Ổ QUỶ

Một ngày đầu tháng Chạp rét mướt. Mưa bụi giăng đầy trời.

Gái xuống xe nơi đường cái quan. Từ bậc xe xuống, một luồng gió mạnh ùa đến khiến nó lảo đảo bước hẫng. May mà Gái gượng được. Mặt đường nham nhở những sỏi lẫn đất như cười cợt nó. Gái nhăn mặt đau đớn nhìn chiếc xe khách cũ kỹ nhấn ga vượt qua. Chiếc xe khách ấy đã ì ạch nặng nề chở Gái từ thành phố về đây rồi thả vội nó xuống đường như bà buôn chuyến thả vội bao tải hàng. Vội vã nhảy lên xe như kẻ trốn lủi, lại vội vã nhảy xuống xe như kẻ bỏ chạy, Gái có khác gì một món hàng lậu đang bị vây bắt, truy đuổi. Ngồi trên xe, Gái lặng câm như một vật vô tri. Giờ xuống xe, đi trên con đường bãi quen thuộc, những lũy tre, bãi mía xa gần kia là quê hương đấy mà Gái nhìn nó bằng vẻ dửng dưng mệt mỏi...

Mưa đậm hạt hơn. Gió từ lòng sông dồn vào qua khoảng rộng của cây cối đồng bãi gầm rú điên loạn. Đầm đôi chân trần trên bùn nhão, Gái bước nặng nề. Tiếng chân dẫm bùn kêu thành tiếng. Tay trắng, chân tràn, Gái về quê với mái tóc rối bời, với bộ quần áo mỏng che thân. Gái không có túi đựng quà như hồi giáp tết năm ngoái. Cả tiền nữa Gái cũng chỉ có mấy đồng tiêu vặt nhét ở cái túi nhỏ nơi cạp quần. May mà đã về đến đây. Chỉ còn một thôi đường nữa là Gái có thể trèo qua dốc đê xuống với mái nhà lợp lá mía của bố mẹ. Hàng nhãn đã hiện ra nơi bờ mương. Hàng nhãn ấy tuy thấp nhưng mùa nào cũng sai quả. Hồi đi học cấp một, làm văn Gái đã ví những cây nhãn ấy như bà già đội nón. Gái vẫn nhớ mãi điểm văn tám cô cho về tả cây nhãn ấy. Năm nay Gái đã mười. sáu. Gái đã xa quê gần hai năm. Bây giờ Gái bỏ nơi ấy trở về. Gái đứng dựa lưng vào gốc nhãn thở dốc. Gái không đói, mặc dù từ sáng đến giờ chưa có gì cho vào bụng. Một cảm giác nôn nao, mệt mỏi đến muốn lộn mửa gan ruột. Nỗi lo sợ, hài hùng bao quanh Gái. Biết nói thế nào với bố mẹ khi đường đột trở về. Hôm tạm biệt bố ở bến xe, Gái không nghĩ rằng có lúc mình như thế này.

Một luồng gió quét qua hàng nhãn. Vòm nhãn nghiêng ngả, lắc lư. Những hạt mưa rơi xuống đầu, xuống cọ Gái buốt thót...

Hay là... không về với bố mẹ nữa. Cứ quay lại thành phố. Nơi ấy Gái có quen một số người. Gái sẽ nhờ các cô, các bác ấy tìm công ăn việc làm khác cho mình. Về với bố mẹ bằng cái thân xác tàn tạ, rã rời này ư? Lúc đi mẹ đã dặn mà sao...? Bây giờ bỏ đi, bố mẹ không biết, làng xóm không hay . Gái sẽ là đám bèo trôi sông. Biết đâu, cuộc sống lang thang lại chẳng đẩy Gái vào những chốn bẩn thiu hãi hùng khác.

Phải về! Phái về ! Dù thế nào Gái vẫn là con của bố mẹ, chị của các em. Có phải gánh cát thuê đến còng lưng, nát vai cũng được. Gái sẽ giấu bố mẹ mọi chuyện.Một mình Gái đau một mình Gái chịu miễn sao từ nạy trở đi không phải sa cơ lỡ bước vào cảnh ấy nữa.

Vừa về đến cổng nhà, người Gái gặp đầu tiên là bố. Ông Mắn đang ngồi ngáp vặt ở hiên. Hôm nay mưa gió, bến vắng khách, ông không đi hát xẩm nên rỗi rãi.

Gái lùi lũi bước vào đến giữa sân, bố mới nhận ra. Ông mở to mắt nhìn Gái một lúc lâu:

- Gái hả con?

- Vâng!

- Sao lại về lúc mưa rét thế này?

- Con…

Ông Mắn nhíu mày. Gái len lén ra vại nước rửa chân rồi len lén đi xuống bếp. Ông Mắn xuống theo con.

- Có chuyện gì thế hả Gái?

Gái ngồi xổm, mặt úp gối. Người Gái rung bần bật.

- Sao thế này? Mày câm đấy hả con?

Người Gái rung mạnh hơn. Mái tóc nó như mớ rạ ẩm trên đầu. Ông Mắn lay vai con:

-Gái?

Gái nức nở thành tiếng nhưng vẫn không ngẩng đầu. ông Mắn giận dữ nện chân thình thịch xuống nền đất:

- Trời ơi là trời, con ơi là con! Mày giết tao, mày làm hại tao. Đang yên đang lành ở với người ta, mày lại đùng đùng bỏ về.

- Người ta thì rạng rỡ mặt mày vì con! Gái ơi, mày bỏ về thế này là mày bôi gio trát trấu vào mặt bố, mặt mẹ đấy con ơi...

Gái vẫn chỉ biết khóc. Giận con quá, ông Mắn bước thình thịch ra sân. Sân trơn, mất đà, ông ngã bệt xuống đất. Bực mình, ông vơ chiếc dép cao su ném vào bếp. Chiếc dép trúng lưng Gái, nhưng nó vẫn ngồi im không phản ứng. Giận con run hết cả người, ông Mắn bước lên nhà nằm vật ra giữa giường.

Mãi tối, bà Mắn đi làm về, tỉ tê đôi hồi với con mới biết được chuyện. Đợi con cái đi ngủ hết, bà ra ngồi to nhỏ với ông:

- Nó đánh ngã thằng cu Vụ. Thằng bé sái tay phải đưa đến ông lang nắn lại gân. Anh Dịch có vẻ không bằng lòng mắng nhiếc nó...

Ông Mắn gầm lên:

- Lớn như thế mà lại làm gãy tay con người ta.

- Ơ hay... Ông không nghe tôi nói à? Sái tay chứ không phải gãy.

Ông Mắn lắc đầu, ngán ngẩm:

- Con người ta là con tiên, con phật, bà hiểu chửa! Sái tay với người ta cũng quá bằng con nhà mình gãy. Anh Dịch là người tử tế chứ có đến nông nỗi nào. Hậu đậu như nó, người ta mắng cho là phải.

