19 Năm Mưu Sát (Tập 1)

Lượt đọc: 1565 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Mục 5

Liễu Nhứ bắt đầu đọc tiểu thuyết trinh thám. Một ngày hai quyển, một tuần mười bốn quyển, đọc nhiều đến nỗi buồn nôn.

Cô đang xem cách điều tra trong tiểu thuyết. Nhìn họ dần bóc vỏ kén ra, tóm được hung thủ. Trong những cuốn tiểu thuyết đó, dù là vụ án li kì đến mấy thì cuối cùng chân tướng vẫn sẽ được sáng tỏ. Thế nhưng Liễu Nhứ càng đọc càng chán nản, cô nhận ra nếu mình là nhân vật trong sách thì sẽ rất bất lực. Cô đặt mình vào trong truyện, vờ như mình thật sự là thám tử đang mặc áo khoác ngậm điếu thuốc xuất hiện một cách phong trần, thế nhưng cô không thấy được bất kỳ manh mối nào, cho đến khi chân tướng được tiết lộ thì cô lật về trước xem mới thấy hóa ra manh mối đã được bày ra ngay trước mắt từ lâu rồi. Từ quyển đầu, tới quyển thứ mười bốn, cô hoàn toàn không có chút tiến triển gì, sương mù toát ra giữa hàng chữ vây lấy cô, có dùng tay khua đi cũng chẳng ăn thua. Liễu Nhứ nhận ra mình giống như trợ lý hoặc là cảnh sát trong truyện trinh thám vậy, nói chung là nhân vật được tạo ra để đánh bóng cho nhân vật chính, thậm chí còn chẳng bằng bọn họ!

Khi Liễu Nhứ cố gắng tưởng tượng những chuyện này, tưởng tượng mình thật sự nhập vai thì cho dù cô không thể trở thành thám tử, nhưng cũng đã thành công đến gần hơn một nhân vật chính khác trong truyện. Đúng vậy, cô ngày càng sợ những tên hung thủ đó, giống như có thể ngửi được mùi tanh sau khi bụng bị rạch ra, giống như có thể nhìn thấy vết hằn rất sâu do khăn lụa siết cổ, giống như có thể nghe thấy tiếng tiếng lưỡi dao lướt qua xương trắng, tiếng bước chân như ẩn như hiện lúc nào cũng ở sau lưng. Cảm giác làm bạn với hung thủ, Liễu Nhứ nghĩ có lẽ bởi vì mình thật sự từng có trải nghiệm như thế này.

“Xem mấy thứ này không có tác dụng đâu.” Quách Khái nói.

“Ngoài đời không có mấy vụ án tàn nhẫn biến thái như vậy đâu nhỉ?” Liễu Nhứ hỏi.

“Người ở ngoài đời phức tạp hơn trong tiểu thuyết nhiều.” Quách Khái liếc cô một cái.

“Điều tra sao rồi?”

“Bạn cậu không giống như cậu tưởng tượng lắm.”

Ngoại trừ việc xác định thời gian và địa điểm gặp mặt lần này, thì nguyên một tuần trước đó bọn họ chẳng liên lạc nhiều với nhau. Với Liễu Nhứ thì từ sau khi Phí Chí Cương đốt hết những bức thư, cô rơi vào trạng thái mâu thuẫn. Rốt cuộc có nên tiếp tục hay không, trong lòng cô có một sự dao động mà cô không muốn thừa nhận. Một mặt cô bắt đầu đọc nhiều tiểu thuyết trinh thám, xem thám tử trong truyện phá án như thế nào, mặt khác cô chưa sắp xếp lại ký ức năm đó, sắp xếp lại những manh mối có liên quan đến cái chết của Văn Tú Quyên. Cô muốn đợi thêm nữa, xem Quách Khái có thể điều tra được gì. Một vị khán giả vô dụng! Suy nghĩ này lướt qua khi cô nghĩ về bản thân.

Quách Khái hi vọng Liễu Nhứ có thể tránh xa vụ án này ra, hi vọng cô chỉ làm một khán giả. Nếu không phải vì những vấn đề không thể không hỏi cô thì anh thà phí thời gian điều tra còn hơn. Giống như có những lúc hôn nhau là để chào tạm biệt, ôm nhau là để đôi bên cùng tiến về phía trước thì giờ đây anh khiến Liễu Nhứ phải đối diện với ác mộng chín năm trước, là để cô có thể vĩnh viễn thoát khỏi nó. Vì vậy, nếu có thể thì cứ để anh tiến vào cơn ác mộng này, cô dừng chân ở ngoài là đủ rồi.

Địa điểm gặp mặt là quán cà phê nhỏ trong hẻm đường Cự Lộc. Quách Khái bảo cô tìm một nơi yên tĩnh sáng sủa gần nhà, Liễu Nhứ liền chọn nơi này. Quán cà phê mới mở chưa được một năm, khách tới lui không nhiều, Liễu Nhứ đến đây vài lần rồi mà chưa bao giờ thấy quán hết chỗ. Vườn hoa giờ đã được kính bao bọc một nửa, nối với mặt quán, cây trúc bên ngoài lớp kính và vài chậu Quan Âm kỳ thảo bên trong hòa hợp nhau, có cảm giác như quán cà phê ngoài trời. Trước đây, vào buổi trưa đều phải kéo một nửa mái che cho bớt nắng, hôm nay thì không cần, trời nhiều mây.

“Tớ đã điều tra gia cảnh Văn Tú Quyên, không tốt cho lắm.”

“Không tốt?” Liễu Nhứ nhất thời không kịp phản ứng, ngơ ngác hỏi, “Là cha mẹ cậu ấy gặp khó khăn ư? Mấy năm nay... đáng lẽ tớ phải đến thăm họ.”

Cho dù Liễu Nhứ xem Văn Tú Quyên là bạn tốt, nhưng tình bạn này chỉ duy trì được mấy tháng ngắn ngủi, vẫn chưa có cơ hội đến thăm nhà nhau. Cái đợt cây tiêu đó chính là lần gặp gỡ duy nhất giữa cô và ông Văn.

“Nhà cô ấy ở phố cổ Hồng Trấn.”

Giống như trên mặt băng rộng lớn đột nhiên có một vết nứt.

Phố cổ Hồng Trấn. Đây là một tiểu khu ở quận Dương Phổ, Thượng Hải, người Thượng Hải không ai không biết khu phố này. Đối với người ở ngoài khu phố thì bốn chữ này mang ý nghĩa một khu phố hỗn loạn phức tạp, đặc biệt đối với những cô gái như Liễu Nhứ thì đây chính là nơi chỉ cần nghe thấy tên là muốn bịt mũi né đi rồi. Cô từng nghe rất nhiều truyền thuyết về phố cổ Hồng Trấn, người ở đây đều là lưu manh, không phân biệt nam nữ hay già trẻ, nơi này chính là thánh địa của giới giang hồ Thượng Hải, người xuất thân từ nơi đó cũng coi như nhân vật máu mặt.

Một nơi thế này sao lại liên quan đến Văn Tú Quyên? Sao cậu ấy lại ở cái nơi như vậy? Cậu ấy là con gái trong một gia đình khá giả mà!

“Cha cô ấy làm tài xế taxi, mẹ bệnh nặng lâu năm, có một người chị đã qua đời lúc học cấp ba do bị bệnh, điều kiện gia đình luôn khó khăn.”

Liễu Nhứ nhìn Quách Khái, nhận ra anh không nói dối cô. Hình tượng trong lòng cô sụp đổ hoàn toàn - Văn Tú Quyên vẫn luôn lừa dối cô.

Cô một mực tin tưởng rằng Văn Tú Quyên xuất thân từ một gia đình khá giả. Quần áo đồ ăn đầy đủ, được giáo dục tốt, tổ tiên là nhà tư bản có văn hóa hoặc dòng dõi thi thư. Hóa ra lại là phố cổ Hồng Trấn.

