19 Năm Mưu Sát (Tập 1)

Lượt đọc: 1513 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Mục 2

Trước tòa nhà dạy học Giải phẫu chứa nhiều thi thể là một rừng thông mang theo rất nhiều truyền thuyết kỳ quái, đến khuya thì có những bóng đen đi từ nơi sâu thẳm trong rừng vốn dĩ không có người. Đó là những sinh viên trèo tường ra ngoài. Con đường Xích Phong và Tứ Bình quanh trường có những quán ăn vặt kề nhau mở đến rạng sáng, đều là các món ngon như hoành thánh, đồ nướng hoặc mì kéo sợi vùng Tây Bắc. Thế nên qua mười hai giờ đêm, khu rừng này trở thành con đường vượt biên, có điều, nhiều người thường bảo rằng “Làm gì có nhiều người trèo tường ban đêm thế”, ngụ ý là những bóng đen đi khỏi rừng chỉ có một phần là sinh viên.

Thế nhưng đám sinh viên ngành Y vốn nhàm mắt các bộ phận cơ thể và xương cốt nên dương khí thịnh vượng, vừa truyền tai nhau chuyện ma quỷ, vừa hẹn gặp nhau trong khu rừng nhỏ đó, đương nhiên họ không đợi đến quá tối, một công đôi việc, thế mà lại thú vị.

Mặt trời rất dịu, gió lạnh. Văn Tú Quyên mặc áo khoác len màu hạnh nhân, cho tay vào túi áo, men theo cánh rừng đi tới tòa nhà Giải phẫu, bước chân không nhanh không chậm. Sắc mặt cô ấy trắng bệch, nhưng sống lưng lại rất thẳng, vì thế trông không ốm yếu mà ngược lại toát ra sự xinh đẹp kiên định. Cô ấy dùng băng đô hất mái tóc dài ra sau, một sợi tóc mai bị gió thổi, lướt qua má của Liễu Nhứ đi sóng vai bên cạnh. Liễu Nhứ giật mình, nhớ đến sợi tóc rơi trên mặt mình hôm qua.

Gặp giáo viên hay sinh viên quen biết thì Văn Tú Quyên sẽ mỉm cười và khẽ gật đầu, giao tiếp có chừng mực, không vô lễ cũng không quá niềm nở. Thật là trang nhã - Liễu Nhứ nghĩ thầm. Cô không học theo được, khi chào hỏi với người không thân thì cô luôn thấy hồi hộp và nói chuyện vụng về, so với Văn Tú Quyên, cô cảm thấy mình hệt như một con vịt xấu xí. Đây chính là phong thái quý tộc ư? Đúng là đến đời thứ ba mới trở thành quý tộc được, mình không theo kịp rồi.

Khiến người ta bội phục hơn chính là sự giản dị từ trước đến nay của Văn Tú Quyên. Cô ấy thậm chí còn nhận công việc làm người thử thuốc để kiếm tiền sinh hoạt, sống như một người bần cùng. Nghe nói hồi đi thực tập quân sự, có hôm nhà cô ấy xảy ra chuyện, thế là một chiếc xe ô tô bảy chỗ màu đen đậu trước cửa doanh trại, tài xế mặc Âu phục gập người mở cửa xe cho cô ấy, lúc đó không biết đã có bao nhiêu người ngạc nhiên.

Giàu có nhưng biết giữ chừng mực, đây mới đúng là quý tộc! Liễu Nhứ nghĩ.

Sợi tóc lại lướt qua má cô lần nữa, cô không nhịn được liếc sang khuôn mặt nghiêng của Văn Tú Quyên, gương mặt đó vốn dĩ là một đường cong thanh tú, nhưng vài chỗ đã bắt đầu hiện ra những vết lồi lõm dị dạng, tóc cũng úa vàng xơ xác.

Liễu Nhứ đột nhiên cảm thấy thương Văn Tú Quyên.

“Cậu thật sự không sao chứ?” Cô đột nhiên hỏi.

“Tớ ổn mà.” Văn Tú Quyên quay đầu lại, mỉm cười với Liễu Nhứ.