Bà Mắn than thân:

- Chính vì thế con mình nó sợ mới phải trốn về!

- Trốn về?

Ông Mắn trừng mắt. Bà Mắn khẽ gật đầu rồi đứng lên có ý muốn đi ngủ. Ông Mắn chưa nguôi chuyện, bảo vợ:

- Bà vào buồng dựng con Gái dậy. Bảo nó ra đây cho tôi hỏi chuyện.

Mẹ vừa lay tay, Gái đã nhỏm dậy. Gái chưa ngủ được nên vẫn tỉnh táo:

- Mẹ nói với bố rồi còn gì?

- Thì con cứ ra.

Gái co ro đi ra nhà ngoài. Nó chọn chỗ tối ngồi để bố khỏi nhìn thấy nét mặt phờ phạc của mình, ông Mắn hất hàm về phía con:

- Anh ấy cho mày về tay không thế à?

- Một năm trời cơm nước, giặt giũ. Một năm trời hầu hạ bố con anh ấy mà về tay không? Sao ngu thế hả con?

Bà Mắn chen ngang:

- Ông cũng phải từ từ để còn tính dần, lo dần.

Ông Mắn đứng bật lên, chỉ tay vào mặt vợ:

- Bà bảo lo dần, tính dần cái gì. Một lũ tàu há mồm nó đang đợi con Gái mang tiền về kia kìa...

Không ngờ ông Mắn lại sùng sục lên như thế. Người lam lũ mà ngay thật ít khi biết che đậy, khôn khéo. Ông Mắn đã nói thật lòng mình. Cho con đi cũng là vì miếng cơm, manh áo của Gái và các em nó. Cái gốc của sự gạt nước mắt cầm lòng cho con đi ở của ông là ở đấy. Vẫn biết Dịch là anh, là họ hàng, là có trước có sau, nhưng đến tận lúc này ông Mắn mới ngấm tận chân răng nỗi đau của kẻ khó. Ông Mắn ngùi ngùi nói với con:

- Gái ạ! Cũng vì bố mẹ hèn kém, ăn bữa nay không lo được bữa mai nên mới phải cầm lòng cho con đi. Người ta tốt thật đấy, nhưng vẫn là cái thế của người có của. Không may chuyện xảy ra như thế, con về bố mẹ không có gì là giận ghét cả. Nhưng con tính... một năm trời như thế, chả nhẽ con về tay không?

Gái nín khóc, cứng giọng:

- Con chả cầu mấy đồng tiền công ấy. Chết đói cũng được. Con cũng đã lớn rồi. Con có thể giúp nhiều cho bố mẹ và các em.

Ông Mắn đã dịu lại, gật gù:

- Đúng! Nhưng chả nhẽ cái kia mất trắng à?

Bà Mắn chen lời:

- Tôi đã nói rồi. Cái kia bố em cứ để cho nó từ từ.

Ông Mắn ngoái cổ lại phía vợ khó chịu:

- Tôi hỏi bà à mà bà nói?

Gái lấy tay áo chấm nước mắt. Bố vẫn quyết giữ cái ý của mình. Gái không dám làm trái ý bố, nhưng...

- Con đã nói với bố mẹ rồi. Con chết đói cũng được.

Lửa lại bốc lên mặt ông:

- Mày chết mặc xác mày. Còn các em, còn tao với mẹ mày! Ngu lắm con ạ!

Gái lì mặt cãi cùn:

- Dù có chết con cũng không lên trên ấy nữa!

- Sao?

- Từ mai con sẽ đi gánh cát thuê ngày ba bữa lấy tiền đưa bố.

- Việc ấy khác, việc này khác.

- Con đã nói với bố rồi.

- Không!

Ông Mắn hùng hổ chém tay vào khoảng không gian nhà đang nhờ nhờ ánh đèn dầu. Ông nói tiếp lời quyết định dứt khoát của mình:

- Mai cho mày nghĩ một ngày ở nhà. Sớm ngày kia con ra xe lên trên ấy. Muốn nói gì với người ta thì nói, nhưng dứt khoát phải lấy được tiền công về đây. Nếu người ta xót con thì bảo trừ bớt tiền công thay vào tiền thuốc thang cho thằng bé. Còn bà, bà giật tạm đâu ít tiền mua cho tôi năm cân gạo nếp ngon để con Gái mang lên biếu người ta cho có trước có sau.

Gái tròn mắt, tái mặt nhìn bố. Môi nó run lên một cách sợ hãi. Nó muốn nói câu gì đó với bố mẹ mà không nói được.

♣ ♣ ♣

Ông Mắn chỉ mong con gái mình được sung sướng ở nhà anh Dịch. Chính Dịch cũng hứa hẹn với Gái nhiều điều. Gần hai năm ở trông con cho Dịch, Gái đã được Dịch thực hiện những điều hứa ấy. Một chiếc quần bò mốc chính hạng. Áo phông cá Sấu. Cả những đồ mặc trong của phụ nữ có nhãn Thái nữa. Mặc đã vậy, còn ăn thì Gái thoải mái. Một tay Gái quản lý chuyện ăn uống cho cả nhà. Dịch đưa Gái tiền đi chợ, đi mua sắm không hề xét nét. Dịch cư xử với Gái thân tình ruột thịt đến mức cái Ước đã có lần bá cổ cô tâm sự:

- Cô Gái này... Mai kia cô Gái đi lấy chồng rồi lại về ở đây với bố con cháu nhá.

- Cô không biết!

- Ứ ừ... Cô phải đồng ý cơ Bố cháu quý cô lắm. Chúng cháu cũng thế. Có cô, cháu với em Vụ đỡ nhớ mẹ Mơ nhiều.

Nghe con bé nói mà có lần Gái ứa nước mắt. Nó ngoan quá, lại mến mình nữa. Nhất là thằng Vụ. Tối nào nó cũng đòi cô Gái ngồi cạnh xoa đầu mới chịu ngủ.

- Ứ vào. Bố Dịch đi ra đi. Vụ thích cô Gái cơ. Cô Gái xoa trán cho Vụ ngủ.

- Vụ cho bố ngồi nhờ một tý giường nhá!

- Không đâu. Giường của Vụ, của chị Ước, của cô Gái đấy! ứ phải giường của bố Dịch đâu.

Tình cảm của Gái với hai đứa trẻ là thế. Có buổi Dịch xúc động quá đã nắm chặt lấy tay Gái rồi kéo nhẹ về phía mình. Anh thơm lên mái tóc Gái rồi nói rất tình cảm:

- Gái giúp anh nhiều quá! Các cháu quý Gái, thương Gái như mẹ của chúng nó ấy. Gái có khác gì chị Mơ ở nhà.

Thơm tóc rồi, anh lại còn lấy tay vuốt má Gái như anh thường vuốt má cái Ước, thằng Vụ. Gái thấy ngượng. Mấy lần sau anh đang định có cử chỉ ấy, Gái đã tìm cách lảng đi. Có lúc anh còn quờ tay ôm cả Ước và Gái vào mình. Những lần như thế, Gái đều tìm cách quẫy ra. Gái đã lớn. Đã biết mình là con gái qua những lần giặt giũ. Gái không thể là cái Ước.

