Hộp Bưu Phẩm Đi Lạc

Đó là một chiếc hộp carton màu xám, hình chữ nhật. Không có gì nổi bật. Điều duy nhất đặt biệt là một chiếc dây duy băng màu xanh non thắt hình chữ thập. Một góc hộp hơi móp có lẽ vì bị va đập. Sáng hôm đó, khi vừa mở cửa bưu cục, bác bưu tá thấy chiếc hộp nằm ngay ngắn trên bậc thềm. Không ai biết nó đến từ đâu.

Nhưng một điều khiến bác phải nhíu mày là dòng chữ: “Gửi ai đó đang buồn. Mình tặng bạn một điều tốt lành.”

Không có tên người gửi, cũng chẳng có địa chỉ người nhận rõ ràng. Trên mặt hộp, chỉ có thêm một dòng chữ nắn nót: “Nơi Niềm Vui – Ngõ Sẻ Chia – Quận Yêu Thương – Thành phố Hạnh Phúc.” Suốt mấy chục năm làm nghề, bác chưa từng thấy một địa chỉ nào đặc biệt như vậy. Nhưng không hiểu vì sao, bác lại không nỡ bỏ chiếc hộp vào kho lưu. Chẳng biết điều gì đó khiến bác bối rối, như thể hộp ấy đang cố gắng gọi bác. Thiết tha.

Một ai đó đang buồn ư? Người ta có thể buồn vì trăm ngàn lí do nhưng biết tìm ai đang buồn mà gửi cho họ bây giờ?

À đúng rồi. Người đang buồn thì chưa chắc đã cô đơn nhưng người cô đơn thì chắc chắn là đang buồn rồi. Bác suy nghĩ một hồi rồi quyết định giao hộp đến căn nhà nhỏ nơi cuối phố. Trong căn nhà ấy có một ông họa sĩ già sống đơn độc đã lâu. Chẳng bao giờ người ta thấy nhà ông lão có người đến thăm nom. Cũng không thấy ai nhắc đến con cái của ông. Ông thường ngồi bên khung cửa sổ đầy hoa giấy, cả ngày vẽ những bức tranh mà chẳng ai mua. Mỗi ngày giao thư đi ngang qua nhà ông lão, bác đều thấy ông đeo tạp dề ngồi ở vị trí đó, trên tay cầm một cây cọ vẽ. Bên cạnh là một bức tranh đang vẽ dở.

Bác tiến đến gõ cửa, trao chiếc hộp cho ông lão với ánh mắt ngập ngừng. Ông lão nhận lấy, ngạc nhiên vô cùng nhưng khi ôm hộp bưu phẩm trong lòng, đọc những dòng chữ trên đó ông chợt mỉm cười như đã hiểu.

Trong phòng tranh ngập ánh chiều, ông lão mở chiếc hộp. Bên trong chỉ có một mảnh giấy nhỏ nằm trơ trọi giữa lòng hộp cùng một viên đá cuội khá to được vẽ một chiếc mặt cười trên đó. Nét vẽ vụng về nhưng thật thà, đáng yêu vô cùng. Ông lão cầm viên đá cuội trong tay, đưa lên cao ngắm nghía. “Mong rằng bạn luôn vui vẻ”. Dòng chữ được viết trên mảnh giấy màu xanh đáng yêu ấy như ánh nến lung linh thắp sáng trong căn nhà nhỏ tối tăm, chật hẹp đã lâu không có ai ghé qua.

Ông im lặng hồi lâu. Rồi như có điều gì chợt nảy lên trong tâm trí, ông lấy một chiếc toan nhỏ khổ vuông, kéo ghế, trầm ngâm. Những nét cọ mềm rơi trên toan như tuyết sớm đầu đông. Khi nét vẽ cuối cùng chạm xuống, ông lão mỉm cười như vừa tìm được ánh sáng đi lạc đã lâu. Bức tranh hiện ra với một căn nhà nhỏ đơn sơ, có ánh đèn vàng lấp lánh hắt ra từ cửa sổ. Trong phòng có ba người quây quần bên mâm cơm, không rõ mặt, nhưng ánh sáng và không khí trong bức tranh khiến người ta cảm thấy ấm áp lạ thường. Ông đặt bức tranh vào hộp, dán lại bằng băng dính cũ kỹ, rồi viết thêm một dòng: “Mong con tìm thấy hơi ấm trong bức tranh này.”

Chiếc hộp lại được mang ra bưu điện, và lần này bác bưu tá quyết định nhờ người quen chuyển nó tới một mái ấm. Nơi ấy có lũ trẻ sống thiếu cha mẹ, thiếu cả những cái ôm chẳng được gọi tên.

Vy là cô bé được chọn mở hộp. Cô bé được người ta bỏ lại trước cửa cô nhi viện này khi mới được một tháng tuổi. Cùng là một mảnh giấy nhưng chỉ có một dòng chữ van lơn đáng sợ: “Xin hãy cưu mang” và một vài bộ quần áo sơ sinh. Con bé nhỏ người, tóc buộc lệch, hay ngồi lặng im trong góc phòng. Khi mở hộp và nhìn thấy bức tranh, nó nín lặng một lúc. Rồi cẩn thận nhấc bức tranh ra khỏi hộp như sợ làm vỡ một giấc mơ.

“Gia đình ư?” nó hỏi cô giáo bằng giọng thầm thì. Cô gật đầu, và cô bé đã ôm bức tranh vào lòng suốt cả đêm hôm đó, như muốn giữ một điều mà mình chưa từng chạm tay tới.


