các quầy bán đồ ăn và tới các chuồng thú. Những người công nhân bến tàu bỏ chạy. Vào lúc ấy người nào đó tới nhà chúng tôi, đánh thức chúng tôi dậy, Ruby Pier đang bị cháy. Từ cửa sổ nhà, chúng tôi thấy ngọn lửa vàng khủng khiếp. Chúng tôi nghe thấy tiếng chân ngựa và các xe chữa cháy của công ty cứu hỏa. Người ta đổ ra đường.
“Tôi van xin Emile đừng đi, nhưng vô ích. Tất nhiên là ông ta phải đi. Ông đi tới chỗ ngọn lửa đang cháy dữ dội và ông cố cứu lấy cái công lao trong nhiều năm tháng của mình, ông không còn kiềm chế được cơn tức giận và không còn biết sợ, khi ấy cái cổng vào bắt lửa, cái cổng vào với tên và hình của tôi, ông ta cũng đã hoàn toàn không biết mình ở đâu. Ông cố dội những xô nước, khi một cái cột đổ sụp lên ông”.
Bà ta chắp các ngón tay vào nhau và giơ chúng lên môi mình. “Trong diễn biến của một đêm, cuộc sống của chúng tôi đã thay đổi vĩnh viễn. Emile, ông ta là người liều lĩnh, ông chỉ còn kiếm được một ít tiền bảo hiểm về cái cầu tàu ấy. Ông đã mất cả cơ nghiệp. Món quà nguy nga lộng lẫy của ông dành cho tôi cũng không còn. Trong nỗi tuyệt vọng, ông đã bán khu đất đã hóa thành than cho một thương gia ở Pennsylvania với giá quá rẻ. Người thương gia đó vẫn giữ cái tên ấy, Ruby Pier. Kịp thời, người đó đã mở lại công viên giải trí. Nhưng nó không còn là của chúng tôi nữa.
“Tinh thần của Emile cũng gãy đổ như thể xác của ông. Phải mất ba năm ông mới có thể tự đi bộ được. Chúng tôi bỏ đi xa tới một nơi bên ngoài thành phố ấy, một căn hộ nhỏ, nơi chúng tôi trải qua cuộc sống bình dị, tôi chăm sóc người chồng bị thương tật và âm thầm nuôi dưỡng một ước nguyện giản dị”.
Bà ngừng lại.
Eddie nói, “Ước nguyện gì?”
“Là ông ta đã chưa bao giờ xây dựng nơi đó”.
♣ ♣ ♣
Bà già ngồi im lặng. Eddie chăm chú nhìn lên bầu trời xanh biếc bao la. Ông nghĩ đã bao lần mình cũng ước nguyện như thế dù cho đó là ai đã xây dựng Ruby Pier hoặc đã làm cái gì khác bằng tiền của họ.
Hầu như vì ông không biết phải nói gì khác, Eddie nói, “Tôi lấy làm tiếc cho chồng của bà”.
Bà già mỉm cười. “Cám ơn anh. Nhưng chúng tôi đã sống sau cuộc hỏa hoạn đó nhiều năm. Chúng tôi nuôi ba đứa con. Emile đau yếu thường phải vào bệnh viện. Rồi ông ta bỏ lại tôi thành một góa phụ khi mới ngoài 50. Anh thấy khuôn mặt này, những nếp nhăn nheo này?” Bà đưa má lên. “Tôi đáng để có những nếp nhăn ấy”.
Eddie cau mày. “Tôi không hiểu. Chúng ta đã từng... gặp? Bà đã từng đến cầu tàu ấy?”
Bà nói, “Không, tôi chẳng bao giờ muốn thấy cái cầu tàu ấy nữa. Các con của tôi đến đó, các con của các con tôi và các con của các cháu tôi cũng đã đến đó. Nhưng tôi thì không. Ý tưởng của tôi về thiên đường ở càng xa bờ biển đó càng tốt, tôi muốn trở về với cái quán ăn đông đúc ngày nào, vào cái thời tôi còn hồn nhiên, khi Emile đang theo đuổi tôi”.
