Lúc này là thời điểm ba mươi ba tiếng đồng hồ trước khi cô xác định trong lớp mình có một kẻ giết người.
Mỗi người giống như một chiếc đồng hồ cát, cát bắt đầu chảy ra từ giây phút chào đời và chảy cạn khi người đó qua đời.
Liễu Nhứ biết tính thời gian, cô biết bây giờ là một giờ ba mươi, sai lệch không quá mười phút. Đây là kết quả mà người cha - cựu quân nhân Liễu Chí Dũng đã rèn luyện cho cô hơn mười mấy năm trời theo kiểu bán quân sự. “Vậy thì con mới biết đời người ngắn ngủi, phải tranh thủ thời gian”, ông từng nói với con gái mình như vậy.
Thế nhưng, mỗi giờ mỗi phút con đều cảm thấy như sắp chết đến nơi rồi! Liễu Nhứ nhủ thầm.
Liễu Nhứ nhắm mắt lại, trước mắt cô có những đốm sáng lượn lờ. Cô biết đó là do các tế bào nhận ánh sáng đang hoạt động. Hoặc là do ảo giác. Ai cũng có vấn đề về thần kinh, chỉ là ít hoặc nhiều mà thôi.
Quầng sáng tạo ra một khuôn mặt, làn da vàng vọt, hốc mắt sâu hoắm như không có nhãn cầu. Đương nhiên là có rồi, đôi nhãn cầu tròn xoe chưa bị thối rữa nằm dưới mí mắt thờ ơ quan sát, nhìn Liễu Nhứ đâm nhát dao vào cổ mình. Chuyện xảy ra đã mấy ngày, nhưng nhát dao đó vẫn chân thật như lúc đầu, lưỡi dao mỏng xuyên qua da thịt, qua lớp mỡ và cơ, cán dao dính chặt trong lòng bàn tay phải, không gỡ ra được.
Liễu Nhứ choàng tỉnh khỏi cơn nửa tỉnh nửa mê mở mắt ra trong căn phòng tối. Gương mặt người chết lượn lờ trên màn ngủ một lúc rồi tan biến như làn khói.
Một giờ ba mươi lăm.
Đường nét mơ hồ của đồ vật trong phòng dần hiện ra giữa những kẽ hở của màn ngủ bằng vải. Lúc này cô chợt nghe thấy âm thanh đó.
Cọt kẹt... cọt kẹt... cọt kẹt... cọt kẹt, vang lên liên tục, nghe như một cánh cửa đang được đẩy ra.
Âm thanh phát ra từ nơi không quá xa, thậm chí gần ngay bên tai.
Liễu Nhứ cảm thấy chiếc giường rung lên. Màn ngủ dập dìu lượn sóng, từ phía trên xuất hiện hai bóng đen thả xuống.
Tiếng cọt kẹt ngừng lại.
Liễu Nhứ không thể cử động. Cơ bắp toàn thân cô cứng ngắc, đến cả dây thanh đới cũng như bị đóng băng, há miệng nhưng không nói được gì, nỗi sợ như một dòng nước chảy xiết đang nhấn chìm cô.
Cô nín thở vài giây, tim bắt đầu đập nhanh, bơm lượng máu lớn đi khắp cơ thể khiến mặt cô nóng ran. Cuối cùng, cô nhận ra bóng đen đó chính là hai chân của Văn Tú Quyên ngủ ở giường trên.
Lúc này mồ hôi từ các lỗ chân lông của cô túa ra.
Căn phòng vẫn im lặng như tờ, đôi chân nọ rũ xuống một lúc rồi rụt về. Tiếng động lại vang lên, lần này Liễu Nhứ không hoảng sợ nữa, cô biết rằng Văn Tú Quyên đang trèo xuống.
Đây chính là phòng ngủ dành cho các sinh viên nữ lớp bồi dưỡng bệnh viện Hòa Sinh thuộc Đại học Y dược Thượng Hải. Hiện giờ đang là tháng 11 năm 1997. Lớp này đã học năm thứ ba rồi, nhưng Liễu Nhứ thì vừa gia nhập chưa đầy bốn tháng.
Hơn ba tháng cũng đủ để cô quen biết tất cả các bạn cùng lớp. Tính cả cô thì tổng cộng có mười hai người. Năm nam, bảy nữ, hai phòng ngủ.
Tiếng động ngừng lại, Văn Tú Quyên đã trèo xuống.
Liễu Nhứ buồn tiểu, nhưng cô cảm thấy có gì đó không đúng, Văn Tú Quyên không đi ra ngoài mà chỉ đứng yên trước giường.
Khi Liễu Nhứ bắt đầu nghi ngờ thì Văn Tú Quyên lại di chuyển.
