Họ chạy về hướng bắc. Cả không gian trải rộng xung quanh khiến họ nghĩ đến một thế giới sau trận chiến hạt nhân khi không còn thứ gì tồn tại. Không sự sống. Chỉ có cát bụi. Cát bụi chết chóc im lìm.
Thỉnh thoảng Mia lại quay về phía sau để xem Midori có theo kịp bước chạy của mình hay không. Mặt trong của chiếc mũ bảo hiểm bám đầy hơi nước đọng lại từ hơi thở của cô, chảy thành giọt xuống lớp kính. Mặt trời chiếu thẳng từ trên đầu khiến họ cảm nhận được cái nóng sục sôi, dù đã có hệ thống làm mát trong bộ đồ du hành. Họ tiếp tục chạy. Mia liếc nhìn bản đồ. Họ đang đi đúng hướng.
“Nhanh lên,” cô gọi về phía sau.
“Tớ chạy nhanh hết sức rồi,” Midori thở hổn hển. “Cậu chạy nhanh quá đấy.”
“Bọn mình không thể chậm lại được. Cố lên. Cậu làm được mà, không xa đâu.”
Cô đang nói dối. Đích đến còn rất xa . Ít nhất là một giờ, theo như Coleman nói. Theo bản đồ họ phải leo lên ngọn đồi trước mặt. Và sau đấy vẫn còn ba dặm nữa, có khi còn xa hơn.
“Dừng lại!” Midori hét lên. Mia quay phắt lại nhìn. Midori đang nằm trên mặt đất.
“Tớ không dậy được... bộ đồ... nặng quá.”
Mia vội chạy lại kéo tay Midori.
“Từ từ. Đẩy chân đi... nào .” Mia kéo mạnh trong khi Midori cố nhấc mình đứng dậy.
“Cậu phải hơi chúi về đằng trước trong lúc chạy,” Mia nói. “Giống như khi ở dưới nước ấy...”
Cô không kịp nói hết câu. Có thứ gì đó lọt vào tầm mắt khiến cô chú ý. Một thứ gì đó trên lớp bụi Mặt Trăng ở phía trước.
Không phải một vật, mà là một thông điệp. Như thể có ai đó đã dùng ngón tay viết lên nền cát. Cô nhận ra các chữ cái và số, và một cảm giác lợm giọng lan khắp người cô.
6EQUJ5. Cùng dòng mã cô đã thấy trên màn hình máy tính.
Khi đó cô không liên tưởng được ra, nhưng giờ thì đột nhiên mọi thứ trở nên rõ như ban ngày.
“Midori? Tớ nghĩ đã có người theo dõi chúng ta ngay từ đầu.”
“Cậu nói gì vậy?”
“Nhìn kìa” – Mia chỉ dòng chữ trên mặt đất – “vẫn dòng mã đó. Cậu đã nhìn thấy nó bao giờ chưa?”
“Rồi, trong phòng máy tính.”
“Ý tớ là trước đó nữa cơ.”
Mia vội kể với Midori những gì cô biết. Một tối ở Houston cô đã ngồi nói chuyện Antoine trong khi Midori ra ngoài ăn tối cùng bố mẹ. Antoine đã kể cho cô nghe câu chuyện kì quặc trong đó cậu là người duy nhất trên Trái Đất chứng kiến một chiếc máy bay rơi xuống Eo biển Manche. Cô khá ấn tượng với câu chuyện đó, nhưng nếu không phải vì khi đó cô đã yêu mến cậu thì hẳn cô đã nghĩ cậu hơi điên. Vì điều lạ hơn cả là Antoine bị ám ảnh nặng nề vì hai chữ cái cậu nhìn thấy trên đuôi chiếc máy bay trước khi nó lao xuống mặt nước: QU .
Và chỉ đến lúc này cô mới nhận ra sự trùng khớp rợn người đó.
Sao cô không nghĩ ra sớm hơn? Dấu hiệu đột nhiên xuất hiện trên lưng áo của Murray trong Công viên Trung tâm đêm đó chẳng phải chính là 6E sao? Giây trước trên chiếc áo còn chưa có gì, rồi hai kí tự hiện ra, như thể một cánh tay vô hình đã thò vào công viên và vẽ lên áo ông.
“Đó không thể là trùng hợp được, đúng không?” Mia hỏi sau khi kể lại tất cả với Midori. “Có lẽ nó thực sự là một lời cảnh báo? Có thứ gì đó đã cố làm chúng ta đổi ý không lên đây nữa. Nhưng câu hỏi là, phần còn lại của dòng mã đó xuất hiện ở đâu?”
