“Tôi thuê cô để xử lý ổn thỏa vụ này.”
Tại hành lang bên ngoài phòng xử án, Morgan Dane nhìn chằm chằm vào khách hàng của cô. Roger McFarland là chủ sở hữu của công ty Kiến tạo cảnh quan McFarland . Từ cái đầu tóc đỏ được cắt sát chân đến thân hình trông như cái trụ nước cứu hỏa của hắn đều có dáng vuông vức, hắn không phải là một người đặc biệt to lớn, nhưng cơ thể săn chắc đến mức tạo ấn tượng rằng hắn đã chuyển một khối lượng đất lớn trong suốt ba mươi lăm năm cuộc đời của mình.
Cô dịu giọng khi ba vị luật sư đang vội vã lướt qua họ. “Tôi đã nói với anh rằng những tội danh này không dễ gì chối bỏ được.”
McFarland phớt lờ lời cô nói bằng cách xua bàn tay đẫy đà và đầy vết chai. “Tôi sẽ trả tiền cho bất cứ mức phạt nào. Chỉ cần cô giúp tôi tránh xa khỏi nhà tù.”
Với một tài khoản ngân hàng được thổi phồng lên ngang ngửa với bản ngã của mình, McFarland đã quen với việc dùng tiền để dàn xếp những rắc rối. Trong lần đầu tiên hắn đến văn phòng của cô và cô nhận lời bào chữa cho hắn, hắn tỏ ra rất ăn năn, gần như là xấu hổ về hành vi của mình. Nhưng sau đó, cô hoài nghi mạnh mẽ rằng tất cả đều là diễn xuất của hắn.
“Anh bị cáo buộc cố ý giết người.” Morgan nói. “Chúng tôi vẫn đang trong quá trình điều tra, nhưng chứng cứ mà tôi phát hiện ra cho đến nay đều rất thuyết phục.”
Làm cách nào cô có thể khiến hắn ta hiểu ra rằng tiền không phải là chiếc chìa khóa vạn năng có thể giải quyết mọi vấn đề đây? Hắn ta đã đi quá giới hạn.
“Đó là lý do tại sao tôi viết cho cô một tờ séc có giá trị lớn như thế.” McFarland khoanh tay trước ngực và nheo mắt lại. Một điều chắc chắn - McFarland sẽ không ra hầu tòa. Hắn ta không phải người sắc sảo đủ để lay chuyển bồi thẩm đoàn. Hắn trông dữ dằn như xã hội đen vậy.
Và hắn có vẻ rất thích việc đó.
Là một cựu công tố viên chuyển sang hành nghề luật sư biện hộ, Morgan đã xử lý một vài vụ trọng án trong sáu tháng vừa qua, nhưng cô vẫn đang thích nghi với vị trí đối lập ở phòng xử án.
“Và công việc của tôi là nói cho anh biết sự thật.” Cô nói.
“Cô đã giúp đứa trẻ đó được về nhà vào hồi tháng Chín.” McFarland nhún vai. “Giờ hãy làm vậy với tôi đi.”
Đứa trẻ đó vô tội, trong khi McFarland đã bị bắt khi đang đứng trên một người đàn ông đã bất tỉnh, chính là bạn trai mới của vợ cũ của hắn, người đã bị hắn hành hung trước sự chứng kiến của hàng tá người. Với vụ án của McFarland, Morgan sẽ tranh luận về tính chấp nhận được của các bằng chứng và tránh mọi tội danh. Cô đang xem xét từng tình tiết của vụ án một cách hết sức kĩ lưỡng để bác bỏ lời buộc tội của công tố viên. Hầu hết các khách hàng của cô đều thề thốt rằng họ vô tội. McFarland thì không. Ít nhất hắn biết cách giữ mồm giữ miệng khi cảnh sát cố gắng thẩm vấn hắn.
“Vụ án của anh hoàn toàn khác.” Morgan vén tay áo khoác len lên để xem giờ. Chín rưỡi. Vụ án của McFarland sẽ được gọi vào phòng xét xử trong vòng một giờ nữa. Cô hy vọng sẽ tiếp cận được trợ lý công tố trước khi họ lên tòa.