Cô ấy chậm rãi men theo chiếc bàn dài đặt giữa phòng, không đụng trúng bất cứ thứ gì, cũng không có tiếng bước chân, im lặng như một bóng ma.
Cậu ấy không mang dép ư?
Đi chân trần trên nền xi măng giữa thời tiết tháng 11, Liễu Nhứ chỉ nghĩ thôi đã thấy toàn thân lạnh buốt.
Trong phòng có ánh sáng yếu ớt, có lẽ do ánh trăng u ám xuyên qua rèm cửa sổ mỏng, hoặc do ánh đèn trắng ảm đạm ở khúc rẽ ngoài hành lang rọi qua hai ô cửa kính mờ trên cửa ra vào. Liễu Nhứ đã thích ứng được với bóng tối, bóng đen của Văn Tú Quyên trở nên rõ nét hơn, dần dần có thể nhận ra bộ đồ ngủ màu nhạt của cô ấy. Liễu Nhứ nhớ rằng đó là bộ đồ ngủ kẻ sọc dọc, giống như áo bệnh nhân vậy.
Văn Tú Quyên đi đến đầu kia chiếc bàn dài, cách cánh cửa một bước chân. Cô ấy không dừng lại mà rẽ qua bên kia bàn, đứng trước giường của Tư Linh.
Tư Linh ngủ ở tầng dưới của chiếc giường sát bên phải cánh cửa, tầng trên để một số đồ lỉnh kỉnh. Liễu Nhứ mong cô ta ngủ say rồi, chứ nửa đêm mà thấy một bóng đen đứng ngoài màn ngủ thì bị hù chết mất.
Là mộng du ư?
Liễu Nhứ không được kế thừa sự gan dạ của Liễu Chí Dũng. Cho dù trong lớp, Văn Tú Quyên là người hợp tính cô nhất, cũng là người cô khâm phục nhất, nhưng lúc này nhìn cảnh tượng trước mắt, trong lòng cô vẫn thấy hoảng sợ.
Tiếng tim đập dội vào màng nhĩ cô. Thình thịch, thình thịch.
Văn Tú Quyên chậm rãi vén màn ngủ của Tư Linh lên.
Tư Linh không hề nói chuyện với Văn Tú Quyên, ít nhất thì Liễu Nhứ chưa từng thấy họ nói chuyện với nhau. Cô ta là người thích chưng diện nhất, cũng rất đầu tư, nói thật thì cũng đẹp ngang ngửa Văn Tú Quyên, gia cảnh hình như cũng không tệ, đi đến đâu cũng trở thành tâm điểm chú ý. Chỉ tiếc rằng chúng ta đã có Văn Tú Quyên rồi.
Liễu Nhứ chưa từng cho rằng Văn Tú Quyên đang cố áp đảo Tư Linh. Cô ấy chẳng muốn phân bì với ai, đó chính là khí chất tự nhiên, là tài năng thiên bẩm. Văn Tú Quyên chưa từng đề cập cụ thể đến gia thế của mình, nhưng qua cách nói chuyện và phong thái ung dung từ tốn cũng đủ để người ta tin rằng cô ấy xuất thân từ một gia đình gia giáo hơn cả Tư Linh; cô ấy chưa từng để tâm đến chuyện trang điểm, cũng không mặc quần áo hàng hiệu nổi bật, nhưng đi đến đâu tỏa sáng đến đấy, cô ấy hòa nhã lễ độ, lại đa tài, thổi được cả tiêu và kèn harmonica, giọng nói cũng rất dễ nghe, và tất cả những điều này đều không gây trở ngại đến thành tích học tập, cô ấy luôn đứng đầu trong tất cả các môn học.
Một người như thế khiến Liễu Nhứ là con gái mà còn muốn thân thiết, chẳng hề nảy sinh tâm tư muốn tranh giành gì. Còn Tư Linh lại muốn đối đầu với cô ấy, nhưng chim sẻ sao có thể đấu với phượng hoàng, nước sông sao có thể sánh với nước biển? Liễu Nhứ chỉ mới vào lớp, không biết Tư Linh có mâu thuẫn gì với Văn Tú Quyên đến nỗi không nói chuyện với nhau nữa. Nhưng rõ ràng đó là do vấn đề thái độ của Tư Linh, đôi khi Văn Tú Quyên có mở lời hỏi thăm, cho dù chẳng nhận được bất kỳ câu trả lời nào từ đối phương thì cô ấy cũng chẳng bận tâm.
Thế mà hiện giờ, người đứng trước giường của Tư Linh như một hồn ma, thật sự là Văn Tú Quyên ư?