Đúng vậy, Văn Tú Quyên chưa từng thanh minh về xuất thân khủng của mình, nhưng thỉnh thoảng cô ấy sẽ kể theo kiểu: làm sao để giám định chất lượng của gỗ trầm, nội thất bằng gỗ đỏ khó bảo quản thế nào, mặt ngọc trắng nếu không đeo thì phải ngâm trong bát nước, những chi tiết rời rạc như vậy hoàn toàn có thể phác họa ra bối cảnh gia đình thâm căn cố đế của cô ấy. Văn Tú Quyên thường hay đi thử nghiệm thuốc để kiếm tiền, nhưng lại nói với Liễu Nhứ rằng mình tài trợ cho hai đứa trẻ nghèo ở vùng núi Quý Châu được đi học, tính ra thì khoản tiền đó tương đương với thu nhập từ việc thử thuốc. Văn Tú Quyên còn nói, kỳ nghỉ hè mấy năm nay, cô ấy phải tài trợ cho vài đứa trẻ đến Thượng Hải du lịch, đến lúc đó sẽ bảo Liễu Nhứ đi cùng. Thậm chí những tên đường mà cô ấy hay nhắc đến đều là “đường Hoa Sơn” “đường Phục Hưng” “đường Vũ Khang”, cùng với “Tiệm bánh Tĩnh An” “Phòng Đỏ” “Nhà hát kịch Majestic”, có lần cô ấy còn mang một ổ bánh mì que của tiệm bánh Marco Polo cho Liễu Nhứ, khiến cô cứ ngỡ rằng Văn Tú Quyên sống ở “khu nhà giàu”, hơn nữa còn là một căn nhà lớn có sân vườn.

Vậy thì, tất cả những chuyện này đều là giả.

Liễu Nhứ thật sự không thể hiểu được, tại sao một người phải bày ra trăm phương nghìn kế để thể hiện bản thân như vậy, không ngờ Văn Tú Quyên lại ham hư vinh đến mức này?

Còn chi tiết nào về cậu ấy là giả? Chi tiết nào là thật? Tình bạn của cậu ấy và mình thì sao?

Trong chớp mắt, Liễu Nhứ phát hiện ra mình không còn quen biết con người đó nữa.

Về mặt khác của Văn Tú Quyên thì Quách Khái không điều tra sâu, bởi anh cũng chỉ tìm được tài liệu vụ án trong hệ thống của cảnh sát, không có thời gian tìm hiểu sâu, hơn nữa trước mắt không có dấu vết nào chứng tỏ rằng gia cảnh Văn Tú Quyên có liên quan đến cái chết của cô ấy.

Ngoại trừ việc này ra thì tuần này Quách Khái còn tới trường Y, anh đưa cho Liễu Nhứ xem một tấm hình. Trong tấm hình chụp cận cảnh thân một cây thông, trên đó có một chiếc lỗ. Đây chính là cái lỗ hổng mà bức thư thứ nhất nhắc đến, “hòm thư” đầu tiên mà hai kẻ giết người sử dụng. Dựa vào những gì trong thư miêu tả thì Quách Khái tìm được nó mà chẳng mất nhiều công sức. Đương nhiên đã qua chín năm rồi, anh chẳng thể tìm được vết tích gì trong lỗ hổng đó nữa.

Lỗ hổng đó không thể tính là một manh mối, chỉ là một minh chứng mà thôi. Nhưng dì quản lý ký túc xá ở cùng tòa nhà đã cung cấp một thông tin rất kỳ lạ, cũng không biết Quách Khái đã gợi chuyện với dì ta thế nào. Sáng sớm hai hôm trước khi Văn Tú Quyên xảy ra chuyện, hoặc cũng có thể nói là nửa đêm, lúc đó bên ngoài tối đen. Dì ta đi ra ngoài, nhìn thấy có người ngồi đó đốt lò than khiến lông tơ trên cổ dì ta dựng đứng cả lên. Người đó là Văn Tú Quyên, cô ấy ngồi đó không nói tiếng nào, dì ta hỏi cũng không trả lời lại, bưng lò than đi vào trong, đốm lửa trong lò vốn sắp tắt rồi, lúc bưng lên đi vào tòa nhà thì đột nhiên tắt hẳn khiến cả người cô ấy hòa với bóng tối. Chuyện này không được tốt lành cho lắm, hơn nữa hai ngày sau thì Văn Tú Quyên gặp chuyện, cho nên mỗi khi dì ta nhớ lại đều không khỏi nghi ngờ không biết Văn Tú Quyên mình gặp hôm đó có phải Văn Tú Quyên thật không, hay là một linh hồn đã lìa khỏi xác, làm trước lễ truy điệu cho mình.

Liễu Nhứ đương nhiên chẳng phân tích được những thông tin nằm sau chuyện này, chỉ biết lắng nghe, nghe Quách Khái kể lại mọi chi tiết trong khoảng thời gian đó. Rõ ràng cô đã sống ở đó nhưng lại chẳng hề hay biết về những chuyện này, giờ nghe kể thì có cảm giác kỳ lạ như đang xâm nhập vào một thế giới lạ lẫm. Không phải là đạp chân vào bóng tối của thế giới, giống như lúc đang bước đi thì bạn không thể nhìn thấy bóng của chính mình, cứ thản nhiên cho rằng cái bóng đó đang đi theo mình, không có gì khác thường cả, nhưng bây giờ bạn lại phát hiện nên trong rất nhiều vết nhơ của cái bóng, có ẩn giấu hàng tá bí mật.

“Cậu đã suy nghĩ chưa, triệu chứng của Văn Tú Quyên có thể do loại độc nào gây nên?” Quách Khái hỏi. Đây là câu hỏi đầu tiên mà anh hỏi Liễu Nhứ. Cô không ngờ anh sẽ hỏi nên ngẩn người ra, hơn nữa quả thật cô cũng chưa suy nghĩ thấu đáo đến vấn đề này.

“Tớ có hỏi bác sĩ bên phía tớ.” Quách Khái không đợi Liễu Nhứ trả lời, Quách Khái cũng không để ý.

“Tớ kể cho anh ấy một số triệu chứng mạn tính của Văn Tú Quyên, anh ấy nói rất khó phán đoán, có khả năng nhất là bệnh thần kinh, hoặc là bệnh ảnh hưởng đến hệ thống miễn dịch. Tớ nói nếu bị trúng độc thì có những khả năng nào, anh ấy nói trước tiên phải nghĩ đến việc nhiễm độc kim loại nặng, ví dụ như chì, thủy ngân, thạch tín.”

Liễu Nhứ gật đầu, sau đó nhận ra những điều Quách Khái nói thật ra đều là kiến thức phổ thông, anh không nói thì cô cũng nên phán đoán ra được. Chỉ là những kiến thức quen thuộc này lâu không sử dụng, đã trở nên hoen gỉ cằn cỗi. Cô cố gắng đào sâu trí nhớ, rồi nói, “Đúng là giống nhiễm độc kim loại nặng thật, lúc đó nếu như nghi ngờ thì có thể kiểm tra thông qua nước tiểu. Thế nhưng giờ người mất đã lâu rồi, không biết có thể thử nghiệm qua tro cốt không, cũng rất khó nói. Ừ, mà nếu Văn Tú Quyên thật sự nhiễm độc kim loại nặng đến chết thì có lẽ đã ngấm vào xương rồi, có lẽ trong tro cốt cũng sẽ có chút liều lượng sót lại, cái này phải xem độ chính xác của máy móc.

“Dựa vào tình hình hiện tại thì vẫn chưa phải lúc đến nhà người thân để đưa ra yêu cầu được khám nghiệm tro cốt. Đợi sau khi có nhiều chứng cứ hơn thì tớ định đến gặp cha cô ấy. Kế đến, tớ sẽ nghĩ cách điều tra bệnh viện mà năm đó cô ấy đến, cô ấy nghi ngờ bản thân trúng độc thì chắc hẳn đã làm một số kiểm tra rồi.”

“Đúng đúng, cậu ấy nhất định đã kiểm tra rồi.” Liễu Nhứ gật đầu vài lần, rồi lại do dự, “Nhưng nếu cậu ấy kiểm tra rồi thì hẳn đã không phát hiện ra điều gì khả nghi.”

“Không hẳn chỉ kiểm tra một lần thôi đâu. Kim loại nặng có rất nhiều loại, bây giờ hình như có thiết bị khoa học tân tiến có thể xét nghiệm ra nhiều kim loại nặng cùng lúc, còn hồi đó chắc chỉ có loại thuốc thử được chỉ định đặc biệt để thử nghiệm một loại kim loại nặng nào đó thôi. Cô ấy có thể yêu cầu phía bệnh viện cho thử nước tiểu hai, ba lần, nhiều hơn thì bệnh viện cũng không đồng ý, chẳng lẽ cô ấy lại nói thẳng cho bác sĩ rằng cô ấy nghi ngờ mình bị trúng độc nên mới phải kiểm tra hết ư?”