- Gái này...

Một lần anh Dịch gọi riêng Gái ra nói chuyện. Anh cho Gái tiền đi làm đầu, lại cho Gái cả tiền mua thỏi son Thái về tô môi. Cầm tiền của anh, Gái vừa vui vừa ngại.

Anh cười rồi véo tay, bẹo má Gái:

- Ở ngoài này, em anh phải biết làm dáng, làm đẹp hiểu không?

- Eo ôi... Em ngượng lắm!

- Điệu chưa kìa, cô mình. Mai đây đến tuổi yêu lại chả cuống lên.

Gái đỏ mặt cầm tiền đi ra phố. Tối ấy Gái về nhà với mái đầu lù sù và một thỏi son. Anh Dịch rất vui. Anh bật vô tuyến cho cái Ước, thằng Vụ xem. Gái được anh gọi vào trước chiếc gương tròn ở phòng trong.

- Cho chúng nó ở ngoài xem vô tuyến. Em đứng trước gương anh dạy cách tô môi.

Không đợi Gái trả lời, anh đã săm sán nâng cằm và lấy tay xoa vào má cô em họ. Gái ngại quá mà vẫn phải đứng yên cho anh mơn man thoa lớp phấn nền lên da. Vừa thoa phấn, anh Dịch vừa xuýt xoa:

- Chà chà... nước da này con gái thành phố cũng thua xa Gái ạ! Vừa mịn lại vừa ăn phấn.

- Lâu thế anh?

- Yên nào. Thế... thế... Anh kẻ cho em đường môi quả tim này thì hết ý.

Khi Dịch tô điểm xong khuôn mặt cho Gái thì lưng nó cũng đẫm mướt mồ hôi. Gỡ lại cái nóng nực đầy hơi người ấy, Gái có bộ mặt nom khác hẳn. Qua tấm gương, Gái hiện lên trông xinh đẹp như những cô gái trên lịch, những cô hoa hậu in bìa sách, bìa báo.

- Chà chà...

Dịch ngây ngất nhìn Gái rồi hít hà như kẻ đói thèm ăn. Gái không biết điều ấy. Nó chỉ thấy sung sướng vì mình đã đẹp lên lại có người khen.

- Gái làng bãi mười sáu mà ăn đứt gái thành phố mười tám, hai mươi.

Dịch quàng vai Gái. Ghé sát cái miệng vào gần môi Gái, bảo:

- Năm nay nếu thành phố mở cuộc thi hoa hậu, anh sẽ cho Gái đi. Gái có thích không nào? Em mà đi, biết đâu lại chả giật giải mang về!

- Úi... em ấy a! Có ma Quỷ nó tuyển...

Chuyện cứ dần dà như thế. Gái phổng phao, nõn nà ra vì được ăn uống đầy đủ lại ít giãi dầu mưa nắng. Đời sống tinh thần của Gái cũng khác xa những ngày ở làng bãi. Ra đường, Gái đã biết mặc quần áo là. Gặp con trai lạ, Gái đã biết ý tứ nhìn đi chỗ khác.

Anh Dịch thì thường xuyên ngọt ngào dặn:

- Em phải ra vẻ con gái thành phố một tý chứ. Lúc nào cũng tha thẩn như ở đồng bãi nhà mình thì chán chết. Có em là anh như có chị Mơ ở nhà.

Chị Mơ cũng đã gửi cho Gái những dòng thư cảm động. Anh Dịch đã đưa lá thư ấy cho Gái xem. Trong lá thư có một đoạn dài anh lấy bút bi đỏ gạch đít. Đoạn ấy là đoạn chị Mơ gửi riêng cho Gái.

Gái thân yêu của chị ơi!

Chị không ngờ những ngày chị xa cách thế này lại có người em gái đồng hương lên giúp anh và hai cháu. Nhận được thư anh gửi sang, chị xúc động không sao ké hết.

Gái ơi!

Xa xôi cách trở, tình chị em mình thêm dằm thấm mặn nồng qua việc em lên trên này. Từ nay chị thêm yên tâm công tác ở bên này vì ở vùng quê xa xôi kìa chị đã có người em gái đảm đang lo giúp chị.

Chị gửi Gái muôn vàn cái hôn tha thiết...

Tình cảm của anh, của chị như thế thì làm sao mà Gái không chăm chỉ, chu đáo được. Gái đã thực sự coi anh Dịch và hai cháu Ước, Vụ như ruột thịt của mình. Tuy không nói ra miệng, không gửi thư nhưng Gái đã thầm hứa với chị Mơ rằng sẽ chăm sóc hai cháu thật tốt để đợi ngày anh chị đoàn tụ. Càng nghĩ, Gái càng thấy mình đặc biệt may mắn. Lâu dần, Gái nhãng đi cái mặc cảm đứa ở, con đòi trong suy nghĩ của mình. Song Gái không biết rằng có một tên kẻ trộm đang rình nấp, theo dõi. Nhiều lần tên kẻ trộm ấy ráp tâm vào lấy đồ đạc của nhà mà Gái vẫn chưa hay. Gái vô tâm, vô tư hay vì còn quá trẻ chưa hiểu ra được hết cái ngóc ngách ấy của đời.

Đúng đêm rét. Cái Ước, thằng Vụ cứ chúi mãi vào chăn đệm như con gấu trốn rét và ngủ say như chết. Gái cũng thế. Ba cô cháu nằm trên giường rộng mà co cụm lại với nhau thành một đống.

Gái có cảm giác lồng bồng, bay lượn. Ai đang bế Gái trên tay và đi ra phòng ngoài thế này...

- Ối ối... Anh Dịch ơi!...

- Suỵt. Im... Anh đây!

Người Gái oằn lên vặn vỏ đỗ nhưng không lại được với vòng tay ôm chặt của Dịch. Dịch đã lấy miệng mình bịt chặt miệng Gái.'

O…o…

Gái bị Dịch nhấn chìm trong chăn đệm của hắn. Giằng giật. Đau đớn. Hoảng sợ. Mồ hôi vã ra đầy mặt... Tâm trạng Gái nhào lộn như bơi quá sức bị chìm xuống, sặc nước.

Đến lúc Dịch nằm vật ra bên thì Gái mới biết là hắn đã làm gì mình. Xấu hổ quá. Gái chồm bật dậy nhưng Dịch đã nắm tay kéo giật lại:

- Đi đâu thế em?

- Buông ra!

- Đừng sợ!

- Tôi kêu to lên đây này.

- Kêu cũng muộn rồi Gái ạ!

Dịch nhổm người lên. Tay hắn vòng quanh người Gái. Lúc này Gái mới rành mạch biết rằng trên cơ thể mình không còn một manh vải.

- Mẹ ơi...

