Cô nghe thấy tiếng ồn liên miên không dứt. Cô đã không còn phân biệt rõ chúng là tiếng ồn có thật hay tưởng tượng. Tiếng bước chân vang lên từ mọi hướng, những giọng nói ghê sợ lầm bầm những câu vô nghĩa, như những lời niệm chú.
Lực hút trong lúc mở cửa vừa nãy đã lôi đèn pin của cô ra ngoài, và cô không còn nhìn rõ không gian xung quanh mình. Chỉ có ánh đèn tù mù từ trần trạm điện ở cao tít trên đầu giúp cô nhận ra những hình dáng lờ mờ tại nơi cô đứng. Mia dán mắt vào cánh cửa an ninh ở trong cùng gian phòng lớn. Cô tìm thấy nút mở cửa và ấn vào. Cánh cửa mở ra với một âm thanh trống rỗng.
Mia nhìn chằm chằm vào hành lang dài tối tăm. Chỉ riêng cảnh tượng của nó đã khiến cô phát sợ.
Mày phải đi qua đó.
Mày phải đi qua đó, Mia.
Tôi không biết, tôi không biết nữa, tôi không biết...
Con tàu sơ tán nằm ở đầu kia hành lang.
Có xa lắm đâu? Chỉ khoảng một trăm bước thôi. Không thể xa hơn được.
Mày làm được mà. Mày có thể đi được một trăm bước nữa.
Mày sắp về nhà. Mày sẽ thoát khỏi đây để trở về.
Mày làm được.
Chạy đi, Mia!
Cô lao mình vào bóng tối.
---❊ ❖ ❊---
Cô mò mẫm tiến lên trong cơn hoảng loạn. Bóng tối bao phủ bốn bề, nhưng ý nghĩ rằng mình không chỉ có một mình đẩy cô tiến nhanh qua hành lang. Để định hướng, cô quơ tay phải dọc theo tường trong khi chạy. Cô tin chắc rằng hai bức tường thu hẹp lại dần theo từng bước chân.
Mình phải đến đó thật nhanh.
Không thể còn xa được.
Cái hành lang này chỉ dài một trăm bước thôi mà?
Dường như có những bàn tay thò ra từ bóng tối, muốn chụp lấy cô.
Cô vẫn tiến sâu hơn. Sâu hơn. Sâu hơn.
Dừng.
Cô đã đến cuối đường.
Hai tay cô sờ thấy cánh cửa. Không thể nhìn thấy gì, nhưng cô mò quanh để tìm tay nắm tròn bằng thép. Nắm chặt rồi xoay. Nó không nhúc nhích. Cô thử lại. Vẫn kẹt.
Không. Không, không, không.
Không công bằng.
Không phải lúc này.
Làm ơn đi!
Cô dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể vào nó và đột nhiên nó nghe lời, xoay tròn, và cánh cửa mở ra. Phải nói là dễ dàng. Như thể có ai đó ở bên trong đã giúp cô mở nó. Ánh sáng tù mù chiếu lên cô.
Mia thận trọng đẩy cửa ra và bước vào.
Căn phòng nhỏ hơn trạm điện, chỉ rộng cỡ một phòng học.
Một con tàu hình phễu màu xám đứng giữa phòng.
Con tàu sơ tán .
Con tàu đứng trên một bệ phóng nhỏ, nối với một lô ống dẫn và thiết bị. Mia tiến lại gần quan sát. Nó chỉ cao cùng lắm là ngoài ba mét. Cửa tàu ở phía sau gần đỉnh tàu. Trên mặt đối diện là một cửa sổ nhỏ hình tròn lắp kính dày chống nhiệt.
Cô nghển cổ nhìn vào qua cửa sổ. Trông nó như một buồng lái máy bay nhỏ có hai chỗ ngồi cạnh nhau, trước một bảng thiết bị điều khiển. Một chỗ ngồi nữa ở phía sau, sát với vách tàu. Coleman nói đúng. Nó không có chỗ cho bốn người, chỉ suýt soát đủ chỗ cho ba.
“Mày nghĩ sao? Có thích nó không?”
Mia quay phắt lại khi nghe một giọng nói giống hệt giọng mình, mắt đảo loạn tìm kiếm trong ánh sáng lờ mờ. Chẳng thấy gì cả.
“Tiếc thay tao không thể để mày đi được,” giọng nói lại vang lên. “Thế sẽ là... sai.”
Một thứ gì đó chuyển động trong góc phòng.
Ả doppelgänger bò ra từ một đường ống bảo trì dưới sàn nhà, như thể cô ả là một con nhện khổng lồ.
“Mày... là... ai?” Mia lắp bắp, nhảy xa ra khỏi con tàu.
Ả doppelgänger lại nhệch miệng cười ghê rợn.
“Tao là Mia. Mày không nhớ à? Tao là mày .” Cô ả trườn ra từ trong góc tối, tiến về phía Mia. Một bản sao giống hệt, tới từng chi tiết nhỏ nhất. Trừ đôi mắt. Đáy tròng đen trong mắt ả doppelgänger chỉ một màu đen đặc.
Mắt Mia đảo lia lịa từ con tàu đến ả doppelgänger.
Nó đến gần hơn. Trong vài giây nữa nó sẽ đến đủ gần để bắt được cô.
Mia nhìn quanh, tuyệt vọng tìm kiếm một thứ gì đó có thể làm vũ khí. Nhưng ngoài con tàu, căn phòng hoàn toàn trống rỗng.
Cô chỉ có một cơ hội.
Làm ơn , cô tự nhủ. Mình đã đến được tận đây rồi. Làm ơn để mình về đến nhà. Làm ơn để mình...
Ả doppelgänger lao về phía cô.
Mia nhắm mắt xô tay ra, cảm thấy mình đập mạnh vào mặt nó.
Hai bàn tay túm chặt lấy cô và kéo cô xuống sàn.
Làm ơn .
Cô vung tay lần nữa, không biết mình đánh trúng vào đâu, nhưng đã đứng được dậy – chạy đến con tàu – và mở toang cửa ra. Cô ả doppelgänger đứng ngay sau lưng cô.
Lao mình vào con tàu, đóng cửa, khóa chặt lại.
Mia còn lại thét lên. Cô nàng đập cửa dữ dội như một con thú hoang.
Mia bấn loạn nhìn bảng điều khiển.
Cái nào đây?
Phải ấn nút nào?

Một khuôn mặt tuyệt vọng áp lên cửa sổ. Một vẻ mặt thù hận cực độ.
Những ngón tay cào vào lớp kính.
Mia ấn loạn xạ lên các nút điều khiển.
Có tiếng đập lên vách con tàu.
Giọng nói.
Tiếng bước chân.
Tiếng thét.
Còn trong con tàu, kia rồi! Một nút đỏ ở phía xa bên phải:
CẤT CÁNH KHẨN CẤP
Cô ấn lên đó, và bảng điều khiển bật sáng. Các động cơ tên lửa bắt đầu rung chuyển. Cô chỉ mất vài giây để thắt chặt mình vào ghế ngồi.
Lại có thêm tiếng thét từ bên ngoài con tàu, thêm những cú đập điên loạn lên thân tàu.
Mia nghe tiếng nổ của động cơ tên lửa. Cả con tàu rung lên dữ dội, Mia bám chặt vào cần điều khiển và nhắm nghiền mắt.
Cô đang bay lên. Cô đang bay lên!
Vài giây sau, con tàu nâng lên khỏi bệ phóng. Các dây cáp rời ra, và con tàu phóng ra ngoài không gian với lực bay khủng khiếp.