B ác thợ săn đi săn. Bác đi vào trong một khu rừng, chẳng thấy có con thịt; bác vượt qua một ngọn đồi, cũng chẳng thấy gì. Bác đã bắt đầu nản thì, trong một khu rừng thưa, bác gặp một cái đầu tê giác, chỉ có cái sọ, xương trắng hếu. Bác bỏ qua, tiếp tục đi; trong khu rừng tiếp đó, lại thấy chính cái sọ tê giác ấy; trong một khu rừng khác nữa, vẫn cứ cái sọ ấy. Chán rồi, bác sắp quay về nhà; bực bội, bác vác cái đầu tê giác nọ; bác vứt nó ở một đám đất hoang, không xa làng.
Về nhà, bác nằm ngủ; trong mơ, bác nghe:
- Sao lại ném tôi trên bãi đất hoang ấy?
Đêm sau, vẫn nghe thấy tiếng nói ấy. Ba đêm liền. Bác thợ săn bèn ra tại chỗ xem sao. Thì thấy bao nhiêu là tấm vải đẹp đang được dang ra phơi nắng.
- Ai phơi vải ở đây thế nhỉ?
Ngày hôm sau, bác trở lại, nấp vào một chỗ. Không phải chờ lâu; bác thấy một đám các cô gái đẹp từ trong chiếc đầu tê giác chui ra. Cô thì giã gạo, cô thì đi tìm củi, các cô khác thì dệt vải. Trong đó, đẹp hơn tất cả, là cô Nữ hoàng. Bác nhảy ra, vồ lấy Nữ hoàng. Các cô gái khác vội chui trốn vào cái sọ trắng.
Bác thợ săn đưa Nữ hoàng về nhà. Rồi mọi người đều biết chuyện ấy, kể cả tên lãnh chúa trong vùng; y cho bọn tay sai đến, và hỏi khi bọn chúng trở về:
- Vợ tên thợ săn có đẹp không, có đẹp hơn các nàng hầu của ta không?
- Đẹp hơn nhiều!
- Có đẹp hơn vợ hai của ta không?
- Đẹp hơn nhiều!
- Có đẹp hơn vợ cả của ta không?
- Đẹp hơn nhiều!
- Có đẹp hơn ta không?
- Đẹp hơn nhiều!
Tên lãnh chúa liền lên đường; y thắng con voi của mình và đi đến nhà bác thợ săn.
- Lãnh chúa đi đâu vậy?
- Ta đến thăm ngươi đây, hỡi bác thợ săn.
Bác thợ săn mời y một vò rượu cần, nấu cơm cho y ăn, giết một con gà đãi y. Ăn uống no say rồi, tên lãnh chúa tuyên bố:
- Ta đến lấy vợ ngươi đây! Hãy bước xuống đất, ta đánh nhau!
- Tôi chẳng có việc gì phải đánh nhau với ông.
Tên lãnh chúa rút gươm ra, y giết chết tất cả gà của bác thợ săn, rồi đến lợn và trâu. Bác thợ săn không ngồi yên được nữa, bước xuống đánh nhau với tên lãnh chúa, nhưng gươm của bác không đâm được y vì người y bằng sắt; bác bị y giết chết. Y bắt Nữ hoàng mang đi.
Người ta chôn cất bác thợ săn. Người em gái của bác sắp đến ngày sinh nở; chị kêu đau, nhưng mãi chẳng thấy gì cả.
- Mẹ ơi, nếu mẹ muốn con ra, thì mẹ hãy đặt một cái chiêng dưới người mẹ để hứng lấy con.
Đứa bé ra đời, có cả gươm và khiên. Đó là một đứa con trai; người ta gọi tên nó là Chic-choc.
Nó lớn rất nhanh; và là một kẻ gây gổ kinh khủng.
- Con ơi, nếu con khỏe thế, thì hãy đi trả thù cho bác con! Chic-choc khóc; trong mơ, nó nghe thấy tiếng nói:
- Tại sao con khóc?
- Con muốn một cơ thể có thể chịu được mọi thử thách...
- Vậy thì con hãy lên gặp vị chúa tể trên trời. Con cứ theo cái trục cửi trên khung cửi của mẹ con mà leo lên.
Chic-choc leo lên, nó lên đến trời.
- Con muốn gì?
- Con muốn ở với Trời.
Sau một thời gian chung sống, Trời giết chết Chic-choc, đem giã nhỏ xương của cậu ta, làm lại một cậu con trai mới; cuối cùng ngài lấy quả tim của chính mình và đặt vào lồng ngực của Chic-choc bấy giờ đã sống lại.
- Con muốn Trời rèn cho con đôi cánh!
Trời làm cho cậu một đôi cánh, cho cậu các lá bùa.
- Bây giờ thì hãy đi đi, đi mà trả thù cho bác con! Chic-choc hạ cánh trước nhà tên lãnh chúa bằng sắt.
- Anh đi đâu đó, hỡi anh bạn?
- Ta đến thăm anh đây, hỡi anh bạn. Lãnh chúa đem rượu và cơm ra đãi cậu.
- Bây giờ, hỡi lãnh chúa, hãy bước xuống đất, ta sẽ đánh nhau!
- Ta sẽ cho ngươi tất cả những gì ngươi muốn...
Chic-choc đánh và giết chết tất cả gà, lợn và trâu của lãnh chúa. Cuối cùng tên này bước ra. Họ đánh nhau suốt nhiều ngày. Lãnh chúa đói và khát; vợ y ném cho một nắm cơm và một bầu nước; Chic-chóc bắt lấy hết. Tên lãnh chúa kiệt sức; Chic-choc hạ sát y, lấy lại người vợ của bác cậu ta và sống với nàng.
(Hj. 49)