Liễu Nhứ ngại ngùng, rút máy nhắn tin ra, xem dự báo thời tiết rồi nói, “Ồ, chiều nay sẽ mưa đấy.”

“Ừm”, Văn Tú Quyên đáp, bước chân đột nhiên chuyển hướng, đi sang phía bên kia đường. Thì ra trên tuyến đường bọn họ hay đi có một chú chó hoang giống Bắc Kinh. Xung quanh rừng thông có vài chú chó hoang các sinh viên trong trường thích cho chúng ăn nên con nào cũng béo núc ních.

“Cậu sợ chó à?”

“Ừ, hồi trước tớ từng bị cắn.” Văn Tú Quyên rảo bước nhanh hơn.

Lúc sắp đến tòa nhà Giải phẫu, Văn Tú Quyên bảo Liễu Nhứ đi vào trước còn mình sẽ đến sau. Liễu Nhứ “Ừ” một tiếng, trong lòng thắc mắc không biết giờ này cô ấy còn đi đâu.

Mùi phoóc môn lan tỏa khắp tòa nhà Giải phẫu. Khi lần đầu đến đây, Liễu Nhứ không quen được, giờ thì đỡ hơn rồi. Phòng học Giải phẫu của lớp bồi dưỡng ở tầng hai, có sáu thi thể bên trong. Vì đây là lớp bồi dưỡng đặc biệt nên cũng có “tài nguyên” khác với sinh viên Y khoa bình thường học Lâm sàng, chẳng hạn như hai người cùng giải phẫu một thi thể chứ không phải bốn người, có phòng chuyên dụng cho việc tự học, nếu tốt nghiệp thuận lợi, bọn họ có thể được nhận vào bệnh viện Hòa Sinh luôn. Đương nhiên chuyện gì cũng có cái giá của nó, huấn luyện quân sự hết một năm, vào năm hai, năm ba và năm bốn sẽ có kỳ sát hạch dành cho những sinh viên thành tích kém. Liễu Nhứ là sinh viên được nhận vào học kỳ này, đến kỳ sát hạch sau thì chỉ có ra chứ không có vào nữa. Cậu sinh viên học kỳ trước bị trượt kỳ sát hạch đã trở nên nổi tiếng - cậu ta nhảy lầu rồi.

Bốn bóng đèn huỳnh quang tạo thành một cụm treo trên trần nhà, chiếu xuống sáu chiếc bàn giải phẫu bằng kim loại chống gỉ. Bàn giải phẫu rất lớn, tử thi nằm trên tạo thành vòng tròn rất lớn, kế bên là những dụng cụ lặt vặt lát nữa sẽ được sử dụng như dao phẫu thuật, kẹp phẫu tích, kéo, kềm.

Phần đầu của tử thi được bọc lại bằng túi ni lông dày màu đen, loại túi thường dùng để đựng cá ở các chợ thủy sản. Nếu như không nhìn thấy khuôn mặt tử thi, sinh viên giải phẫu sẽ cảm thấy như đang xử lý nguyên liệu hơn là đang mổ xẻ con người. Thế nhưng tử thi trên bàn giải phẫu của Liễu Nhứ đã bị ai đó lột mất túi ni lông đen, lộ ra gương mặt của người chết. Liễu Nhứ nhìn gương mặt ám ảnh đó mấy ngày nay, cảm thấy không còn ghê rợn như trong giấc mơ.

“Hôm nay cậu thấy thế nào?” Văn Tú Quyên hỏi. Cô ấy vào lớp muộn một phút, đây là chuyện chưa từng xảy ra. Thế nhưng Liễu Nhứ lại thấy Văn Tú Quyên trông khá bồn chồn, không bình tĩnh như mọi ngày.

“Cũng thoải mái hơn chút rồi.” Liễu Nhứ đáp.