Eddie bóp hai thái dương. Khi ông thở, sương khói tỏa ra.
Ông nói, “Vậy tại sao tôi ở đây? Tôi muốn nói, câu chuyện của bà, hỏa hoạn, tất cả đều đã xảy ra trước khi tôi được sinh ra”.
Bà ta nói, “Những điều đã xảy ra trước khi anh được sinh ra đời vẫn ảnh hưởng đến anh. Và những người đến trước cái thời của anh cũng ảnh hưởng đến anh.
“Hàng ngày chúng ta đi qua những nơi mà nó có thể không bao giờ tồn tại nếu không có những người đã đến đó trước chúng ta. Các nơi làm việc của chúng ta, nơi chúng ta bỏ ra quá nhiều thời gian - chúng ta thường nghĩ nó bắt đầu kể từ khi chúng ta đến. Điều đó là không đúng”.
Bà ta chắp các ngón tay lại với nhau. “Nếu không có Emile, có lẽ tôi sẽ không có chồng. Nếu không có cuộc hôn nhân của chúng tôi, thì cũng sẽ không có cầu tàu. Nếu đã không có cầu tàu, anh đã không kết thúc cuộc đời làm việc ở đó”.
Eddie gãi đầu. “Vậy bà ở đây để kể cho tôi về công trình xây dựng?”
Ruby trả lời với giọng dịu dàng, “Không, anh ạ. Tôi ở đây để kể cho anh biết tại sao cha anh chết”.
♣ ♣ ♣
Cú điện thoại từ mẹ Eddie. Vào buổi chiều đó cha anh đã ngã quỵ ở đầu phía đông của lối đi lót ván dọc bãi biển, gần Junior Rocket Ride. Ông bị sốt dữ dội.
Giọng bà run lên, bà nói, “Eddie, mẹ sợ điều đó xảy ra”. Bà kể cho anh nghe về đêm hôm đó, một đêm đầu tuần, khi cha của anh về nhà vào lúc rạng đông, ướt đẫm. Quần áo của ông ta đầy cát. Ông bị mất một chiếc giày. Bà nói người ông có mùi của biển. Eddie nghĩ rằng ông ta cũng có mùi rượu nữa.
Mẹ của anh giải thích, “Ông ta đang bị ho. Càng lúc càng nặng hơn. Mẹ đã phải gọi bác sĩ ngay...”. Bà buông ra từng lời. Bà nói ông đã đi làm vào ngày đó lúc ông đang bị bệnh, với cái dây đai đeo dụng cụ và cái búa có đầu hình tròn của ông - lúc nào cũng giống như vậy - nhưng tối đó ông không chịu ăn, nằm trong giường ông ho khan và thở khò khè, toát mồ hôi ra áo lót. Ngày hôm sau nặng thêm. Và bây giờ, buổi chiều nay, ông đã quỵ xuống.
“Bác sĩ bảo bệnh viêm phổi. Ôi, mẹ sẽ phải làm cái gì đó. Mẹ phải làm cái gì đó...”
Eddie hỏi, “Mẹ nghĩ làm được cái gì?” Anh đã giận lên vì bà cứ nhận trách nhiệm về vấn đề này và đổ lỗi cho chính mình. Đúng ra đó là lỗi nghiện rượu của người cha của anh.
Qua điện thoại, anh đã nghe được tiếng khóc của bà.
♣ ♣ ♣
Cha của Eddie thường nói ông đã trải qua rất nhiều năm bên biển cả, ông đã hít thở nước biển. Bây giờ, xa biển ở đó, không bước ra khỏi cái giường của bệnh viện, thân xác ông bắt đầu héo mòn như cá mắc cạn. Các biến chứng đã phát triển. Sự tắc nghẽn tích tụ ở ngực. Bệnh tình của ông từ tốt tới tạm ổn và từ tạm ổn tới nghiêm trọng. Bạn bè ông đã đổi câu nói từ “Một ngày nữa ông sẽ về nhà” thành “Một tuần nữa ông sẽ về nhà”. Trong lúc thiếu vắng cha của anh, Eddie phải đến phụ giúp tại cầu tàu, những buổi tối làm việc sau công việc lái tắc xi, bôi dầu mỡ đường ray, kiểm tra chân thắng, kiểm tra cần thắng, ngay cả sửa chữa những bộ phận tàu lượn bị hư trong xưởng.
