Những Cuộc Săn Người

Những Cuộc Săn Người

Lượt đọc: 3612 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1

Dành tặng Rayna, vì suốt mười năm đã không ngừng động viên, giục giã, cũng như giúp đỡ tôi trong việc chỉnh sửa cốt truyện.

☆ ☆ ☆

Ngày 10 tháng 08 năm 1994.

Những tiếng đập dữ dội và tiếng la hét bị nghẹt vọng ra từ trong cốp chiếc Buick. Hắn đứng trong đám cỏ dại bên cạnh chiếc xe, nhìn trừng trừng cái cốp xe đang đóng chặt.

Vẫn còn sống.

Được rồi. Một lỗi nhỏ khi tính toán. Chẳng quan trọng. Tất cả sẽ kết thúc sớm thôi.

“Thả tôi ra. Cứu tôi với!”

Hắn dò xét khắp xung quanh. Chẳng thấy ma nào cả. Chìm trong màn đêm đen như mực, vùng nước âm u của hồ Grey trải dài hàng mấy dặm. Vầng trăng lưỡi liềm hắt ánh sáng nhợt nhạt xuống mặt nước lăn tăn. Bao quanh hồ là khu rừng rậm rạp. Không hề có tòa nhà nào gần đó. Nhưng bất kỳ lúc nào cũng có thể có người cắm trại trong rừng. Hắn đảo mắt khắp bờ sông nhưng không thấy ánh lửa trại nào, cũng chẳng thấy cái lều sặc sỡ nào. Không hề có dấu hiệu hoạt động của con người.

Công viên, các bãi biển và đường dốc để hạ thủy tàu đều cách hai dặm về phía bắc. Đầu nguồn phía nam hoang vu của hồ rất ít người qua lại.

Một con muỗi đậu trên cánh tay, hắn bèn xua nó đi. Thêm ba con nữa thế chỗ con vừa bay đi.

Ngày tháng Tám ấm áp đã mát mẻ hơn vào buổi tối, tuy nhiên, không khí bức bối của mùa hè vẫn chưa tan đi hết. Ếch nhái cất tiếng kêu ộp oạp, cái gì đó vừa khẽ rơi xuống nước. Những bãi cỏ cao quanh hồ ri rỉ tiếng côn trùng. Có đến hàng tỷ con muỗi vằn lẫn muỗi mắt sinh sống tại đây, cơ thể nóng ấm của hắn chính là bữa tiệc miễn phí dành cho chúng.

“Ông không thể làm như vậy được!”

Lời van xin cứu giúp chẳng khiến hắn mủi lòng. Hắn không hối hận với hàng loạt những sự kiện đã dẫn hắn đến khoảnh khắc này. Hắn chỉ hối tiếc cho sự mạo hiểm và rắc rối mà hắn đã tự gây ra cho chính mình.

Nhưng thiếu lương tâm là một trong những lý do khiến hắn có mặt ở đây, vào lúc giữa đêm như thế này.

Hắn đã làm những chuyện hắn không thể không làm. Những chuyện mà nếu ai đó biết được thì đời hắn coi như xong. Lựa chọn duy nhất của hắn là dọn dẹp đống hỗn độn.

Thêm nữa, nếu phủ nhận chuyện hắn cảm thấy kích thích khi giết người thì sẽ là nói dối. Hắn sẽ không bao giờ làm như thế nữa. Nhưng tận sâu thẳm trong mạch máu hắn là sự ngây ngất, không kiểm soát được ý thức về sức mạnh khi hủy hoại mạng sống của người khác.

Thêm nhiều tiếng đập nữa phát ra từ trong cốp. Chiếc xe rung lên vì thay đổi trọng lượng. Vật kim loại nào đó đã đập vào mặt dưới của nắp cốp xe. Tay quay mở lốp à? Một thứ như thế sẽ làm nên chuyện.

“Làm ơn. Tôi sẽ làm bất kỳ điều gì. Làm ơn thả tôi ra.”

Lời cầu xin tuyệt vọng.

Hoảng hốt.

Lý do cũng chính đáng mà.

Không bận tâm những tiếng gào khóc, hắn mở cửa xe chỗ ghế tài xế và chui vào sau tay lái. Hắn khởi động động cơ, kéo cửa kính xe xuống và nhìn chằm chằm mặt hồ phía trước. Bờ hồ thoai thoải xuống con dốc đứng nằm dưới mặt nước. Hắn biết đáy hồ dốc rất thích hợp để xe lao xuống với tốc độ cao. Xe chìm xuống rất nhanh. Phía ngoài xa, dải ánh trăng mỏng manh phản chiếu trên mặt hồ.

Chiếc Buick chạy chầm chậm, động cơ mười năm tuổi của nó kêu lọc xọc chát chúa. Một bên cửa xe vẫn mở, hắn ngần ngừ, bàn chân đặt lên chân phanh.

Hắn liếc nhìn viên gạch trên sàn xe. Nó sẽ giữ chân ga liên tục nhấn xuống một khi hắn sẵn sàng.

Hắn sẽ thực sự làm thế chứ?