Liễu Nhứ nhớ đến thái độ của Văn Tú Quyên vào cái lần mà cô báo cảnh sát, cô lắc đầu.

“Tớ chỉ muốn dùng phép loại trừ, biết được cô ấy đã từng thử những loại kiểm tra nào thì có thể loại trừ mấy loại chất gây trúng độc đó, rồi xem trong những loại độc còn lại có loại nào dễ tìm thấy ở trường nhất.” Quách Khái giải thích mạch phá án sơ bộ cho Liễu Nhứ.

“Đây là manh mối thứ nhất, còn manh mối khác nữa là nét chữ. Cho dù trong thư, bọn họ đều ngụy trang nét chữ, nhưng đối với chuyên gia giám định thì cũng có một số bút tích có thể điều tra. Tiền đề là phải có đầy đủ bản mẫu của nét chữ thường ngày để tiến hành đối chiếu. Cái này tớ sẽ nghĩ cách, nhưng có lẽ cậu dễ tiếp cận nó hơn tớ nhỉ? Cậu cũng thử nghĩ cách xem.”

“Được.” Liễu Nhứ nói, “Ngày nào bọn họ cũng viết hồ sơ bệnh án và kê đơn thuốc, chắc sẽ có cách lấy được.”

Kể hết thu hoạch trong tuần không mất quá nhiều thời gian của Quách Khái. Anh thấy sắc mặt Liễu Nhứ còn tiều tụy hơn tuần trước nên cũng không muốn tiếp tục sâu hơn. Anh nghĩ Liễu Nhứ cũng chẳng thể giúp được nhiều trong quá trình suy luận, nói nhiều quá chỉ làm cô mệt mỏi hơn, cho nên chỉ cần trình bày rõ tiến độ là được. Ngược lại, anh lại muốn nói với Liễu Nhứ về việc khác, nói chuyện phiếm mấy hồi nhưng lại cảm thấy không tốt lắm, cũng không tiện. Vốn đã là người dưng, vẫn nên giữ kẽ với nhau chứ đừng để dây cà ra dây muống nữa. Anh nghĩ nếu không phải do tâm bệnh mà sự kiện năm đó để lại thì cuộc sống của Liễu Nhứ và Phí Chí Cương sẽ hạnh phúc, giờ anh nghĩ cách nhổ gốc tâm bệnh đó đi, sau này thỉnh thoảng có thể gặp nhau trò chuyện đã tốt lắm rồi. Vậy thì coi như Liễu Nhứ đã quay về trong cuộc sống của anh, thế nhưng anh lại không hề có mặt trong cuộc sống của cô, trước đây chưa từng, mà sau này càng không cần phải như vậy.

Khi Quách Khái im lặng, chậm rãi xoay cốc trà trong tay thì Liễu Nhứ cũng im lặng nhìn phiến lá bản to của cây Quan Âm kỳ thảo kế bên, giữa hai người như hẹn ngầm với nhau vậy. Sự im ắng này dần trở nên khó xử, rồi lại trở thành vi diệu, sau đó lại trở nên bình thường. Dần dần đến chạng vạng, lúc này mây đã tan, ánh mặt trời xuyên qua kẽ lá cây trúc, cuối cùng tắt lịm. Vừa lúc những lá trà trong bình cũng bị pha loãng đến mức không còn vị gì nữa, họ bèn chào tạm biệt nhau.

Về nhà, Liễu Nhứ nghĩ cách để lấy được bút tích của các bạn học. Thật ra bọn họ kê đơn và viết hồ sơ bệnh án rất nhiều, thế nhưng thật sự muốn có được bút tích thì rất khó. Cô không còn là bác sĩ từ lâu rồi, thỉnh thoảng có đến bệnh viện, nhưng không thường xuyên. Cô cũng không thể nhờ vả Phí Chí Cương, lúc anh đốt những bức thư ấy, cô đã không ngăn cản, đương nhiên anh sẽ nghĩ rằng vợ mình không định tiếp tục điều tra nữa. Liễu Nhứ cảm thấy như vậy cũng tốt, trước khi có kết quả thì không cần phải nói ra làm gì, vậy thì trong nhà sẽ yên ổn hơn.

Mãi đến trước cuộc hẹn một tuần sau mà Liễu Nhứ vẫn chẳng nghĩ ra được cách gì hay. Hơn nữa cô thấy đơn thuốc và hồ sơ bệnh án không hẳn là lựa chọn tốt, bởi do tính chất công việc mà chữ viết trong đó cực kỳ cẩu thả, không giống với chữ mà bình thường họ viết, nên không thể xem là bản mẫu phù hợp được. Vậy thì cái gì mới là bản mẫu phù hợp? Mỗi bác sĩ đều phải viết báo cáo công việc cuối năm, có lẽ là bản mẫu tốt nhất vì chữ viết của họ sẽ là nét chữ bình thường. Liễu Nhứ nhớ đến nó là vì đã từng nghe Phí Chí Cương nhắc đến, phòng hành chính muốn dời phòng tài liệu đến bệnh viện mới ở Phố Đông. Thế là cô bắt đầu nghiền ngẫm suy nghĩ trong tài liệu có những thứ nào do bác sĩ nào tự mình viết, lúc này báo cáo công việc tự nhiên bật ra trong đầu. Báo cáo hàng năm của bác sĩ phải được lưu giữ trong phòng tài liệu. Nghĩ đi cũng phải nghĩ lại, Liễu Nhứ chẳng phải nhân viên, lúc người ta dọn dẹp thì cô không thể nào tới lấy những bản báo cáo đó được. Vì vậy đến lúc gặp mặt, Liễu Nhứ chỉ tìm ra và đưa cho Quách Khái vài tấm thiệp chúc năm mới của mấy người bạn, anh cầm lấy, nói rằng chẳng có giá trị mấy, chữ trên thiệp rất ít, chẳng đối chiếu được bao nhiêu. Quách Khái nói “Cậu có chữ viết của Phí Chí Cương không”, Liễu Nhứ hỏi “Sao cậu vẫn còn nghi ngờ anh ấy?” Quách Khái lại nói “Giờ cậu vẫn chưa có chữ viết của những người khác thì ta kiểm tra chữ của chồng cậu trước để hoàn toàn loại trừ anh ấy, từ góc độ trinh thám thì khả năng dù ít vẫn là có khả năng, loại trừ hết thì cũng không có hại, cậu đừng buồn nhé”. Liễu Nhứ cũng chẳng buồn, nói “Được, lần sau tớ sẽ đưa cho cậu”.

Quách Khái cảm thấy cách đối chiếu với báo cáo công việc rất hay, nếu có thể lấy được báo cáo hàng năm đó thì đủ để miễn cưỡng làm những phân tích cơ bản. Về việc làm sao lấy được thì Quách Khái nói “Cậu đừng buồn, để tớ nghĩ cách”. Liễu Nhứ không nghĩ ra Quách Khái có cách gì, cảm thấy anh thật thần kỳ, chẳng lẽ anh sẽ mặc đồ đen lẻn vào trộm tài liệu như trong phim ư? Kết quả là sau hai tuần, Quách Khái nói đã lấy được báo cáo, thì ra trước khi chuyển chỗ thì bọn họ có tổng vệ sinh, gom những tài liệu không dùng nữa bán phế liệu, có thể thấy rằng báo cáo hàng năm cũng nằm trong số tài liệu bị vứt đi đó. Vốn dĩ phải nghiền nát nó rồi mới xử lý, nhưng thực tế thì người thi hành không nghiêm túc chấp hành. Tài liệu được bán cho người thu mua phế liệu, cảnh sát muốn tới tìm những xấp tài liệu này dễ như trở bàn tay. Liễu Nhứ nghĩ rằng anh đã đoán được từ trước nên mới thong thả đồng ý chuyện này.

Nét chữ của Phí Chí Cương được đối chiếu sớm nhất, không phát hiện ra nét tương đồng, cho dù Liễu Nhứ vốn biết anh không phải kẻ đó, nhưng cũng yên tâm hơn. Về những người bạn học kia thì phải đợi vài tuần, khối lượng công việc quá nhiều, như Quách Khái nói thì lần này đã nợ vị chuyên gia kia một ân tình rất lớn.

