Trên Đỉnh Namsan Ngắm Mặt Trời

 

1

 

Đại Hàn dân quốc (Daehan Minguk), thường được gọi là Hàn Quốc. Hàn Quốc nằm ở Đông Á, trên bán đảo Triều Tiên, diện tích lãnh thổ là 100.210 kilômét vuông. Các quốc gia lân cận Hàn Quốc là Trung Quốc – đất nước vô cùng năng động và Nhật Bản – siêu cường quốc về kinh tế.

Thủ đô của Hàn Quốc là Seoul. Dân số của Hàn Quốc năm 2017 là 50.982.212 người, những nơi có mật độ dân số cao là Thủ đô Seoul và các thành phố lớn như Busan, Incheon, Daegu, Daejeon, Gwangju và Ulsan 2 .

2 Nguồn số liệu: Ministry of the Interior and Safety (MOIS).

Hàn Quốc trong tôi ban đầu chỉ vẻn vẹn vài thông tin trên Google như vậy. Một điểm yếu của tôi lúc đó là sang Hàn nhưng tôi chỉ biết tiếng Anh, hồi đó, tôi may mắn được nhận học bổng bằng IELTS, chương trình của tôi theo học yêu cầu người ứng tuyển cần có tối thiểu IELTS 5.5.

Tôi vẫn nhớ như in cảm giác lần đầu tiên đặt chân xuống sân bay quốc tế Incheon, một trong năm sân bay quốc tế lớn nhất thế giới. Lúc đó, tôi vừa ngỡ ngàng vừa tò mò. Sau chặng bay gần 5 tiếng không tài nào ngủ được, chân tay tôi mỏi nhừ nhưng ra khỏi máy bay thì mọi mệt mỏi đều tiêu tan. Sân bay Incheon to, rộng và đẹp vô cùng với nhà hàng, quán cà phê, tiệm bách hóa, quầy thông tin, cửa hàng điện thoại…

Cảm nhận đầu tiên của tôi về Hàn Quốc là: sạch. Không khí trong lành, không có rác vứt bừa bãi. Tôi tìm đến quầy thông tin trong khu vực sân bay để hỏi lộ trình và giờ giấc của xe buýt đi về Kongju. Bác nhân viên ở quầy vô cùng thân thiện, kiên nhẫn nghe tôi hỏi bằng tiếng Anh:

- Excuse me! What time is the bus to Kongju?

(Xin lỗi, bác cho con hỏi giờ của xe buýt đến Kongju?)

- No… English… No! No! Yes! Go there there… – Bác nhân viên không biết tiếng Anh cố gắng trả lời tôi.

Tôi bắt đầu cảm thấy lo lắng khi sang Hàn mà một chữ tiếng Hàn cũng không biết. Cuộc sống sau này của tôi phải làm thế nào đây? Lòng tôi đầy những tò mò, lo lắng nhưng tôi tự trấn an mình: “Thôi cứ kệ, mình cứ ‘enjoy’ đã”. Sau này tôi mới biết, rất ít người Hàn tầm trung niên có thể sử dụng tiếng Anh. Tuy nhiên, người trẻ Hàn Quốc lại nói tiếng Anh rất siêu và khá tự tin sử dụng ngôn ngữ này khi giao tiếp với người nước ngoài.

Ngồi trên xe buýt đi từ sân bay về trường, tôi bắt đầu cảm thấy tò mò về Hàn Quốc, nơi tôi sẽ gắn bó, học tập và sinh sống trong những năm sắp tới. Tôi vẫn không thể chợp mắt trong suốt chặng đường nhưng lại không hề có cảm giác mệt mỏi mà chỉ thấy mình tràn đầy năng lượng. Tôi ngắm từng hàng cây, con phố, những tòa nhà chọc trời, những khu chung cư cao cấp… Đi ra khỏi vùng trung tâm một chút, bắt đầu xuất hiện các nhà máy sản xuất, tòa nhà văn phòng rồi đến những cánh đồng và núi cao trùng điệp. Có thể bạn hơi bất ngờ khi biết rằng 70% diện tích đất liền ở Hàn Quốc là đồi núi.

Tối hôm đó, tôi bắt đầu tìm đọc các bài viết về sự phát triển kinh tế, chính trị, xã hội... của Hàn Quốc. Tôi đọc được bài viết Cô bán hàng mỹ phẩm ở Seoul: Câu chuyện đáng suy ngẫm về đất nước và con người Hàn Quốc trên blog Tony buổi sáng. Trong đó có đoạn:

“Người Hàn Quốc, dù dân thường hay sếp lớn, tất tần tật mọi thứ họ dùng phải Made in Korea, dù lúc sản phẩm kém cỏi còn xấu xí và đầy lỗi của thập niên bảy mươi hay hiện đại tinh xảo như bây giờ. Nếu người tiêu dùng không ủng hộ sản phẩm nhem nhuốc của thời khởi nghiệp, thì doanh nghiệp còn tồn tại đâu mà có sản phẩm tinh xảo sau này?”

Tôi thắc mắc: Điều gì làm nên một Hàn Quốc như ngày hôm nay? Từ một đất nước nghèo đói, từ những đống đổ nát tàn cuộc của chiến tranh Hàn Quốc đã vươn lên trở thành một trong những quốc gia có nền kinh tế lớn, đi đầu trong nhiều lĩnh vực công nghiệp như: đóng tàu, xuất khẩu thép, các thiết bị điện tử, điện thoại di động, đồ điện gia dụng, công nghệ cao... Hàn Quốc là một nước có diện tích rất nhỏ, dân số cũng không quá đông nhưng đã đăng cai tổ chức khá nhiều sự kiện lớn như: Thế vận hội Mùa hè 1988, World Cup 2002, Hội nghị thượng đỉnh G20 năm 2010 và Thế vận hội Mùa đông 2018.

...

Những câu hỏi khiến tôi chìm dần vào giấc ngủ từ lúc nào không hay. Đêm đầu tiên ở Hàn trôi qua bình yên và nhẹ nhàng như thế.

Tôi đã ở Hàn Quốc thật rồi!

Mẹ ơi, con đã tới Hàn thật rồi!