Tay phải Văn Tú Quyên vén màn ngủ, từ từ khom người xuống. Liễu Nhứ thấy cô ấy dần cúi xuống cho đến khi không còn nhìn thấy đầu nữa. Trong màn đêm đen kịt này, muốn nhìn rõ mặt người khác thì phải ghé thật sát.
Tròn bốn phút, trong mắt Liễu Nhứ chỉ còn lại nửa thân dưới của Văn Tú Quyên.
Đây thật sự là khoảng thời gian dài đằng đẵng, rất nhiều suy nghĩ lẫn phỏng đoán đan xen trong đầu Liễu Nhứ, chúng khẽ thì thầm, xoắn bện vào nhau khiến cô càng khiếp đảm. Văn Tú Quyên, trong ấn tượng của cô và bóng đen trước mắt này mang đến một cảm giác hoàn toàn khác, cô không thể lý giải được, cũng khó mà chấp nhận được.
Là mộng du thôi.
Nửa thân trên của Văn Tú Quyên lại hiện ra, cô ấy đứng thẳng dậy, kéo màn ngủ lại.
Người mộng du không thể nghĩ tới chuyện kéo màn ngủ được.
Cũng không hẳn, lúc mộng du thì làm gì cũng được, bao gồm cả giết người. Liễu Nhứ hoảng hồn bởi suy nghĩ đột nhiên xuất hiện này.
Văn Tú Quyên im lặng biến mất khỏi tầm mắt Liễu Nhứ. Cô ấy không xoay người trở về giường mà tiến về phía trước, đi vào khu vực bị màn ngủ của Liễu Nhứ chắn tầm nhìn. Trước mặt là giường của Chiến Văn Văn và Triệu Cần, Chiến Văn Văn ngủ giường dưới, Triệu Cần ngủ giường trên. Đi qua giường bọn họ, rồi quẹo một vòng quanh đầu kia của chiếc bàn, là đến giường của Lưu Tiểu Du và Hạ Lưu Ly, sau đó là giường của Liễu Nhứ và Văn Tú Quyên. Bốn chiếc giường hai tầng tám chỗ nằm, bảy người.
Tiếng sột soạt rất khẽ, như có như không. Nếu không phải vừa nãy cô đã nghe thấy thì Liễu Nhứ cũng không biết âm thanh đó là gì.
Là tiếng màn ngủ được vén ra một cách chậm rãi.
Văn Tú Quyên lại vén màn ngủ của một người khác, là Chiến Văn Văn, hay Triệu Cần? Liễu Nhứ không thể phân biệt được. Mà cô cũng chẳng cần phải phân biệt nữa.
Ba, bốn phút sau, âm thanh tương tự như thế vang lên vài lần. Liễu Nhứ đếm thầm trong lòng, kéo màn ngủ, vén ra, kéo màn ngủ, đi tới trước giường của Lưu Tiểu Du và Hạ Lưu Ly, vén ra...
Không chỉ với Tư Linh, Văn Tú Quyên đều làm như vậy với từng người trong căn phòng này.
Càng ngày càng gần, càng ngày càng gần.
Mỗi một người, vì vậy, cũng bao gồm mình.
Cậu ấy cũng sẽ đến kiểm tra mình. Cuối cùng Liễu Nhứ cũng nhận ra điều đó.
Cô muốn trở mình, xoay lưng ra ngoài, nhưng lại không dám động đậy, sợ gây tiếng động.
Liễu Nhứ nhắm tịt mắt, cố gắng khiến vẻ mặt mình bình thản, giống như đang ngủ say. Thế nhưng có trời mới biết mặt cô trông như thế nào, cơ thịt hai bên má đã căng cứng đến mức đau nhức.
Cô ước chừng Văn Tú Quyên cũng sắp tới rồi.
Biểu cảm của mình có đúng không? Có khi nào cậu ấy vừa nhìn là biết mình đang giả vờ ngủ không? Hai má mình có đang bị co rút không? Hay là cứ dứt khoát mở mắt ra hỏi cho rõ ràng, chúng ta là bạn bè mà, sợ gì chứ?
Đúng là đồ thỏ đế, không dám làm gì hết. Con nhóc vô dụng! Cha cô không hề nói sai.
Cô nghe thấy có tiếng động. Không phải trước giường của mình, không phải là tiếng vén màn ngủ mà vang hơn, hơi xa, gần chỗ cửa ra vào, sột soạt, sột soạt, sột soạt.
“Coong.”
Tiếng đồ vật va vào nhau vang lên. Thật ra rất khẽ, nhưng lại làm cô kinh hồn khiếp vía.
Liễu Nhứ mở mắt, thấy Văn Tú Quyên xoay lưng lại với mình, đứng trước chiếc tủ đặt cạnh cửa, vai hơi run.
Cô không dám nhìn tiếp nên lại nhắm mắt. Hai phút sau, âm thanh ngừng lại, cô cảm thấy Văn Tú Quyên đang đi về phía mình.