Gái ôm mặt nức lên. Tiếng khóc của Gái như tiếng khóc của đứa trẻ ba, bốn tuổi đang bị người lớn bắt nạt.

- Ơ hay... Nín nào.Gái. Anh thương em, anh quý em cơ mà.

- Bỏ tay ra!

- Kìa... Anh chả từng nói em như chị Mơ ở nhà là gì.

Gái hiểu dần cung cách của Dịch. Càng hiểu Gái càng căm:

- Tôi kêu to cho hàng xóm biết đây này!

- Nói đùa. Khuya rồi, với lại cửa nhà nào nhà nấy đóng kín, ai biết. Mà em buồn cười quá, Gái ạ!

- Chả nhẽ Gái không cho anh Dịch được thương, được quý Gái à? Em có biết mỗi lần nghĩ đến chị Mơ là anh lại nghĩ tới em không?

- Mẹ ơi... Khốn nạn!

Dịch giữ Gái ở lại với mình suốt từ đấy cho đến gần sáng. Hắn lả người ra ngủ gục mặt trên gối. Biết hắn ngủ say, Gái len lén ôm quần áo đi ra ngoài mặc vội.

Gái đã bỏ chạy khỏi nó mà bây giờ bố lại bắt con phải quay trở lại đòi mấy đồng tiền công của cái thằng chó má ấy.

Gái đã đi để cho bố yên lòng. Đi đâu cũng được, nhưng quay lại cái căn phòng địa ngục ấy thì không bao giờ. Gái cắn đến chảy máu mồi khi lững thững đi cắt đồng bãi ra bến xe.

Gió vẫn lạnh. Mưa vẫn dầm dề. Gái vẫn như kẻ không hồn, bước thấp bước cao trên nẻo đường bùn đất.

♣ ♣ ♣

Có một phụ nữ tên là Bụp. Bụp tơ hồng là tên kép bà ta thường xưng với các chị em lạ khi có chuyện muốn bắt quen. Bà Bụp tuổi ngót ngũ tuần, cỡ bốn bảy, bốn tám gì đó. Tuổi này đã có người là bà nội, bà ngoại nhưng Bụp tơ hồng luôn luôn được các em gọi là chị hoặc quá lắm là cô.

Bụp đẫy đà da thịt, miệng ngọt như mía lùi, có tài làm quen, khéo quyến rũ người nhất là con gái vừa sắp lớn, nhiều đam mê vật chất hoặc sa cơ lỡ vận cần nơi bấu víu.

Bụp có nhà có cửa, có chồng có con nhưng một ngày bà ta chỉ có mặt ở nhà vào lúc đi ngủ. Còn bến xe, bến tàu, chợ lớn, chợ nhỏ, những cửa hàng đông người vào ra là nơi làm việc của bà. Cái nón đội đầu, cái túi xách tay, bộ quần áo màu sẫm ưa nhìn, cái miệng thoa tí son đỏ tươi như hoa vừa được nhúng nước, đôi mắt hơi sẫm buồn như sẵn sàng muốn khóc vì cảnh ngộ của người khác.... Đó là chân dung của bà ta khi đi săn mồi.

Chiều ấy ở bến xe... Nhà chờ đã thưa khách. Những dãy ghế xi măng lác đác người ngồi. Có một cô gái vơ vẩn đi ra đi vào rồi lặng lẽ ngồi xuống một chiếc ghế ở góc khuất của nhà chờ. Mắt cô lấm lét nhìn người qua lại như muốn tìm kiếm rồi lại khẽ cúi xuống mân mê cái quai túi một cách vô nghĩa! Cô ta xuất hiện ở bến lúc bãi xe còn vài chiếc đang lấy khách. Mới đầu cô ngần ngừ đi lại trước cửa một chiếc xe có vẻ như muốn đi. Rồi chiếc xe rò máy chạy. Cô gái nhìn theo như nuối tiếc rồi quay lại đi ngoắt vào phía nhà chờ...

Tất cả những điều này không qua nổi đôi mắt thăm dò, soi mói của Bụp tơ hồng. Đợi cho cô gái ngồi gục trên ghế một lúc lâu, bà ta mới mon men đến:

- Lỡ xe hả em?

Cô gái bối rối ngẩng mặt lên buông một câu "vâng" lễ phép. Bụp tơ hông vẫn ngồi nguyên chỗ cũ nhưng cặp môi mỏng và mềm của bà ta vẫn sẽ sàng cất lời:

- Em có gì buồn phải không?

- …

- Khổ thân! Nhiều người ở quê ra, lành quá, lớ ngớ đi lại bị lưu manh nó lấy trộm, lấy cắp hết. Nghĩ mà tội. Chắc là em không gặp trường hợp ấy?

Cô gái đã quay lại nhìn bà khách hơi lắm lời nhưng lại có giọng mủi mủi, đầy thông cảm. Cô không thể lạnh lùng mãi với bà ta được:

- Cô cũng nhỡ xe ạ!

- Đâu có. Ra bến xe đón cô em ở quê lên. Đợi đến đỏ cả mắt mà chả thấy nó ở đâu. Chả là dưới ấy mất mùa định bảo mẹ con nó lên đây ở dăm bữa nửa tháng để đỡ cho chú ấy ở nhà ít khó khăn. Hẹn chiều nay lên mà ba chuyến xe đổ khách rồi vẫn chưa thấy tăm hơi.

Cô gái bị hút vào câu chuyện riêng của bà khách. Khi thấy mắt bà khách ngân ngấn nước, cô gái cũng như muốn khóc theo:

- Cô chắc cũng ở quê lên lấy chồng trên này ạ!

- Ừ. Cũng cảnh cái liềm cái hái cả. Từ chân lấm tay bùn được bố mẹ cho ăn học rồi ra đây công tác. Thấy chú ấy là người hiền lành chất phác, thế là cô làm bạn luôn.

Bụp to hồng xưng "cô" một cách tự nhiên với cô gái. Không đợi cô gái hỏi tiếp, bà ta lại ngân giọng:

Ấy, tính cô nó thế. Ăn mòn bát đũa ở ngoài này rồi nhưng vẫn chẳng quên được quê cha đất tổ. Gốc mình ở đấy. Cái nết na cơ chỉ của mình ở đấy. Cô chả giàu có gì nhưng giống cha giống mẹ ở cái nết thương người. Chả trách các cụ đặt tên cho cô là cái Nết.

Bà khách hồ hởi, chân thật quá. Cô gái đã bớt ngỡ ngàng, lo sợ. Giọng hỏi chuyện của cô đã có vẻ thân tình hơn:

- Cô có hay về quê chơi không ạ?

- Có! Năm vài ba lần. Trong tết, ngoài tết năm nào cũng phải có mặt. Ngày xá tội vong nhân không năm nào là cô không mang hương hoa nải quả về cúng ở đền, ở chùa làng. Mà đền chùa của làng cô thiêng lắm nhá. Có cúng có lành, có cầu có may. Các cháu còn con gái chưa biết đấy thôi. Nhiều lần thành tâm như thế mà cô trúng xổ số đấy.

