Mèo Mướp

Mèo mướp nằm trên cái chảng ba cây xanh trước nhà, nó thích nằm yên vị chỗ này, tìm chút mát mẻ dưới tán lá, khi cơn gió thổi qua những hoa nắng lay động, nó đưa hai chân trước đón lấy, đùa nghịch, thích thú. Mèo mướp ngừng chơi tròn xoe mắt khi tiếng xe máy dừng trước nhà. Cậu chủ vừa về tới. Từ trong chiếc túi vải nó nhìn thấy có vật động đậy, liền nhảy phóc xuống lại gần thăm chừng. Cậu chủ mở miệng túi và một chú mèo vàng khẽ khàng bước ra ngoài, nằm co tại chỗ vẻ sợ sệt.

Mèo mướp lại gần, đưa chân khiếu nhẹ, mèo vàng kêu meo meo thật tội nghiệp. Mèo mướp nằm bên cạnh tỏ vẻ thương cảm. Nó nhớ lại lúc được cậu chủ lượm ngoài đường đem về, bản thân nhỏ xíu ướt nhem nằm co một góc sợ sệt như mèo vàng bây giờ. Được cậu chủ chăm sóc nuôi dưỡng mới được như hôm nay, gặp được người chủ tốt bụng, nó thật sự biết ơn. Cậu chủ rót sữa ra đĩa cho mèo vàng, quay sang mèo mướp cậu nói: “Nay có em rồi hen, nhường nhịn em không ăn hiếp nghen.” Mèo mướp ngước đôi mắt tròn xoe nhìn cậu chủ, lại gần cạ đầu vào chân cậu chủ ra điều hiểu chuyện.

Mèo vàng đã quen chỗ ở mới, không còn sợ sệt nữa, nó leo trèo khắp nơi trong nhà. Điều mà trước nay mèo mướp không dám, giường và yên xe cậu chủ, kể cả sô pha, mèo mướp chỉ nằm chỗ của mình, kể từ lần đầu tiên cậu chủ dặn dò “chỗ của mày ở đây nhé!” Đó là một chiếc hộp khá rộng được lót khăn lông mềm mịn, nó rất thích. Nó luôn coi Mèo vàng như em, thường nhường thức ăn, dù cậu chủ đã cho hai bát, nhưng Mèo vàng thích ăn vào bát của Mèo mướp. Khi Mèo vàng còn nhỏ Mèo mướp nghĩ chắc em ấy muốn ăn chung, bây giờ lớn rồi Mèo vàng vẫn vậy, Mèo vàng dành cả hai bát, cho đến khi no rồi Mèo mướp mới ăn. Nghĩ buồn nó lại leo lên chảng ba cây xanh trước nhà nằm bắt bóng nắng.

Mèo mướp quen với anh Mèo đen nhà hàng xóm, anh Mèo đen thường qua nhà, Mèo vàng tỏ vẻ khó chịu, tai dựng lên đuổi anh Mèo đen về. Từ đó Mèo mướp chỉ gặp anh Mèo đen trên mái tôn hay cùng nhau bắt bóng nắng trước hiên nhà dưới tán cây xanh. Mèo vàng thật sự ích kỷ, nghĩ bụng nhưng thói quen nhường em vẫn không thay đổi.

Mới sáng sớm đã nghe cậu chủ la: “Tiêu cái yên xe rồi”. Đứa nào cào rách yên xe đây? Mèo vàng thấy cậu chủ nồi giận trốn sau ngạch cửa. Mèo mướp thở dài chép miệng: “Ngỗ nghịch, phá phách”. Chiều tối cậu chủ về nói: “Nếu còn mài móng lên yên xe sẽ đem bỏ không nuôi nữa”. Nói rồi lấy áo mưa phủ lên yên xe. Mèo mướp cảm thấy có lỗi khi thấy cậu chủ buồn, dù mình không làm sai. Sống chung một nhà dù lỗi của ai thì cũng ảnh hưởng tâm trạng của thành viên khác.

Đến một ngày, Mèo mướp mang thai, bụng mỗi ngày một lớn, không còn nhảy lên chảng ba cây xanh phơi nắng nữa, chỉ nằm trước hiên nhà mệt mỏi nhìn hoa nắng nhảy múa. Cậu chủ thấy Mèo mướp mang thai nên cho thêm sữa ngoài thức ăn mỗi ngày. Nhưng nó cũng không thèm ăn là mấy, mặc cho Mèo vàng ăn thỏa thích.

Ngày chuyển dạ sanh con cũng đến, Mèo mướp chọn một chỗ dưới gầm tủ để tránh Mèo vàng, cậu chủ đã vệ sinh chuẩn bị lót ổ cho nó, nhưng nó cần một nơi yên tỉnh hơn. Ba chú mèo con ra đời trong đêm, đến sáng Mèo mướp đã tha con mình về ổ an toàn. Cậu chủ trước khi đi làm đã để sẵn thức ăn và sữa cho nó. Khi tiếng xe máy chạy xa Mèo vàng từ đâu phóng đến bên chén sữa uống một hơi hết sạch rồi qua bát thức ăn, mệt mỏi cả đêm Mèo mướp lo cho con bú rồi ngủ lim dim không buồn để ý đến cái bụng đang cồn cào đói.

Những chú Mèo con đã mở mắt, tìm mẹ đòi bú, Mèo mướp ốm đi thấy rõ. Cậu chủ vuốt đầu nó nói: “Mày phải ăn nhiều mới có sữa cho con bú nghe chưa.” Nó nhìn cậu chủ rơm rớm nước mắt biết ơn sự quan tâm. Hôm sau mẹ con Mèo Mướp đang nằm ôm nhau ngủ, Mèo vàng chen vào ổ nằm giữa hất mèo con ra ngoài. Mèo mướp không nhịn được nữa xù lông nỗi giận lao vào Mèo vàng tát liên tục, Mèo vàng hoảng sợ bỏ chạy.

Chiều hôm ấy, cậu chủ về nhà cùng người bạn, cậu kêu Mèo vàng lại, ẵm nó trên tay nói với người bạn: “Tao lượm nó ngoài đường lúc còn chút xíu, bây giờ nó lớn ẵm nặng tay luôn, lông vàng óng, cho mày đem về nuôi, vườn nhà mày rộng mặc sức leo trèo.” Cậu lấy cái lồng cho nó vào rồi đưa cho bạn. Mèo mướp nằm ôm con, nghe mấy lời cậu chủ nói thấy buồn lòng, chợt nghĩ: “Không biết chủ mới có tốt bụng không, với tính cách của Mèo vàng thì tha hồ bị đòn. Ngay từ đầu Mèo mướp thương Mèo vàng vì cùng cảnh ngộ, cùng sống chung một nhà và nhỏ hơn, nên nhường em, nhường cả thức ăn vì thương. Nhưng với Mèo vàng sự tốt bụng của Mèo mướp là chuyện hiển nhiên phải như vậy, không có gì đáng trân quý và biết ơn. Bản năng như thế nào thì sống như vậy, không cần phải quan tâm đến người khác. Mèo mướp khẽ thở dài, nó tự nhủ sẽ dạy con mình biết yêu thương, chia sẻ, quan tâm và biết ơn. Lòng biết ơn chính là sự biết đủ… Cuộc sống này sẽ bình yên và tốt đẹp hơn./.

LÊ YÊN