Tiếp tục điều tra thì họ phát hiện năm đó Văn Tú Quyên đã làm khá nhiều kiểm tra, loại trừ hết những kim loại nặng như chì, thạch tín, kim loại nhẹ thì loại nhôm ra, trừ những thứ này còn làm kiểm tra ký sinh trùng trong máu. Tất cả đều là hạng mục kiểm tra rất đặc biệt, trong thời gian nằm viện ngắn ngủi mà lại làm một đống bài kiểm tra như thế cũng đủ khiến những bác sĩ y tá ngại phiền hà đó bực bội, cảm thấy bệnh nhân này mắc bệnh hoang tưởng. Thế nhưng suy cho cùng cũng chỉ loại đi một số ít kim loại nặng, vẫn còn rất nhiều loại khác có khả năng. Quách Khái dần dần nhận ra, sau chín năm, nếu không thể làm kiểm tra tro cốt, chỉ dựa vào triệu chứng thì không thể nào tìm ra chính xác loại độc tố đó.

Quách Khái còn làm một chuyện khiến Liễu Nhứ phải tán thưởng. Bởi vì trong thư có nhắc đến tên của những cuốn tiểu thuyết như Hồng lâu mộng, Tiếu ngạo giang hồ, Lộc Đỉnh ký..., anh đã thiết kế một bảng khảo sát, thuê vài sinh viên làm khảo sát tình hình đọc sách của những người trẻ tài giỏi. Đương nhiên là chỉ khảo sát những bác sĩ trẻ trong bệnh viện Hòa Sinh. Trong bảng khảo sát có rất nhiều tựa sách, đã đọc rồi thì đánh dấu vào, trong số đó có những đầu sách kinh điển như Hồng lâu mộng, cũng có đầu sách đại chúng như Tiếu ngạo giang hồ, Lộc Đỉnh ký. Cuộc khảo sát rất thành công, những người trong tầm ngắm đều chấp nhận tham gia. Thế nhưng kết quả lại khiến người ta thất vọng, tất cả phái nam đều từng đọc hai tựa sách kiếm hiệp này, phái nữ thì có Lưu Tiểu Du đã đọc, Hạ Lưu Ly chỉ đọc Tiếu ngạo giang hồ; tất cả phái nữ đều đã đọc Hồng lâu mộng, phái nam chỉ có mỗi Cừu Nguyên đọc. Cũng bởi vì những bộ tiểu thuyết này quá phổ biến nên chẳng thể sàng lọc ra hung thủ được.

Liễu Nhứ ngày càng cảm thấy Quách Khái tài giỏi, bản thân anh thì không nghĩ vậy, trên thực tế, anh cảm thấy mình đã chậm chạp hơn hồi ở đội trinh sát nhiều. Những thứ gọi là nét chữ, ghi chép trị liệu, bối cảnh đọc sách đều là những chứng cứ khá gián tiếp, thậm chí có những cái không đủ khả năng làm chứng cứ. Thời gian qua lâu vậy rồi, đa số chứng cứ có hiệu lực đều bị tiêu hủy, anh không thể cứ thế mà đào bới những chứng cứ đã bị chôn vùi này, bởi anh không có thân phận. Cảnh sát hộ tịch và cảnh sát điều tra là hai khái niệm khác nhau, lập hồ sơ và không lập hồ sơ cũng là hai chuyện khác biệt, mặc dù anh đã sử dụng tất cả mối quan hệ, nghĩ hết cách nhưng tiến triển trong suốt một tuần vẫn không bằng một giờ điều tra của điều tra viên chính thức. Nếu bây giờ lập hồ sơ thì anh là cảnh sát thụ án, những thứ như ghi chép trị liệu, nét chữ này kia chỉ cần một cú điện thoại hoặc vài câu hỏi trực tiếp là xong, nên dành thời gian cho việc thẩm vấn những người có liên quan. Chứng cứ sẽ bị thời gian vùi lấp, nhưng người thì vẫn còn đó, thông qua đối thoại có kĩ xảo thì có thể nhanh chóng xác định phương hướng, thu hẹp phạm vi, tìm lại manh mối đã bị chôn vùi. Thế nhưng bây giờ, mỗi khi anh hỏi những người có liên quan thì đều phải thêu dệt một lý do, cũng bởi vì những lý do hư cấu này mà câu hỏi của anh không thể trực tiếp và cặn kẽ như một điều tra viên được. Trước đây anh cảm thấy những thám tử tư ngầm kia thật tầm thường, nhưng giờ anh biết quả nhiên nghề này không dễ làm.

Quách Khái cảm thấy mình giống như con kền kền, phải lượn lờ trên không rất lâu mới có cơ hội sà xuống thu hoạch thì chẳng được bao nhiêu. Mọi chuyện tiến triển khó khăn, anh tìm được đàn anh khóa trên là Phạm Văn Trưởng năm đó yêu thầm Liễu Nhứ, từng giúp cô thí nghiệm độc tính trong chai nước suối, sau khi tốt nghiệp anh ta ở lại trường làm giảng viên. Lần này Quách Khái chẳng tìm lý do đặc biệt gì, chỉ nói là bạn của Liễu Nhứ muốn tìm hiểu về chuyện thí nghiệm lúc trước. Anh cố tình mặc trang phục cảnh sát, cốt để tỏ ra uy nghiêm. Sau khi tốt nghiệp, Liễu Nhứ chưa từng liên lạc với Phạm Văn Trưởng, thế nhưng anh ta vẫn còn nhớ chuyện này, nhìn toàn thân Quách Khái thì trong lòng hơi thấp thỏm, bởi vì lúc đó lý do mà Liễu Nhứ sử dụng là vì người nhà nghi trong chai có độc, chín năm sau lại có một vị cảnh sát tìm tới hỏi có phải đã xảy ra chuyện như thế không. Quách Khái nói “Không sao, anh đừng lo, hôm nay chúng ta chỉ trò chuyện thôi, anh có nói đó, chuyện này không ảnh hưởng đến anh đâu, tôi đến đây để hiểu rõ tình hình thôi”. Giọng điệu này rất có hiệu quả lừa người, quả nhiên Phạm Văn Trưởng rất chịu phối hợp trả lời, mặc dù nhìn mặt như muốn bỏ chạy.

Năm đó, Phạm Văn Trưởng muốn theo đuổi Liễu Nhứ, vì vậy rất xem trọng yêu cầu của cô, thí nghiệm cực kỳ kĩ càng, mà nước còn là loại vật chất rất dễ thí nghiệm, nên chín năm sau Quách Khái nhắc đến thì anh ta vẫn trả lời rất chính xác rằng trong nước chẳng có gì, rất an toàn. Quách Khái thử nhắc khéo đến chuyện Văn Tú Quyên thì lại có tiến triển mới. Trước khi Liễu Nhứ nhờ anh ta thí nghiệm thì Văn Tú Quyên cũng có nhờ người khác thí nghiệm cho mình. Những thứ đem đi thí nghiệm là một số mẩu tóc và móng tay, cô ấy không nói là ai, nhưng sau này mọi người đều đoán chắc là của cô ấy. Lúc đó cô ấy cũng nhờ một đàn anh có quyền sử dụng phòng thí nghiệm giúp mình, kết quả đều bình thường, nhưng Văn Tú Quyên không hài lòng với kết quả này. Đúng lúc trong lớp bồi dưỡng đang có một sinh viên làm thực tập sinh trong phòng thí nghiệm, vị đàn anh đó cũng đã nhờ sinh viên đó làm giúp một phần công việc thí nghiệm, kết quả Văn Tú Quyên nói rằng anh không nên nhờ người khác làm giúp. Lúc đó, lời chỉ trích này cực kỳ vô lý khiến mọi người đều không vui. Về phần người bạn học làm thực tập sinh đó rốt cuộc là ai thì Phạm Văn Trưởng không nhớ nổi. Lúc gặp nhau, Quách Khái hỏi Liễu Nhứ thì cô vẫn còn chút ấn tượng, nói rằng không phải Cừu Nguyên thì là Mã Đức.