“Hãy cứ làm công việc chết tiệt của cô đi.” McFarland cáu kỉnh nói.
Morgan phớt lờ sự cộc cằn của hắn. Cô không cần phải thích McFarland vì là luật sư bào chữa cho hắn. Nhiệm vụ của cô là khiến trợ lý công ty chứng minh từng tội danh một. Nhưng một vụ án giống như thế này khiến cô cảm thấy hoài niệm quãng thời gian làm việc ở văn phòng công tố và ý niệm về đạo đức nghề nghiệp cao cả mà cô từng mang.
Tuy nhiên, giờ đây cô nhận ra rằng ý niệm đó chỉ là sự hoang tưởng. Làm việc cho bên bị cáo trong phòng xử án đã dạy cô rằng hệ thống pháp luật này có nhiều lỗ hổng hơn cô tưởng, và củng cố thêm nguyên tắc cơ bản của Luật pháp Hoa Kỳ: mọi người đều vô tội cho đến khi họ được chứng minh là có tội.
Một chuyển động ở cuối đại sảnh làm cô chú ý. Thám tử tư Lance Kruger lách qua đám đông để đi về phía cô, mái tóc ngắn vàng hoe của anh cao hơn hẳn đám đông. Anh mặc một bộ com-lê màu xanh lam đậm thường được dành riêng cho các buổi xét xử, và thực sự anh mặc nó rất đẹp.
Mặc dù cô quyết tâm giữ mối quan hệ giữa họ thật nghiêm túc khi làm việc nhưng cô không thể không lấy làm lạ về những gì cô cảm nhận về anh chỉ sau sáu tháng ngắn ngủi. Cô chưa từng nghĩ mình sẽ tìm thấy tình yêu một lần nữa sau khi chồng qua đời. Nhưng trái tim cô cảm thấy ấm áp mỗi khi Lance ở bên cạnh.
“Xin lỗi anh một phút nhé.” Cô rời khỏi chỗ McFarland để đến bên Lance ở phía bên kia của hành lang rộng. Cao khoảng một mét tám mươi trong đôi giày cao gót, thế mà cô vẫn thấp hơn anh vài xăngtimét.
Cô ghé sát tai anh. “Có tin tốt lành nào từ các nhân chứng không?”
Một vài người đã nói rằng McFarland đã đe dọa sẽ giết người đàn ông kia. Morgan hy vọng vài ba người trong số ấy sẽ rút lại lời khai của họ.
“Chưa đâu.” Đôi mắt màu xanh của Lance lộ vẻ chán nản. “Họ đều chắc chắn rằng hắn đã nói sẽ giết ‘tên khốn’ đó.”
Hiện tại, thứ duy nhất mà cô có thể dùng để biện hộ là một sai sót khi biên chép lệnh lục soát. Cảnh sát đã tìm ra bằng chứng rằng McFarland đã tự chế tạo vũ khí của mình, một chiếc dùi cui, trong nhà để xe ô tô, cùng với biên lai thu tiền mua nguyên liệu thô cho thấy hắn đã lên kế hoạch tấn công vài ngày trước khi ra tay. Hành động có chủ tâm là yếu tố chính để kết tội giết người. Nếu không phát hiện bằng chứng trong quá trình lục soát, vụ này sẽ dễ хоау chuyển hơn.
Bụng dạ Morgan bồn chồn vì cảm giác ngờ vực. Trước khi bị chết trong khi làm nhiệm vụ, cha của cô là một cảnh sát. Ông của cô là một cựu cảnh sát đã về hưu. Anh trai của cô đang làm việc tại Đội Chiến thuật và Vũ khí Đặc biệt thuộc Sở Cảnh sát thành phố New York. Một người em gái của cô là điều tra viên ở Scarlet Falls. Và người em gái còn lại là nhà tâm lý học pháp chứng, và trước khi cuộc sống của cô bị chao đảo bởi cái chết của chồng cô, Morgan đang là một công tố viên tại Albany. Các thế hệ nhà Dane đã cống hiến, thậm chí là hy sinh mạng sống của mình để đưa những tên tội phạm vào sau song sắt nhà tù. Cảm giác của cô với vai trò luật sư bào chữa đã hoàn toàn bị xáo trộn.
