172 Giờ Trên Mặt Trăng

Lượt đọc: 745 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
ĐẢO CONEY

Bố Mia đã đặt sẵn một phòng cho cô, và với một hơi thở dài hài lòng cô ấn thang máy lên căn phòng hạng sạng trên tầng năm mươi hai với tầm nhìn tuyệt đẹp ra công viên. Nhưng Mia không ở lại trong phòng đợi gia đình như cô đã hứa.

Cô đã chờ đợi đủ rồi. Sau khi ở trong phòng vài phút và tắm rửa qua, cô rời khỏi khách sạn, tiến về Công viên Trung tâm.

Đến gần mười một giờ đêm Murray mới xuất hiện. Ông đẩy chiếc xe mua hàng của mình tới mà không nhìn thấy cô cho đến khi cô chặn ông lại.

“Chào ông,” cô nói.

Ông nhìn cô một hồi lâu, như thể đang lục tìm trong cuốn catalog của cái thư viện khổng lồ trong não mình. Và cuối cùng ông đã tìm thấy một tấm thẻ có tên cô trên đó.

“Mia?” Ông kinh ngạc thốt lên. “Cô đã về?”

Cô mỉm cười. “Cháu muốn đến chào ông một tiếng.”

“Tôi đã nghe về cô trên đài,” ông nói. “Ở chỗ Salvation Army 19 ấy. Họ nói mấy người các cô chết cả rồi. Họ nói các cô chẳng có cơ hội nào đâu.”

“Đúng vậy. Nhưng cháu đã sống sót.”

“Đúng, tạ ơn trời đất,” ông nói, choàng tay ôm lấy cô. “Còn người nhà cô đâu?”

“Sớm nhất là tối nay họ sẽ đến.”

“Bốn Mùa, đúng không?”

“Đúng vậy,” Mia đáp. “Cũng như lần trước.”

“Tốt lắm. Tôi sẽ đưa cô về đó.”

“Cháu có ý khác cơ. Đi nào.”

Murray để chiếc xe mua hàng của mình lại nơi mọi khi và đi theo cô đến ga tàu điện ngầm trên đại lộ Lexington.

“Ông có tiền mua vé không?” Cô hỏi.

“Cô đùa à? Trông tôi có vẻ có tiền không?”

Họ chờ đến khi không ai chú ý rồi bò qua dưới cửa quay, và chạy xuống sân ga. Cô căn dặn Murray không được đọc bất kì biển hiệu nào dọc đường đi để ông không đoán ra mình sẽ đi đâu. Mỗi lần tàu dừng tại bến, cô lại đưa một tay lên bịt mắt ông và dùng tay còn lại cùng vai ông bịt tai ông lại để biết chắc rằng ông không gian lận. Họ đi tàu đến tận ga cuối cùng, rồi Mia nắm tay Murray trong khi ông nhắm mắt theo cô bước vào không gian ấm áp của buổi tối.

“Giờ ông mở mắt được rồi,” cô nói. Murray mở mắt ra.

“Đảo Coney,” ông thốt lên. “Cô đưa tôi đến Đảo Coney! Tôi chưa được đến đây suốt... bao năm rồi!”

“Ông còn nhớ đã kể với cháu các ông thường ngủ trên bờ biển này không?”

“Có, tôi nhớ chứ. Giờ người ta không làm thế nữa. Không ai ngủ trên bờ biển nữa.”

Mia kéo ông theo mình bước xuống nước. “Nhưng tối nay thì khác. Tối nay sẽ có người ngủ ở trên bờ biển đảo Coney này.”

Murray rơm rớm nước mắt. “Cám ơn cô,” ông nói. “Cám ơn cô. Đây là món quà tuyệt vời nhất tôi từng được tặng.”

Con đường ra bờ biển la liệt rác. Quanh họ là những gì còn lại của một nơi từng là công viên vui chơi – vòng quay ngựa gỗ đổ nát, những bộ phận của xe tải cũ, một vòng đu quay cô đơn nằm bất động.

Họ tìm được một chỗ cạnh một con thuyền gỗ cũ kĩ trên bờ biển, và Murray trải rộng áo khoác của mình lên cát để hai người nằm lên.

“Chào mừng cô trở lại,” ông nói.

“Ông cũng vậy,” cô đáp lại.

Murray ngủ thiếp đi nhanh hơn bất cứ ai ở New York đêm hôm đó. Chỉ một phút sau khi đặt đầu xuống nền cát ông đã ngủ say sưa. Nhưng Mia không ngủ.

Cô ngồi thức suốt đêm, ngửa cổ nhìn chăm chăm lên trời, cho đến khi mặt trời nhô lên khỏi mặt nước. Mình đang ở Trái Đất , cô nghĩ. Mình đang ở nhà.

Murray thấy hơi chuếnh choáng khi tỉnh dậy. Mới đầu ông không biết mình đang ở đâu và thốt vài tiếng chửi thề không nhằm vào ai cho đến khi nhìn thấy Mia và nhớ ra chuyện tối hôm trước.

Ông đứng dậy và thong thả bước xuống mép nước đứng cạnh cô.

“Thế nào rồi?” Ông hỏi.

Cô quay sang nhìn ông. “Sẽ rất tuyệt. Với tôi mà nói.”

Rồi cô nhệch miệng cười nhạo. Một nụ cười gớm ghiếc.

Ông nhìn kĩ khuôn mặt cô, rồi đột nhiên cảm thấy không ổn. Ông không thể nói rõ được là không ổn ở đâu. “Mắt cô,” cuối cùng ông nói. “Cô phải đi kiểm tra đi. Trông có vẻ gì không ổn với... với... mắt cô. Chúng... đen kịt .”

Cô nhún vai, nụ cười càng giãn ra rộng hơn. “Đáng tiếc là, tôi không thể cho ông đi cùng về Manhattan được.”

“Tôi... ừ. Khoan đã, ý cô là gì?” Murray bối rối đáp lại. Theo bản năng ông bước ra xa cô một bước rồi loạng choạng ngã ngồi ra sau.

Trong chớp mắt Mia đã đứng sát bên cạnh ông. Ông thấy mình bắt đầu hoảng sợ.

Mặt trời nhô lên khỏi đại dương và chiếu lên họ, khiến cả bờ biển sáng bừng và dường như trả lại màu sắc cho đảo Coney.

Murray chỉ kịp nhìn thấy hai tay cô vươn về phía mình, rồi ông thấy một cơn đau dữ dội, choáng váng trong đầu, như thể xương sọ trên trán ông vỡ toác ra rồi tách làm hai nửa.

Rồi mọi thứ chìm vào màu đen.

Cô ta bỏ ông lại đấy, không buồn chớp mắt. Cô chậm rãi quay người bước về phía vòng đu quay và đống hoang tàn còn lại của công viên vui chơi lừng lẫy một thời. Trên bờ Sông Đông ở đằng xa, cô có thể thấy toàn cảnh Manhattan in trên nền trời, ngay khi những tia nắng mặt trời đầu tiên chiếu xuống.

Cô đứng đó ngắm nhìn thành phố trong chốc lát trước khi cất bước tiến về cửa ga tàu điện ngầm.

« Lùi
Tiến »