Sáng hôm sau, Vy trở lại phòng. Nó lấy trong tủ ra một chú gấu bông cũ. Lông đã sờn, nhưng sạch sẽ. Chú gấu có đôi mắt tròn long lanh. Đó là món quà duy nhất nó được nhận lúc sinh nhật năm tuổi đúng dịp một đoàn từ thiện đến thăm cô nhi viện này cách đây hai năm. Gấu đã ngủ với nó suốt từ bấy đến nay. Gấu từng nghe nó kể chuyện, từng ở bên cạnh mỗi khi nó buồn.

Vy đặt chú gấu vào hộp. Nó viết thêm vào mảnh giấy nhỏ:“Gấu này ôm ấm lắm đấy. Mình tin rằng bạn sẽ thích nó.”

Chiếc hộp lại được dán lại và gửi tiếp. Vì thiếu địa chỉ rõ ràng, chiếc hộp lại trở  về bưu điện cũ. Bác bưu tá già nhận ra chiếc hộp ngay lập tức. Vẫn là nó. Nhưng bên trong ngoài viên đá cuội giờ đã có thêm một bức tranh gia đình, một chú gấu bông, và thêm một điều gì đó khiến bác cảm thấy sống mũi mình cay cay.

Bác lặng lẽ ngắm nghía từng đồ vật đã được đặt vào trong đó. Ngồi trong phòng làm việc lúc trời vừa tối khi mọi người đã về hết. Bác cảm thấy mình cần làm một điều gì đó ngay lúc này. Rồi bác chợt nhớ đến bé Mai Hoa, con gái của một đồng nghiệp cũ, đang chiến đấu với căn bệnh suy tim giai đoạn cuối tại Bệnh viện Nhi thành phố. Cô bé đã ở trong danh sách chờ hiến tạng từ lâu nhưng hy vọng ngày càng mong manh. Cô bé vừa mất bố vì tai nạn lao động hồi năm trước. Cô bé không khóc. Chỉ nhìn ra cửa kính, lặng im.

Tối hôm đó, bác về nhà, mở tủ áo cũ. Trong góc tủ là một chiếc khăn len màu hồng nhạt, vợ bác từng đan dở trước khi bà mất. Chiếc khăn được đan cho đứa cháu gái chưa kịp chào đời. Bác cầm nó lên, áp vào ngực. Mùi quế khô nhẹ nhàng như liễu rủ bên hiên.

Bác đặt chiếc khăn vào hộp. Viết thêm một dòng ngắn ngủi: “Chiếc khăn này từng đợi một cô bé can đảm. Nay nó đã tìm thấy con.”

Sáng hôm sau, bác đến bệnh viện. Mẹ bé Mai Hoa bất ngờ khi thấy hộp quà từ một người lạ. Cô bé cảm ơn rối rít.

Khi mở ra, cô bé lần lượt thấy một viên đá cuội mỉm cười giống nụ cười tươi như cầu vồng của mẹ âu yếm khi ở bên cô bé, tiếp theo là bức tranh gia đình. Cô bé lặng lẽ nhìn thật lâu, rồi khẽ nói: “Trước đây con cũng đã từng có một gia đình như thế…”

Rồi đến chú gấu bông. Cô bé ôm gấu trong lòng và tựa đầu vào vai mẹ, rất khẽ.

Cuối cùng là chiếc khăn len màu hồng nhạt. Mẹ quàng lên cổ cho em. Vừa vặn. Xinh xắn.

Mảnh giấy cuối cùng nằm gọn trong đáy hộp. Mai Hoa lấy ra, đọc chậm rãi: “Thế giới vẫn còn những người chưa từng gặp con, nhưng luôn yêu con. Hãy sống như một cái cây bất chấp ngày đông gió lạnh.”

Tối hôm ấy, cô bé ngủ rất ngoan. Lần đầu sau nhiều tháng, cô bé không còn mơ những viên thuốc nhiều màu đắng ngắt, không mơ thấy ánh đèn lạnh lẽo trong phòng phẫu thuật, cũng không thấy gương mặt bố em hiện về nhìn em đầy lo lắng. Em chỉ thấy một con đường tràn ngập nắng vàng tươi xinh.

Hai ngày sau, bác sĩ thông báo, trái tim của một bé gái cùng tuổi với Mai Hoa, không may bị tai nạn và chết não đã được gia đình đồng ý hiến tặng. Họ chỉ có một mong ước duy nhất đó là trái tim của con gái họ sẽ vẫn tiếp tục đập trong lồng ngực của một đứa trẻ nào đó.

Ca phẫu thuật diễn ra thành công. Sức khỏe của cô bé ngày một tốt lên. Cô bé được trở về nhà sau thời gian theo dõi tích cực.

Mai Hoa nhìn chiếc hộp đang nằm ngoan ngoãn trên kệ sách. Trống rỗng nhưng ấm áp.

Cô bé không biết bạn nhỏ ấy là ai, ở đâu. Nhưng Mai Hoa hiểu rằng, một ngày nào đó, sẽ lại có một trái tim đang cần một chiếc hộp như thế…

Và bây giờ, điều cô bé muốn làm đầu tiên sau nhiều ngày nằm viện đó là với tay lấy một chiếc bút và một mẩu giấy nhỏ viết dòng chữ đầu tiên chuẩn bị cho một hành trình mới:

“Gửi bạn nhỏ nào đó đang buồn…”

PHẠM PHƯƠNG LIÊN