Trên đường về, Liễu Nhứ luôn nghĩ, nếu như sau khi cô nhận được di vật rồi mở ra phát hiện những bức thư này thì sẽ thế nào? Nếu những bức thư này đã bị đánh tráo, cố ý đánh lạc hướng để cô làm một vài chuyện thì sẽ ra sao?
Cô vẫn không nghĩ ra được, chắc là giống như câu trả lời lúc nãy cô nói với Quách Khái, chẳng làm gì cả, tiếp tục là một con đà điểu đáng thương.
Cho đến khi cô gặp Phí Chí Cương đi làm về dưới tòa nhà.
Mình sẽ nói cho Phí Chí Cương. Cô đột nhiên nghĩ ra. Nhất định sẽ nói cho Phí Chí Cương, anh là chỗ dựa duy nhất của cô lúc này. Sau khi nói rồi thì sao nhỉ, nếu như hung thủ muốn Phí Chí Cương biết đến những chuyện này, muốn Phí Chí Cương đọc những bức thư này, vậy thì Phí Chí Cương sẽ có phản ứng gì, sẽ làm gì?
Quá phức tạp, hoàn toàn không nghĩ tiếp được.
Phí Chí Cương hỏi “Em đi ra ngoài à”, Liễu Nhứ “Ừ” một tiếng, cũng chẳng nói là đi đâu. Phí Chí Cương cảm thấy Liễu Nhứ có tâm sự, thế nhưng anh đã đứng ba ca phẫu thuật trong vòng hai ngày rồi, lúc này thật sự chẳng còn sức để tìm hiểu vợ mình đang buồn bực chuyện gì, tắm rửa xong là anh ngã lên giường ngủ, lúc tỉnh lại thì đã mười giờ rưỡi tối.
Liễu Nhứ ngủ kế bên, phòng khách đang bật đèn nhỏ. Phí Chí Cương cẩn thận ngồi dậy, đi ra khỏi phòng ngủ. Ghế bên bàn ăn đã được kéo ra, anh ngồi xuống, mở lồng bàn, bên dưới là ba món ăn và một chén cơm trắng có đôi đũa gác bên trên. Anh thường hay như vậy, liên tục làm việc, về đến nhà thì lăn ra ngủ, tối đói tỉnh dậy ăn chút đồ rồi đọc sách hoặc chơi máy tính, đến rạng sáng lại đi ngủ. Món ăn gồm tôm đất luộc, cây hài nhi cúc trộn đậu hũ và cá hố kho. Tay nghề nấu nướng của Liễu Nhứ rất giỏi, mấy năm nay cô luôn cố gắng, làm rất tốt bổn phận người vợ. Ngoại trừ việc có con. Phí Chí Cương không hâm nóng thức ăn, anh ngồi ăn chậm rãi hết hai mươi phút, rửa chén đũa rồi quay về phòng, ngồi trước máy tính bấm nút nguồn. Tiếng rè rè của quạt và ổ cứng dần vang lên, Phí Chí Cương nghe thấy một âm thanh khác, quay đầu lại thì Liễu Nhứ đã nhổm dậy.
“Đánh thức em mất rồi.”
“Không có. Em chưa ngủ.”
Phí Chí Cương thấy Liễu Nhứ chỉ ngồi đó nhìn mình, trong bóng tối anh không thấy rõ vẻ mặt vợ mình ra sao, bèn hỏi cô có chuyện gì xảy ra.
Liễu Nhứ bước xuống giường, mở đèn phòng lên.
“Anh còn nhớ Văn Tú Quyên không?”
Phí Chí Cương xoay người lại, ngồi quay lưng với máy tính.
“Đương nhiên là anh nhớ.” Anh nói.
“Cậu ấy để lại cho em một món đồ, đó là một cây tiêu, lúc còn sống cậu hay thổi nó lắm. Em vẫn luôn không dám mở ra xem, sáng nay thì em đã xem rồi. Phát hiện bên trong ống tiêu giấu thứ này.”
Liễu Nhứ kéo hộc tủ đầu tiên ở đầu giường, lấy những bức thư đó ra, đưa cho Phí Chí Cương.
Phí Chí Cương xem đi xem lại những bức thư này hai lần.
“Những thứ này là thật ư?” Anh nói.
Liễu Nhứ không trả lời.
“Anh không nên xem những thứ này.” Ngừng một lúc, anh lại nói, “Vậy là, trong số bạn học của anh, đồng nghiệp của anh, có tới hai hung thủ giết người.”
Anh lại cầm thư lên, lật vài trang rồi đặt xuống nói, “Thật ra anh đã nghĩ tới rồi. Không chỉ mình anh mà anh tin rằng những bạn khác trong lớp cũng đã từng nghĩ tới, rốt cuộc Văn Tú Quyên bị bệnh chết, hay là... Nhưng không ai nói, không ai điều tra, đến cả cha cô ấy cũng chẳng nói gì, thi thể được hỏa thiêu rất nhanh, không làm khám nghiệm tử thi, chuyện này cứ thế trôi qua. Không ngờ rằng hôm nay em lại đào nó lên.”
“Rốt cuộc Văn Tú Quyên là người thế nào vậy?” Liễu Nhứ hỏi.
