Những Cuộc Săn Người

Lượt đọc: 3613 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2

Hai mươi ba năm sau.

Có những bí mật tốt hơn hết nên được chôn vùi.

Lincoln Sharp đứng trên lề đường nhìn xuống hồ Grey. Ông sụt sịt. Cái lạnh cắt da khiến phổi ông nhức nhối như bị ngàn mũi kim châm. Mới chỉ giữa tháng Mười một, nhưng mùa đông đã giáng xuống tiểu bang New York như một nhát búa tạ giá buốt.

Cách mép nước chừng mười lăm mét, xuồng của nhóm thợ lặn thuộc văn phòng cảnh sát trưởng đang bập bềnh trên mặt nước. Quanh chiếc xuồng, mặt hồ tĩnh lặng như gương phản chiếu bầu trời xám xịt, che giấu mọi thứ bên dưới lòng hồ âm u.

Câu trả lời cho câu hỏi suốt hàng chục năm nay đang nằm ngay trước mắt mình, thế nhưng, đôi ủng của Sharp vẫn đứng như cắm rễ trên lớp cỏ dại phủ tuyết trắng xóa.

Có chuyện gì với ông vậy? Ông đã mong chờ đột phá mới trong vụ này hơn hai mươi năm nay rồi. Giờ thì nó ở đây, nhưng ông gần như lại mong nó sẽ chìm xuống đáy hồ, và cứ mãi mãi nằm dưới đó.

Những gợn sóng lăn tăn của phát hiện mới trải dài thành các vòng tròn ngày một rộng lớn hơn, khuấy động mặt nước vốn từ lâu đã phẳng lặng như tờ.

Đánh thức những giọng nói đã bị thời gian làm cho câm lặng.

Quấy rối những mạng sống cuối cùng cũng được yên nghỉ.

Bụng ông bỗng quặn lên khó chịu.

Nhưng ông chẳng làm được gì để ngăn chặn kết quả này. Có thể, chỉ là có thể thôi, mọi thứ sẽ kết thúc, vụ án rồi sẽ được giải quyết, khép lại tấn bi kịch gia đình. Ông thở hắt ra, hơi thở của ông bay vơ vẩn như làn khói.

Tiếng kêu chát chúa của kim loại miết trên kim loại vang khắp khoảng không gian mở, âm thanh chói tai ấy dội vào hai màng nhĩ của ông, khiến lông tóc gáy ông dựng đứng. Sharp quay người hướng về phía hoạt động đang diễn ra trên bờ. Xác chiếc xe gỉ sét được kéo lên bờ một quãng khá xa bằng máy tời đằng sau xe kéo, bỏ lại một vệt dài qua những đám sậy cao. Một nhóm nhân viên thực thi pháp luật đã bu quanh chiếc xe, ngay sau khi nó dừng lại.

Hơi thở của Sharp đông cứng trong lồng ngực.

Một chiếc Buick Century thời những năm 1980.

Kiểu dáng và thiết kế tương tự chiếc xe Victor Kruger đã từng lái hai mươi ba năm trước, khi ông ra ngoài mua thực phẩm rồi mất tích, bỏ lại người vợ cùng đứa con trai mười tuổi. Sau này, Sharp trở thành thanh tra của sở Cảnh sát Scarlet Falls, một điều tra viên chủ chốt. Ông đã đào lên xới lại vụ này không ngừng nghỉ cho đến khi nghỉ hưu năm năm trước, sau đó lập công ty điều tra riêng, vẫn không tìm thấy dấu hiệu nào của Victor.

Cho đến hôm nay.

Sharp khó khăn lách qua hai chiếc xe tin tức. Ngay phía ngoài dải băng bảo vệ hiện trường mắc xung quanh nhóm cây thông đứng đơn độc, hai phóng viên đang cầm chiếc micro và thực hiện công việc đưa tin của mình. Hoạt động của văn phòng cảnh sát trưởng sau lưng họ biến thành tấm phông nền hoàn hảo cho bản tin.

Một cảnh sát trẻ tuổi đứng canh gác.

“Lincoln Sharp.” Sharp nói. “Tôi cần nói chuyện với Cảnh sát trưởng.”

Tay cảnh sát lắc đầu. “Cảnh sát trưởng không cho bất kỳ ai qua đâu.”