Chuyện trò cứ lân la. Cuối cùng cô gái ấy đã phải thốt ra tên thật của mình và cầu mong "cô Nết" quen thuộc nhiều ngoài này tìm cách giúp đỡ.

"Cô Nết" hơi chững lại trước lời than van của Gái. Cô buông lửng một câu:

- Bây giờ ở đâu cũng khó cả Gái ạ! Thành thị bây giờ có khác gì nông thôn. Ai mà chẳng phải è lưng ra kiếm miếng ăn.

Gái than thở:

- Suốt từ sáng đến giờ cháu cũng qua lại đôi chỗ xin việc nhưng chưa đâu nhận cả. Cháu định ra xe về mấy lần nhưng nghĩ đến bố mẹ và các em cháu lại không dám. Mình là con gái đã lớn mà về ăn bám bố mẹ thì hèn quá.

- Phải! Cháu nói chí lý! Cô đây này...! Hồi ông cụ bà cụ chưa mất, hàng tháng cô vẫn gửi tiền về cho hai cụ tĩnh dưỡng tuổi già đấy.

Gái khẽ nhếch miệng như muốn khóc:

- Bọn cháu bây giờ chả so được với các cô ngày trước.

- Linh tinh nào! Các chị bây giờ là giỏi bằng năm, bằng mười chúng tôi ấy. Có chị mới mười chín, đôi mươi mà đã xây được nhà tầng cho bố mẹ.

- Người ta tài giỏi thì người ta làm được cô ạ! Còn cháu... cháu ước gì chỉ được rửa bát ở quán cơm hoặc gánh nước thuê cho quán phở cũng được.

"Cô Nết" tròn xoe đôi mắt nhìn rất lâu vào mặt Gái. Đôi mắt như cái lồng bàn đang úp chụp lấy toàn bộ cơ thể cô bé mà sờ mó, lục lọi.

- Thế cháu muốn đi làm ở ngoài này thật à?

Gái ngước mắt, chân thành:

- Chả nhẽ cháu lại nói dối cô. Một ngày nên nghĩa. Cô cháu mình mới gặp nhau nhưng thấy cô phúc đức quá, cháu rất tin.

"Cô Nết" chép miệng một cái to rồi thở rất dài:

- Khó đấy. Việc làm ở ngoài này bây giờ cũng hiếm như vàng. Cả cái bến xe này mà đến vài chục người ngồi bán thuốc lá điếu thì còn lờ lãi cái nỗi gì?

- Cháu thì chả mơ mộng tới chuyện buôn bán ở đây cô ạ!

"Cô Nết" trầm mặt, nghĩ ngợi. Đôi mắt cô chớp chớp rồi sụp xuống như vừa bị vật nặng đè lên. Cô mân mê cái túi trong tay, nói trống không một câu vu vơ, không rõ lời. Gái thấp thỏm chờ đợi.

Bến xe đã lên đèn. Những nhát chổi tre của mấy chị ở công ty vệ sinh đang lia đi lia lại đám rác. Nhà chờ bụi mù, hôi hám. "Cô Nết" lấy khăn bịt mũi rồi kéo Gái đứng lên:

- Bụi quá! Cô cháu mình ra ngoài kia ngồi cho nó thoáng.

- Thôi, cô cho cháu xin phép.

Mặt "Cô Nết" hơi lúng túng:

- Cháu định đi đâu bây giờ? Bến hết xe rồi...

Gái ấp úng:

- Cháu... Cháu...

- Thôi ra ngoài kia với cô. Cô cũng nán đợi một chuyến xe vét nữa. Còn chuyện của cháu, cô cũng đang nghĩ cách giúp đây. Gia cảnh cháu đã vậy mà giờ mò về ăn bám vào .bố mẹ nghĩ cũng không phải.

Hai cô cháu ngồi trên bờ đê. Trước mặt Gái là nhấp nhô những ngôi nhà xây trên nền bãi. Xa kia là màu đỏ lờ lờ của nước sông Hồng. Con sông này cũng chảy qua quê Gái. Ở đây ồn ã, nhốn nháo. Đông người đến vậy mà Gái cảm giác như chỉ có mỗi mình mình lẻ loi.

- Gái ạ! Đi ở gánh nước, rửa bát cũng chả khổ lắm đâu.

Những việc này cô có thể hỏi ngay cho Gái được. Bạn cô cũng có mấy đứa bán phở, bán cơm bụi. Nhưng nghĩ nó nhếch nhác thế nào ấy. Còn trẻ lại kháu gái như cháu thế này, làm những thứ công việc nhọ nhem ấy nó phí đi.

- Bí mà cô...

- Để cô nghĩ đã...

"Cô Nết" lẩm nhẩm trong miệng. Hình như cô đang gọi tên những bạn bè quen thuộc của mình. Gái thấy môi cô hơi dẩu ra và mày cô thỉnh thoảng nhíu lại. Khuôn mặt béo căng đầy của cô hình như cũng đang đăm đăm lo nghĩ cho Gái. Con người này không thể tráo trở, lừa lọc; lại càng không phải độc ác như "thằng ôn dịch". Hơn một tiếng ngồi tâm sự, trò chuyện với "cô Nết", Gái đã ngầm nhận xét về cô như thế.

- Này, cháu này...

- Dạ...

- Hay là cháu đi bán hàng!

- Bán hàng ạ!

Gái hỏi lại một cách ngạc nhiên:

- Cháu không thích nghề này à?

- Dạ... cháu...

Gái bối rối vì nó không ngờ "Cô Nết" lại có thể tìm được cho nó một cái việc cao sang như thế.

- Cô ơi! Cháu nhà quê thế này, lại vụng về nữa, ai người ta dám nhận cho bán hàng ạ!

- Ấy thế mà cô có thể lo cho cháu được đấy cưng ạ!

Gái rấm rứt khắp chân tay vì sung sướng. Nó cảm thấy mình như đang nằm mơ chứ không phải là người thực đang ngồi bên "Cô Nết" đây nữa.

- Nếu được thế thì cháu biết ơn cô vô cùng. Cô cho cháu địa chỉ gia đình để sớm mai cháu xin đến gặp cô chú...

Gái định xin phép "Cô Nết" để ra ga ngủ tạm ở chỗ phòng hành khách chờ qua đêm.

- Việc gì phải sáng mai. Ngay bây giờ đây này, cô có thể đưa cháu đến gặp con bạn của cô. Cô chắc là nó sẽ nhận lời. Bạn bè con chấy cắn đôi đấy Gái ạ! Nó giàu có lại cửa hàng, cửa hiệu đàng hoàng. Chơi với nhau hàng chục năm nay rồi là cô chưa hề nhờ vả nó việc gì đâu. Hôm nay gặp cháu... thôi thì Phật đã dạy "giúp một người phúc đẳng hà sa"...

Gái khóc. Nước mắt chảy thành giọt to trên đôi bầu má của cô bé tội nghiệp.