Những gì anh thực sự đang làm là để bảo vệ công việc của cha mình. Các người chủ ghi nhận những nỗ lực của anh, sau đó trả cho anh phân nửa số lương mà cha anh kiếm được. Anh đưa số tiền ấy cho mẹ anh, bà mỗi ngày phải đến bệnh viện và ngủ ở đó hầu hết các tối. Eddie và Marguerite dọn dẹp nhà cửa và đi mua sắm đồ ăn cho bà.
Khi Eddie còn là một thiếu niên, nếu anh than phiền hoặc dường như chán với cái cầu tàu ấy, thì cha của anh sẽ ngắt lời, “Cái gì? Đây không đủ tốt cho mày sao?” Và sau này, khi ông gợi ý Eddie nhận một công việc ở đó sau khi học xong trung học, thì Eddie suýt bật cười, và cha anh lại nói, “Cái gì? Đây không đủ tốt cho mày sao?” Và trước khi Eddie đi lính, khi anh nói đến chuyện cưới Marguerite và sắp trở thành một người thợ, thì cha anh nói, “Cái gì? Đây không đủ tốt cho mày sao?”
Và bây giờ, dẫu tất cả là như thế, anh đã có mặt ở đây, tại cầu tàu, làm công việc lao động của cha mình.
Cuối cùng, một đêm nọ, mẹ của anh thúc giục, Eddie ghé vào bệnh viện. Anh từ từ đi vào phòng. Cha anh, người đã không chịu nói chuyện với Eddie trong nhiều năm, bây giờ không còn sức đâu để nói dù chỉ cố nói được một lời. Ông ta nhìn đứa con trai của mình bằng đôi mắt với các mí mắt nặng trĩu. Eddie, sau khi cố gắng tìm không xong một câu để nói, một điều duy nhất mà anh nghĩ có thể làm được là: Giơ hai bàn tay của mình lên để cho cha anh ta thấy các đầu ngón tay của anh bám dầu mỡ.
Các công nhân bảo trì khác bảo anh, “Đừng lo, cháu. Ông già của cháu sẽ qua khỏi. Ông ta là người cứng cỏi nhất mà chúng tôi đã từng thấy”.
♣ ♣ ♣
Các cha mẹ ít khi buông lỏng con cái, còn con cái thì lại chẳng cần tới cha mẹ nữa. Những lúc đó thường là con cái tự chứng tỏ bản thân mình - sự tán đồng của người mẹ, cái gật đầu của người cha - thường thấy khi con cái hoàn thành công việc của chúng. Không phải cho đến mãi về sau này, khi da giãn ra và trái tim yếu đi con cái mới hiểu được; những câu chuyện của chúng, sự hoàn thành công việc của chúng, luôn là câu chuyện được nói tới trên cả những câu chuyện của cha mẹ chúng, giống như những viên đá chồng lên những viên đá dưới dòng nước của cuộc đời.
Khi có tin là cha anh đã chết - một nữ y tá nói với anh là ông “đã đi rồi” như thể ông ta ra ngoài uống sữa vậy - Eddie cảm thấy một nỗi tức giận vô cớ như thể bị giam hãm trong một cái chuồng. Giống như hầu hết những đứa con trai của các công nhân, Eddie mường tượng cha anh có một cái chết anh hùng để chống lại sự nhàm chán của cuộc đời mình. Thật ra, chẳng có cái gì quả cảm ở cái chết ngớ ngẩn vì say rượu bên bãi biển.