“Ông ta sẽ muốn nói chuyện với tôi.” Sharp khoanh hai tay trước ngực. Ông đứng im không nhúc nhích. Vụ này quá quan trọng. “Tôi sẽ đợi ở đây.”

Anh ta suy nghĩ một chút, rồi quay lại nói chuyện với cấp trên.

Cảnh sát trưởng Paul King đứng cao hơn những người còn lại hẳn một cái đầu, chiếc mũ cao bồi màu chì than đội trên đầu càng tôn thêm chiều cao một mét chín như một bức tượng của ông ta. Ông ta cúi xuống lắng nghe tay cảnh sát lùn hơn nói chuyện, ánh mắt quét khắp xung quanh rồi tập trung vào Sharp. Ông ta nhíu mày, sự khó chịu kéo mặt ông ta chảy dài ra như cái hàm trên mặt con chó basset* nóng nảy.

Tay cảnh sát quay về vị trí cũ, hắng giọng. “Cảnh sát trưởng nói rằng ông có thể đi qua, nhưng khốn nạn, đừng có mà làm rối loạn hiện trường lên.”

Không nghi ngờ gì nữa, những lời cuối cùng này chính là của ông ta nói.

“Cảm ơn.” Sharp chui dưới dải băng màu vàng, bước qua đám cỏ dại rậm rì.

Những cục băng và tuyết mỏng kêu lạo xạo dưới gót giày. Ông đến gần chiếc xe vừa được vớt lên. Trên thân xe lộ ra vài chỗ chưa bị gỉ ăn hết. Cho dù đã bị gặm mòn khá nặng, nhưng chiếc Buick vẫn ở trong tình trạng tốt đến ngạc nhiên, nếu đúng là nó đã nằm dưới đáy hồ lâu đến thế.

Cảnh sát trưởng ném vào ông cái nhìn buộc tội. “Ai gọi anh vậy, Sharp?”

“Khắp thành phố đều biết rồi mà.” Sharp hất đầu về phía các phóng viên, ý muốn giải thích từ đâu mà ông tiếp nhận được thông tin thay vì nói dối thẳng thừng.

Giống chó săn chân lùn có nguồn gốc từ nước Pháp.

Ông không khai ra tên người bạn trong văn phòng cảnh sát trưởng đã tuồn tin này cho mình. Hai mươi lăm năm trong lực lượng đã mang lại cho Sharp những mối quan hệ trung thành ở mỗi một cơ quan thực thi pháp luật trong vòng bán kính hai mươi dặm.

“Anh gọi đồng đội chưa đấy?” Cảnh sát trưởng quay lại nhìn chiếc Buick.

“Đang làm đây.” Sharp liếc nhìn điện thoại, nhưng người đồng đội trẻ tuổi của ông, Lance Kruger, không trả lời tin nhắn ông gửi.

“Vậy là cậu ta không biết chúng ta tìm thấy xe của cha cậu ta à?”

Cậu ở chỗ quái nào vậy, Lance?

“Không.” Sharp quét mắt khắp bãi đất trống. Ông không muốn Lance phải xem câu chuyện này trên bản tin. “Làm thế nào anh khẳng định đây là xe của Victor Kruger?”

“Ngay trước khi chúng tôi vớt xe lên, thợ lặn đã mò được một biển kiểm soát.” Cảnh sát trưởng chỉ tay vào biển kiểm soát đang nằm dưới đất cạnh chiếc xe hoen gỉ, các chữ cái và số hiệu vẫn còn nhìn rõ trên lớp kim loại bị ăn mòn. “Tôi nhận ra cái tên và tiến hành xem xét. Không ngạc nhiên khi thấy tên anh trong vai trò thanh tra chính. Không phải cuộc điều tra của văn phòng cảnh sát trưởng, nhưng tôi vẫn mơ hồ nhớ lại được vụ đó xảy ra khi nào.” Hồi ấy, ông ta còn là phó cảnh sát trưởng.

“Hồi ấy, quanh vùng này không có nhiều án cho lắm.”

“Đúng thế.” Cảnh sát trưởng đứng thẳng người dậy. “Khi cha cậu ta mất tích thì Lance bao tuổi rồi nhỉ?”

“Mười tuổi.”

