Nơi Cấm kỵ

Lượt đọc: 969 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 12
trong wc bóng người

Về đến ký túc xá đã hơn 10 giờ đêm. Đèn trong phòng chưa tắt, các phòng khác đều im ắng, chỉ riêng phòng 123 của cậu là tĩnh lặng. Trương Siêu rửa mặt qua loa, muốn đi ngủ sớm vì mấy ngày nay thần kinh đã quá căng thẳng.

Đúng lúc này, ngoài cửa sổ có tiếng gọi: "Trương Siêu."

Trương Siêu nghe ra là giọng Bạch Thu, liền bò đến bên cửa sổ, nhìn xuống dưới bãi cỏ, hỏi: "Thu, cậu tìm tôi có việc gì?"

Bạch Thu hỏi: "Có phải cậu lại đến chỗ học viện y khoa không?"

Trương Siêu cười hì hì: "Sao cậu biết?"

Bạch Thu đáp: "Chiều nay có một nữ bác sĩ tên Trần Dung tìm tôi, nói muốn tư vấn tâm lý cho cậu, còn bảo sẽ cùng cậu tự học."

Trương Siêu vội vàng thanh minh: "Ai, là học viện nhất định bắt tôi phải làm vậy. Nếu cậu không thích, ngày mai tôi sẽ ép cô ta không được đi theo nữa, thế được chưa?"

Bạch Thu nhíu mày: "Tôi không nói chuyện đó. Cô ta nói cậu muốn đến thư viện học viện y khoa tự học, có đúng không?"

Trương Siêu thầm mắng con vẹt chín đầu kia nhiều chuyện, nói với Bạch Thu mấy thứ này làm gì. Cậu nhớ lại Bạch Thu từng dặn không được đến đó, giờ nói dối bị vạch trần tại chỗ, đành phải giở bài tình cảm: "Thu, chỗ đó vắng người, yên tĩnh, hiệu suất cao mà. Cậu tha lỗi cho tôi lần này đi?"

Bạch Thu nhíu đôi mày thanh tú: "Cậu cứ không chịu nghe lời tôi!"

Trương Siêu cười đùa: "Hay là ngày mai cậu đi tự học cùng tôi đi, thế là thoát được cô ta rồi."

Bạch Thu suy nghĩ một chút rồi đáp: "Được, tối mai 6 giờ rưỡi, đến phòng 505 khu Đông 1 nhé."

Trương Siêu nói: "Đến 505 à, cao thế."

Bạch Thu hừ lạnh một tiếng: "Chẳng phải cậu muốn vắng người sao, chỗ đó cũng khá vắng. Có đến hay không thì tùy cậu!"

Trương Siêu vội nói: "Được được được, cô nương của tôi ơi, tôi nhất định sẽ đến."

Trên mặt Bạch Thu thoáng hiện nụ cười đắc ý, nữ sinh khi được nam sinh chiều chuộng thường sẽ có biểu cảm như vậy.

Trương Siêu lại nói: "Thu, ngày kia thứ Bảy, chúng ta cùng đi mua điện thoại đi. Cứ không liên lạc được với cậu, phiền phức lắm."

Bạch Thu cúi đầu đáp: "Không cần đâu."

Trương Siêu suy nghĩ một chút, lập tức hiểu ra: "Có phải có gã biến thái nào đó cứ quấn lấy cậu nên cậu mới không dám dùng điện thoại, sợ hắn quấy rối không?"

Bạch Thu không nói gì, cúi đầu thở dài.

Trương Siêu hận hận nói: "Cậu nói ra đi, tôi đi xử lý hắn."

Bạch Thu lắc đầu: "Thôi, qua thời gian này là ổn, cậu đừng gây thêm chuyện nữa."

Trương Siêu giờ đã có thể khẳng định, quả nhiên có kẻ biến thái đang bám lấy cô. Vậy thì cái quan tài rách kia chính là do tên khốn đó đặt vào lúc nửa đêm. Chết tiệt, cậu thực sự muốn dùng gậy điện mới mua "hầu hạ" hắn, cho hắn ngất lịm đi rồi lại dội nước lạnh cho tỉnh lại. Tỉnh xong, lại chích điện lần nữa!

Bạch Thu nhìn gương mặt phẫn nộ của Trương Siêu, nói: "Cậu đừng lo lắng, tôi sẽ xử lý tốt, tôi về trước đây. Đối với tôi, cậu cứ yên tâm đi."

Câu cuối cùng mới là trọng điểm. Trương Siêu dù trong lòng không cam tâm, nhưng nghe xong vẫn giả vờ hài lòng gật đầu: "Vậy cậu về ngủ sớm đi."

"Ừ." Bạch Thu gật đầu, xoay người rời khỏi bãi cỏ, đi về hướng ký túc xá.

Trương Siêu leo lên giường, tắt đèn, nhắm mắt lại. Nghĩ đến việc có kẻ biến thái quấy rối Bạch Thu, cậu hận không thể đánh cho một trận. Sau khi Lý Vĩ Hào nhảy lầu, hắn còn dám nửa đêm đặt quan tài dọa người, loại chuyện thất đức này mà cũng làm ra được.

Vậy còn tiếng động đáp lại cậu hai lần vào nửa đêm thì sao?