- Ơ, sao lại khóc?

- Hay là cháu không ưng việc bán hàng?

- Dạ... không ạ! Cháu, cháu... cháu biết ơn cô quá.

- Vẽ! Ơn với chả huệ. Thôi, đứng lên đi với cô.

Gái đứng bật đậy cùng "Cô Nết". Cô Nết cắt chéo qua đường sang dẫy phố bên kia. Gái đi theo cô như một cái máy.

- Đói chưa?

Gái không dám nói. Từ sáng đến giờ, trong bụng Gái chỉ có mỗi một cái bánh mì nhỏ.

- Gì thì gì, ăn đã Gái ạ!

- Cô cho cháu xin phép.

- Không có tiền chứ gì? Sao khách sáo thế hả cháu? Cô chiêu đãi mày cơ mà!

- Dạ...

- Thôi, vào hàng cơm bụi này. Phải ăn no cháu ạ! Vác cái mặt ốm đói đi xin việc thì ai người ta nhận. Cứ ăn cho no. Hết bao nhiêu cô chịu. Nay mai mày giầu có lên, biết đâu cô lại chẳng được phận nhờ.

Đời Gái thế mà may. Ngồi ăn cơm bên "Cô Nết" mà Gái có cảm giác như ngồi bên bố, bên mẹ, bên các em.

♣ ♣ ♣

Một quán giải khát có cái tên thơm tho, quyến rũ: Trầm Thương. Người đời gọi nó là quán Trầm Luân và thường xì xào to nhỏ về những chuyện ám muội của nó...

Trầm Thương quán- là một ngôi nhà đúc hai tầng, kiến trúc ngang bằng, sổ ngay như chiếc hộp diêm dựng đứng nằm ngay sát đường phố mới được mở rộng và dải nhựa của thành phố. Sát đường là một con sông rộng ước chừng vài chục mét.

Vốn dĩ Trầm Thương quán cũng chỉ là một túp lều ở tạm của một gia đình công nhân làm đường. Khi con sông chưa được đào khoét lại, nơi đây chỉ có những lối mòn len qua cỏ dại và rác rưởi, cỏ mọc ngang đầu gối và những đống rác to lù lù như đống rơm, đống rạ ở nông thôn. Cùng với mái lều nát ấy là hàng chục mái lều nát khác mọc lung tung như nấm dại gặp mưa trên cỏ hoang và rác ẩm để được người đời đặt cho một cái tên rất tân thời là xóm Nhảy Dù. Con sông thì vốn có tên từ ông bà để lại nghe thanh tao, lịch lãm nhưng những người cư ngụ ở đây vẫn thích gọi nó bằng cái tên na ná như cuộc đời lam lũ của họ: Sông Bụi.

Hôm nay cuộc sống đã khác. Nhiều nhà đã xây gạch, lợp ngói, Nhiều nhà đã đúc bê tông lên tầng và trổ cửa sổ tròn, cửa sổ vuông có trang trí hoa và buông rèm đẹp. Người vẫn quần quật vất vả như thế với đủ nghề: đạp xích lô, bốc vác, bán rau, bán tre nứa, tôi vôi thuê, bổ củi, gánh nước, chạy mánh hàng, ăn cắp, cướp giật, và cả việc buôn nụ bán hoa... Một xã hội lam lũ, cực nhọc, bụi bậm thu nhỏ nhưng không còn cảnh tạm bợ kiểu hành khất như xưa. Cái tốt chen lẫn cái xấu, cái hay lẫn vào cái dở đã nên một phường, một phố có dáng một cơ ngơi dân cư ổn định. Nhà nào cũng điện sáng. Có nhà đã mua sắm được ti vi màu, xe cúp đời mới. Có những em bé đánh hồi, nhặt rác ngày xưa, nay đã đi nước ngoài làm nghiên cứu sinh hoặc xuất khẩu lao động. Cũng có những người bất ngờ công an ập vào nhà đưa đi vì tội trộm cướp...

Ngày xe ủi đến ủi đất, ủi cỏ rác san mặt đường rồi rải đá, rải nhựa. Con sông Bụi vốn xưa lẩn khuất, nay đã ra vẻ sông.khi bờ của nó xuôi ngược mấy làn xe qua lại. Một nhà thơ "mô-đéc" của thành phố xuống thực tế xóm lao động đã ví sông Bụi như cái bồn tắm có đai và xóm Nhảy Dù như cô gái đang tuổi lấy chồng có hoa cài tóc. Nhà thơ ấy đã thốt lên trước những người hút thuốc lào suông, ăn sáng bằng khoai, sắn luộc những câu nghe rạo rực:

Sông Bụi đã xa, giờ là sông Ngọc

Sông như gấm vóc

Sông như lụa là

Còn xóm Nhảy Dù giờ đã xóm Hoa

Mỗi mái ngói mọc lên ngời mặt người hạnh phúc

Em ơi, em...

Đã qua rồi tủi cực

Đã qua rồi đói rét, lầm than

Mỗi sớm mai lên sông Bụi nắng tràn

Những cô gái như em

Tuổi mơ, tuổi mộng

Tuổi xây đắp những lâu đài ánh sáng

Tuổi tình yêu vẹn kiếp, trọn đời...

Bài thơ này đã được một cô gái đẹp, có giọng hay của xóm Nhảy Dù cùng sự hỗ trợ của một nghệ sĩ ngâm chuyên nghiệp, qua vài tuần luyện giọng, khớp sáo - Bài thơ và cô gái ấy đã mang vinh quang về cho xóm: Huy chương vàng hội diễn thành phố.

Bà chủ của Trầm Thương quán đã xin nhà thơ ấy bút tích sau một chầu đàm đạo bên chén cà phê Đắc Lắc sánh đặc có thuốc lá chữ nước ngoài thơm miệng và kẹo cứng với rặt chữ Tây, chữ Tàu điểm tom chát trong răng trong lưỡi. Nhà thơ hào hứng viết lời hay ý đẹp của mình lên trang đầu cuốn sổ của nhà hàng và cao hứng gọi Trầm Thương quán là Nghệ sĩ quán. Bà chủ Trầm Thương quán đã bỏ tiền ra thuê người ngâm, người đàn rồi thu băng. Giọng ngâm tuyệt vời có pha chút "ca trù" cha ông và hừng hực chất nhạc "Pốp tư bản. Bài thơ ghi ở đầu băng thường được bật lên chào mừng khách chính quyền khi có việc phải hỏi han đến hoặc tiện chân, tiện miệng ghé chơi.