Ngày đầu học lớp Giải phẫu, mặt Liễu Nhứ trắng bệch, mồ hôi chảy như suối, tay nắm chặt dao phẫu thuật, toàn thân run rẩy, ngay đến giáo viên cũng thấy khó hiểu tại sao một người nhát như cô lại chọn học ngành Y. Văn Tú Quyên nói “Để tớ giúp cậu nhé”, sau đó lột túi ni lông khỏi đầu tử thi rồi cầm tay cô hướng dẫn rạch nhát đầu tiên. Liễu Nhứ biết rõ đây chính là liệu pháp chìm ngập để cô đối diện với nỗi sợ hãi, thế nhưng nó vẫn khiến cô hoảng sợ muốn quỵ ngã. Cô cắn răng chống đỡ đến hôm nay, mặc dù tiến độ bị chậm đi rất nhiều, nhưng chung quy cũng đã đỡ hơn. Được thế vào lớp bồi dưỡng với tư cách sinh viên ưu tú mà lại trở thành người thứ hai bị loại vì không qua nổi lớp Giải phẫu, cô thật sự không tưởng tượng nổi mình sẽ phải đối diện với cha mình thể nào nữa, đến lúc đó chỉ có nước nhảy lầu thôi.

Thi thể trước mặt trông có vẻ toàn vẹn, nhưng sự thật là đã bị chia năm xẻ bảy, đặc biệt nửa bên phải từ cổ, ngực, bụng đến cánh tay và đùi đều bị mổ xẻ từng lớp rồi khép lại như cũ. Nửa bên trái là phần thực hành của Liễu Nhứ, hôm nay cô phải giải phẫu vùng ngực.

Làn da chuyển màu nâu do đã được ngâm qua phoóc môn, sờ vào rất dẻo, giống như bề mặt của ví da. Đương nhiên Liễu Nhứ đã đeo găng tay rồi, dạy lớp Giải phẫu này là một vị giáo sư già, ông đề xuất rằng nếu không ngại thì có thể tháo găng ra rồi giải phẫu, như vậy có thể cảm nhận được các mạch máu và dây thần kinh. Cả lớp ngoại trừ Văn Tú Quyên thì chẳng ai tiếp thu đề xuất này.

Lưỡi dao phẫu thuật bén ngọt rạch một nhát.

“Rất chắc tay”, Văn Tú Quyên khen ngợi. Tay trái Liễu Nhứ nắm chặt một phần da, con dao trong tay phải rạch mở các tổ chức bên dưới da, chầm chậm tách một mảng ra để thấy được lớp mỡ vàng, một phần mỡ dính vào da, một phần đắp trên cơ ngực màu xám đen. Dưới tác dụng của phoóc môn thì toàn bộ các khối cơ đều có màu này, màu của nội tạng thì đậm hơn chút.

“Tiếp theo là tách lớp mỡ ra.” Văn Tú Quyên nói. Hai sinh viên sử dụng một cơ thể đều phải phối hợp với nhau thế này, một người giải phẫu thì người còn lại sẽ chỉ đạo theo sách giáo trình. Văn Tú Quyên không đọc sách giáo trình, cô ấy đã giải phẫu xong bộ phận này từ lâu và hiểu rất rõ trình tự.

“Sau đó tới cơ ngực lớn, thấy được chỗ cơ bám vào chưa? Đúng rồi, tách chúng ra.”

Sau khi tách, lớp cơ bé lộ ra, tiếp theo thì có thể thấy được xương. Liễu Nhứ cầm kềm lên kẹp vào đoạn xương gần phần đuôi, bóp mạnh một cái.

Đây là công việc rất tốn sức, Liễu Nhứ phải mất rất nhiều thời gian mới giải quyết được một chiếc xương sườn. Cô cảm thấy hơi kỳ lạ, tại sao Văn Tú Quyên vẫn chưa động thủ? Đáng lẽ cô ấy phải tách lớp da đã xử lý từ trước để cắt lớp cơ ngực rồi giải phẫu xương sườn bên phải mới đúng chứ. Đợi đến khi khoảng mười đôi xương sườn kết nối với xương ức đã được tách ra thì hoàn toàn có thể tách mở lồng ngực để thấy nội tạng. Các nhóm khác đã hoàn thành phần này còn Văn Tú Quyên thì đợi tiến độ của cô. Hơn nữa nhớ lại thì lúc cô giải phẫu cơ ngực bé, Văn Tú Quyên không còn chỉ đạo như trước, mà giữ im lặng khá lâu.