Quách Khái vẫn luôn nhịn, không đi tìm bất cứ người bạn nào của Liễu Nhứ. Anh muốn điều tra kĩ càng vòng ngoài trước, không muốn đánh rắn động cỏ. Cái chết của Văn Tú Quyên là tâm bệnh của tất cả sinh viên trong lớp bồi dưỡng, bình thường họ không muốn nhắc đến, vì vậy Quách Khái định để trận địa này đến cuối mới đánh. Chuyện này không ngăn anh tìm hiểu một số tình hình cơ bản của những người bạn này ở khía cạnh khác: Trương Văn Vũ làm ở khoa Nội Xương khớp, người Thượng Hải, gia cảnh bình thường, tính cách hướng ngoại, ngoại hình có thể gọi là đẹp trai, rất được lòng các y tá nữ. Tiền Mục làm ở khoa Ngoại Thần kinh, người Thượng Hải, cha mẹ đều là trí thức, vui vẻ với mọi người, thành tựu y học cao hơn Trương Văn Vũ, hai năm trước cậu ta kết hôn với Lưu Tiểu Du, trong số bạn học, ngoại trừ đôi này và Phí Chí Cương -Liễu Nhứ ra thì những người khác vẫn độc thân; Lưu Tiểu Du là người Cáp Nhĩ Tân, tính cách thẳng thắn, nói chuyện hay làm việc đều có sức mạnh tiến về phía trước, thế nhưng bệnh nhân trong khoa Huyết rất cần yên tĩnh, thế là cô thường xuyên lớn tiếng nói được nửa câu đầu, nửa câu sau nhớ ra mới hạ giọng xuống, luôn bị đồng nghiệp dùng để trêu chọc; Chiến Văn Văn là người Vô Tích, Phó chủ nhiệm khoa Nhi, tính cách gai góc, nhưng rất nhẫn nại với trẻ con; Cừu Nguyên ở khoa Ngoại, người Từ Châu, là người lầm lì nhất, sợ giao tiếp; Triệu Cần xuất thân từ gia đình theo ngành Y học cổ truyền Thượng Hải, nhưng lại không theo Đông y mà theo khoa Ngoại Thần kinh, rất ít nói, nho nhã, cô ta và Cừu Nguyên là hai người thích đọc sách nhất trong số họ; điều kiện gia đình của Tư Linh rất tốt, nhà có xưởng ở Ôn Châu, hào phóng thích đãi khách, hồi đi học hơi kiêu ngạo, nhưng khi làm bác sĩ thì không còn khiến người khác cảm thấy vậy nữa, chuyện tình duyên cũng rất tốt, cô ta thuộc khoa Truyền nhiễm; ấn tượng mà Hạ Lưu Ly để lại cho mọi người là một cô gái yếu đuối và nhát gan, nói chuyện không ra hơi như đang nợ tiền ai đó, bệnh nhân rất thích cô ta, cho rằng nữ bác sĩ người Thượng Hải này rất dịu dàng, cô ta cũng thuộc khoa Truyền nhiễm. Tất cả bọn họ, cho dù tính cách ra sao, hướng ngoại hay hướng nội thì đều được người khác đánh giá rất tốt, hiếm lắm mới có vài bệnh nhân đâm đơn kiện, nhưng cũng chẳng phải trách nhiệm của họ. Xét về mặt đạo đức nghề nghiệp, họ chính là ví dụ điển hình cho thiên thần áo trắng, nếu nói bất kỳ ai trong số họ là hung thủ giết người thì giống như đang kể chuyện Nghìn lẻ một đêm vậy.

Thế nhưng Quách Khái biết, con người luôn có nhiều mặt khác nhau. Một kẻ độc ác có thể làm rất tốt ở một mặt nào đó của đạo đức, sự che giấu này không ảnh hưởng đến bản chất kẻ đó. Hơn nữa, xuất phát từ tâm lý muốn chuộc lỗi thì sau khi giết người, hung thủ sẽ mong muốn bồi thường ở phương diện khác là chuyện quá đỗi bình thường, cố gắng trở thành một y, bác sĩ tốt, trị bệnh cứu người, chẳng phải là cách tốt nhất để có thể yên lòng yên dạ sống tiếp ư?

À đúng rồi, còn Mã Đức nữa, sau khi bị loại thì cậu ta vẫn làm công việc liên quan đến ngành Y, trở thành một trình dược viên, bán thuốc cho bệnh viện. Khi những người bạn trong bệnh viện Hòa Sinh này bắt đầu có tiếng nói thì công việc buôn bán của cậu ta cũng ngày càng tốt hơn.

Mỗi tuần, khi gặp Liễu Nhứ, Quách Khái sẽ kể hết những tin tức mình thu thập được cho cô nghe. Từng chút, từng chút manh mối đan lại thành một hố đen, Liễu Nhứ ngồi trước mặt anh dần bị hút vào trong hố, cảm thấy ngày càng lạnh hơn. May là mỗi khi nói xong thì bọn họ lại ngồi im một lúc, khiến Liễu Nhứ cảm thấy ấm áp hơn đôi chút.

Ban đầu Liễu Nhứ còn thử suy nghĩ, thử tham gia vào mạch suy luận của Quách Khái, nhưng dần dần tin tức ngày càng nhiều khiến cô không thể tìm ra manh mối chính xác. Cô nghĩ, xem ra mê cung này chỉ có Quách Khái biết cách đi, còn cô sẽ bị dìm chết trong đó.

Thật ra Quách Khái cũng rất khổ, đến giờ anh vẫn không thể tìm ra được một lối đi nhỏ từ những khe hở của mảnh ghép tin tức này. Liễu Nhứ cảm thấy như có một hố sâu không lường được, còn anh lại cảm thấy như có vô số cái hố, chi chít như tổ ong vậy. Anh quyết định tìm hiểu Văn Tú Quyên kĩ hơn, đến gần với người đã khuất hơn. Vào cuối tháng 10, anh đến thăm hàng xóm nhà họ Văn. Vài người hàng xóm già nhớ về Văn Tú Quyên đều nói đứa con gái nhỏ của nhà họ Văn quá tội nghiệp, từ nhỏ đã rất hiểu chuyện, rất hiếu thuận, tôn trọng chị gái, lại còn ngoan ngoãn, thường chăm sóc chó mèo hoang trong hẻm, có lòng nhân ái, hiếm lắm mới có một cô gái như thế xuất hiện trong phố cổ Hồng Trấn. Những lời đánh giá này khiến Quách Khái thấy ngạc nhiên, anh cứ tưởng Văn Tú Quyên đã lừa gạt Liễu Nhứ, ngụy trang bản thân thành con gái một gia đình giàu có rồi thì ngoài đời ít nhiều cô ấy cũng phải từng làm những chuyện kinh khủng mới đúng. Bây giờ anh thật sự không thể hiểu nổi cô gái này. Thế là anh quyết định đến thăm cha của Văn Tú Quyên là ông Văn Hồng Quân.

Khi anh nói cho Liễu Nhứ ý định này, cô hơi lo lắng, nói rằng “Có gấp quá không, bây giờ chắc cha cậu ấy không cho ai động vào tro cốt của con gái mình đâu, ông ấy có thể chấp nhận nổi tin con mình bị người khác mưu hại không?” Quách Khái nói “Thật ra tớ đã tới rồi, mới sáng nay thôi”.

Chính xác ra thì sáng sớm hôm đó, cả quá trình gặp mặt khiến Quách Khái cảm thấy hơi kỳ lạ.

Văn Hồng Quân làm tài xế taxi đã lâu, ban ngày làm việc, sáu giờ rưỡi sáng bắt đầu chạy xe, tối mười một giờ rưỡi thay ca, giữa ngày có về nhà hai lần để bón cơm cho vợ. Buổi sáng lấy xe ở cổng tiểu khu, đi được hai mươi mét thì thấy một chàng thanh niên dáng người phốp pháp vẫy xe. Xe dừng trước mặt Quách Khái, anh ngồi vào vị trí phụ lái, nói rằng lái đi đâu cũng được, lái chậm một chút, không lên cầu vượt. Văn Hồng Quân làm nghề này cũng mười mấy năm, gặp vô số khách hàng nên cũng không lấy làm lạ với yêu cầu này, “Ừ” một tiếng rồi cho xe chạy chậm dọc theo đường Tứ Bình. Vẫn còn một tiếng đồng hồ nữa mới đến giờ cao điểm buổi sáng, đường sá rất thông thoáng, nhưng có lái chậm hơn nữa cũng phải 40km/h, đảo mắt một cái đã đến giao lộ Đại Liên. Ông nghe thấy hành khách bên cạnh nói “Nơi mà con gái ông từng học trước đây cũng không xa chỗ này lắm nhỉ”.

Quách Khái nói câu này xong đã chuẩn bị sẵn tâm lý xe bị dừng đột ngột. Nhưng cuối cùng lại không có, trên gương mặt toàn nếp nhăn đó, vài nếp nhăn ở khóe mắt đột nhiên sâu hơn, lồng ngực căng lên xẹp xuống. Ông trả cần số về số 0, xe lăn một đoạn, dừng trước đèn đỏ. Sau đó, ông quay đầu nhìn vị khách không mời này.

