172 Giờ Trên Mặt Trăng

Lượt đọc: 747 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
NHỮNG KẺ XA LẠ

Người gác cửa khách sạn Bốn Mùa cúi đầu chào khi cô ta bước vào tòa nhà. Không nói với ai một lời, cô bước qua đại sảnh vào thang máy riêng và lên tầng năm mươi hai. Cô nhét chìa khóa vào ổ và bước vào căn phòng xa hoa.

Trông nó không giống một phòng khách sạn mà giống một căn hộ lớn hơn: căn phòng hạng Ty Warner Penthouse với chín phòng trải rộng trên hơn một nghìn hai trăm mét vuông, chiếm toàn bộ cả tầng năm mươi hai của tòa khách sạn. Đây là căn phòng lớn nhất nhìn ra toàn cảnh Công viên Trung tâm, và bất kì con người nào cũng sẽ hoàn toàn choáng ngợp khi đứng tại nơi này ngắm nhìn ánh ban mai tươi tắn chiếu qua những tàng cây của công viên. Nhưng cô ta còn chẳng hề nhận ra. Cô ta chỉ đi từ phòng nọ sang phòng kia, rồi vào thư viện, nơi cô ta thấy một chiếc ghế bành màu đỏ và ngồi xuống đó.

Chờ đợi.

Ngồi lặng yên và chờ đợi.

Nhiều giờ đồng hồ trôi qua.

Và nếu trong phòng có bất cứ ai khác, thấy cô lúc này, họ hẳn sẽ sợ chết khiếp. Vì cô ta không chỉ ngồi yên, mà là ngồi hoàn toàn bất động, đôi mắt vô hồn nhìn trân trân về phía trước.

---❊ ❖ ❊---

Sáu giờ sau điện thoại đổ chuông. Như thể mới chỉ một vài phút vừa trôi qua, cô ta đứng dậy, bước đến chiếc bàn nhỏ và nhấc máy.

“Cô Nomeland, quầy tiếp tân đây ạ. Bố mẹ cô đã đến.”

“Cho họ lên đi,” cô đáp lại.

“Tất nhiên rồi ạ.”

Cô bước đến cửa, nhìn vào gương. Đôi mắt cô ta đen kịt, đôi tay xương xẩu như cơ thể của một người năm mươi tuổi. Cô ta săm soi các đường nét trên cơ thể mình với vẻ thích thú rồi quay ra cửa nhìn chăm chú.

Có tiếng gõ cửa. Một tiếng, rồi hai tiếng.

Rồi cô nghe tiếng chìa khóa nhét vào ổ, và cánh cửa mở ra. Họ đứng đó. Ba người: một người đàn ông, một người đàn bà, một đứa bé trai. Bố mẹ và em trai cô ta.

Mẹ cô ta đánh rơi cả túi xách và chạy đến, ôm choàng lấy cô khóc nức nở.

“Bố mẹ lo cho con biết chừng nào, Mia. Bố mẹ sợ đến chết đi được.” Người mẹ chỉ có thể nói được như vậy. Nhiều ngày trời không biết con gái mình sống chết ra sao rõ ràng đã để lại dấu ấn trên khuôn mặt bà. Trông nó thật xám xịt, khô khốc, như một tờ báo với toàn những dòng tít bi thảm, còn mái tóc bà thì bù xù và hôi hám. Rõ ràng bà đã không ngủ suốt mấy ngày. “Mẹ yêu con nhiều lắm, con có biết không?” Mẹ cô ta sụt sùi, lại ôm cô chặt hơn nữa. “Mẹ cứ nghĩ sẽ không bao giờ được gặp lại con nữa.”

Bố cô ta đứng sau lưng người mẹ, cũng ôm cô với đôi mắt ầng ậc nước. Rồi đến đứa bé.

Sander là tên nó. Nó đứng cách họ vài bước chân, quan sát cô với ánh nhìn ngờ vực. Tay nó nắm chặt một con sư tử bông sờn rách.

“Mắt lạ quá,” Sander lẩm bẩm. “Mắt lạ.”

Nhưng không ai khác nghe thấy lời nó.

“Sander mệt lắm rồi,” cô nghe tiếng người mẹ nói. “Nó đã không ngủ gần hai mươi tư tiếng rồi, khổ thân thằng bé. Bọn mẹ gặp trục trặc ở sân bay, bị hoãn chuyến hay đình công gì đó, mẹ cũng không rõ. Thế rồi NASA đề nghị đưa bố mẹ và em đi bằng máy bay riêng, chà... đúng là một ngày dài.”