Midori di di đôi ủng trên mặt đất, xóa đi vài kí tự trên đó.
“Máy bay chở tớ từ Narita đến New York xuất phát từ cửa J5,” Midori ngẩn ngơ nói. “Bọn tớ phải tìm mãi mới thấy cái cửa ấy. Mấy người bọn tớ hỏi đều bảo không có cửa nào đánh số như thế. Và người phụ nữ trong buồng vệ sinh đã bảo tớ đừng đi. Vậy mà chúng ta lại không nghe.”
“6EQUJ5”, Mia nhỏ giọng kết luận. “Đáng lẽ chúng ta không bao giờ nên đến đây. Đáng lẽ chúng ta nên ở nhà, ở lại với thế giới.”
“Nói gì bây giờ cũng thế thôi, Mia ạ.”
“Có thể. Có thể không.”
Mia quay lại nghiên cứu tấm bản đồ. Và khi ngẩng lên cô nhìn thấy một vật màu trắng nổi lên giữa nền xám, ở phía trước cách họ một trăm mét. Họ không thể nhìn ra đó là thứ gì.
“Nào,” cô ra lệnh, hi vọng nó là cửa vào DARLAH 1. “Chúng ta đi tiếp thôi!”
Họ tiến tới gần những vật màu trắng ở phía trước. Trái tim Mia như trĩu xuống.
Đó là thi thể của Nadolski và Antoine, vẫn còn mặc nguyên đồ du hành. Họ nằm cạnh nhau, nhưng mũ bảo hiểm đã biến mất. Hai chiếc xe họ mang theo cũng biến mất nốt. Quanh họ không còn lấy một vệt bánh xe.
Mia cúi xuống bên Antoine, gạt bụi xám khỏi khuôn mặt cậu. Nó đã bị biến dạng vì ánh nắng mặt trời thiêu đốt suốt nhiều giờ đồng hồ mà không có tầng khí quyển nào che chắn. Đôi mắt cậu đỏ quạch mở trừng và lồi ra khỏi hộp sọ. Lớp cát bụi đã hút khô nhãn cầu của cậu.
Nadolski cũng trong tình trạng tương tự. Nhưng một tay ông đã bị ngắt đến khuỷu, để lộ phần tay cụt trơ ra trước mắt họ. Toàn bộ ôxy trong cơ thể họ đã bị hút ra ngay giây phút mũ bảo hiểm của họ bị tháo xuống và chân không đã áp đảo họ. Hai thi thể giờ gần như bẹp dí.
Nhưng lạ thay, cảnh tượng trước mắt không khiến cô ghê tởm chút nào. Cô không thấy sợ, chỉ thấy một nỗi buồn mênh mang vắt kiệt sức lực mình đến mức cô chỉ muốn bỏ cuộc. Cô cố gắng vuốt mắt cho Antoine, nhưng tròng mắt của cậu lồi ra quá nhiều nên mí mắt không sao đóng lại được. Cô múc một ít bụi bằng hai bàn tay đeo găng to lớn và phủ lên mặt cậu, đặt hai cánh tay cậu khoanh lại trước ngực.
“Ngủ yên nhé, bạn yêu quý,” cô thầm nói, rồi đứng lên. “Bọn tớ phải bỏ cậu lại đây, Antoine. Bọn tớ sắp về nhà.”
Cô nắm lấy tay Midori và bước tiếp.
---❊ ❖ ❊---
Sau khi đi suốt quãng đường dường như đã kéo dài nhiều giờ liền, Mia dừng lại, tin chắc rằng mình không còn cách đích xa nữa. “Nó phải ở đâu quanh đây,” Mia nói, ngạc nhiên nhìn tấm bản đồ trong tay. “Midori, cậu nghĩ sao?”
Không có ai trả lời.
Cô quay lại và thấy Midori đang tụt lại phía sau. Cô đang chật vật lội bộ ở cách Mia khoảng năm mươi bước.
“Đến nơi chưa?” Midori hỏi.
Nhưng Midori không phải là người duy nhất đang đến. Trên đường chân trời phía sau Midori, Mia thấy một bóng người nữa đang tiến lại rất nhanh.
Cô biết đó là gì.
Doppelgänger của cô.
“Midori, nhanh lên, nó sắp đến kìa!”
“Tớ không đi nhanh hơn được,” Midori rên rỉ.
“Chạy đi!”
“Tớ không chạy được!”
