Marc Levy (sinh ngày 16 tháng 10 năm 1961, tại Boulogne-Billancourt, nước Pháp) là nhà văn người Pháp gốc Do Thái. Ở tuổi 18, ông gia nhập Hội Chữ Thập Đỏ ở Pháp, nơi ông đã dành 6 năm hoạt động. Trong cùng thời gian, ông học ngành quản lý máy tính ở trường Đại học Paris-Dauphine và sau đó sinh sống tại Hoa Kỳ từ năm 1984 đến năm 1991. Tại đây, ông đã đặt nền tảng cho hai công ty - 1 đặt cơ sở tại California và 1 ở Colorado - chuyên về đồ họa tin học. Vào năm 1991, ông hợp tác lập ra một công ty thiết kế và xây dựng ở trong nước mà sau này đã trở thành một trong những hãng kiến trúc dẫn đầu ở Pháp.

Marc Levy viết quyển tiểu thuyết đầu tiên của mình với tên Et si c'était vrai (Nếu em không phải một giấc mơ) vào năm 1998. Ông viết cuốn sách này cho con trai mình, khi đã là một thương gia thành công. Năm 1999, sau khi bán bản quyền phim Et si c'était vrai... cho hãng Dreamworks, ông kết thúc công việc ở hãng kiến trúc để theo đuổi sự nghiệp viết văn của mình.
GIỚI THIỆU TÁC PHẨM
NHẬN XÉT
“Sau một cuốn tiểu thuyết hai phần, Marc Levy trở lại với một thể loại gần gũi hơn với cuốn tiều thuyết đầu tay, Nếu em không phải một giấc mơ. Với Người trộm bóng, tiểu thuyết gia dành tặng chúng ta một cuốn sách viết theo lối đậm chất tâm tình nhất từ trước tới nay.” - Carrefour Savoirs
Dành tặng Pauline, Louis và Georges
“Có những kẻ luôn chăm chăm ôm lấy những chiếc bóng; họ chỉ có được cái bóng của hạnh phúc mà thôi.”
William SHAKESPEARE
“Tình yêu, bạn biết đấy, thứ nó cần nhất chính là trí tưởng tượng. Mỗi người cần sáng tạo ra người kia của mình bằng toàn bộ trí tưởng tượng và sức mạnh của bản thân họ, và không được nhượng bộ thực tế, dù chỉ một ly một tấc; đến lúc đó, khi hai trí tưởng tượng gặp nhau… sẽ không còn gì đẹp hơn thế nữa.”
Romain GARY
Tôi sợ bóng tối, sợ những hình thù xuất hiện trong bóng tối của màn đêm, nhảy múa trên các nép gấp rèm cửa, trên giấy dán tường trong một căn phòng ngủ. Chúng dần dà biến mất cùng với thời gian. Thế nhưng chỉ cần tôi hồi tưởng đến thời thơ ấu là chúng xuất hiện trở lại, khủng khiếp, đầy đe dọa.
Một câu ngạn ngữ Trung Hoa có nói một người lịch thiệp không giẫm chân lên bóng của người đứng cạnh mình, song vào ngày bước chân tới ngôi trường mới này tôi vẫn chưa biết tới câu nói đó. Thời thơ ấu của tôi ở cả đó, dưới khoảng sân trường kia. Tôi muốn xua đuổi tuổi thơ đó đi, trở thành người lớn, còn nó cứ bám dính lấy tôi trong hình hài này, quá chật chội và nhỏ bé so với mơ ước của tôi.
