HỒ SƠ, HÀNG CHỒNG hồ sơ.
Một núi giấy tờ nhưng chẳng có bao nhiêu thông tin đáng kể.
Decker thả những tờ cuối cùng xuống một chồng hồ sơ ở giữa bàn, ngồi xuống và hít thở bầu không khí ngột ngạt len lỏi từng ngóc ngách sở cảnh sát Thị trấn Baron trên Đại lộ Baron. Ngay bên cạnh là Tòa thị chính Thị trấn Baron.
Jamison ngồi đối diện với anh, đang ghi ghi chép chép. Decker, với trí nhớ hoàn hảo của mình, không bao giờ cần phải làm điều đó. Anh lơ đãng quan sát cây bút của cô lướt trên mặt giấy. Một lúc sau cửa mở và Thanh tra Green bước vào.
“Tìm được gì không?” Anh hỏi trong khi bỏ thanh kẹo cao su vào miệng.
Jamison hoàn thành nốt câu đang viết dở rồi ngước nhìn lên.
Decker nhắm mắt lại “Joyce Tanner và Toby Babbot thất nghiệp. Michael Swanson là một tay buôn ma túy. Bradley Costa từng là Phó chủ tịch cấp cao tại một ngân hàng. Và tất cả họ đều sống một mình. Không gia đình. Tanner đã từng kết hôn nhưng sau đó li hôn.”
Green đóng cánh cửa lại sau lưng. “Ừm, điều đó chúng tôi đã biết.”
Decker mở mắt. “Tình trạng khuyết tật của Babbot là gì?” Anh liếc nhìn Green đang ngồi phía đối diện.
“Hồ sơ chỉ ghi ông ta là người tàn tật.” Jamison chỉ ra, “Trong này không ghi cụ thể tình trạng hay nguyên nhân.”
“Điều đó có liên quan không?” Green hỏi.
Decker nói: “Mọi thứ đều được cho là có liên quan cho đến khi anh chứng minh được điều ngược lại.”
“Tôi sẽ kiểm tra.” Green ngả người ra ghế. “Nhưng anh không nảy ra sáng kiến gì à?” Anh hỏi.
Decker và Jamison chưa kịp trả lời thì cánh cửa lại mở ra và Lassiter bước vào. Cô mặc áo khoác màu be và váy dài đến đầu gối, đi giày cao gót. Tóa cô xõa ngang vai.
“Chà, tôi có bỏ lỡ điều gì bất ngờ không?” Cô hỏi, ngồi xuống cạnh Green.
“Không nhiều đâu,” cộng sự của cô nói. “Chỉ là một câu hỏi nối tiếp có thể liên quan đến vụ án hoặc không.”
Decker nhìn vào bức tường đối diện. “Tôi đã gặp John Baron đêm qua.”
Jamison có vẻ ngạc nhiên nhưng giữ im lặng.
Decker tiếp tục, “Mấy thằng ranh con đối xử thô bạo với anh ta. Tôi đã can thiệp. Nhưng anh ta từ chối buộc tội bọn chúng. Có ai biết tại sao không?”
“Có thể là cảm giác tội lỗi,” Green trả lời.
“Về cái gì?” Jamison hỏi.
“Chuyện khá phức tạp,” Lassiter nói.
“Tôi có rất nhiều thời gian,” Decker cho hay. “Về mặt lí thuyết mà nói, tôi đang đi nghỉ.” Anh chắp tay trước mặt và quan sát cô với vẻ mặt mong đợi.”
Lassiter nhìn Green một cách không thoải mái và nói, “Được rồi, gia tộc Baron về cơ bản đã khai thác nơi này và sau đó bán hết cho các công ty và cuối cùng là đóng cửa tất cả. Họ sống trong một tòa nhà sang trọng to lớn phía trên đồi, trong khi phần còn lại của thị trấn phải chịu đựng và chết dần chết mòn. Và vẫn đang hấp hối.”
“John Baron hiện tại có liên quan gì đến điều đó không?” Decker hỏi.
Lassiter lắc đầu. “Không. Khi anh ta đang học đại học thì bố mẹ anh ta qua đời. Nhưng anh ta đã sống ở đó kể từ ngày đó.”