Ngày hôm sau, anh tới căn nhà của cha mẹ mình, vào phòng ngủ của họ, mở tất cả các ngăn kéo như thể anh ta có thể tìm được một mảnh đời của cha mình ở trong đời. Anh ta lục lọi thấy tiền cắc, cái kẹp cà vạt, một chai rượu táo nhỏ, đai cao su, các hóa đơn tiền điện, vài cái bút và một cái quẹt thuốc lá có hình người cá ở bên ngoài. Cuối cùng, anh ta tìm thấy một cỗ bài. Anh bỏ cỗ bài vào túi.
♣ ♣ ♣
Đám tang đơn sơ và ngắn gọn. Vài tuần sau đó, mẹ của Eddie sống ở trạng thái bàng hoàng. Bà nói chuyện với chồng mình như thể ông ta vẫn còn ở đó. Bà la ông tắt máy radio đi. Bà nấu ăn đủ cho hai người. Bà chèn gối vào cả hai bên giường, mặc dù bà chỉ ngủ có một bên.
Một đêm, Eddie thấy bà bày các món ăn lên mặt bàn.
Anh ta nói, “Để con giúp mẹ”.
Mẹ anh trả lời, “Không, không, cha con sẽ vất chúng đi”.
Eddie đặt bàn tay lên vai bà.
Anh ta nhỏ nhẹ nói, “Mẹ, cha đã qua đời rồi”.
“Qua đâu?”
Ngày hôm sau, Eddie tới chỗ người điều vận xe tắc xi và nói với ông ấy là anh sẽ nghỉ làm. Hai tuần sau, anh và Marguerite dọn về căn nhà, nơi Eddie đã lớn lên, đường Beachwood - căn hộ 6B - nơi có phòng trước hẹp và cửa sổ nhà bếp trông ra vòng xoay ngựa gỗ, đó cũng là nơi Eddie đã chấp nhận một công việc mà anh có thể vừa làm vừa chăm sóc được mẹ mình, một nơi làm việc mà anh sẽ chuẩn bị cho hết mùa hè này tới mùa hè khác. Một người bảo trì tại Ruby Pier. Eddie không bao giờ nói điều này - với vợ anh, với mẹ anh, với bất cứ ai - nhưng anh nguyền rủa cha mình vì đã chết và đã buộc anh phải sa vào chính cuộc đời mà anh đã cố trốn thoát nó; một cuộc đời mà anh nghe thấy từ dưới nấm mồ ông già anh đang cười, rõ ràng như thế là đủ cho anh rồi đấy.
Hôm nay là sinh nhật của Eddie
Anh ta 37 tuổi. Bữa sáng của anh đang nguội dần.
Eddie hỏi Noel, “Anh có thấy hũ muối ở đâu không?”
Noel, đang nhai xúc xích đầy miệng, bước nhanh khỏi quầy, ngả người vào một cái bàn khác và tóm lấy hũ muối.
Anh ta làu bàu, “Đây, Sinh nhật vui vẻ”.
Eddie lắc mạnh hũ muối. “Sao quái ác thế, họ cứ giữ hũ muối ở trên bàn họ?”
Noel nói, “Anh sao vậy, chàng quản đốc?”
Eddie nhún vai. Mới sáng trời đã nóng và ẩm thấp. Đây là thông lệ của họ: Bữa sáng, mỗi tuần một lần, vào các sáng thứ bảy, trước khi công viên giải trí trở nên ồn ào. Noel làm công việc giặt hấp. Eddie giúp anh ta nhận được hợp đồng giặt các bộ đồng phục bảo trì của Ruby Pier.
Noel nói, “Anh nghĩ gì về anh chàng bảnh trai này?” Anh ta đang mở tờ tạp chí Life tới trang có hình của một ứng cử viên chính trị trẻ. “Làm sao anh chàng này có thể ứng cử tổng thống? Anh ta còn non choẹt!”
Eddie nhún vai. “Anh ta khoảng tuổi chúng ta”.
