172 Giờ Trên Mặt Trăng

Lượt đọc: 744 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Phần 3
KẾT
đại tây dương

Bộ Chỉ huy Phòng thủ Không gian Bắc Mỹ - NORAD – bắt được tín hiệu con tàu sơ tán trên rađa lúc quá mười hai giờ trưa vài phút. Vì NORAD không thể xác định được ngay nó là vật thể gì, trong mấy phút đầu các sĩ quan tưởng nó là một thiên thạch, hoặc một tên lửa của quân địch. Họ liên lạc với Bộ trưởng quốc phòng và Hội đồng Tham mưu trưởng Liên quân Hoa Kì, và họ cân nhắc có nên bắn hạ vật thể đó hay không. Nhưng khi quan sát kĩ hơn họ thấy vật đó di chuyển quá nhanh so với tốc độ của tên lửa quân địch. Nó hẳn phải đến từ ngoài vũ trụ.

NASA cũng đã phát hiện ra con tàu, và dù cơ quan này không thể xác định ngay nó là vật thể gì, họ cũng có lí do để hi vọng rằng các thành viên của đội bay mà NASA đã mất liên lạc suốt năm ngày rưỡi qua đã sống sót trở về Trái Đất. Nếu đó là sự thật thì có gọi là phép lạ cũng không ngoa. Nhưng đó chính là thứ mà NASA cần ngay lúc này. Một phép lạ đến từ trên cao. Một thứ có thể dập tắt mọi sự ầm ĩ từ các kênh truyền hình, báo đài và các chương trình bình luận qua radio đang dồn dập đưa tin về vụ bi kịch này và biến nó thành một vụ bê bối tầm cỡ quốc tế, tuyên bố rằng cơ quan này đã nóng vội, tham lam và vô nhân đạo khi đặt mạng sống của những người trẻ tuổi vào hiểm nguy.

Nhưng giờ tất cả có thể thay đổi. Thay vào đó các kênh truyền thông sẽ tràn ngập những câu chuyện anh hùng. Sẽ có những buổi phỏng vấn và những dòng tít lớn về những phi hành gia quả cảm đã đưa được họ trở về. Sẽ có những thước phim về các ông bố bà mẹ sụt sùi mừng tủi ôm con của mình. Trong trường hợp tốt nhất, mọi sự chú ý của công luận sẽ càng tăng sự ủng hộ dành cho ngành du hành vũ trụ.

Một giờ sau các nhân vật đầu não của NASA lên một trực thăng cứu hộ của hải quân Hoa Kì cất cánh từ trụ sở của họ tiến về vùng lãnh hải bên ngoài Newfoundland, nơi người ta thấy con tàu đáp xuống. Ngay từ trước khi trực thăng lấy đủ độ cao, các thành viên của NASA đã bắt đầu tập dượt những bài phát biểu họ định nói tại buổi họp báo sau khi phi hành đoàn được đưa lên trực thăng an toàn.

---❊ ❖ ❊---

Mia gần như ngủ suốt bốn ngày trên đường. Đến tận khi con tàu tiến vào bầu khí quyển cô mới giật mình tỉnh hẳn. Rồi dù bật ra để giảm tốc độ rơi. Con tàu chao liệng nhẹ nhàng trong khi hạ xuống và chạm tới đâu đó trên bề mặt Đại Tây Dương.

Mia tháo dây an toàn và bước đến cửa sổ nhìn ra mặt nước. Cảnh tượng của đại dương xanh thẳm vô tận choáng ngợp tầm mắt cô.

Cô bước những bước cứng đờ đến cửa ra và ấn nút thoát hiểm khẩn cấp. Chốt nổ trong cánh cửa khiến bản lề rời ra và cả cánh cửa rơi xuống, biến mất vào lòng đại dương. Mia ngồi ở cửa tàu và cảm thấy gió thổi trên mặt mình. Cô quay mặt hướng về ánh mặt trời và cảm thấy muối biển ào qua mỗi lần sóng đánh vào con tàu.

Cô cứ ngồi lắc lư như vậy suốt vài tiếng đồng hồ mà không nghĩ về điều gì cụ thể, như thể toàn bộ sự căng thẳng trước đó đã quét sạch trí não cô. Cô chỉ ngồi đó và nhìn chăm chăm ra ngoài, như thể chưa bao giờ nhìn thấy nước.

---❊ ❖ ❊---

Chiều muộn ngày hôm đó con thuyền đánh cá đầu tiên xuất hiện. Những ngư dân râu ria xồm xoàm dạn dày sương gió kinh ngạc đứng trên boong thuyền Sea Harvest , sững sờ nhìn cô bé đang ngồi bất động nơi cửa con tàu vũ trụ. Thuyền trưởng Tyne ra lệnh cho thuyền viên thả xuồng cứu hộ, và vài phút sau họ nhấc Mia lên thuyền. Cô được bọc trong chăn và đưa tới cabin của thuyền trưởng, nơi Tyne đích thân chăm sóc cho cô.

Mia không nói nhiều. Cô kể với ông nơi cô đã đến và rằng đã có trục trặc xảy ra. Tất cả chỉ có vậy.

Thuyền trưởng Tyne nhìn cô bằng ánh mắt lo lắng.