Liễu Nhứ ngẩng đầu, không biết Văn Tú Quyên đứng đối diện đã úp sách lên bàn giải phẫu từ lúc nào, cúi đầu, mặt không cảm xúc. Miệng cô ấy như đang động đậy nhưng lại không phát ra tiếng nào. Tay phải cô ấy siết thành nắm đấm đè lên phần ngực cách một lớp áo blouse trắng, tay trái đặt lên tay phải, ngón tay động đậy. Thế nhưng Liễu Nhứ cảm thấy động tác này rất không hợp thời, thậm chí hơi quái dị.

Động tác đó giống như đang đếm tháng vậy. Liễu Chí Dũng đã từng dạy con gái mình, khớp nối của ngón trỏ là tháng 1, lồi lên, vậy nên sẽ có ba mươi mốt ngày, đoạn lõm xuống giữa khớp nối ngón giữa và ngón trỏ sẽ là tháng có ba mươi ngày hoặc ít hơn, đếm cho đến khớp nối của ngón út chính là tháng 7, sau đó đếm lại lần nữa, tháng 8 lại là khớp nối của ngón trỏ, là tháng có ba mươi mốt ngày. Liễu Nhứ học một lúc là hiểu và nhớ rất rõ.

Những ngón tay trái của Văn Tú Quyên vẫn không ngừng chuyển động giữa khớp nối và đoạn lõm trên tay phải, khớp nối đoạn lõm, cứ lặp đi lặp lại như thế...

Liễu Nhứ không biết có nên gọi Văn Tú Quyên một tiếng không, từ tối qua đến nay cô đột nhiên phát hiện ra Văn Tú Quyên có quá nhiều bí mật.

Nhiều bí mật đến nỗi gần như tạo thành một Văn Tú Quyên hoàn toàn khác.

Khớp nối đoạn lõm khớp nối. Động tác ngừng lại trên khớp nối của ngón út.

Văn Tú Quyên ngẩng đầu, đối diện ánh mắt chưa kịp dời đi của Liễu Nhứ. Đôi mắt ấy vẫn trong veo, nhưng lại sâu không thấy đáy.

Liễu Nhứ hoảng hồn, nhìn sang chỗ khác như vừa làm chuyện gì sai trái.

“Tớ bắt đầu tách xương sườn rồi.” Liễu Nhứ nói.

“Tối hôm qua. Cậu nhìn thấy rồi.”

Liễu Nhứ lúng túng xin lỗi.

Văn Tú Quyên lại cười, “Sao cậu lại xin lỗi vậy, đã dọa cậu rồi phải không? Thật ngại quá.”

Liễu Nhứ đột nhiên cảm thấy nhẹ nhõm, “Tớ tưởng cậu đang mộng du.”

Văn Tú Quyên hạ giọng nói chuyện, Liễu Nhứ đã quen nói nhỏ nhẹ nên cuộc đối thoại của họ chẳng bị ai nghe thấy.

Văn Tú Quyên khẽ lắc đầu, Liễu Nhứ bèn hỏi rõ chuyện tối hôm qua là thế nào. Cô nghĩ Văn Tú Quyên đã khơi mào câu chuyện rồi thì mình cũng nên hỏi cho rõ ràng.

Thế nhưng Văn Tú Quyên không trả lời. Cô ấy dời mắt khỏi Liễu Nhứ, liếc quanh phòng học, cúi đầu.

Mình lại lỡ lời rồi ư? Hỏi câu không nên hỏi? Liễu Nhứ cảm thấy bất an.

Sau đó, cô nghe thấy Văn Tú Quyên lầm bầm một câu.

“Cái gì cơ?” Liễu Nhứ chưa nghe rõ. Hoặc đúng hơn là cô nghe được một vài chữ, thế nhưng nội dung câu nói khiến cô quả quyết rằng mình đã nghe nhầm.