Doppelgänger đó đang tiến đến gần. Nó không mặc đồ du hành mà mặc bộ đồ thường ngày của Mia. Nó nhệch môi cười nhạo và tăng tốc.
“Midori!”
Cô quyết định thật nhanh. Mia chạy lại chỗ Midori và kéo cô leo lên quả đồi cuối cùng rồi tụt xuống sườn bên kia. Cô gần như kéo lê cô bạn trên mặt đất như kéo một con búp bê, mắt không rời tấm bản đồ.

Mình chẳng hiểu gì cả. Nó phải ở ngay đây chứ! Mia đã sắp mất bình tĩnh.
Cô tuyệt vọng nhìn quanh để tìm kiếm bất cứ thứ gì có vẻ giống một tòa nhà hay một cửa ra vào. Nhưng chỉ có đá và cát bụi. Thứ vật chất màu xám chết chóc.
Cô nhìn bản đồ lần nữa.
Cô chưa bao giờ tập trung vào thứ gì đến vậy trong đời.
Căn cứ vào đường kẻ mảnh trên tấm sơ đồ, thì căn cứ này nằm dưới mặt đất. Chỉ có một lỗ hổng đào quanh cửa vào cho biết vị trí của nó.
Cô túm Midori và kéo cô quay lại nơi họ dừng chân lúc đầu.
Trước mặt cô, trên quả đồi, doppelgänger xuất hiện. Nó vẫn đang tiến về phía họ.
“Midori, cậu phải tự chạy đi. Tớ không thể chạy thay phần cậu được. Midori? Midori!” Mia thét gọi.
Cô đấm mạnh vào sườn Midori.
“Ui da! Được rồi, tớ đến đây!”
Mia thả tay cô ra và quét mắt ra mọi hướng xung quanh. Không có gì. Không có gì. Không có gì.
Nhưng kìa.
Nó kia rồi.
Một lỗ hổng trên mặt đất.
“Midori, tớ thấy rồi! Nó đây rồi ! Đi nào!”
Tin này đã tiếp thêm cho Midori nguồn sinh lực mới, và cô hổn hển chạy đến bên Mia. Họ chạy về phía cửa vào và ngay lập tức phát hiện ra chiếc thang dẫn từ mặt đất xuống sâu hơn mười tám mét.
“Nhanh lên. Nhanh lên! ” Đột nhiên quê nhà dường như đã nằm trong tầm với. Đó là điều duy nhất Mia nghĩ được. Adrenaline trào khắp cơ thể cô với sự dồi dào cô chưa từng thấy bao giờ.
Mia quăng mình xuống hố, bám vào một bậc thang và trèo xuống. Cô ngẩng lên để xác định Midori đang ở ngay trên đầu mình. Rồi cô nhảy khỏi thang và đáp ngồi xuống mặt đất.
Đầu óc còn choáng váng, cô đứng dậy dò xét cánh cửa thép khổng lồ. Nó lớn gấp hai lần cánh cửa của DARLAH 2, nhưng ngoài ra thì trông giống hệt. Cô ấn nút bên cạnh nó, và thở phào nhẹ nhõm khi thấy cánh cửa trượt mở êm ru. Cô đợi thêm vài giây cho Midori xuống đến nơi, và đẩy cô vào phòng giảm áp trước rồi mình vào theo.
“Đóng cửa lại!” Cô hét lên với Midori. “Đóng nó lại ngay!” Midori ấn tay lên cái nút bên trong, cánh cửa liền đóng lại.
“Chúng ta vào được rồi,” Mia nói, hổn hển vì kiệt sức.
“Đúng vậy,” Midori nói với sự bình tĩnh bất ngờ, nhìn Mia. “Giờ chúng ta vào được rồi.”
Midori đặt hai tay lên một tay nắm ở giữa bức tường có biển đề ôxy rồi ấn nó xuống. Một luồng khí phun vào căn phòng qua những ống thông hơi lớn, cho phép họ tháo mũ bảo hiểm ra. Khi căn phòng đã đầy không khí, cô mở cánh cửa dẫn vào trạm điện. Đèn đã bật, nhưng vẫn tối so với ánh sáng mặt trời chói chang bên ngoài. Mia bật đèn của mình lên và theo sau Midori.
Trạm điện được xây dựng thành một căn phòng dạng hang khổng lồ với những tuabin lớn chất cao hơn ba mươi mét lên tận trần nhà. Hàng dãy máy tính và máy đo xếp kín các bức tường, nhưng chẳng bao lâu họ đã tìm thấy hai công tắc chính. Khi Mia với tay ra định bật chúng lên, Midori đột nhiên hất tay cô đi.