Màn ngủ của Liễu Nhứ bị vén mở.
Cơ mặt của Liễu Nhứ không co rút, da mặt lạnh tê tái. Cô nghe thấy tiếng hô hấp, nhưng không phải của mình. Liễu Nhứ cố gắng bắt bản thân phải bình tĩnh, sợ rằng nhãn cầu sẽ vô thức liếc qua liếc lại thì dù cách một lớp mí mắt vẫn sẽ bị nhận ra.
Nghĩ về cái gì đó khác đi. Nghĩ về dáng vẻ Văn Tú Quyên rạng rỡ mỉm cười dưới nắng; nghĩ về dáng vẻ cậu ấy nhiệt tình chạy tới chạy lui, tìm cách giúp mình đổi phòng ngủ. Chỗ giường tầng dưới này là cậu ấy kiên quyết nhường cho mình, còn đứa luôn nghe lời là mình thì cũng chấp nhận. Một người tỏa ra ánh hào quang ấm áp như thế có gì đáng sợ chứ?
Một cọng tóc rơi trên mặt Liễu Nhứ, chạm từ má trái đến môi. Hơi thở của Liễu Nhứ phả lên sợi tóc này, nó run rẩy, sau đó bị hai ngón tay kẹp lấy phần ngọn tóc nhấc lên. Một luồng gió thổi ra từ miệng, sợi tóc biến mất.
Liễu Nhứ cứng đờ người. Không được hét lên, không được run rẩy, không được.
Đương nhiên cô biết đó là gì - sợi tóc khô yếu ớt màu nâu. Gần đây Liễu Nhứ thường thấy Văn Tú Quyên chải tóc buổi sáng xong phải mất rất nhiều thời gian để gỡ những sợi tóc rối mắc trong răng lược, trong khi vài tháng trước vẫn còn đen mượt. Toàn thân cô ấy cùng với mái tóc đều trở nên khô cằn, đương nhiên chỉ là cảm giác thôi, thực tế thì dạo này Văn Tú Quyên hơi mập ra... Hoặc nên nói là bị sưng phù. Văn Tú Quyên không còn đẹp như xưa nữa, giống như nơi nào đó trên cơ thể đã bị chọc thủng một lỗ nhỏ, sức sống theo đó cứ chảy ra từng chút, từng chút một.
Liễu Nhứ nhắm mắt, hình dáng Văn Tú Quyên hiện ra trong bóng tối, ngũ quan vặn vẹo, gương mặt sưng phồng, từng lọn tóc rơi lả tả. Đừng nghĩ về bạn mình như vậy - cô tự mắng chính mình. Nỗi khiếp sợ cuối cùng cũng thoái lui.
Màn ngủ lại được kéo về như ban đầu, thời gian Văn Tú Quyên dừng lại trước giường Liễu Nhứ ngắn hơn những người khác, chỉ khoảng một phút. Thành giường hơi rung, Văn Tú Quyên đang trèo lên chỗ ngủ của mình.
Hai giờ ba mươi lăm, Liễu Nhứ không nhịn nổi nữa, cô dậy đi vệ sinh. Lúc về phòng, cô khẽ khép cửa, nhìn về phía giường của Văn Tú Quyên. Màn ngủ đã được kéo rất ngay ngắn, gần như không một kẽ hở.
Liễu Nhứ lần theo mùi cồn, bám vào tường rồi quỳ xuống, ghé sát thùng rác. Mượn ánh sáng từ cửa kính mờ chiếu vào, cô thấy miếng bông gòn bên trong. Mùi cồn còn đến từ nơi khác nữa, ba ngăn phía trên tủ đang mở, ngăn đầu tiên có bảy chiếc cốc. Ba mươi lăm phút trước, trong số đó có chiếc cốc của Văn Tú Quyên đã được lau sạch từ trong ra ngoài bằng bông gòn thấm cồn.
Liễu Nhứ trở về giường, cúi người bò vào, buông màn ngủ. Mười phút sau, cô trở mình, bốn mươi phút sau, cô trở mình lần nữa.
Những chuyện vừa rồi là mơ ư? Có một khắc nào đó cô đã nghĩ vậy, hay bây giờ cô đang mơ?
Cô giữ trạng thái như vậy, mơ mơ màng màng cho đến khi trời sáng. Lúc gạt màn ngủ ra, cô nhìn thấy bức tường trắng xám cạnh tay trái mình.
Trong làn nắng sớm, Văn Tú Quyên ngồi đọc sách bên chiếc bàn dài cạnh cửa sổ, mỉm cười chào buổi sáng với cô. Thùng rác cạnh cửa ra vào đã được đổ đi.