Văn Tú Quyên ngẩng phắt dậy, đôi đồng tử màu đen nhìn Liễu Nhứ đăm đăm. Một câu nói bật ra khỏi miệng cô ấy, rất rõ ràng. Trong phút chốc cả phòng học tĩnh lặng như tờ, mọi người đều quay đầu về phía họ.

Có người muốn giết tớ!

Cậu ấy đã nói câu này phải không? “Có người muốn giết tớ.” Chắc mình nghe nhầm rồi, sao có thể như thế được?! Liễu Nhứ ngơ ngác, cảm thấy toàn thân như đang lơ lửng.

Cô không biết nên phản ứng ra sao.

Chuyện này còn lạ lùng gấp trăm lần việc Văn Tú Quyên kể chuyện bản thân bị mắc chứng mộng du.

Nghĩ tới động tác của Văn Tú Quyên tối qua, cậu ấy nghi ngờ có ai đó cùng phòng muốn giết cậu ấy ư? Trong những kẻ tình nghi cũng bao gồm cả mình nữa. Dựa theo thời gian cậu ấy dừng lại kiểm tra thì mình ít bị nghi ngờ nhất. Đương nhiên rồi, sao mình có thể có ý định giết Văn Tú Quyên được, cậu ấy là bạn tốt nhất của mình trong trường Y này mà. Nhưng có người muốn giết cậu ấy ư? Tư Linh, là Tư Linh muốn giết cậu ấy, phải không?

Văn Tú Quyên không nhìn Liễu Nhứ. Sau khi nói ra câu đó thì tầm mắt cô ấy chuyển sang dò xét khắp phòng học một lượt, nhìn thẳng vào từng người đang nhìn cô. Tư Linh, Triệu Cần, Chiến Văn Văn, Lưu Tiểu Du, Hạ Lưu Ly, Trương Văn Vũ, Mã Đức, Phí Chí Cương, Cừu Nguyên, Tiền Mục. Cô ấy bình thản nhìn lướt qua gương mặt từng người, chẳng ai khiến cô ấy dừng lại nhìn lâu hơn một chút. Thực tế thì cô ấy chỉ nhìn lướt thôi chứ không thật sự chăm chú vào ai cả. Cuối cùng cô ấy quay trở lại nhìn gương mặt Liễu Nhứ.

Liễu Nhứ ngạc nhiên thấy khóe miệng của Văn Tú Quyên hơi cong lên, trông hệt như một nụ cười.

Kế đến, cô ấy bắt đầu động tác rạch lớp biểu bì bên ngực phải của thi thể, giải phẫu cơ ngực lớn và cơ ngực bé, sau đó cầm kềm lên, bắt đầu tách phần xương sườn bên phải.

Tựa như cô ấy chưa từng nói câu đó vậy.

Những ánh mắt kinh ngạc dần dời đi. Một câu nói đột ngột như từ trên trời rơi xuống thế này, mà động tác và biểu cảm của người nói trông chẳng có liên quan gì, thì những bạn học khác sẽ nghĩ rằng họ đã nghe nhầm. Vừa nãy câu mà Văn Tú Quyên bất chợt thốt ra chắc không phải là “Có người muốn giết tớ”. Đến cả giáo viên hướng dẫn cũng nghĩ thế, vì vậy cũng không mấy để tâm.

Chỉ có người vừa hoàn hồn là Liễu Nhứ biết, vừa rồi Văn Tú Quyên thật sự đã nói ra năm từ đó. Cô nhìn thấy sau gáy Văn Tú Quyên phản chiếu chút ánh sáng, đó là mồ hôi.

Văn Tú Quyên nhanh chóng tách bỏ hai chiếc xương sườn, rồi ngước nhìn Liễu Nhứ vẫn còn ngơ ngác.

“Cậu..” Cổ họng của Liễu Nhứ vừa khản vừa khó chịu.

“Nói giỡn thôi mà. Tập trung nào.” Văn Tú Quyên đốc thúc.