Thêm một khoảnh khắc nữa không thể gột sạch, khoảnh khắc sẽ để lại tiếng xấu muôn đời, khoảnh khắc không thể quay đầu. Không như hành động bốc đồng sáng sớm nay, quyết định này xuất phát từ suy nghĩ và cân nhắc thấu đáo, thận trọng. Đây là một hành động hoàn toàn tỉnh táo.

Đây là hành động lạnh lùng.

Có tính toán.

Mưu sát.

Nhưng lựa chọn của hắn là gì? Thú nhận tội lỗi ư? Đi tù ư? Hủy hoại cả cuộc đời mình sao?

Chết tiệt, không.

Hắn đã lên kế hoạch.

Cũng có nghĩa là hắn chẳng còn lựa chọn nào hết.

Cúi người về phía trước, hắn lựa thế đặt viên gạch lên chân ga, rồi ngồi thẳng dậy chỉnh tư thế vào trạng thái “lái xe”. Khi hắn thả chân khỏi chân phanh, chiếc xe lăn xuống sườn dốc hướng ra phía hồ. Tuy nhiên, chiếc Buick không chạy được hết đà để hoàn toàn chìm xuống dưới hồ. Hắn nhấn ức bàn chân xuống viên gạch, chiếc xe lao về phía trước.

Một tiếng thét bị nghẹt vang lên từ trong cốp.

Hắn tự đẩy mình ra khỏi chiếc xe đang chuyển động. Ngay khi hai vai chạm nền đất ẩm ướt, người hắn liền xoay tròn. Lớp cỏ dày giúp làm giảm lực cú ngã. Hắn lộn nhào vài vòng nữa thì va phải một viên đá, ngay lập tức, hắn cảm thấy cơn đau buốt lan khắp khuỷu tay. Hắn dừng lại, ngồi lên và cử động hai tay, hai chân xem xét chấn thương. Tất cả đều ổn. Hắn sắp qua được đêm nay mà chỉ phải nhận mấy vết trầy.

Phía trước mặt, chiếc Buick chạm mặt hồ làm nước bắn tung tóe. Đà chạy tới khiến xe chìm sâu xuống mặt hồ vài thước. Rồi chiếc xe như thể nổi trên mặt nước một lúc, nhấp nhô trên những con sóng do chính nó tạo ra.

Trọng lượng của động cơ kéo đầu xe xuống thấp. Chiếc xe bắt đầu chìm, trước tiên là phần mũi xe ngập sâu hơn, và đuôi xe chổng lên trời.

Một khi bên trong xe ngập đầy nước, xe sẽ chìm nhanh hơn. Hắn không chắc chắn mình có thực sự nghe thấy mấy tiếng la hét cầu cứu không, hay đó là do hắn tưởng tượng ra. Có thể hắn đã ở quá xa. Dẫu sao đi nữa, mấy âm thanh ấy chỉ càng khiến hắn thêm hứng lên trước sức mạnh của mình mà thôi.

Hắn đứng thẳng dậy và quan sát. Nước đã ngập quá cửa kính sau, tiếp theo là cốp xe. Cuối cùng, đuôi xe biến mất phía dưới mặt hồ. Hắn xem đồng hồ, phủi bụi trên hai cánh tay trong khi chờ đợi.

Mười phút đã trôi qua.

Xung quanh lặng như tờ, ngoại trừ những âm thanh vang lên từ dưới hồ và trong rừng cây. Tiếng ếch nhái, côn trùng và cú đêm. Không hề có tiếng người.

Tất cả đã xong.

Cảm giác như dư âm sau cơn chấn động đã tan đi ngay trong sự câm lặng của nó. Dấu hiệu duy nhất cho thấy sự kiện đã diễn ra chỉ là cỏ dại trên lối dẫn xuống hồ đã bị giập nát mà thôi. Những ngọn cỏ này rồi sẽ lại mọc thẳng. Một trận dông bão ra trò sẽ quét sạch bất kỳ dấu vết nào còn sót lại của sự kiện đêm nay.

Hắn quay người bước ngược lại phía hồ, leo lên dốc tiến về phía con đường, xa xa là một sân bóng đá. Khi lên đến mặt con đường đắp, hắn dừng lại nghỉ lấy hơi. Bất chấp bầu không khí thoải mái của buổi tối, dưới hai cánh tay hắn vẫn nhớp nháp mồ hôi. Đúng là một đêm đầy những sai sót, vất vả để che giấu sai lầm và phát hiện ra mặt tối của con người hắn.

Hắn phải làm điều gì đó để kiểm soát tình hình. Hắn không thể lặp lại thảm họa của đêm nay. Như thế là hắn đã quá may mắn rồi.

Nhưng giờ thì tất cả đã xong. Hắn hít một hơi sâu, hơi thở hắn đã kìm nén suốt mấy giờ đồng hồ. Hương vị của đêm hè, mùi của cây thông và hơi gió từ mặt nước hồ lấp đầy hai lá phổi của hắn, mát mẻ, ẩm ướt và sảng khoái.

Hắn quay lại nhìn hồ nước.

Mặt hồ trở lại vẻ tĩnh lặng, những gợn sóng lăn tăn tan biến, không còn dấu hiệu nào của sự náo động vừa rồi. Không còn dấu hiệu nào của thứ đang nằm dưới mặt nước âm u kia nữa.

« Lùi
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của melinda leigh