“Cháu có một người bạn, cô ấy quen con gái của bác, Văn Tú Quyên. Cô ấy nói cho cháu biết rằng căn bệnh của Văn Tú Quyên rất kỳ quái.” Quách Khái ngừng một chút, giống như vừa nhớ ra, “À, dạ, cháu là cảnh sát ạ.”

Đèn xanh sáng lên, cần số vào số 2, lái xe nhanh hơn trước một chút.

“Lái đến đâu cũng được à?”

Quách Khái ngạc nhiên, “Nếu bác có thời gian thì có thể trò chuyện với cháu không?”

“Tôi còn phải làm việc.”

“Ồ, dạ, vậy bác tiếp tục lái đi ạ.”

“Kỳ quái chỗ nào?” Ông hỏi.

"Đã qua lâu lắm rồi.” Ông nói.

“Cảnh sát các cháu đang điều tra ư?”

“Chỉ có mình cháu thôi ạ.” Quách Khái nói, “Nếu thật sự có điểm nghi vấn đủ để lập hồ sơ thì cháu sẽ thuyết phục Cục...”

“Thôi đi.” Văn Hồng Quân nói.

Ông chuyển cần số sang số 3, tốc độ lái xe rất nhanh.

“Nếu như con của bác thật sự bị người khác giết hại thì người làm cha...”

Xe đột ngột dừng lại, chặn hết những lời Quách Khái định nói.

“Tôi có hai đứa con gái.”

Chiếc Santana cứ thế dừng ngay giữa đường, vắng hoe không bóng người.

“Tôi có hai đứa con gái, đều đã chết rồi. Chết hết rồi, không sống lại được nữa.” Văn Hồng Quân quay đầu lại nhìn chàng trai trẻ.

“Giờ chỉ còn tấm thân già này đang sống, và mẹ của tụi nó, hai người thôi. Cậu muốn điều tra cái gì, điều tra vì ai, vì tôi ư? Tôi không cần, quên đi. Vì Văn Tú Quyên ư? Hừ. Khỏi cần điều tra, cậu đi đi, đừng đến tìm tôi nữa, tôi còn phải kiếm cơm. Nãy giờ chở cậu thế này không phải là làm việc, xuống ngay đây đi, tôi không cần tiền của cậu.”

“Vì vậy, tớ chỉ có thể xuống xe ngay giữa đường.” Quách Khái nói với Liễu Nhứ.

Liễu Nhứ cảm thấy thái độ của ông Văn hơi kỳ lạ, Quách Khái cũng nghĩ như vậy. Anh thậm chí còn cho rằng lúc Văn Hồng Quân nghe tin có thể Văn Tú Quyên chết một cách không bình thường, cũng chẳng lấy làm kinh ngạc. Trên gương mặt đầy những nếp nhăn như người làm nông Tây Bắc, ẩn dưới những nếp nhăn ngang dọc đan vào nhau là điều gì đó mà anh không nhìn ra được.

Có lẽ có thể đào được chút tin tức gì đó từ chỗ Văn Hồng Quân? Quách Khái thầm nghĩ. Thế nhưng lần sau, trước khi tới phải chuẩn bị kĩ càng, phải có được thông tin mới thôi.

Vào thứ năm cuối cùng của tháng 10, lúc Liễu Nhứ đến quán cà phê thì Quách Khái đã đứng trước cửa chờ cô. Trên cửa dán một tờ giấy, ghi: Chủ tiệm có chuyện nên ngừng kinh doanh một ngày.

Ánh mặt trời từ xa chiếu đến, thời tiết mùa thu mát mẻ. Quách Khái nói, “Thời tiết đẹp thế này, hay là đi dạo quanh đây.”

Liễu Nhứ mở lòng bàn tay ra, nhìn thấy ánh mặt trời rọi đầy tay, tâm trí ngẩn ngơ, cái hôm cô và Văn Tú Quyên đạp xe đón gió phóng xuống vịnh đầu tiên của châu Á, cũng là một ngày đẹp trời như thế này.

Cô lắc đầu, xua ký ức này ra khỏi đầu, nói, “Chỗ này gần nhà tớ quá, lỡ Phí Chí Cương đi làm về sớm, có khi sẽ bị bắt gặp... Gặp người quen cũng không phải chuyện hay.”

Quách Khái ngẩn người, đột nhiên nói, “Vậy tới đường Đông Trường Trị nhé? Đã lâu rồi cậu không về đó.”

Anh nhìn Liễu Nhứ, cô chậm rãi gật đầu.

Bọn họ gọi một chiếc xe taxi, tài xế là người thích nói chuyện, cả hai bọn họ đều chẳng nói gì, Liễu Nhứ thoáng có cảm giác áy náy với Phí Chí Cương, tản bộ với một người đàn ông khác, ngồi xe đến chỗ khác để cố ý tránh người quen, chuyện này hình như bắt đầu hơi quá rồi. Thế nhưng bản thân cô không có ý đó, đúng thật là lâu rồi cô không về thăm nhà. Đáng lẽ lúc nãy không nên đồng ý, tìm một chỗ để ngồi ở gần đó có tốt hơn không.

Quách Khái kêu xe dừng lại dưới cầu chỗ đường Đông Trường Trị. Liễu Nhứ đứng ở đầu cầu, đông tây nam bắc, ký ức năm xưa dần xuất hiện như những cơn sóng.

“Cậu đang nghĩ gì vậy?” Quách Khái hỏi.

Liễu Nhứ lắc đầu.

Lần đầu tiên cô về lại nơi này sau năm năm. Cảm giác quen thuộc mà lạ lẫm này khiến cô hơi bứt rứt.

Đương nhiên, cảm giác bứt rứt này là đối với người mẹ Phùng Lan. Đôi lúc cô vẫn gọi điện nói chuyện với mẹ mình, cách một khoảng thời gian Phùng Lan cũng tới chỗ Liễu Nhứ, nhưng suy cho cùng thì đã không còn như xưa nữa. Năm năm trước, cô quyết tâm cắt đứt với cha mình, vết thương lòng đã khắc sâu trong lòng ba người.

Hai người men theo cây cầu đi về phía rạp chiếu phim Trường Trị, mùi xú uế của sông Tô Châu đã đỡ hơn xưa rất nhiều, con đê trên đường Cửu Long cũng được tu sửa lại cao hơn. Quách Khái nói “Hồi nhỏ tớ thường mạo hiểm nhảy lên thuyền đang cập bến, bị chủ thuyền phát hiện thì bỏ trốn trong tiếng gào thét của họ”. Liễu Nhứ nói “Tớ nhớ hồi nhỏ cậu rất phá phách, là một cậu nhóc rất nghịch ngợm”. Quách Khái bảo “Lúc đó tớ thấy mình rất dễ thương”. Anh liếc nhìn Liễu Nhứ, “Nói thế nhưng chắc là cậu cảm thấy tớ rất ngốc, đúng không?”

“Không có đâu”, Liễu Nhứ nói. “Tớ là người hướng nội, luôn cảm thấy tớ với một đứa con trai như cậu đang sống ở hai thế giới khác nhau vậy.”

Quách Khái cười.

Liễu Nhứ hơi ngượng ngùng, lúc nhỏ đúng là cô không thích Quách Khái lắm, nhưng bây giờ cô không muốn Quách Khái biết được chuyện này, cô lại nhắc nhở mình lúc nói chuyện đừng nên gây hiểu nhầm, đừng nên đi quá phận. Còn chưa đợi cô nghĩ ra cách xoay chuyển tình thế thì Quách Khái đã nhắc đến chuyện chính.

“Hôm trước, đã có kết quả phân tích nét chữ của mọi người, không phát hiện ra đặc trưng trong nét chữ của hai kẻ viết thư.”

“Điều này chứng tỏ là...?” Liễu Nhứ hỏi.

“Chứng tỏ bọn họ giấu rất giỏi. Bản mẫu để đối chiếu vẫn không đủ, vì vậy chuyện này cũng chẳng phải chuyện gì khó hiểu.”

“Ồ.”

Mất đi một manh mối. Nhưng cũng chẳng sao, lần nào Quách Khái cũng tiết lộ một số manh mối, hủy đi một số manh mối, có lẽ một lúc nữa trong những số manh mối đó sẽ có cái dùng được. Liễu Nhứ đã nhận ra rằng mình không có thiên phú trong việc phân tích vụ án nên cô biến thành người nửa trong cuộc nửa ngoài cuộc, chỉ cần tin tưởng Quách Khái là đủ rồi. Cảm giác chấn động, buồn bã và hoảng sợ khi mới đọc những bức thư giết người đó dần biến mất, đôi lúc cô cũng cảm thán, tình bạn giữa cô và Văn Tú Quyên, những tình cảm cô từng nghĩ sẽ nhớ mãi, vậy mà đã bị thời gian xóa nhòa rồi, vẫn chưa tới mười năm.