Tại sao lại là giọng của Lý Vĩ Hào?

Nghĩ đến đây, cậu không khỏi rùng mình. Cậu vội vàng phân tán sự chú ý để ép mình chìm vào giấc ngủ.

Lại là nửa đêm canh ba, trong căn phòng tĩnh mịch, tiếng "tít tít, tít tít" lại vang lên. Trương Siêu chưa ngủ sâu, nghe thấy tiếng động này liền bật dậy. Cậu chăm chú lắng nghe một lúc, quả nhiên là tiếng gõ vào ô cửa sổ thông gió nhà vệ sinh.

"Tên khốn này chưa xong à. Đêm nay ông đây không sợ mày!" Trương Siêu nhẹ nhàng bò xuống giường, không dám phát ra tiếng động lớn vì sợ dọa đối phương chạy mất. Cậu rón rén di chuyển về phía cửa sổ.

Đúng lúc cậu bước được hai ba bước tới gần cửa sổ, đột nhiên, bước chân cậu khựng lại.

Ánh trăng và ánh đèn đường yếu ớt từ ngoài cửa sổ chiếu vào, đổ xuống mặt đất những mảng bóng tối loang lổ.

Cửa nhà vệ sinh mở vào trong, khi ánh sáng từ cửa sổ thông gió chiếu vào, nó sẽ kéo bóng của cánh cửa ra bên ngoài.

Đáng lẽ ra, bóng của cánh cửa nhà vệ sinh phải thẳng. Nhưng hiện tại lại không phải vậy!

Cái bóng từ trong nhà vệ sinh đổ ra là hình người. Phần thân và thân trên đổ vẹo vọ trên mặt đất, còn phần dưới lại thẳng tắp.

Điều này nghĩa là gì?

Có người đang trốn sau cánh cửa!

Chỉ có phần thân trên ló ra, phần thân dưới vẫn đứng sau cửa thì mới tạo ra cái bóng như vậy.

Làm sao có thể! Cửa sổ thông gió nhà vệ sinh rất nhỏ, không thể nào chui lọt. Cửa sổ cạnh bồn rửa mặt, nếu trèo vào thì động tĩnh chắc chắn rất lớn, cậu không thể nào không phát hiện.

Giải thích duy nhất là, từ lúc cậu về phòng, kẻ đó đã luôn trốn trong phòng này!

Ai lại trốn trong phòng mà cậu đi đi lại lại vẫn không hề hay biết! Trương Siêu lạnh toát cả người. Cậu cẩn thận từng bước lùi lại, kinh hãi nhìn chằm chằm vào cái bóng trên mặt đất, lặng lẽ cầm lấy điện thoại bên giường, đi đến cửa, khẽ mở khóa, khép cửa lại không gây ra tiếng động, rồi xoay người đi ra hành lang.

Trương Siêu đứng trước cửa phòng đối diện, mắt dán chặt vào cửa phòng mình, căng tai nghe ngóng động tĩnh bên trong. Cậu lấy điện thoại ra, gõ nhanh dòng tin nhắn: "Tuyệt đối đừng gây tiếng động, mở cửa ra ngoài đi, tôi đang ở bên ngoài", rồi nhấn gửi cho Lâm Nhất Ngang ở phòng bên cạnh.

Cậu nín thở lắng nghe. Từ phòng bên vọng lại tiếng "tích tắc" báo tin nhắn. Hơn một phút sau, cửa phòng 121 khẽ mở, Lâm Nhất Ngang khom người bước ra, vẫn còn mặc đồ ngủ. Thấy sắc mặt tái nhợt của Trương Siêu, cậu ta lầm bầm: "Đồ khốn, gọi tôi dậy làm gì?"

Trương Siêu vội ra hiệu im lặng, hạ thấp giọng đến mức tối đa: "Trong phòng tôi có người."

Lâm Nhất Ngang kinh ngạc nhìn cánh cửa đang khép hờ, cơn buồn ngủ tan biến ngay lập tức: "Trộm à?"

Trương Siêu đáp: "Không biết, đang trốn trong nhà vệ sinh."

Lâm Nhất Ngang nói: "Nhưng... không có vũ khí gì cả."

Trương Siêu nói: "Chúng ta cùng vào, tôi có một cái gậy điện chưa dùng bao giờ. Hai người chắc chắn khống chế được nó."

Lâm Nhất Ngang gật đầu. Hai người khẽ đẩy cửa. Trương Siêu chỉ xuống cái bóng trên sàn, quả nhiên, bóng người vẫn còn đó.

Lâm Nhất Ngang hít sâu một hơi, siết chặt nắm đấm, lao tới định tung một cú đá vào cửa nhà vệ sinh thì đột ngột khựng lại, quay đầu chửi: "Đồ khốn, tự cậu vào mà xem!"

Cậu ta với tay bật đèn nhà vệ sinh. Trương Siêu bước tới nhìn, hóa ra trên khung cửa treo một bộ quần áo, bảo sao cái bóng trông như có người đang nấp phía sau.

Trương Siêu vừa định thở phào nhẹ nhõm thì đột ngột hít mạnh một hơi lạnh, chỉ vào bộ quần áo: "Đây... đây là quần áo của Lý Vĩ Hào!"

« Lùi
Tiến »