“Cháu sẽ giải thích tất cả sau,” Mia nói. “Cháu hứa. Cháu chỉ thấy không khỏe lắm ngay lúc này.”

Họ lái thuyền vào bờ, và chiếc trực thăng tuần tra bờ biển bay trên đầu họ một giờ sau đó không hề biết ai đang ở trong con thuyền bên dưới. Cô ở lại nhà thuyền trưởng trong một làng chài nhỏ trên bờ biển Newfoundland trong khi họ cố gắng liên lạc với NASA và đợi đại diện của cơ quan này xuất hiện.

Nhưng sáng hôm sau khi bà Tyne bê khay đồ ăn sáng lên căn phòng trên gác mái nơi Mia ở, cô bé đã biến mất. Chiếc giường được trải phẳng phiu và rèm đã kéo. Không có một dấu vết nào của cô ngoại trừ lời nhắn trên chiếc tủ đầu giường.

Cháu phải đi tiếp đây. Gửi lời cảm ơn tới Thuyền trưởng Tyne. Giờ cháu đã ổn rồi.

Mia

Chiếc trực thăng lặng lẽ lơ lửng trong không trung cách con tàu khoảng hơn ba mét trong khi các thợ lặn chuẩn bị nhảy xuống nước. Họ lục soát con tàu và tiến hành vô số đợt lặn trong vùng biển xung quanh để tìm dấu vết của người sống sót. Các đại diện của NASA nhận báo cáo “Không có ai cả” với biểu cảm chán chường.

Thất vọng, một vị lãnh đạo mở chiếc cặp tài liệu và nhìn lần cuối mớ bản nháp về lời chào mừng trở lại mà ông đã viết. Rồi ông kéo cửa trực thăng và ném mớ giấy ra ngoài. Chúng lả tả rơi xuống và nổi lềnh bềnh trên mặt nước như cá chết.

Trước khi quay về căn cứ, hai sĩ quan của NASA thò đầu ra cửa để nhìn con tàu vũ trụ lần cuối.

Thứ đang trôi nổi dưới kia không phải là con tàu điều khiển Ceres . Nó được sơn một cái tên khác.

DARLAH 1.

---❊ ❖ ❊---

Họ sẽ khó mà giải thích được chuyện này với thế giới.

Đường đến New York dễ dàng hơn cô nghĩ, dù khá mất thời gian. Đêm đó, sau khi thuyền trưởng Tyne và vợ đi ngủ, cô mặc quần áo vào và lẻn ra cửa trước không một tiếng động. Tại bến cảng, cô nấp giữa các thùng hàng cho đến sáng rồi lẻn lên chuyến phà rời bến đầu tiên. Sau khi nhảy vài chuyến xe khác nhau đến Ottawa, cô đã thuyết phục được một cặp vợ chồng già cô gặp ở bến xe buýt tin rằng cô bị trộm mất ví; họ cho cô đủ tiền để bắt chuyến buýt nhanh đến New York.

Mia đến bến xe trung tâm ở Manhattan vào sáng sớm ngày hôm sau. Cô hỏi xin một bà lão tốt bụng ít tiền lẻ để gọi điện thoại, rồi quay số Trung tâm Vũ trụ Johnson ở Houston.

Cuộc đối thoại diễn ra chóng vánh, khiến Mia rất mừng. Mẹ cô không nói nổi một từ cho rõ ràng mà chỉ thút thít suốt, khiến bố cô phải đón lấy ống nghe. Cô kể với ông mình được tìm thấy ở đâu và việc mình đã ở lại Newfoundland nhưng không hề nhắc đến chuyện đã xảy ra trên chuyến bay. Cô chỉ nhắc đi nhắc lại rằng mình không sao cả.

Bố cô hét vào điện thoại như thể sợ rằng con gái mình sẽ lại biến mất bất cứ giây phút nào. “Đến Khách sạn Bốn Mùa. Bố sẽ gọi điện đặt phòng cho con ngay. Một phòng hạng sang nhé! Bố mẹ đang ở Houston. Bố mẹ sẽ ra sân bay mua vé đến New York ngay sau khi gác máy. Đừng đi đâu cả, rõ chưa? Ở yên trong khách sạn, cần gì cứ gọi phục vụ phòng. Con có chắc con không cần bố nhờ bác sĩ đến khám qua không?”

“Không, con khỏe. Cảm ơn bố.”

“Chậm nhất là tối mai bố mẹ sẽ đến đó. Hi vọng là sớm hơn. Bố mẹ không thể đợi được...”

“Con phải đi đây bố ạ. Ở đây lạnh lắm.”

“Lạnh? À, được rồi, đi đi, con yêu. Đến Bốn Mùa nhé, con nghe rõ chưa?”

Mia gác máy và bước một đoạn đường ngắn đến khách sạn. Cô đi ngang qua một quầy bán báo bên ngoài cửa chính và nhìn thấy dòng tít trên trang nhất New York Times .

Nó chẳng hề làm cô nao núng. Sẽ không ai nhận ra cô, và cũng chẳng có gì quan trọng nữa. Họ còn không buồn liếc nhìn cô đến lần hai khi cô bước đến quầy tiếp tân để nhận phòng.

Hình ảnh
« Lùi
Tiến »