Quá trình giải phẫu sau đó được tiến hành trong sự im lặng lạ thường, chỉ có tiếng răng rắc của xương sườn bị tách bỏ. Liễu Nhứ không mấy tập trung, lần đầu tiên thi thể lạnh băng và gương mặt người chết lồ lộ trước mặt mà không khiến cô thấy khó chịu, giống như một tài liệu tham khảo vậy, chỉ là tài liệu tham khảo mà thôi.

Cô có rất nhiều chuyện muốn hỏi, nhưng đây không phải chỗ thích hợp.

Tiếng xé rách chói tai khiến Liễu Nhứ sực tỉnh, Văn Tú Quyên đang tách màng phổi. Lúc nãy cô không nhớ rõ mình đã làm gì, thậm chí không nhớ nổi mình đã tách hết xương sườn thế nào.

Nội tạng của thi thể ở ngay trước mắt, Liễu Nhứ bình tĩnh lại, trước hết vẫn phải giải phẫu cho xong đã.

Cô đặt kềm xuống rồi cầm sách lên, thế nhưng lại nghe thấy câu cảm ơn của Văn Tú Quyên.

“Cảm ơn gì cơ?” Liễu Nhứ hỏi.

“Chỉ có cậu là thật sự quan tâm đến tớ.”

Lần đầu tiên Liễu Nhứ nghe thấy Văn Tú Quyên nói một câu mềm mại thế này. Nhưng ngay sau đó lại là trận sấm sét đinh tai.

“Nếu tớ nói trong phòng học này có người muốn đầu độc giết chết tớ, thì cậu có tin không?”

Giọng nói của Văn Tú Quyên rất khẽ, lẳng lặng đi vào tai cô.

“Đầu độc... giết cậu?”

Văn Tú Quyên không trả lời mà đặt ngón tay trước môi ra hiệu im lặng. Cô ấy cầm dao phẫu thuật lên, ý nói rằng Liễu Nhứ có thể bắt đầu đọc nội dung trong sách giáo trình viết về khoang ngực. Cả khoảng thời gian sau đó, trong lớp Giải phẫu, Văn Tú Quyên chẳng nói gì liên quan đến chuyện đầu độc hay mưu sát nữa, cho dù Liễu Nhứ có gặng hỏi thì cô ấy cũng chỉ mỉm cười khó hiểu.

Liễu Nhứ rơi vào khủng hoảng cùng cực.

“Có người muốn giết tớ.”

“Trong phòng học này có người muốn đầu độc giết chết tớ.”

Thân là sinh viên trường Y, Liễu Nhứ đương nhiên biết rằng số người mắc chứng hoang tưởng bị hại chiếm tỷ lệ đáng kể, có khi nào Văn Tú Quyên cũng là một trong số đó không?

Mâu thuẫn nằm ở chỗ cô không hi vọng suy đoán của mình là đúng, nhưng cũng không hi vọng là không đúng. Bởi vì nếu suy đoán của cô đúng thì sớm muộn gì Văn Tú Quyên cũng sẽ bị đưa vào bệnh viện để chữa trị nếu như không có chuyển biến tốt, và tự động bị loại khỏi lớp; còn nếu suy đoán của cô không đúng thì... Cô rùng mình một cái.

Cô không nhịn được liên tục ngẩng đầu nhìn những người khác trong lớp, những gương mặt mình vừa mới quen mà giờ lại trở nên khó lường đến thế. Đặc biệt là năm cô bạn cùng phòng kia, cô dần hiểu được cảm giác của Văn Tú Quyên tối qua khi vén màn ngủ, cúi nhìn từng người bọn họ.

Nhớ lại cơ thể của Văn Tú Quyên, hình như không lâu sau khi mình vào lớp bồi dưỡng thì cô ấy bắt đầu yếu đi.

Kỳ nghỉ hè của lớp bồi dưỡng chỉ kéo dài khoảng một tháng, tháng 8 bắt đầu vào học. Chậm nhất không quá cuối tháng 9, cơ thể Văn Tú Quyên đã trở nên ốm yếu rồi. Đầu tiên là đánh cầu lông được một lúc thì phải ngồi nghỉ, sau đó không đánh nổi nữa. Rồi rụng tóc liên miên, gương mặt dần thay đổi.