“Lần trước tớ có thảo luận với cậu, triệu chứng của Văn Tú Quyên thì có thể khớp với rất nhiều loại độc, phạm vi cho hung thủ lựa chọn rất lớn, nếu không lấy tro cốt để giám định thì không thể xác định chính xác nguồn gốc của loại độc này. Thế nhưng, tớ đã thay đổi góc nhìn, có lẽ nghiên cứu một số vụ án cũ cũng có ích. Sau đó tớ đã điều tra, à, chắc cậu không biết, mấy năm nay trong trường Y vẫn xảy ra chuyện sinh viên trúng độc, tổng cộng có hai vụ, đều được xác thực. Một vụ là sử dụng tali, vụ còn lại là bằng N-nitrosodimethylamine. Tình trạng trúng độc của vụ đầu tiên giống với vụ Văn Tú Quyên hơn. Tớ đang từng bước tìm hiểu về hai vụ án này, tớ đã mất nửa tháng để hẹn được những người biết về chuyện này, mấy ngày tới có thể gặp một người, không biết có tiến triển gì cho vụ án Văn Tú Quyên không, tuần sau tớ sẽ báo cáo cho cậu.”

“Đều bị bạn cùng lớp đầu độc à?”

“Vụ N-nitrosodimethylamine thì là vậy, còn vụ tali thì không rõ nguyên nhân trúng độc. Cũng không ai chết nên không bị lộ ra ngoài.”

Hai người đi về hướng đông của đường Đông Trường Trị, không lâu sau thì đến trước cửa rạp chiếu phim Trường Trị, đây là nơi chứa kho báu của những giấc mơ và niềm vui hồi nhỏ, bây giờ xem ra hoang vắng đến độ gần như xập xệ, chẳng ai đứng ở cửa sổ buồng bán vé, chỗ treo áp phích cũng là những áp phích lỗi thời.

“Nghe nói khu ven biển phía bắc sẽ được cải tạo, đến lúc đó đường Đông Trường Trị sẽ được mở rộng, có lẽ nơi này sẽ sớm bị phá dỡ.” Quách Khái nói.

Những thứ thuộc về quá khứ đều trôi đi từng chút từng chút một. Liễu Nhứ nghĩ.

Chuông điện thoại vang lên, cô thấy người gọi là Phí Chí Cương, trong lòng không khỏi hốt hoảng, nhanh chóng bắt máy.

Phí Chí Cương tan ca sớm, về nhà không thấy cô, hỏi cô đang ở đâu, bao giờ về. Liễu Nhứ nói gần đây cơ thể mẹ cô không được khỏe, cô tới miếu Hạ Hải để cầu bình an, một lúc nữa mới về. Cô hỏi Phí Chí Cương bữa tối muốn ăn gì, lúc về sẽ đi chợ mua. Sau khi cúp máy, Liễu Nhứ tạm thời không dám nhìn Quách Khái, chính cô cũng không ngờ mình lại nói dối trôi chảy đến vậy, trong lòng thấy hơi kỳ lạ.

Quách Khái cũng không nói gì, hai người cứ chậm rãi đi về phía trước như thế. Miếu Hạ Hải cũng nằm ở hướng này, có lẽ phải đi hơn hai mươi phút nữa.

Liễu Nhứ ngẩng đầu lên, nhìn Quách Khái, anh đang nhìn sang phía khác, vừa như đang ngắm phong cảnh, lại như đang nhớ lại chuyện xưa. Thật ra ngày nào anh cũng đi quanh chỗ này, có phong cảnh gì để xem, có chuyện xưa gì để nhớ đâu.

Cuối cùng vẫn là Liễu Nhứ không nhịn được mà giải thích, “Chí Cương không biết chuyện mỗi tuần tớ gặp cậu, anh ấy không biết tớ đang điều tra vụ án này, anh ấy tưởng tớ đã...”

“Tớ biết rồi.” Quách Khái quay sang cười với cô, “Hai ngày trước tớ đã tìm Kim Hạo Lương, giáo viên phụ trách của các cậu.”

Quay về với vấn đề Văn Tú Quyên khiến Liễu Nhứ thở phào nhẹ nhõm.

Quách Khái mặc đồng phục cảnh sát đến tìm anh ta, dáng vẻ như đang trong đội điều tra, nói rằng đến tìm hiểu một số chi tiết về vụ án Văn Tú Quyên, đương nhiên vụ này vẫn chưa được lập hồ sơ, cũng không được lật lại hồ sơ, nhưng trong tổ nhận được một số tin tức mới nên phải xem điều tra thế nào rồi mới quyết định lập hồ sơ hay không. Quách Khái nói “Chúng ta chỉ nói chuyện phiếm thôi, tôi cũng không ghi chép lại, nhớ gì nói đó, không nhớ được cũng không sao”.

Lúc trước Quách Khái đã liên lạc với Kim Hạo Lương vài lần, anh ta một mực từ chối, lần này thật sự không tránh được nữa nên thái độ cũng uể oải. Nghe Quách Khái nói vậy thì mặt anh ta bớt căng thẳng hơn, nói rằng “Chẳng lẽ Văn Tú Quyên thật sự bị người khác giết hại ư, không thể, ai có thể ra tay làm chuyện này được, thế nhưng năm đó cũng đã nghe một vài lời đồn thổi”. Quách Khái tiếp tục trấn an, bảo rằng chuyện này vẫn chưa thể kết luận chính xác được, nên mới đi tìm hiểu chút thông tin, bình thường thì sẽ không điều tra lại.

Quách Khái tìm Kim Hạo Lương chủ yếu để hỏi về mối quan hệ bạn bè của Văn Tú Quyên. Kim Hạo Lương luôn đi theo lớp bồi dưỡng, lo từ cuộc sống đến việc học tập, nếu như có ai hận Văn Tú Quyên thì không chừng có thể tìm được đầu mối nào đó. Anh chắc chắn như vậy vì anh từng tiếp nhận vụ án hình sự sinh viên phạm tội, biết rằng đa số những tội phạm thời thanh xuân đều chẳng có lý do, thường là sau khi một sinh viên gây ra chuyện cực kỳ đáng sợ thì bạn bè thầy cô xung quanh đều nói rằng không ngờ nó lại như vậy, hoàn toàn không ngờ được. Nhưng, dù sao thì tìm hiểu qua con đường quan hệ giao tiếp vẫn có lợi.

Vào năm đầu trước kỳ huấn luyện quân sự, quan hệ bạn bè của Văn Tú Quyên trong lớp rất tốt, nên mới được chọn làm lớp trưởng, lần đó cô được bầu tận mười phiếu, thiếu hai phiếu, một phiếu là của cô, phiếu còn lại, Kim Hạo Lương đoán là của Tư Linh. Thế nhưng đến kỳ huấn luyện quân sự trong vòng nửa năm tới mùa đông năm đó thì tình cảnh Văn Tú Quyên cũng tiến vào “Kỷ Băng Hà” cùng với thời tiết. Nhất định đã xảy ra chuyện gì đó, nhưng Kim Hạo Lương bảo không biết, không ai báo cáo với anh ta, hình như vào một đêm nào đó, Văn Tú Quyên đã trở thành người không được chào đón nữa.

“Nhưng chỉ là không được chào đón thôi, bọn họ hơi né tránh Văn Tú Quyên, không có ai hận trò ấy cả, tôi rất nhạy cảm với tâm trạng của sinh viên, cái chức giáo viên phụ trách này thật sự hợp với tôi. Tôi không hề cảm nhận được cảm xúc nào mãnh liệt cả, khẳng định luôn.”

Thế nhưng trong số đó có một người đặc biệt, là Hạng Vĩ, anh ta vẫn đối xử với Văn Tú Quyên như trước đó.

“Chắc Hạng Vĩ thích Văn Tú Quyên!” Kim Hạo Lương nhớ lại.