“Vậy tại sao lại đổ lỗi cho anh ta?” Jamison hỏi.
“Anh ta là người nhà Baron ,” Green xen vào.
“Tức là mang tội chỉ vì có cái họ ấy thôi?” Jamison nói.
“Tôi không nói điều đó là đúng hay công bằng, tôi chỉ kể lại những chuyện đã xảy ra,” Green trả lời. “Cá nhân tôi không có gì chống lại anh ta cả. Anh ta chưa từng làm hại tôi hoặc bất cứ ai tôi quan tâm.”
“Anh may mắn đấy,” Lassiter nói.
Jamison nhìn cô. “Anh ta làm hại người mà cô quan tâm à?”
Lassiter xua tay. “Không liên quan lắm.”
Green thêm vào khi liếc nhìn Decker, “Để tôi nhắc lại lời anh đã nói, tôi không hiểu bài giảng về lịch sử tồi tệ của Thị trấn Baron này sẽ giúp chúng ta giải quyết sáu vụ giết người như thế nào.”
Decker nói, “Tôi đã hỏi Baron rằng liệu anh ta có biết bất kì nạn nhân nào không và anh ta nói rằng mình không biết.”
“Chà, có lẽ là ngoài tay chủ ngân hàng, tôi không tưởng tượng được anh ta sẽ quen bất kì ai,” Lassiter nhận xét. “Một kẻ buôn bán ma túy làng nhàng trên phố không thể có mối liên hệ nào với Baron được.”
Decker nói, “Mặc dù chính cô đã khẳng định hắn ta có nhiều mối quan hệ phức tạp khác nhau, có thể Baron biết Swanson hoặc một trong những người khác.”
“Tức là anh không tin câu trả lời của anh ta?” Green gay gắt hỏi.
Decker trả lời, “Thoạt đầu tôi không tin bất cứ ai.”
“Được rồi, nhưng anh còn tìm được gì khác hữu ích không nào?” Green chỉ ra đống hồ sơ.
Decker nói: “Chúng ta cần phải kiểm tra tất cả các nạn nhân một lần nữa, bởi tôi tin rằng giữa họ phải có mối liên hệ với nhau.”
“Chúng ta đã kiểm tra rồi mà,” Green phản đối.
“Còn xanh lắm,” Decker phản bác. “Chúng ta cần chìa khóa nhà tất cả bọn họ.”
“Nhưng chúng tôi thậm chí còn không xác định được nơi ở hai nạn nhân sau cùng,” Lassiter chỉ ra.
“Nhưng cô còn bốn địa chỉ khác.”
Green nói với giọng thất vọng, “Tôi đoán là tôi đã quá hão huyền, tôi cứ ngỡ cảnh sát Liên bang các anh sẽ bắt tay vào và giải quyết xong vụ án khốn nạn này trong một đêm.”
“Cộng sự của anh đã nói với anh về thời gian tử vong mà bác sĩ pháp y đã xác định và những sai phạm liên quan chưa?” Decker hỏi.
Green ngập ngừng. “Rồi, cô ấy đã kể lại. bọn ruồi xanh và hiện tượng tụ máu. Đó thực sự là một nhận xét rất hữu ích. Chúng tôi đang rà soát lại tất cả.”
“Tuyệt vời, trong khi anh làm điều đó, hãy để tôi cho các anh một gợi ý nho nhỏ để ít nhất các anh có thể cảm thấy chúng tôi có đóng góp một chút.”
“Gợi ý gì?” Lassiter hỏi.
“Yêu cầu bác sĩ pháp y của anh kiểm tra xem chỗ máu không phải máu người được tìm thấy tại hiện trường vụ án có phải máu lợn hay không. Tôi nghĩ anh ta có thể xử lí được mà không làm hỏng chuyện.”
“Máu lợn?” Green thốt lên. “Tại sao anh lại nghĩ như vậy?”
“Anh có xem series phim cảnh sát cũ nào không?”
“Ý của anh là như bộ Luật pháp & Trật tự ( Law & Order ) ấy hả?” Green hỏi.
“Cũ hơn thế.”
“Chuyện đó thì có liên quan gì?” Lassiter hỏi.
Decker trả lời: “Có thể liên quan đến mọi việc đó.”