Cô cố gắng gạt bỏ cảm giác này. Cô chia tay văn phòng công tố vào mùa thu năm ngoái, khi nhận lời làm luật sư bào chữa cho người hàng xóm của mình. Đây là công việc duy nhất dành cho cô hiện giờ. Cô sẽ làm hết khả năng để bào chữa cho McFarland và đặt sự tin tưởng vào hệ thống pháp luật của quốc gia. Tòa án sẽ quyết định hắn ta có tội hay vô tội.
“Bác Sharp vừa gọi đấy.” Lance thấp giọng nói với cô về những lời dối trá của khách hàng của cô.
Trước khi cô kịp hiểu ra vấn đề Lance vừa thông báo, trợ lý công tố Anthony Esposito đi qua góc nhà và ngoắc ngón tay về phía cô.
Cô sải bước trên quãng đường dài khoảng mười mét xuống dưới hành lang để trao đổi với trợ lý công tố.
Đôi mắt màu tối của Esposito ánh lên nét cười và vẻ tự mãn. “Khách hàng của cô sẽ bị bỏ tù thôi.”
“Việc đó còn phải chờ xem đã.” Morgan nói với giọng bịp bợm.
Anh ta trông rất bảnh bao, từ mái tóc màu đen được vuốt keo kĩ càng, cho đến mũi giày bóng lộn. Thông thường, khi họ ở gần nhau, cô sẽ bị những lời nịnh bợ chẳng mấy dễ nghe tấn công, nhưng sáng nay, ánh mắt anh ta nhìn Morgan lại chất chứa sự thất vọng, và cô cảm thấy như vị trí của họ đã bị đảo ngược.
Anh ta có biết thân chủ của cô khai man trước tòa không nhỉ?
“McFarland thực sự có tội.” Esposito nói, mở đầu cuộc đàm phán. “Hắn ta không phải là một nạn nhân của sự bất công bình thường của cô đâu. Hắn ta là một tên đê tiện. Tại sao cô lại nhận lời làm luật sư bào chữa cho loại người như hắn chứ?”
“Bởi vì đó là công việc của tôi.” Cô và ba cô con gái nhỏ đang sống cùng với ông của cô, vì vậy họ luôn có một mái nhà che chở. Nhưng cô muốn có một khoản tiết kiệm. Cô không thể cứ làm việc không công mãi được. “Và mọi người đều được cho là vô tội.”
“Thân chủ của cô khiến một người đàn ông phải nhập viện vì bị vỡ sọ. Tôi có nhiều nhân chứng về vụ hành hung đến nỗi có thể nhét đầy căn phòng xử án này. Tôi có trong tay một món vũ khí có dấu vân tay của thân chủ của cô trên đó và nó hoàn toàn trùng khớp với vết lõm trên đầu nạn nhân, và chứng minh rằng hắn ta đã vạch sẵn kế hoạch tấn công vài ngày trước đó.” Esposito chậm rãi lắc đầu. “Tôi luôn muốn đánh bại cô trước tòa suốt mấy tháng qua, nhưng thành thật mà nói, vụ án này trắng đen đã quá rõ rồi. Dù có thắng tôi cũng không vui mừng gì cho lắm.”
Vẻ vui sướng trong ánh mắt Esposito hoàn toàn trái ngược với những gì anh ta nói. Morgan đã thắng anh ta rất nhiều lần. Mỗi lần thua cuộc đều đánh vào cái tôi ngạo nghễ của anh ta. Anh ta liếm môi như thể đang tận hưởng hương vị của sự chiến thắng.