Căn bệnh tâm thần của mẹ Lance, Jenny, trở nên trầm trọng hơn vào thời điểm chồng bà mất tích. Khi vụ án đang ngày càng nguội đi như sông băng, và khi mọi chuyện đã rõ ràng đến nỗi Jenny Kruger không thể chống chọi được nữa, Sharp không một phút nào rời mắt khỏi đứa trẻ. Ông không tìm được Victor. Điều duy nhất ông có thể làm là chăm sóc thằng bé, vì không còn ai khác trong cuộc đời nó làm được điều đó. Không nghi ngờ gì nữa, nhờ công dạy dỗ của Sharp, Lance đã trở thành cảnh sát của SFPD*. Sau khi bị thương vì trúng đạn khi đang làm nhiệm vụ mùa hè năm ngoái, anh đã rời lực lượng và gia nhập Văn phòng Thám tử Sharp.

“Vài vụ án sẽ không buông tha anh.” Sharp nói.

Một cảnh sát trẻ đứng bên phải nghiêm nghị gật đầu với ông. Từng cảnh sát ở đây đều ít nhất có một vụ án chôn chặt trong tâm khảm. Một tội ác - và những nạn nhân của nó - sẽ mãi mãi đồng hành cùng bạn. Đối với Sharp, sự mất tích của Victor là một vụ như thế.

Sharp quay lại với chiếc Buick. “Ai tìm thấy chiếc xe?”

“Nhóm cảnh vệ Tìm kiếm và Cứu nạn của bang đang thử nghiệm thiết bị định vị tàu ngầm. Khi phát hiện ra chiếc xe, họ đã gọi chúng tôi đến, kèm theo cả thợ lặn nữa.” Cảnh sát trưởng chỉ tay vào chiếc xuồng đang dập dềnh trên mặt nước ngoài xa. “Tôi sẽ đề nghị hồ sơ chính thức từ Sở Cảnh sát Scarlet Falls, nhưng vì anh đã ở đây rồi, còn nhớ gì về vụ này không?”

Viết tắt của Scarlet Falls Police Department, Sở Cảnh sát Scarlet Falls.

Từng. Chi. Tiết. Chết. Tiệt.

Sharp thọc hai tay vào túi áo jacket. “Gần chín giờ tối, thứ Tư ngày mùng Mười tháng Tám năm 1994, Victor Kruger, ba mươi lăm tuổi, mà bạn bè quen gọi là Vic, rời khỏi nhà đến cửa hàng bách hóa. Và không bao giờ quay về nữa.”

“Có dấu hiệu nào của ngoại tình không?”

“Không.” Sharp thậm chí chẳng tìm thấy nổi một đầu mối vững chắc nào. Con người này đã thực sự tan biến vào bầu không khí mùa hè dày đặc năm ấy.

“Tự sát à?” Cảnh sát trưởng lấy đôi găng tay ra khỏi túi rồi đeo vào.

“Không có bằng chứng trầm cảm hoặc bệnh lý nào về tâm thần.” Sharp nói.

Với Victor thì không. Nhưng với mẹ của Lance thì lại là chuyện khác.

Cảnh sát trưởng bước quanh mũi xe, dò xét mui xe và cái hãm xung. “Có khả năng nào ông ta ngoại tình không hay chỉ là quá chán ngán cuộc sống nên tuyệt vọng?”

“Tôi không nghĩ vậy. Theo lời tất cả những người chúng tôi thẩm vấn, Victor là người đàn ông của gia đình, không bao giờ bỏ rơi vợ con.” Sharp bước đến gần chiếc xe hơn. Cảnh sát trưởng không phàn nàn gì.

“Nếu có điều gì mà công việc này đã dạy cho anh, thì đó chính là ai cũng có bí mật cả.” Cảnh sát trưởng nói.

Cũng như việc Sharp biết rằng điều đó là sự thật, ông không bao giờ sục sạo vào cuộc đời của Victor Kruger.

Sharp rướn người ngó vào ghế hành khách. Nội thất trong xe chứa đầy bùn, cỏ dại và vô vàn rác rưởi khác trong hồ. Ông nhận ra một chai Coke nhựa trên sàn xe ghế sau.

Nhưng thứ mà Sharp không thấy chính là xương cốt.