“Sao cậu lại làm thế?” Mia hỏi.
Midori mỉm cười. “Tớ thích thế đấy.”
“Bọn mình không đến đây để chơi đâu nhé.” Mia nhanh chóng gạt cần công tắc lên. Tất cả các nút trên bảng điều khiển sáng lên ngay lập tức, và các tuabin bắt đầu quay, phát ra tiếng rì rầm trầm thấp.
“Vậy sao? Thế thì để làm gì?”
Mia chĩa đèn vào Midori để nhìn cô rõ hơn.
Và khi đó cô đã nhận ra. Một cơn hoảng sợ dâng lên trong cô.
Cơ thể Midori tạo thành một cái bóng quay ngược hướng.
Mia lùi lại một bước.
Rồi lại một bước nữa.
Cô chầm chậm lùi về phía phòng giảm áp.
“Mày đi đâu thế?” Ả doppelgänger hỏi.
“Không... không đi đâu cả.”
“Mày không thể rời đi được, Mia. Bạn bè mày đều ở đây cả mà.”
“Mày có ý gì?”
“Caitlin. Nadolski. Antoine. Tất cả bọn họ đều ở đây, tất cả. Mày không nhớ họ sao?”
Mia toát mồ hôi lạnh.
“Tao biết mày đang nghĩ gì,” nó nói, ngoẹo đầu sang một bên. “Mày đang thắc mắc chuyện gì đã xảy ra với Midori, đúng không?”
Mia vẫn tiếp tục lùi về phòng giảm áp.
“Thật không may, nó không thể đến đây được. Khi mày bỏ nó lại trong bếp để đi tìm Coleman, hừm... phải rồi, cứ biết là nó phải đi.” Khuôn mặt Midori biến dạng thành một nụ cười méo mó ghê tởm. “Mà nhân tiện, cái vụ con dao thật là thảm hại nhé. Mày thực sự nghĩ trò đó sẽ có tác dụng gì đấy chắc?” Cô ả lại ngoác miệng cười, và lần này nụ cười mở rộng đến gớm ghiếc, gần như ra đến tận mang tai.
“ Watashi kirei? ” Thứ đó hỏi. Giờ Mia có thể nhìn thấy máu chảy ra từ khóe miệng nó. Nó đã rách toạc .
“Cái... cái gì cơ?” Mia cố giữ bình tĩnh.
“Giờ tao có đẹp không?”
Ôi lạy Chúa , Mia thầm nghĩ. Làm ơn cho con ra khỏi đây!
“Midori cứ thích mấy cái truyện kinh dị dớ dẩn ấy. Nên tao muốn làm thế để gọi là tưởng nhớ đến nó.”
Ả doppelgänger thò hai tay vào miệng và kéo nó ra rộng hơn nữa. Tiếng cơ thịt rách toạc vang lên khi khuôn mặt bị xé đến tận mang tai khiến Mia buồn nôn. Hàm răng ả doppelgänger nhuốm màu đỏ quạch. Những giọt máu đặc quánh rơi xuống sàn nhà thành từng vũng nhỏ.
“Không có đường thoát đâu. Mày biết mà, đúng không Mia?”
Mia mím chặt môi, lùi một bước cuối cùng vào phòng giảm áp.
“Bọn tao sẽ chào hỏi bạn bè mày tử tế khi đến nhà,” ả doppelgänger nói, khụt khịt qua cái miệng nát bét và đưa hai tay về phía Mia. “Bọn tao sẽ chăm sóc chúng nó đàng hoàng, trong ít lâu.”
Mia bình tĩnh đội mũ bảo hiểm lên, trong khi mắt vẫn quan sát ả doppelgänger tiến hẳn vào căn phòng.
Rồi nhanh như chớp, Mia phóng tay ra ấn nút mở cửa trước khi lao xuống sàn bám chặt vào một đường ống. Cánh cửa ngoài mở ra, và chân không hút sinh vật kia ra ngoài.
Nó va mạnh vào vách đá rồi rơi bịch xuống sàn, bất động. Giấy tờ và thiết bị trong trạm điện cũng bay sượt qua cô với tốc độ chết người. Mia gượng dậy và thò chân ra với cái nút trong khi tay vẫn bám chặt vào ống thép. Cô nhắm chuẩn chân đạp một cái và cánh cửa ngoài đóng lại.
Cô chỉ còn lại một mình.