Những thay đổi này lần lượt hiện lên trong ký ức của Liễu Nhứ, khiến cô rợn tóc gáy.

Thật sự có người muốn đầu độc ư? Ngộ độc mạn tính? Liễu Nhứ tiếp tục với dòng suy nghĩ. Ngộ độc mạn tính, nghĩa là có một nguồn chất độc luôn kè kè bên mình, hoặc là đầu độc liều lượng ít nhưng nhiều lần. Vậy nên Văn Tú Quyên mới nghi ngờ bạn cùng phòng, mình là người ít bị nghi ngờ nhất, nhưng không phải vì mình là bạn của Văn Tú Quyên, mà vì mình chỉ mới chuyển vào phòng ngủ tập thể chưa đến hai tuần.

Nghĩ đến điều này khiến Liễu Nhứ cảm thấy rất không thoải mái, trong khoảnh khắc đó, cô bắt đầu hoài nghi không biết Văn Tú Quyên có thật sự xem mình là bạn hay không. Thế nhưng cô nhanh chóng gạt đi suy nghĩ đáng ghét ấy, một người lo lắng rằng mình bị đầu độc, bị mưu hại, đối mặt với sự đe dọa khủng khiếp ẩn mình trong bóng tối kia thì có nghi ngờ cũng là chuyện hết sức hợp lý.

Sau đó, Liễu Nhứ nhớ tới thay đổi gần đây của Văn Tú Quyên. Một số chi tiết vụn vặt không dễ nhận ra, cùng với việc bị “trúng độc”, nhoáng một cái Liễu Nhứ đã có thể liên kết mọi chuyện với nhau.

Trong khoảng thời gian này, Văn Tú Quyên rất cảnh giác với những thứ cho vào miệng. Ấn tượng sâu nhất là khoảng một tháng trước, cô ấy cảm thấy chai mật ong đã bị người khác đụng vào nên vứt đi. Hơn nữa, hôm kia cô ấy còn đổ hẳn một ly lục trà vừa pha xong, sau đó hầu như cô ấy chỉ uống nước đóng chai. Bây giờ khi nhớ lại những chuyện kỳ lạ nhỏ nhặt này, cô cảm thấy đây hẳn là biểu hiện của việc Văn Tú Quyên càng ngày càng thiếu cảm giác an toàn.

Sau khi giờ Giải phẫu kết thúc, mọi người xếp các bộ phận thi thể về chỗ cũ, khiến những thi thể lại trở về nguyên vẹn. Lúc đi ra khỏi phòng học thì Mã Đức vốn đi phía trước đột nhiên nhường đường cho Văn Tú Quyên và Liễu Nhứ. Rõ ràng cậu ta đã nghe thấy câu nói liên quan đến chuyện giết người vừa nãy, khi Văn Tú Quyên đi lướt qua thì cậu ta không kìm lòng được hỏi một câu.

Cậu ta hỏi xong thì vài người xung quanh đều quay sang nhìn.

“Cậu nghe nhầm rồi.” Văn Tú Quyên mỉm cười.

Mã Đức nhún vai rồi chào hỏi Trương Văn Vũ và Tiền Mục, hẹn bọn họ ăn trưa xong sẽ đi đánh cầu lông.

Hai người họ đi thẳng về ký túc xá, lấy hộp cơm rồi tới căng tin. Đã vài lần Liễu Nhứ muốn gợi chuyện, nhưng vẻ mặt Văn Tú Quyên khiến cô không thể mở lời. Xem ra cô ấy chẳng muốn dốc bầu tâm sự, dường như hai câu nói trong lớp Giải phẫu vừa nãy là chuyện cỏn con không đáng nhắc đến, cô ấy đã quên béng từ lâu rồi. Đương nhiên làm sao có thể quên được, cho nên Liễu Nhứ hiểu rõ, rằng Văn Tú Quyên không muốn bàn về chuyện đó.