Trầm Thương quán khai trương từ ngày bờ sông thành đường và càng ngày càng tấp nập khách vào ra, mặc dù ngay cửa chỉ lủng lẳng treo mấy quả dừa, trong cửa một cái tủ kính nhỏ bày sơ sài vài thứ đồ ăn đồ uống. Bốn ngọn đèn tường hất ánh sáng vàng dịu. Một cây thông nhựa lập lòe vài chục cái đèn nhí nháy xanh, đỏ, tím vàng. Bề ngoài nó là một hàng giải khát bình thường không hợm hĩnh mà nhỏ nhẻ, lịch lãm. Chữ Trầm Thương Quán chân phương trên nền cẩm thạch của một vuông sắt tây mỏng treo lơ lửng trước chiếc mành trúc nơi cửa ra vào chính. Một bức tranh tĩnh vật hoa quả nhiệt đới ngả ghếch trên tường. Dăm bộ bàn ghế trúc mua tận Cao Bằng, Lạng Sơn. Những cái gạt tàn màu da lươn chính hiệu gốm Bát Tràng. Một ra-đi-ô cát-sét loại vừa tiền với những băng nhạc nhỏ nhẹ, dịu dàng của Tây, của Tàu. Có cả băng quan họ và băng chèo cổ. Nhạc lành mạnh và tân tiến. Khách ưa âm thanh nào, bà chủ chiều âm thanh ấy. Bà chủ chỉ cần khách ngồi lâu, uống nhiều và hút nhiều. Nhưng Trầm Thương Quán chỉ mở cửa tới 8 giờ tối là đóng. Bà chủ giải thích: Phục vụ khách cả ngày mệt mỏi nên phải nghỉ! Đó là lý do sức khỏe. Còn một lý do nữa là: Dạo này hàng quán giải khát có nhiều cái phức tạp nên quán Trầm Thương không dám mở khuya. Nhà hàng làm thế là giữ danh dự cho phố, cho mình và cho hai em phục vụ. Lý do này bà chủ Trầm Thương quán thường nói với các bác lãnh đạo phường và các chú công an để lấy cái tiếng nhân đức cho bản thân khi mà nhiều quán giải khát khác của thành phố đang bị mang tiếng về những chuyện nọ kia.

Đấy là gương mặt thường ngày của Trầm Thương Quán phô ra báo cáo với thiên hạ. Tên quán là tên bà chủ. Người chủ cũ của ngôi nhà lá tạm bợ đã bán lại cơ ngơi của mình cho bà Trầm Thương khi đơn vị của ông được đổi đi làm ở một tuyến giao thông khác. Nhà nát lại đất công nên được bán với một giá rất rẻ. Bà Trầm Thương tôn tạo lại cơ ngơi để thành cái quán giải khát hiện nay. Lai lịch của bà Trầm Thương, bà con xóm phố chỉ biết một cách sơ sơ, do bà Trầm Thương vui miệng nói lại chứ chẳng có ai có sức đâu mà truy tìm ra gốc gác. Vả lại, từ ngày về đây, bà Trầm Thương tuy một thân một mình, là phận gái nhưng ăn ở với xung quanh có trước có sau. Còn tính tình bà thì đúng mực đoan trang, tuổi ngoài bốn mươi biết giữ sức nên còn rất nhiều nét con gái, vậy mà tuyệt nhiên không thấy bóng đàn ông nào thậm thụt qua lại theo kiểu bất chính.

Bà Trầm Thương ở góa thờ chồng. Theo bà kể lại thì chuyên riêng tư rất chi là đằm thắm, nhưng cái kết thúc thì lại cay đắng đến tê dại hết cả tâm hồn. Bà lấy chồng năm hai mươi tuổi. Chồng hơn vợ nửa giáp. Hai người yêu nhau rồi lấy nhau. Chồng bác sĩ, vợ giáo viên. Hạnh phúc thì có thừa nhưng đường con cái lại lắm khúc truân chuyên. Đẻ hai lần, một trai một gái tươi tắn như trái quả mới chín mà đùng một cái, chỉ là cơn sốt nhẹ, chúng nó đã bỏ đi. Khi chửa đứa thứ ba, to quá bà phải mổ và cắt buồng trứng. Hai vợ chồng chỉ biết an ủi nhau và yêu thương nhau hơn. Có ở cảnh ngộ bà mới biết anh đàn ông là tốt. Tuy biết vợ hết đường sinh nở nhưng vẫn một mực thủy chung. Bà nhiều lần giục chồng kiếm vợ hai nhưng ông khăng khăng "trai khôn chỉ một vợ. Số phận đã thế thì hai đứa cùng chịu cho đến đầu bạc răng long”. Nhưng trời đất chưa chịu buông tha bà. ông bị nhiễm trùng máu rồi chết. Bà đau đớn đến có thể chết theo chồng. Cũng chính vì cái đất phố ấy nó hãm người nên bà phải bỏ ra đây tìm đất lành xây lại cơ nghiệp.

Chuyện riêng của một người mà đã gây cảm động cho biết bao người. Mấy năm về sống với xóm Nhảy Dù, bà Trầm Thương được tiếng là chính chuyên. Còn chuyện nhân đức thì phải kể đến việc bà nhận hai cô gái vào giúp mình bán hàng và coi họ như em thì bà con mới thấm hết cái tấm lòng của người phụ nữ bất hạnh này.

Hai cô gái ấy ở hai quê khác nhau. Một cô nói là đi bán chè lấy tiền về mua thuốc cho bố chữa bệnh, nhưng đã bị kẻ cắp moi nhẵn túi. Cô khai tên là Cọ.

- Thôi, không may sa sẩy như vậy thì em về đây ở với chị. Giờ mà em về nhà có khi ông cụ uất lên mà chết là mình mang tiếng giết bố. Nhà rộng lại chỉ có một thân một mình chị. Hàng quán đông khách mà chuyện phục vụ lại đang cần những người khỏe như em. Cứ ở đây với chị vài tháng rồi chị cho tiền mang về mà mua thuốc cho bố.

Cọ gạt nước mắt bằng lòng. Trầm Thương mua sắm quần áo, son phấn cho Cọ rồi giảng dạy cho cô cách bán hàng. Cọ còn được bà mông má lại đầu tóc, cách đi đứng, và...

- Có ai hỏi, em cứ nói là em gái chị ở quê ra. Người ta có hỏi tên thì em nói là Dự Thương cho nó gần với tên chị. Chị là Trầm, em là Dự được không nào? Còn cái tên Cọ ấy, hôm nào mang về trả cho bố mẹ.

Còn cô gái nữa thì một mực không nói tên, nói quê của mình cho bà Trầm Thương nghe. Trông dáng người cô ta có vẻ con gái thị xã và có học. Cô ta đồng ý ở giúp việc cho bà Trầm Thương với điều kiện không được hỏi lai lịch, gốc tích của mình. Cô gái có vẻ u uất điều gì đó và hơi cứng đầu. Bà Trầm Thương bằng lòng vì trông cô vừa xinh lại vừa có nét nhẹ nhõm, duyên dáng chứ không cục mịch như Cọ. Với cô gái này, bà Trầm Thương sẽ không phải vất vả nhiều như với Cọ.