“Em với cô ấy là bạn tốt của nhau mà.”
“Nhưng em mới quen cậu ấy được vài tháng thôi.”
“Em muốn làm gì?” Phí Chí Cương chăm chú nhìn Liễu Nhứ.
“Em muốn...” Liễu Nhứ muốn tìm ra chân tướng cho cái chết của Văn Tú Quyên, muốn bắt được hai kẻ giết người đã gửi thư cho nhau, không muốn phụ sự kỳ vọng của bạn mình, không phụ lòng mong ước cuối cùng của Văn Tú Quyên. Thế nhưng cô chỉ nói được hai chữ đó, không có gan nói rõ ràng những điều còn lại. Đây là nhà của cô, giờ trong nhà chỉ có hai vợ chồng, thế nhưng cô vẫn cảm thấy có một đôi mắt sau lưng đang quan sát nhất cử nhất động của mình, không, là hai đôi mắt.
Phí Chí Cương lắc đầu.
“Em muốn làm gì cũng không dám nói ra.”
Anh đi ra ngoài, lúc quay về thì cầm hộp bánh trung thu bằng thiếc mua ở Hạnh Hoa Lầu, chiếc hộp đó bình thường được dùng đựng dược phẩm thường dùng trong gia đình. Anh bỏ thư vào, gạt hết chuột vi tính, ống đựng bút này kia trên bàn sang một bên, chừa ra một khoảng trống, đặt hộp bánh ở chính giữa.
Sau đó Phí Chí Cương châm điếu thuốc, rít hai hơi thật sâu, nửa phút sau mới chầm chậm mở miệng.
“Những người bạn này của anh bây giờ đều đứng ở vị trí chủ lực trong các khoa, sáu năm nay, bọn họ đều rất chăm chỉ, nếu là bác sĩ thì đều rất ưu tú, hơn nữa đã cứu không ít người. Đương nhiên làm bác sĩ cứu người và sát hại Văn Tú Quyên là hai chuyện khác nhau, thế nhưng nếu là hung thủ giết người thì có thể cứu thêm một người cũng là thêm một phần bồi thường. Quan trọng nhất, chuyện anh lo nhất là nếu bây giờ em báo cảnh sát, chỉ dựa vào những bức thư này thì có đủ để lập lại hồ sơ không?”
Anh lại rít thêm một hơi, nhìn Liễu Nhứ. Cô không nói gì. Quách Khái không nhắc đến chuyện báo cảnh sát, bản thân anh là cảnh sát mà không nhắc đến thì có lẽ đúng là rất khó để cảnh sát lập hồ sơ chỉ với những bằng chứng này.
“Đã chín năm rồi. Nếu như không thể lập hồ sơ thì em sẽ lại đẩy bản thân mình vào nguy hiểm như năm xưa. Cho dù có lập hồ sơ được thì có thể phá án không? Phá án không được thì...”
Phí Chí Cương lại thở dài, những lời kế tiếp hơi khó nói nhưng vẫn phải nói.
“Phá án không được thì em sẽ ra sao, anh sẽ ra sao? Hai tên hung thủ này có thủ đoạn rất độc ác! Anh biết rằng năm đó em ngã vào hồ Xác Chết nhất định có nguyên nhân, thế nhưng vẫn luôn nhịn không hỏi em, bây giờ xem ra là do bọn chúng làm rồi. Bởi vì lúc đó em đang điều tra bọn họ. Nếu như không có anh thì cái mạng này của em đã không còn. Bọn chúng có thể làm được. Chín năm trước có thể làm, thì chín năm sau vẫn có thể. Lúc đó chúng ta không biết rốt cuộc bọn chúng là ai, cảnh sát càng không thể giúp chúng ta, chúng ta sẽ trở thành Văn Tú Quyên thứ hai, thứ ba.”
Sắc mặt của Liễu Nhứ càng trắng hơn.
Phí Chí Cương lắc điếu thuốc, tàn thuốc rơi vào hộp bánh trung thu. Anh nhìn nó, cầm bật lửa lên.
“Đã chín năm trôi qua rồi. Đã là quá khứ rồi. Người còn sống thì hãy để cuộc sống tiếp tục tiếp diễn.”
Ngọn lửa phụt lên từ bật lửa. Phí Chí Cương nhìn Liễu Nhứ.
Liễu Nhứ im lặng.
Phí Chí Cương châm lửa vào những bức thư kia. Lửa và khói bốc lên. Anh nhìn ngọn lửa rồi lại rít mạnh, vứt luôn mẩu thuốc còn lại vào bên trong thở dài một hơi.
Liễu Nhứ nhìn ngọn lửa hừng hực đang lan ra, trong lòng nghĩ: Hóa ra nói cho Phí Chí Cương biết thì anh ấy sẽ có phản ứng như thế này. Thế nhưng anh ấy nói cũng có lý, đã chín năm trôi qua rồi. Chín năm rồi. Nếu như chín năm trước thì sao, anh ấy cũng sẽ đốt những bức thư này ư?
Dù gì đi nữa thì khoan hãy nói cho anh ấy biết chuyện của Quách Khái.