Ghost in love

Tác giả: marc levy

Ghost in love

Lượt đọc: 1047 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★

« Lùi Tiến »

NHỮNG NĂM THÁNG LÃNG MẠN Bạn sẽ làm gì nếu hồn ma của một người bỗng xuất hiện trước mặt bạn và nhờ bạn giúp để thực hiện ước nguyện lớn lao nhất của người ấy? Bạn có sẵn sàng cùng hồn ma ấy thực hiện một chuyến du hành đến đầu kia thế giới ? Bạn có sẵn sàng chấp nhận nguy cơ bị tất cả những người khác coi là một kẻ điên khùng? Và nếu đấy chính là hồn ma người cha yêu quý của bạn thì sao? Đó chính là những gì đã xảy đến với Thomas, một nghệ sĩ dương cầm, để rồi cuốn anh vào một chuyến đi kỳ lạ với những cuộc gặp gỡ kỳ lạ và một kết thúc kỳ lạ... Có thể so sánh với những câu chuyện kỳ thú của Capra và Billy Wilder Ghost in Love khiến độc giả tin rằng vẫn còn có những điều tuyệt diệu trong cuộc đời này.

---❊ ❖ ❊---

Dành tặng Bố của con

"Tôi muốn âm nhạc của mình đánh thức những bóng ma trong tôi"

David Bowie

---❊ ❖ ❊---

Bây giờ con tám tuổi, bố đang chuẩn bị bữa sáng cho con còn con thì gom sách vở vào cặp. Con bước vào bếp, vì nghe thấy tiếng bước chân con sau lưng nên bố ngoái nhìn. Con chăm chú nhìn bố bằng đôi mắt to tròn rồi hỏi: “Bố ơi, bố nói xem, làm bố là thế nào ạ?”

Bố vẫn lặng thinh, rồi hỏi: "Con thích ăn trứng không?” Đúng là bố không thể tìm ra những từ ngữ đơn giản mà con mong đợi. Câu trả lời của bố nằm ở chỗ khác, trong nụ cười bố gửi đến con, cả trong đôi mắt bố nữa, trong nhu cầu muốn biết món gì khiến con ngon miệng, không chỉ vào bữa sáng, mà cả các bữa còn lại trong ngày và tất cả những ngày sắp tới. Có lẽ làm bố là như vậy, nhưng bố không biết phải nói với con thế nào. Ngăn cách bố con mình là một bàn bếp và bốn mươi năm. Khi nhìn con, bố nghĩ lẽ ra mình nên từ bỏ thói ích kỷ thanh niên sớm hơn, gặp mẹ con sớm hơn và hoài thai con sớm hơn. Liệu bố con ta có gần gũi hơn không nếu khoảng cách tuổi tác kia ngắn lại? Có lẽ bố vẫn không thể trả lời câu hỏi của con, nhưng bản thân bố cũng chưa bao giờ ngừng thắc mắc về điều ấy. Phải đến lúc bố mất đi thì con mới bắt đầu tự mình tìm kiếm, lục lạo trong kho báu những khoảnh khắc bố con ta từng trải qua, những cuộc trò chuyện giữa hai ta, gom góp những ký ức ngủ quên đó, giống như con vẫn thường gom sách vở vào cặp, và cuối cùng là muốn tỏ tường về bố con ta. Phải chăng trò chơi kỳ lạ ấy của cuộc đời đang khiến bố hồi sinh hôm nay, để rốt cuộc kết nối chúng ta lại với nhau? Vào đúng lúc này, khi hơn cả việc là con trai của bố, con đã là một người đàn ông trưởng thành.

« Lùi
Chương:
Tiến »