Cánh Hoa Diệu Kì

Buổi sáng. Nắng vàng như mật ong dát xuống những khóm hoa thược dược hồng. Trên những cành na đang mở mắt, mấy chú chim sâu nhảy nhót ríu rít. Cả mùa hè này Minh không đi học nên cu cậu thích ngủ nướng đến tận trưa.

Mặc kệ lũ chim sâu lích tích nhảy lên cửa sổ như muốn gọi Minh dậy đi chơi cùng. Mẹ gõ cửa phòng Minh, gọi cậu dậy trông em Bống cho mẹ đi chợ. Minh ngáp ngắn ngáp dài, uể oải vươn vai. Mẹ bảo Minh nhanh cho mẹ đi kẻo muộn. Minh ngồi xuống ghế, chống hai tay lên má nhìn em Bống đang cầm con búp bê, ủ rũ bảo mẹ đi nhanh rồi về. Con ứ trông em được lâu đâu.

Minh đổ bộ đồ chơi xếp hình ra nền. Góc của Bống có bao nhiêu là thú bông với những đồ chơi nấu ăn của con gái. Bống ê a đòi Minh cho Bống chiếc xe tăng Minh đang cầm. Minh bực bội hẩy tay Bống ra. Bống khóc ré lên. Vừa lúc mẹ về tới, mẹ bảo Minh sao lớn rồi mà không chịu nhường em. Minh hậm hực đứng dậy, bảo mẹ là em cứ giành đồ chơi của con. Mẹ lắc đầu rồi đến bên bế Bống dậy, dỗ cho em nín khóc. Thấy mẹ chiều em, Minh hậm hực bỏ ra ngoài. Trước ngõ nhà Minh có cây phượng nở hoa đỏ thắm. Cu cậu nhìn xuống chân và thấy một cánh hoa đỏ như quả gấc chín nhà bà ngoại. Giữa bông có vài vệt trắng li ti như vẩy sữa, đẹp và thích mắt. Minh cúi xuống nhặt lấy, vui vẻ mang về ép vào quyển vở tập viết. Đêm hôm đó, trong giấc ngủ chập chờn. Minh thấy cánh hoa phượng từ trong quyển vở khẽ rung rinh rồi sáng lên như có phép màu. Hoa phượng bay đến bên Minh, thầm thì gọi “Minh ơi! Mình là cánh hoa biết bay. Cậu có muốn đi chơi cùng mình không?”

Minh tròn mắt, tim đập thình thịch. Nghĩ đến cảnh được bay lượn như chim, cậu gật đầu lia lịa. “Có chứ. Hoa cho mình đi với”.

Hoa phượng mỉm cười, chạm nhẹ vào tay Minh. Bỗng chốc, cả người cậu vút lên cao, bay ra ngoài cửa sổ.

Minh bay cùng hoa phượng giữa bầu trời đêm rắc đầy sao. Con sông nhỏ uốn lượn như dát bạc dưới ánh trăng vàng ruộm. Hoa đưa Minh bay qua cả ngôi trường mà cậu theo học. Ở đó có những cây bàng già,  có bạn bè thân quen ngập tràn tiếng cười nói. Bỗng gió thổi mạnh, Minh như nghiêng đi cùng hoa phượng. Hoa phượng khẽ ôm lấy Minh, nhẹ nhàng đáp xuống một khu vườn rực rỡ sắc trắng, đỏ, tím, vàng của các loài hoa hồng, cúc, thược dược… Cánh bướm nhẹ chao nghiêng bên khóm hoa làm tim Minh rộn ràng như lạc vào thế giới thần tiên với các câu chuyện ngọt ngào như cổ tích.

Bỗng, hoa phượng khẽ lay động. Một luồng sáng lung linh mở ra trước mắt Minh. Dẫn cậu đi vào căn phòng thơm mùi hoa quen thuộc. Minh thấy một cậu bé đang ngồi chống cằm trên chiếc bàn học in hình doremon. Cậu bé nhăn nhó nhìn vào quyển toán in đầy chữ số, vò đầu bứt tai và cáu bẳn ném phăng quyển sách xuống bàn. Mẹ cậu mở cửa bước vào, đặt lên bàn  một ly nước cam và nhẹ nhàng nhặt quyển sách lên nói “con à! Khi con nóng giận thì chữ số nó cũng nóng giận theo con. Bình tĩnh lại con sẽ thấy bài tập dễ hơn nhiều”.

Cậu bé ngước lên, nhìn thấy ánh mắt hiền từ và nhẫn nại của mẹ liền dịu lại. Cần mẫn cầm bút lên viết tiếp.

Hoa phượng lại đưa Minh bay đi. Đến một ô cửa sổ hình vuông, căn phòng sơn màu hồng nhạt, ấm cúng và đẹp đẽ với muôn vàn thú nhồi bông. Minh nhìn thấy bé Bống đang bày đồ chơi ra sàn. Bống ríu rít gọi  “anh Minh ơi chơi đồ chơi với em được không?”

Cậu bé cau mày, trừng mắt bảo “Không. Chơi gì thứ đồ con nít.

Bống lại nài nỉ. “Đi mà anh! Em muốn chơi cùng anh

Cậu bé cáu bẳn gạt tay em gái ra, gắt gỏng. “Đã nói không mà. Sao em phiền thế!”

Bé Bống đứng sững lại, hai mắt rưng rưng ôm gấu bông vào lòng buồn bã.

Hoa phượng nhìn Minh, mỉm cười tinh nghịch. Minh đỏ mặt xấu hổ. Thì ra cậu bé ấy chính là Minh.  Hoa phượng ghé sát tai Minh, thì thầm. “Đó là khi cậu nổi nóng, để cơn giận của mình lấn át, trông cậu xấu xí như vậy đấy”.

Minh bẽn lẽn im lặng. Hoa phượng vẫn dịu dàng.

“Khó khăn không làm cậu xấu xí đi nhưng cơn giận của cậu có thể làm tổn thương chính mình và người khác”.

Hoa phượng khẽ xoay tròn, vầng sáng chợt biến thành ngôi sao băng bay qua cửa sổ rồi nhẹ nhàng tan vào bầu trời rực rỡ như những đốm pháo hoa. Minh mở mắt, cậu không còn chao lượn trên bầu trời rộng lớn nữa. Hoa phượng cũng vẫn nằm đó, lặng yên trong trang vở nhưng lòng Minh thì khác. Cậu khoan khoái dậy sớm, mở cửa để nắng chiếu vào phòng. Mẹ đang chuẩn bị bữa sáng. Bé Bống ngồi buồn hiu trên ghế dựa. Minh bước đến chỗ em, ngập ngừng nói.

“Bống ra đây chơi với anh, nay anh ghép xe tăng cho Bống chơi nhé”

Bống ngẩng đầu lên, mắt sáng rực mỉm cười tươi rói. Mẹ quay sang nhìn Minh và Bống, đôi mắt ấm áp và tràn ngập yêu thương.

HÀ HỒNG NGUYÊN