- Thôi em ạ! Chị em mình thương nhau, quý nhau là chính. Chuyện riêng tư của em chị có hỏi cũng là để báo cáo với chính quyền, với công an thôi. Em muốn tránh, muốn giấu chị cũng chẳng nỡ nài ép. Chị sẽ có cách nói lại với người ta. Còn đã nhận lời về đây với chị thì chị em mình chung lưng lại làm ăn với nhau. Em Cọ thì giờ có tên là Dự Thương, còn em, chị muốn đặt cho em cái tên là Thùy Thương được không?

- Chị đặt tên em thế nào cũng được.

Thùy Thượng được bà Trầm Thương báo cáo lên công an đường phố là cô em họ bên chồng, vì gia đình ép tảo hôn nên tìm đường ra chỗ chị dâu nương nhờ. Cũng như Dự Thương, công an phường đồng ý cho Thùy Thương tạm trú dưới sự đảm bảo của bà Trầm Thương, một hộ được đánh giá là hộ an toàn của xóm Nhảy Dù.

Trầm Thương quán càng ngày càng đông khách vào giải khát. Mờ sáng cà phê đen, cà phê sữa. Buổi trưa nước dừa, nước mía, nước cam. Buổi chiều bia rượu và những đồ nhậu nhẹ. Hàng ngon, quán đẹp, khuất, trước mặt có sông nước làm cảnh sắc. Bà chủ hàng niềm nở, hai em gái phục vụ vừa trẻ vừa lễ phép, âm nhạc nền nã dịu dàng không xô bồ như mấy cái quán có Vi-đê-ô câu khách. Quán là sức hút đối với khách đúng mực, thích tĩnh lặng để được thư ruỗi tâm thần. Chính vì sự mến mộ này của khách mà bà Trầm Thương càng có nhụ cầu lớn về người phục vụ. Thời gian đóng quán bà vẫn giữ là tám giờ tối. Hôm nào dai dẳng lắm cũng chỉ tám rưỡi là cùng. Cho nên trước giờ đó, khách thường đến đông, ba chị em bà Trầm Thương rối rít hết cả chân tay phục vụ.

Sự xuất hiện của Gái đã làm bà chủ Trầm Thương như người túng nhặt được của rơi. Bà vồ lấy tay "Cô Nết”:

- Chị Bụp tơ hồng ơi, chị cứu cho em một bàn thua trông thấy.

Gái nhìn "Cô Nết" vẻ hơi ngạc nhiên vì cách gọi tên vừa rồi của chủ quán Trầm Thương. "Cô Nết" nháy mắt mấy cái rồi nói chữa ngay:

- Này nỡm ạ! Có cháu đây cứ gọi người ta là Nết có phải hay không! Ai lại réo tên tục người ta ra để gọi thế.

- Ôi, chị Nết! Chị cho em xin lỗi. Gái ạ! Các chị hay đùa tếu thế đấy.

Gái vui vẻ trở lại. Sự hồ nghi thoáng qua của nó đã được nét mặt hớn hở của bà Trầm Thương xóa nhòa:

Em cảm ơn chị Nết quá. Đang bí thì chị lại dẫn Gái về cho. Chả trách người ta gọi chị là tơ hồng. Gái ạ! Bà này mát tay lắm đấy. Ông tơ bà nguyệt cũng chỉ giỏi như chị Nết em đây là cùng.

- Thôi, cô ạ! Khen ho hen chả còn.

Bà Trầm Thương lườm "Cô Nết". Cái lườm đầy ngụ ý nhưng Gái không hiểu hết. Nỗi niềm bức bối suốt ngày giờ đã dịu dần trong Gái bởi hơi quạt điện thoang thoảng và ánh đèn xanh dịu của quán hàng đã đóng cửa.

- Thế này Gái ạ! Từ giờ trở đi, nhà này là nhà của Gái, quán hàng này cũng là của Gái. Chị là Trầm Thương của Gái. Gái còn có hai bạn nữa cơ. Dự Thương và Thùy Thương nó vừa lấy xe đạp đưa nhau đi chơi. Phải khuya khuya hai em ấy mới về. Có khi vui bè vui bạn thì các em được phép chị cho chơi qua đêm. Có khi đêm nay chỉ có hai chị em ở nhà trông nhà thôi. Giờ Gái lấy cái khăn bông này rồi vào trong tắm rửa, mặc tạm bộ đồ của Thùy Thương. Mai chị sẽ cho em tiền lên phố to mua bộ đồ mới.

Gái ngoan ngoãn cầm khăn và bộ đồ hoa còn mới đi vào phía nhà trong. Đôi chân Gái nhẹ bẫng như bước trong mơ.

Ngoài nhà, bà Trầm Thương rút ngăn kéo lấy một tập tiền đưa cho Bụp tơ hồng:

- Hàng này được giá đấy Bụp ạ!

- Bà chị cho em bao nhiêu thế này?

- Không phải đếm. Còn lâu dài...

♣ ♣ ♣

Ông Mắn nhận được một giấy chuyển tiền 50.000đ và một lá thư. Hai thứ này đều do Gái gửi:

Bố mẹ kính mến!

Các em thân yêu!

Con chắc bố mẹ và các em sốt ruột lắm nên con phải viết ngay thư này về cho gia đình mừng.

Bố mẹ ơi, con đã có công ăn việc làm rồi mà lại là chỗ tử tế nữa cơ. Số tiền con gửi về đây là số tiền chị chủ nhà cho con gửi về giúp đỡ bố mẹ đấy. Còn số tiền công đi ở cho cái nhà anh Dịch kia, con không thèm đến đòi đâu. Nhục nhã lắm! Con xin bố mẹ hãy quên chuyện ấy đi. Đáng gì mấy cái nghìn bạc rẻ rúng ấy. Đáng gì mấy đồng công rẻ mạt của đứa con gái đi ở. Con thề là không bao giờ con đến nhà thằng ôn dịch ấy. Nếu nó vác mặt về làng ta thì bố cứ bảo các em vác gạch, vác đá mà ném cho nó chết mất xác đi.

Còn con ở trên này xin bố mẹ yên tâm. Con đã tìm được nơi tử tế rồi. Đúng là giời đất có mắt nên không nỡ đày đọa đứa con gái tội nghiệp này của bố mẹ mãi. Con tin rằng ngày một ngày hai con sẽ làm ra được nhiều tiền gửi về giúp đỡ bố mẹ và các em.

Bố ơi... Bố có ngờ rằng cái con Gái của ông Mắn xẩm giờ được đứng bán hàng không? Mà bán hàng có cửa hiệu, có mặt phó hẳn hoi cơ bố ạ!

Con còn giấu địa chỉ chỗ làm việc vì muốn tết này mang về cho bố mẹ một niềm vui bất ngờ.

Con gái của bố mẹ

Chị của các em

Thương Thương (tức Gái)

Ông Mắn lại được một lần nữa mở cờ trong bụng. Ông mang lá thư Gái gửi đi khoe khắp xóm về sự làm ăn của con gái mình.

- Con Gái, con Thương Thương nhà tôi thế mà khá các ông, các bà ạ!