Nhíu lông mày, Noel nói, “Không đùa chứ? Tôi nghĩ để làm tổng thống phải già hơn”.
Eddie lẩm bẩm, “Chúng ta già rồi”.
Noel gấp quyển tạp chí lại. Giọng anh ta hạ xuống. “Này, anh có nghe chuyện gì xảy ra ở Brighton không?”
Eddie gật đầu. Anh ta nhắp ngụm cà phê. Anh ta đã có nghe. Một công viên giải trí. Đi khí cầu. Cái gì đó gãy ra. Một bà mẹ và đứa con trai từ 60 fít rơi xuống chết.
Noel hỏi, “Anh có quen người nào ở trên đó không?”
Eddie thè lưỡi ra giữa hai hàm răng. Cứ thỉnh thoảng anh ta lại nghe được những chuyện như thế này, tai nạn tại một công viên giải trí ở đâu đó và run bắn lên như thể một con ong bắp cày bay vào lỗ tai anh. Không một ngày nào trôi qua mà anh không lo lắng về chuyện sẽ có gì xảy ra ở đây, tại Ruby Pier, vào ca trực của anh.
Anh ta nói, “Ư hư, tôi không quen ai ở Brighton”.
Anh ta nhìn chăm chú ra ngoài cửa sổ khi một đám những người đi biển ló đầu ra từ ga xe lửa. Họ mang theo khăn tắm, dù, giỏ đan bằng liễu gai đựng bánh sandwich gói trong giấy. Thậm chí một số người còn có thứ mới nhất: Những chiếc ghế gấp được làm bằng nhôm nhẹ.
Một ông già đi ngang, đầu đội cái mũ panama, miệng hút xì gà.
Eddie nói, “Nhìn ông kia, tôi cam đoan ông ta sẽ liệng điếu xì gà đó lên lối đi lót ván”.
Noel nói, “Đúng vậy? Thì sao nào?”
“Nó rơi vào khe nứt, rồi bắt đầu cháy. Anh có thể ngửi thấy mùi của nó. Chất hóa học dùng để dán gỗ. Nó bắt đầu bốc khói ngay. Hôm qua tôi đã túm được một thằng bé chưa tới bốn tuổi, nó nhặt mẩu xì gà và sắp bỏ vào miệng”.
Noel nhăn mặt, “Còn?”
Eddie quay sang một bên. “Chẳng còn gì nữa. Người ta phải cẩn thận hơn, thế thôi”.
Noel xúc một nĩa đầy xúc xích bỏ vào miệng. “Anh hay làm trò cười quá. Anh luôn thật vui như thế vào ngày sinh nhật của mình phải không?”
Eddie không trả lời. Bóng tối sau cái chết của cha anh luôn đeo đuổi bên anh. Bây giờ anh đã phải chấp nhận nó, cách mà anh dành chỗ cho người đi vé tháng trên chiếc xe buýt đông người.
Anh nghĩ về trách nhiệm nặng nề của việc bảo trì hiện nay. Cái gương bể trong nhà cười Fun House. Những cái cản xóc mới cho những chiếc xe để chơi húc nhau. Keo dán, anh tự nhắc mình, phải mua thêm keo dán. Anh ta nghĩ về những người nghèo ở Brighton. Anh ta tự hỏi ai chịu trách nhiệm ở đó.
Noel hỏi, “Hôm nay khi nào anh xong việc?”
Eddie thở ra. “Sắp bận lắm. Anh biết đấy, thứ bảy, mùa hè”.
Noel nhíu lông mày. “Chúng ta có thể thu dọn đường ray vào khoảng sáu giờ”.
Eddie nghĩ về Marguerite. Anh ta luôn nghĩ về Marguerite khi Noel nói đến đường ray xe ngựa.
Noel bảo, “Vui lên. Ngày sinh nhật của anh”.
Eddie chọc cái nĩa vào món trứng của anh, bây giờ đã quá nguội, không còn ngon lành gì nữa.
Anh ta nói, “Được thôi”.