Đầu năm thứ hai đại học, người thường xuyên giao lưu với Văn Tú Quyên cũng chỉ có Hạng Vĩ, anh ta rất hòa đồng, cố gắng hàn gắn quan hệ của Văn Tú Quyên với những bạn khác trong lớp, giúp cô làm những công việc của lớp trưởng. Kim Hạo Lương vốn tưởng cuối học kỳ, chức lớp trưởng của Văn Tú Quyên sẽ bị tước mất, không ngờ vẫn miễn cưỡng giữ được. Phiếu bầu đợt đó rất rải rác, Văn Tú Quyên và Hạng Vĩ có số phiếu bằng nhau, cả Tư Linh và Triệu Cần cũng được vài phiếu. Cuối cùng Hạng Vĩ đưa ra đề nghị hãy để Văn Tú Quyên tiếp tục làm, cậu ta thì trợ giúp, mọi người mới đồng ý. Nửa học kỳ còn lại của năm hai, chí ít là ngoài mặt thì Kim Hạo Lương cảm thấy vẫn ổn thỏa, nhưng vào kỳ thi cuối học kỳ, Văn Tú Quyên tự giáng cho mình một cú chí mạng, cô ấy tố cáo Hạng Vĩ gian lận khi thi, dẫn đến việc Hạng Vĩ bị loại.

“Trong tình huống đó, có thể nói trò ấy hơi vô tình, cũng có thể nói là người rất nguyên tắc, không màng đến quan hệ. Đương nhiên những bạn học khác không nghĩ như vậy, đặc biệt sau khi Hạng Vĩ nhảy lầu.”

Nghe Quách Khái thuật lại đoạn đối thoại này, Liễu Nhứ không kìm được mà lắc đầu, qua bao nhiêu năm rồi mà Kim Hạo Lương vẫn không thay đổi. Thực ra, anh ta chính là người không hợp với chức giáo viên phụ trách nhất, giáo viên thế này cũng chẳng được ưa thích mấy.

“Tớ cũng đoán được quan hệ giữa anh ta và sinh viên không tốt như anh ta nói”, Quách Khái nói. “Anh ta chẳng thật sự hiểu sinh viên của mình.”

Về chuyện hận thù thì Kim Hạo Lương có phân tích, sau chuyện Hạng Vĩ thì có thể có người thật sự hận Văn Tú Quyên. Ví dụ như hai người bạn tốt nhất của Hạng Vĩ là Trương Văn Vũ và Tiền Mục. Ba người họ là một đội bóng rổ nhỏ, thường thi đấu với đội ba người khác, đi đến đâu cũng bá vai choàng cổ, như hình với bóng vậy. Một người anh em trong nhóm đột nhiên trở nên thảm thương như vậy, không mất mạng nhưng cả đời xem như bị hủy hoại hoàn toàn thì trong lòng hai người kia có hận cũng là chuyện bình thường. Quách Khái hỏi trong số sinh viên nữ, có ai hận Văn Tú Quyên không, Kim Hạo Lương nói cũng có thể. Hạng Vĩ là một anh chàng đẹp trai, tuy rằng anh ta tuyên bố mình đang theo đuổi Văn Tú Quyên, nhưng không chừng cũng có người yêu thầm anh ta. Nói hết thì Kim Hạo Lương lại nhấn mạnh lần nữa, rằng anh ta không cảm thấy có ai đó thật sự ra tay đầu độc Văn Tú Quyên, sinh viên lớp này đều là người tốt, bây giờ đều là bác sĩ tốt, không thể làm chuyện như vậy.

“Cậu cảm thấy những gì anh ta nói là thật ư?” Liễu Nhứ hỏi Quách Khái, “Tớ cảm thấy hình như anh ta không phối hợp cho lắm, những chuyện mà anh ta nói thật ra dựa vào suy đoán thôi cũng đoán được tám, chín phần, có khi nào đang chột dạ không?”

“Cũng không thể nói như vậy, anh ta không phối hợp cũng là bình thường. Anh ta đang cố giành lấy một vị trí lãnh đạo bên phía sinh viên các cậu, đương nhiên không muốn bị cuốn vào rắc rối. Ngoài ra, anh ta cũng chẳng thân thiết với sinh viên, nếu trong lòng sinh viên có vấn đề cũng không tìm một giáo viên như thế để tâm sự.”

“Ừm, dù sao cậu cũng sẽ tìm ra được chân tướng thôi, manh mối ngày càng nhiều rồi.”

Quách Khái cười. Phản ứng này của Liễu Nhứ khiến anh rất vui. Còn về tiến triển vụ án thì vẫn còn xa chân tướng lắm, căn bản chẳng có tiến triển gì chắc chắn cả, nhưng anh điều tra vụ án này chẳng phải để tìm ra hung thủ thật sự mà là muốn Liễu Nhứ bỏ gánh nặng này xuống, sống bình thường, thoải mái.

Đi tới cuối đường Đông Trường Trị sẽ tiếp giáp với đường Trường Dương. Hồi nhỏ, đây là con đường rất dài, lúc này họ đi hết con đường trong vô thức. Lúc đi đến đầu đường Hải Môn thì Quách Khái nói quẹo trái, Liễu Nhứ mới nhận ra rằng đó là phương hướng của miếu Hạ Hải, nhớ lại lời nói dối ban nãy khiến cả người cô trở nên gò bó hơn.

“Có muốn đi cầu bình an không?” Quách Khái nói.

Tai Liễu Nhứ hơi nóng lên, trong lòng nghĩ: Rõ ràng cậu biết tớ chỉ tiện mồm nói vậy mà sao bây giờ còn nhắc lại, cố tình khiến tớ xấu hổ.

Cô gật đầu một cách miễn cưỡng, hai người qua đường rồi đi một đoạn ngắn là đã thấy được một mặt tường của miếu Hạ Hải.

“Thật ra sức khỏe cha cậu không tốt lắm, có muốn cầu xin cho ông ấy không?” Quách Khái đột nhiên nói.

Liễu Nhứ im lặng.

“Không biết mẹ cậu có nói cho cậu biết không, ba cậu bị bệnh cường giáp, bây giờ ốm lắm.”

Đương nhiên Liễu Nhứ biết, bệnh cường giáp cũng chẳng phải bệnh nan y gì. Cha mình trước đây luôn cậy thế mạnh, giờ cũng yên phận một chút rồi nhỉ! Vậy cũng tốt cho mẹ!

Quách Khái vẫn tiếp tục nói, Liễu Nhứ không nhịn được nữa, bảo “Đủ rồi, cậu biết rằng tớ không muốn nghe chuyện về ông ấy mà”. Quách Khái nói “Nhưng dù sao ông ấy cũng là cha cậu, chẳng lẽ cậu cứ định thế này mãi sao, cả đời ư?” Sau đó anh nói một câu khiến Liễu Nhứ nổi cáu, “Thật ra cậu cũng không vui đâu”.

“Vui hay không vui tự tớ biết, mấy năm nay sau khi rời đi, tớ sống rất tốt, là cha tớ bảo cậu nói những điều này phải không? Ông ấy cho tiền cậu hay là thế nào? Cậu có thể mặc kệ chuyện riêng của tớ được không mâu thuẫn giữa tớ và ông ấy, cậu hòa giải nổi không? Cậu tưởng điều tra giúp tớ là có đủ tư cách để dạy dỗ tớ à? Nếu vậy thì cậu đừng điều tra nữa, tránh xa tớ ra chút đi.”

Toàn thân Liễu Nhứ run rẩy, cắn răng nói hết những câu này như pháo nổ, Quách Khái hơi buồn bã. Liễu Nhứ không biết phải cứu vãn tình hình thế nào, vẫy một chiếc taxi rồi leo lên.

“Về nhà, mau về nhà”, cô bảo tài xế. Tài xế chậm rãi lăn bánh, hỏi “Cô gái ơi, nhà cô ở đâu vậy?”. Liễu Nhứ nói địa chỉ. Trong đầu cô loạn cào cào, cô nghĩ: Mình sao vậy, không ngờ lại nổi điên với Quách Khái, đã bao nhiêu năm rồi mình không nổi điên, lần trước... là với Liễu Chí Dũng. Sự xấu hổ ập đến, chen chúc với cơn giận vẫn chưa thoái lui.

Lái qua ba, bốn con đường thì cô nhận được tin nhắn, là Quách Khái gửi tới.

“Là tại tớ không tốt, không nên nói những chuyện đó, đừng giận nữa. Ngoài ra, đừng quên mua đồ ăn cho chồng cậu nhé.”

Liễu Nhứ nắm chặt chiếc điện thoại di động, bắt đầu khóc.

« Lùi
Tiến »