“Sander, con có mệt không? Con có muốn đi nằm một lát không?” Người bố hỏi. “Ở đây họ có giường siêu bự dành riêng cho con đấy. Từ giờ con có thể yên tâm ngủ ngon rồi nhé, vì chị Mia đã an toàn về với chúng ta rồi. Con có vui không?”

“Có ạ,” nó đáp, ôm chặt lấy con sư tử.

“Con phải ôm cả chị Mia nữa chứ nhỉ?”

“Không,” nó vội đáp rồi quay đi.

Người mẹ nhìn ngắm cô ta, đưa tay vuốt má cô.

“Khá lâu Sander không gặp con rồi mà. Nó không quen việc con đi vắng lâu như thế. Có lẽ con muốn giúp em chuẩn bị đi ngủ chăng,” bà gợi ý, “cho nó đánh răng chẳng hạn? Chắc chắn chuyện đó sẽ rất có ý nghĩa với thằng bé. Rồi bố mẹ sẽ gọi ít đồ ăn. Con muốn ăn gì?”

“Không gì cả.”

“Không ăn gì sao? Con chắc không? Hay là con ăn rồi?” Cô gái lắc đầu. “Thôi được rồi, mẹ cứ gọi cái gì đó, rồi con có muốn ăn hay không thì tính sau nhé.”

Cô ta bước một bước về phía Sander và chìa tay ra. Cậu bé miễn cưỡng nắm lấy nó, nhận ra nó thật lạnh lẽo.

“Đi nào, Sander.”

Cậu bé ngoan ngoãn theo sau cô vào phòng tắm. Cô đóng cửa và vặn vòi nước. Cô tìm thấy một chiếc bàn chải của khách sạn và bóc vỏ, bóp kem đánh răng lên.

“Để chị cầm con sư tử cho em đánh răng nhé?” Cô nói.

Cậu bé lắc đầu và nhìn chằm chằm cánh cửa phòng tắm đang đóng chặt. Cậu chậm chạp nhận lấy chiếc bàn chải từ tay cô và bắt đầu chải nó lên cái miệng sờn rách của con thú bông.

“Lúc chị đi xa em có nhớ chị không?”

“Em sợ lắm, chị Mia ạ,” cậu bé đáp.

Tao không phải là Mia.

Con sư tử bông rơi khỏi tay cậu khi cô ta tóm lấy cậu. Cậu bé không kịp kêu lấy một tiếng.

---❊ ❖ ❊---

Sau đó cô ta tiến đến mở cửa phòng tắm và bước ra phòng khách, nơi bố mẹ cậu bé đang chờ.

“Thế nào rồi?” Người mẹ hỏi.

“Tốt lắm,” cô ta trả lời, mỉm cười, trong khi một cô gái khác giống hệt cô ta tiến ra từ phòng tắm sau lưng.

---❊ ❖ ❊---

Ả doppelgänger nhanh nhẹn lách ra khỏi phòng. Bốn bản sao giống hệt nhau của Mia tiến từ phòng này sang phòng khác, dễ dàng, tàn khốc, đến độ chỉ chốc lát sau đã có cả quân đoàn bản sao tỏa đi khắp khách sạn. Hầu hết các khách trọ trong khách sạn đều mở cửa khi nghe tiếng gõ. Họ nhìn ra lỗ trên cửa và chỉ thấy một cô gái trẻ đứng ngoài hành lang. Họ không sao ngờ được rằng mình sắp bị tấn công không thương xót.

Lần lượt từng doppelgänger đi thang máy hoặc cầu thang bộ xuống tầng một và ra khỏi sảnh khách sạn, trèo lên một chiếc taxi hoặc thản nhiên đi bộ trên hè phố. Không một nhân viên khách sạn hay người khách đang mải nhận phòng nào để ý thấy cùng một người đã xuất hiện và rời khỏi sảnh Khách sạn Bốn Mùa liên tục hết lần này đến lần khác.

Chỉ trừ một người.