Nhưng rõ ràng anh ta không hay biết gì về tội ác trước đây của McFarland. Chưa biết mới đúng. Rồi anh ta cũng biết về nó sớm thôi.
“Anh ta không định giết ai cả.” Morgan nói.
Esposito nhướng mày với hàm ý ‘cô đang đùa đấy ư’. “Thân chủ của cô gặp lại vợ cũ và người đàn ông mới của cô ta vào ngày thứ Hai. Hắn ta dừng lại ở cửa hàng bán dụng cụ sửa chữa gia dụng trên đường về nhà để mua vật liệu chế tạo vũ khí. Hắn ta chế tạo vũ khí này ở nhà để xe ô tô của mình, chờ hai ngày sau, đến thứ Tư, khi hắn biết vợ cũ của mình và người đàn ông kia sẽ đến quán bar yêu thích để vui vẻ với nhau. Sau đó, hắn tấn công từ phía sau, khiến gã nhân tình kia ngã gục và giẫm chân lên người anh ta khi anh ta đã bất tỉnh cho đến khi ba nhân viên bảo vệ quán bar lôi hắn ta xuống. Khi bị lôi đi, thân chủ của cô nói rằng hắn ta muốn giết chết người đàn ông đó. Vụ tấn công đó đã được lên kế hoạch từ trước, tàn nhẫn và dã man.”
Morgan không chối cãi được sự thực này. Thay vào đó, cô chỉ ra sai sót trong lệnh lục soát.
Esposito nhún vai, nhưng anh ta không thể hoàn toàn che giấu cái nhăn mặt đầy bực bội. “Đó không phải vấn đề. Thẩm phán Marlow sẽ không ban hành lệnh lục soát, và thậm chí trong trường hợp ông ấy ban hành lệnh lục soát, thì tôi vẫn có nhiều cách khác để chứng minh hành vi có lên kế hoạch trước mà không cần bằng chứng phát hiện được từ việc lục soát.”
“Anh sẽ phải làm điều đó đấy.”
“Tôi đánh giá cao những nỗ lực của cô, nhưng cả hai chúng ta đều biết rõ rằng thân chủ của cô sẽ bị bỏ tù.” Esposito nói. “Hãy tiết kiệm cho những người đóng thuế một chút nhé. Đó là điều tốt nhất tôi có thể làm. Hắn ta nhận tội hành hung cấp độ một, và chúng tôi sẽ cho hắn bảy năm. Hắn ta sẽ được ra tù sau ba năm nếu cải tạo tốt. Nếu hắn ta khăng khăng đòi ra tòa, tôi sẽ buộc tội hắn ta cố ý giết người. Khi đó hắn ta phải ngồi tù ít nhất mười đến mười lăm năm. Thẩm phán Marlow là người có phong cách làm việc rất cứng nhắc.”
Và một khi thẩm phán phát hiện có sự khai man, ông ta không chỉ thẳng tay ban cho McFarland bản án nặng nhất với tội danh cố ý giết người, mà khi đó, thân chủ của cô sẽ phải đối mặt với các án phạt bổ sung, và thời gian chịu án tù có thể dài hơn nữa.
“Đó không phải là một thỏa thuận tốt cho lắm.” Morgan vô cảm nói. Nhưng sâu trong lòng, cô muốn tung hoa giấy và nhào lộn ăn mừng. Đó là một cuộc trao đổi hời hơn nhiều so với những gì cô hy vọng. Nếu cô có thể thuyết phục McFarland nhận tội, họ sẽ tránh được một buổi xét xử. Vấn đề khai man sẽ không bị đào xới lại, bởi vì trong khi không thể nói dối trước tòa nếu thẩm phán hỏi về tiền án của hắn ta, cô cũng bị cấm cung cấp cho trợ lý công tố quận những thông tin mà có thể gây bất lợi cho thân chủ của cô. Trong trường hợp này, chỉ cần bào chữa qua loa cũng là chiến thắng.