Trong căng tin, Liễu Nhứ và Văn Tú Quyên lần lượt ngồi xuống. Xung quanh họ, tiếng leng keng của muỗng chạm vào chén ngày càng vơi đi, đến lúc chiếc bàn ăn dài không còn ai khác nữa thì Liễu Nhứ không nhịn được hạ giọng hỏi.

“Cậu tưởng thật ư?” Văn Tú Quyên hỏi ngược lại.

“Ơ, thế không phải thật hả?” Liễu Nhứ kinh ngạc.

“Hãy nghĩ nó không phải là sự thật thì sẽ tốt hơn.” Văn Tú Quyên nói.

Liễu Nhứ không biết phải nói gì, cô nghĩ rằng biểu cảm của mình nhất định rất kỳ cục. Cô thừ người một lúc, rồi nhìn thẳng vào mắt Văn Tú Quyên, “Nếu có chuyện gì cần tớ giúp thì hãy nói cho tớ biết.”

“Đương nhiên rồi.” Văn Tú Quyên đáp, kèm theo nụ cười mỉm thường trực.

Liễu Nhứ phát hiện ra mình không thể hiểu được nụ cười của Văn Tú Quyên, điều ẩn chứa sau nụ cười đó còn nhiều hơn những gì cô tưởng tượng.

Khi ra khỏi căng tin, Liễu Nhứ rất muốn nói “Đừng gắng gượng quá” với Văn Tú Quyên mà chẳng thể mở lời, bởi cô biết mình đã quen làm người nhận lời động viên rồi, giờ đổi lại là cô đi động viên thì cũng hơi khó mở miệng.

Trời nắng đẹp, trông không giống như sẽ có mưa. Có lẽ cũng không tệ đến vậy đâu - Liễu Nhứ nghĩ. Cô gạt đi những suy nghĩ lo âu, giống Văn Tú Quyên nói, tạm thời không xem chuyện đó có thật là được rồi.

Liễu Nhứ ôm tâm trạng này cho đến tối, chỉ ngay trước khi cô nhớ ra một chuyện.

Lúc đó khoảng mười một giờ, đèn đã tắt rồi, trong phòng ngủ chỉ có vài ngọn đèn khẩn cấp còn sáng. Lưu Tiểu Du vừa đi hẹn hò về, mang một hộp hoành thánh nóng hổi cho mọi người. Cô chính là kiểu con gái phương Bắc điển hình, suy nghĩ đơn giản và rộng lượng hiếu khách. Vừa về phòng cô đã chào hỏi mời mọi người ăn hoành thánh, ngoài Triệu Cần ngủ rất sớm và Văn Tú Quyên nằm trên giường không lên tiếng thì những người còn lại đều nhổm dậy vì mùi thơm hấp dẫn. Nhìn thấy chiếc hộp nhựa hình chữ nhật trong suốt chứa đầy hoành thánh đó, Liễu Nhứ sực nhớ ra mình cũng có một cái giống vậy.

Cô vội ăn vài miếng, nói chuyện phiếm với đám Lưu Tiểu Du một lúc rồi về giường, kéo màn lại.

Ngày mai phải tìm cơ hội nói chuyện đàng hoàng với Văn Tú Quyên.

Liễu Nhứ tắt chiếc đèn khẩn cấp, có bóng người qua trước giường cô, nói chuyện nhỏ tiếng rồi cười ríu rít. So với ban ngày còn bán tín bán nghi thì giờ đây trong lòng cô cảm thấy cực kỳ lạnh lẽo, cô đã nắm chắc sáu, bảy phần, rằng kẻ hạ độc thật sự có tồn tại.

Một lúc sau, tiếng nói chuyện nhỏ dần rồi đèn khẩn cấp lần lượt tắt. Bóng tối chưa từng đáng sợ đến vậy, nó nuốt trọn cả căn phòng. Tối nay trời không có sao, ngoài ô cửa sổ bằng thủy tinh vang lên tiếng lốp đốp, thì ra trời mưa.

« Lùi
Tiến »