Một nhân viên khuân vác, đang sốt ruột chờ mang hành lí của một cặp vợ chồng người Nhật rề rà lên phòng, nghĩ hình như mình đã nhìn thấy một thiếu nữ đi qua trước mặt mình ba lần. Anh ta hơi băn khoăn về điều đó nhưng rồi lại gạt đi cho là ảo giác. Anh ta cũng đã thấm mệt rồi. Rồi sau đó người ta bảo anh mang hành lí lên một phòng trên tầng ba mươi mốt.

Người nhân viên khuân vác ấn nút gọi thang máy và liếc mắt nhìn lên bảng hiển thị số tầng. Nó báo rằng thang máy đang trên đường xuống, một điều anh ta đã nhìn thấy cả trăm ngàn lần. Nhưng đó sẽ là lần cuối cùng.

Một tiếng đinh khe khẽ vang lên khi thang máy xuống đến sảnh và hai cánh cửa mở ra.

Hình ảnh

NHẬT KÍ LỘ TRÌNH SỐ_88.723.

TÊN TÀU: RV PROVIDENCE

PHI HÀNH ĐOÀN: 8 NGƯỜI

ĐIỂM XUẤT PHÁT: KHU VỰC 12, TRÁI ĐẤT

ĐÍCH ĐẾN CUỐI: EUROPA

ĐỊA ĐIỂM HIỆN TẠI: MẶT TRĂNG, GÓC 60 (MARE TRANQUILLITATIS)

NGÀY: 17/8/2081

THỜI GIAN TRUYỀN TÍN HIỆU: 21:14 GIỜ QUỐC TẾ

NHIỆM VỤ CHÍNH: ĐIỀU TRA ĐÁY BIỂN CỦA MẶT TRĂNG EUROPA, KHU VỰC #878

NHIỆM VỤ TRƯỚC MẮT: ĐIỀU TRA GÓC CUNG 60, BỀ MẶT MẶT TRĂNG

1.

BẮT GẶP MỘT SỐ THI THỂ ĐƯỢC CHO LÀ CÓ LIÊN QUAN ĐẾN SỰ KIỆN DP7 TRÊN MẶT TRĂNG VÀO NĂM 2019.

THI THỂ SỐ 1: NỮ, KHOẢNG 16 TUỔI. TÌM THẤY CÁCH CỬA CHÍNH CĂN CỨ MẶT TRĂNG DARLAH 2 183 MÉT. TRANG PHỤC: ĐỒ DU HÀNH NASA. MŨ BẢO HIỂM VỠ ĐƯỢC TÌM THẤY CÁCH THI THỂ 1,5 MÉT. NGUYÊN NHÂN TỬ VONG: TIẾP XÚC VỚI CHÂN KHÔNG. THI THỂ CÓ HÌNH DÁNG GIỐNG HỆT NHỮNG MẪU QUAN SÁT ĐẦU TIÊN CỦA DP7 TRÊN TRÁI ĐẤT. MẪU TẾ BÀO CHO THẤY THI THỂ THUỘC GIỐNG NGƯỜI. DẤU CHÂN (KHÔNG CÓ GIÀY) CỦA MỘT ĐỐI TƯỢNG KHÔNG XÁC ĐỊNH ĐƯỢC TÌM THẤY GẦN XÁC CHẾT.

2.

ĐIỀU TRA NGOẠI VI CĂN CỨ MẶT TRĂNG DARLAH 2: CĂN CỨ CÓ VẺ KHÔNG HƯ HẠI, KHÔNG THẤY DẤU HIỆU PHÁ HOẠI BÊN NGOÀI. TÌNH TRẠNG CÒN NGUYÊN VẸN. PHÁT HIỆN THI THỂ SỐ 2 GIỮA MÔ-ĐUN 2 VÀ 3. NGUYÊN NHÂN TỬ VONG: KHÔNG RÕ. THI THỂ SỐ 2 ĐƯỢC XÁC ĐỊNH LÀ TRUNG ÚY HALL (PHI CÔNG TÀU ĐỔ BỘ).