“Có dấu hiệu gì của hài cốt không?” Ông hỏi.

Nước ngọt sẽ chẳng mất nhiều thời gian gặm mòn thi thể đến tận xương tủy, đặc biệt là trong hơi nóng mùa hè. Victor Kruger đã mất tích vào tháng Tám. Nước hồ lúc ấy rất ấm. Vi khuẩn, côn trùng sống dưới nước và các sinh vật khác lưu trú dưới hồ hẳn sẽ dọn dẹp sạch sẽ phần thịt.

“Chưa thấy.” Cảnh sát trưởng đi vòng quanh chiếc xe, dòm vào tất cả các cửa kính.

“Nếu ông ta ở trong xe, hẳn phải còn lại xương.” Sharp nói.

“Ai mà biết? Cửa kính ghế tài xế đã kéo xuống, cửa xe thì mở. Dòng chảy hẳn đã cuốn cái xác ra khỏi xe rồi. Hai mươi năm trước chúng ta từng phải chịu mấy trận lũ kinh hoàng, chắc chiếc xe đã bị dịch chuyển.”

“Có thể.”

“Thậm chí chúng ta còn chẳng biết khi xe rơi xuống hồ ông ta có ngồi trong xe không nữa.” Cảnh sát trưởng nghiêng đầu nhìn vào cửa ghế tài xế đang mở, một lần nữa kéo nó ra. “Chẳng còn gì trong này ngoài rác rưởi dưới hồ.”

Một cảnh sát bước vòng đến chỗ hãm xung phía sau.

“Mở cốp được chưa ạ?”

Cảnh sát trưởng ra hiệu bằng bàn tay to bè. “Làm đi.”

Viên cảnh sát bước lên, tay cầm chiếc xà beng. Các khớp bản lề bị gỉ nặng nề di chuyển với tiếng cót két như trong phim kinh dị.

Nhìn chằm chằm vào bên trong cốp xe, cảnh sát trưởng nhăn nhó. “Chết tiệt.”

Sharp đến bên cạnh cảnh sát trưởng đang đứng đằng sau xe. Trái tim ông hẫng một nhịp. Bên trong cốp xe hoen gỉ là những khúc xương đã rời ra của một bộ xương người, các mảnh nằm vương vãi như các miếng trong trò xếp hình. Xương sọ nằm tựa vào ngăn để lốp dự phòng, bên cạnh mẩu xương mà Sharp nghĩ là xương cánh tay dựa vào kích cỡ và độ dày. Con mắt lão luyện của ông nhận ra miếng vải quá bẩn đến không thể nhận ra và một chiếc khóa kéo. Khi bị mất tích, chắc là Vic đang mặc quần ngố.

Lance sẽ tiếp nhận tin tức này thế nào nhỉ? Biết rằng cha mình có khả năng bị nhốt trong cốp xe của ông và chết đuối dưới hồ dễ chịu hơn, hay giả sử rằng ông ấy có chủ định bước ra khỏi cuộc đời thanh xuân của mình dễ chịu hơn?

Đáng buồn, kết quả lại chính là phát hiện ra Victor Kruger đã chết khi bị nhốt trong cốp xe của mình.

Không phải vì trong vụ này còn lựa chọn nào khác. Vụ án ra sao thì nhìn nhận như thế. Ít nhất, Lance hẳn sẽ tiếp tục sống cuộc sống mới. Cả cuộc đời cậu ấy đã phải sống với nỗi ám ảnh từ vụ mất tích của cha. Cậu ấy đã phải gánh vác bao trách nhiệm của một người trưởng thành khi mới lên mười. Để tiện chăm sóc cho mẹ, cậu ấy đã ở lại Scarlet Falls, hy sinh mọi cơ hội thăng quan tiến chức có thể nhận được để thay mẹ gánh vác gia đình.

Nhưng mùa hè năm ngoái, Lance gặp gỡ Morgan Dane, và mọi thứ đã thay đổi. Lance vừa mới bắt đầu thực sự sống cuộc sống của riêng mình.

Và giờ là vụ án này...

Vụ án này sẽ khơi lên trong lòng cậu ấy vết thương mới.

Victor Kruger không hề bỏ rơi gia đình hay tự sát.

Mà ông ấy đã bị giết.

« Lùi
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của melinda leigh