“Chấp nhận hay từ chối.” Môi Esposito mím lại thành một đường thẳng. “Cô hiểu rõ tình thế của mình rồi. Nếu tôi phải trình bày vụ việc này trước hội đồng xét xử, lời đề nghị này sẽ bị hủy bỏ, và đó là điều duy nhất cô sẽ nhận được.”
Những thỏa thuận của Esposito bao giờ cũng rất căng thẳng. Người đàn ông này luôn muốn dồn ép người khác theo cách đó.
“Tôi sẽ nói chuyện với thân chủ của tôi.” Morgan quay người đi. Nhìn xuống đám đông, cô có thể thấy Lance đang vừa rời đi vừa nghe điện thoại.
McFarland dựa vào tường, nhưng vẻ căng thẳng trên khuôn mặt hắn khi thấy cô tiến đến không giống thường ngày. “Ổn cả chứ?”
Morgan tóm tắt lại cuộc thương lượng giữa cô và Esposito.
Cả mặt và cổ của McFarland đỏ ửng lên. “Chuyện quái quỷ gì thế? Phần nào của câu tôi sẽ không ngồi tù khiến cô không hiểu thế?”
Chán nản, Morgan nghiến răng nói: “Anh McFarland ạ, đây là quyết định của anh, nhưng tôi đang khuyên anh hoặc là chấp nhận thỏa thuận này hoặc rất có thể anh sẽ phải đối mặt với một án tù dài hơn.” Cô dịu giọng. “Tôi đã biết về tiền án ở Florida. Anh đã nói dối trong phiên xét xử sơ thẩm.”
Hắn ta nhướng mắt lên. “Thế thì sao? Cô là luật sư của tôi. Tôi có đặc quyền với tư cách thân chủ của một luật sư. Cô không được tiết lộ điều này với bất kỳ ai khác.”
“Cuối buổi điều tra ban đầu này, quyền được bảo lãnh sẽ được xem xét lại. Nếu thẩm phán hỏi về các tiền án, tôi không thể nói dối được. Và quyền bảo lãnh có thể sẽ bị thu hồi, anh cũng có thể bị khép tội khai man. Nhưng dù không phải hôm nay thì sớm muộn công tố viên cũng sẽ phát hiện ra tiền án của anh trước khi phiên tòa diễn ra. Nếu anh chấp nhận thỏa thuận ngày hôm nay, tôi nghĩ rằng sẽ không ai phát hiện ra việc anh khai man. Như vậy sẽ giúp anh tránh được những tội danh bổ sung cũng như việc phải ngồi tù.”
“Cô làm tôi lo lắng về điều đó đấy. Tôi sẽ không ngồi tù.” Hắn ghé người lại gần, ánh mắt hắn sắc như dao. “Chúng ta sắp phải vào phòng xét xử rồi. Nếu thẩm phán hỏi về các tiền án, cô hãy cứ giả ngây giả ngô đi.”
“Xin lỗi, tôi không thể làm thế được.” Morgan sẽ không làm trái với đạo đức nghề nghiệp của mình.
Cơn thịnh nộ bùng lên trong mắt hắn. “Cô chẳng khác gì những mụ đàn bà khác. Không có chút lòng trung thành nào hết.” Lỗ mũi của hắn phồng lên, mạch máu hằn lên trên thái dương đang giật giật điên loạn như thể huyết áp của hắn đột nhiên tăng vọt. “Cô đúng là đồ phản bội khốn nạn.”
Trọng tâm của hắn thay đổi, cánh tay hắn cong lên, nắm đấm của hắn bất ngờ giáng vào thái dương cô. Morgan không lường trước được một cú đấm đang nhắm thẳng đến mình. Cơn đau khiến đầu óc cô choáng váng, mắt cô hoa đi. Đôi chân cô khuỵu xuống, cô làm rơi chiếc túi xách và chiếc áo khoác. Trước khi có ý thức rằng hắn đã đánh cô, cô ngã đập mông xuống sàn nhà, và một chiếc giày màu nâu to nhắm thẳng vào mặt cô. Không kịp bò ra xa, cô vội đưa hai tay lên che mặt để chống đỡ lại cú đạp.