ĐIỀU TRA TRONG CĂN CỨ MẶT TRĂNG DARLAH 2:

CỬA CHÍNH MỞ. MÁY THU TÍN HIỆU RADIO TỰ CHẾ ĐƯỢC PHÁT HIỆN TRÊN SÀN TRONG PHÒNG GIẢM ÁP. KHÔNG CÓ ĐIỆN HOẶC DƯỠNG KHÍ TRONG TOÀN BỘ CĂN CỨ. THI THỂ SỐ 3 ĐƯỢC XÁC ĐỊNH LÀ ĐẠI ÚY COLEMAN (CHỈ HUY TẠI CĂN CỨ) ĐƯỢC TÌM THẤY TRONG MÔ-ĐUN 3/ NHÀ KÍNH. NGUYÊN NHÂN TỬ VONG: TRÚNG ĐẠN Ở ĐẦU DO TỰ SÁT. NGOÀI RA CĂN CỨ KHÔNG HƯ HẠI, KHÔNG CÓ DẤU HIỆU VẬT LỘN RÕ RỆT. CẠNH MÁY PHÁT ĐIỆN NGẦM (MÔ-ĐUN 4) PHÁT HIỆN THI THỂ SỐ 4 VÀ SỐ 5, ĐƯỢC XÁC ĐỊNH LÀ S. WILSON VÀ R. STANTON, NGUYÊN NHÂN TỬ VONG: NGẠT THỞ.

XE THÁM HIỂM MẶT TRĂNG CÓ VẺ ĐÃ MẤT TÍCH TỪ MÔ-ĐUN 4.

ĐỀ NGHỊ MỞ RỘNG ĐIỀU TRA.

RY PROVIDENCE ĐI TIẾP ĐẾN EUROPA,

❱❱❱❱❱❱❱❱❱❱❱❱❱❱ BÁO CÁO KẾT THÚC...

XEM PHỤ LỤC TRANG BÊN

PHỤ LỤC NHẬT KÍ LỘ TRÌNH SỐ_88.723.

MIÊU TẢ: VẬT THỂ TÌM THẤY TRONG TÚI ÁO TRÁI CỦA THI THỂ SỐ 1: VẬT THỂ ĐƯỢC VIẾT TAY, DO NGƯỜI QUÁ CỐ KÍ TÊN.

NHIỀU ĐOẠN TRONG LỜI NHẮN KHÓ HOẶC KHÔNG THỂ GIẢI MÃ.

NỘI DUNG NHƯ SAU:

CON NHỚ RỒI. ĐIỀU KÌ LẠ LÀ VÌ SAO NHIỀU LOÀI VẬT LẠI MUỐN CHẾT MỘT MÌNH, TRỐN THẬT XA KHỎI GIA ĐÌNH, BẦY ĐÀN CỦA CHÚNG, CHÚNG CỨ THẾ BỎ ĐI LANG THANG RỒI BIẾN MẤT KHI CHÚNG CẢM THẤY THỜI KHẮC ĐÃ GẦN KỀ, SAO CHÚNG KHÔNG CHỊU ĐỂ AI Ở BÊN TRONG NHỮNG GIỜ PHÚT CUỐI CÙNG? CON VẪN LUÔN THẤY THẬT KHÓ HIỂU, CHO ĐẾN GIỜ, CON KHÔNG CÒN TIN LÀ CHÚNG LÀM THẾ ĐỂ TRÁNH CHO BẦY ĐÀN CỦA CHÚNG KHỎI NỖI BUỒN PHẢI CHỨNG KIẾN CHÚNG CHẾT. CON NGHĨ CHÚNG LÀM THẾ ĐỂ GIẢI THOÁT CHO CHÍNH CHÚNG THÔI. PHẢI NHÌN NHỮNG ÁNH MẮT TRÌU MẾN CỦA NHỮNG NGƯỜI MÌNH YÊU THƯƠNG, NHỮNG NGƯỜI MÌNH ĐÃ CHIA SẺ NHỮNG NGÀY TƯƠI ĐẸP VÀ CẢ NHỮNG NGÀY ĐEN TỐI NHẤT CÙNG NHAU TRONG KHI MÌNH ĐANG DẦN TRÔI XA SẼ RẤT KHÓ KHĂN, VÀ RỒI MÌNH SẼ CỐ GẮNG SỐNG THÊM ÍT LÂU NỮA, SẴN SÀNG KÉO DÀI SỰ SỐNG KHỐN KHỔ CỦA MÌNH CHỈ ĐỂ CHO HỌ ĐỠ BUỒN PHIỀN. NẾU VẬY THÌ THÀ RẰNG LẶNG LẼ RỜI BỎ HỌ, KHÔNG AI HAY BIẾT, ĐI VÀO ĐÊM ĐEN. MỘT MÌNH. NÓI CHUNG CON THẤY MỪNG VÌ KHÔNG CÓ AI Ở ĐÂY KHI CON (KHÔNG THỂ GIẢI MÃ) CÓ LẼ NHƯ THẾ LÀ TỐT NHẤT VÌ NHIỀU LÍ DO. (KHÔNG THỂ GIẢI MÃ) LÚC NÀY NÓ ĐANG TRÊN ĐƯỜNG ĐẾN CHỖ BỐ MẸ, VÌ THẾ (KHÔNG THỂ GIẢI MÃ, CÓ HAI DÒNG BỊ GẠCH XÓA RẤT MẠNH) BỐ, CON CÁM ƠN BỐ RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ DẠY CON CÁCH (LẮP?) MỘT CÁI RADIO. CÓ LẼ BỐ SẼ MUỐN CON NHỚ ĐẾN MÌNH VÌ NHIỀU ĐIỀU HƠN THẾ, NHƯNG HÌNH ẢNH ĐÓ DƯỜNG NHƯ ĐÃ (MẮC LẠI?) TRONG ĐẦU CON, VẺ MẶT CỦA BỐ KHI LÀM RA CHIẾC RADIO ĐÓ, TRÔNG MỚI TỰ HÀO LÀM SAO. NHƯ MỘT ĐỨA TRẺ. VÀ CON YÊU BỐ VÌ ĐIỀU ĐÓ. (CON?) ĐÃ TỰ LẮP ĐƯỢC MỘT CÁI, TRÔNG KHÔNG ĐẸP BẰNG CÁI CỦA BỐ ĐÂU. NHƯNG CON ĐÃ LÀM NÓ HOẠT ĐỘNG ĐƯỢC. VÀ VÌ THẾ CON ĐƯỢC BIẾT RẰNG SẼ KHÔNG CÓ CUỘC GIẢI CỨU NÀO HẾT VÀ RẰNG “MỘT MỤC SƯ SẼ TIẾN HÀNH NGHI LỄ GIỐNG NHƯ LỄ TANG Ở TRÊN BIỂN, NGỢI CA LINH HỒN CỦA HỌ VỚI ‘SỰ CHÂN THÀNH SÂU SẮC NHẤT’, KẾT LẠI VỚI LỜI CẦU CHÚA.” CON E RẰNG SẼ CHẲNG CÓ LỜI CẦU NGUYỆN NÀO LÀM ĐƯỢC GÌ CHO BẤT KÌ AI NỮA. XIN LỖI VÌ CHỮ VIẾT CẨU THẢ THẾ NÀY. DÙNG BÚT CHÌ BẰNG ĐÔI GĂNG TAY NÀY (KHÔNG THỂ GIẢI MÃ) NHƯ CON MUỐN. HOẶC CÓ LẼ LÀ VÌ ĐẦU (CON), CON ĐANG SẮP CẠN KHÍ ÔXY, ĐAU ĐẦU TÌM ĐÚNG TỪ CŨNG MẤT THỜI GIAN LẮM. SẼ RỜI DARLAH 2 BÂY GIỜ, TÌM MỘT CHỖ THẬT ĐẸP BÊN NGÒI (KHÔNG THỂ GIẢI MÃ) CÓ THỂ NGẮM TRÁI ĐẤT CHO ĐẾN KHI CON (KHÔNG THỂ GIẢI MÃ) SẼ LÀ MỘT (CẢNH?) ĐẸP CUỐI CÙNG. CON KHÔNG CÒN GÌ ĐỂ NÓI THÊM NỮA. ĐÂY LÀ MỘT HÀNH TRÌNH TUYỆT VỜI. TẤT CẢ. TẤT CẢ MỌI NGHƯỜI ĐỀU DẸP . KHÔNG CON NÓI ĐỐI ĐẤY. CON ƯỚC BỐ MẸ Ở ĐÂY. KHÔNG GIỐNG LŨ ĐỘNG VẬT. 20 BỨC THƯ. MẸ, SANDR, CON XIN LỖI CON RẤT XIN LỖI. CON PHẢI (ĐI?) ĐÂY.

MIA (KÍ TÊN)

❱❱❱❱❱❱❱❱❱❱❱ LỜI NHẮN KẾT THÚC...

❱❱❱❱❱❱❱❱❱❱❱ CHẤM DỨT TRUYỀN TÍN HIỆU

« Lùi
Tiến »