Những Cuộc Săn Người

Lượt đọc: 3616 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 3

Morgan len lỏi qua trụ sở tòa án đông đúc. Phía cuối sảnh, Thám tử tư Lance Kruger đứng cạnh một người đàn bà tuổi chừng bốn mươi. Cao lớn và cơ bắp cuồn cuộn, Lance cao hơn hẳn bà ta một cái đầu. Bà ta giơ chiếc khăn tay nhăn nhúm lên chấm đôi mắt ngấn lệ.

Đôi mắt xanh của Lance nhìn chăm chú vào mắt Morgan khi cô tiến đến. Anh đưa tay ra để giới thiệu Morgan với người phụ nữ. “Nina, đây là Morgan Dane, nữ luật sư tôi đã kể với chị.”

“Cảm ơn cô vì đã đến.” Nina đưa tay che miệng, cố ghìm tiếng nức nở. “Tôi không biết phải làm gì nữa.”

“Con trai của Nina là Eric McCain, chơi cho đội tuyển hockey của anh.” Lance là huấn luyện viên của lũ trẻ nghịch ngợm. “Eric cùng sáu thằng nhóc khác mới bị bắt đêm qua. Anh chưa biết cụ thể là vì tội gì, nhưng có liên quan đến một cuốn video quay cảnh bạn cùng lớp quan hệ tình dục.”

Hầu hết bọn trẻ vị thành niên hoặc không biết rằng, về mặt pháp lý, việc chúng chuyền tay nhau những hình ảnh khêu gợi của bản thân qua tin nhắn là đã phạm tội truyền bá hình ảnh khiêu dâm trẻ em, hoặc đơn giản là chúng chẳng quan tâm đến điều đó.

Nina sụt sùi, đưa khăn lên lau mũi. “Thằng bé bị bắt giữ suốt đêm qua.”

Morgan đưa tay vỗ nhẹ cánh tay Nina. “Tôi sẽ gọi đến Văn phòng Công tố, nói chuyện với Eric để xem có thể tìm hiểu được gì không. Xin bà đừng lo lắng. Hôm nay chỉ là phiên luận tội. Eric sẽ nhận hoặc không nhận tội, thẩm phán sẽ ra quyết định về tiền bảo lãnh tại ngoại. Mục tiêu của chúng ta là cứu thằng bé không phải ngồi tù.”

Đêm qua, Eric hẳn là bị giữ trong buồng tạm giam. Morgan không muốn thằng bé phải ở trong nhà tù. Thân chủ trẻ tuổi trước đây của cô, một người vô tội, đã gặp phải thương tích nặng trong tù.

“Cảm ơn cô.” Nina đáp.

Morgan tìm một góc khuất. Cuộc gọi của cô đến Văn phòng Công tố không làm cô bớt lo lắng chút nào. Ở New York, nếu không có ý định phạm tội, những đứa trẻ bị bắt quả tang truyền bá tin nhắn có nội dung khiêu dâm thường sẽ phải tham gia các chương trình cải tạo giáo dục. Tuy nhiên, Eric phải đối mặt với lời buộc tội tàng trữ rất nặng với hình phạt tối đa là bốn năm tù. Phải chăng công tố viên đang cố dọa nạt thằng bé?

Cô không tha thứ cho những cái cớ như trẻ con chả biết gì. Nhưng tống mấy đứa trẻ này vào tù dường như là hình phạt quá nặng. Cô ủng hộ giáo dục cải tạo và hàng giờ liền lao động công ích bắt buộc.

Như ông của cô hay nói: Bọn trẻ mệt mỏi lắm rồi, hơi đâu ngồi bày trò quỷ nữa.

Morgan đến khu giam giữ gần tòa án nơi Eric hẳn đã được chuyển tới sáng hôm nay, trong khi chờ nghe tuyên án. Cô đề nghị được nói chuyện với thân chủ và ngồi trên chiếc ghế dài trong hành lang trong khi đợi phòng thẩm vấn sẵn sàng. Lấy ra một tập giấy vàng từ trong túi xách, cô lật giở sang trang thứ hai, ghi chú vài chi tiết.

“Cô Dane phải không?”

Morgan ngước mắt lên khỏi tập giấy. Một người đàn ông mặc bộ com lê xám cắt may rất khéo léo đang nhìn cô chằm chằm. Anh ta tầm khoảng ba mươi tuổi, mái tóc đen dày, nước da màu nâu nhạt và đôi mắt đen hầu như không để lộ anh ta đang nghĩ gì.

“Tôi tên là Anthony Esposito, là trợ lý công tố mới nhậm chức.” Anh ta nói. “Tôi nghe nói cô là đại diện cho Eric McCain.”

Từ cuộc gọi đến Văn phòng Công tố, cô biết rằng một trợ lý công tố mới đã được chỉ định cho vụ của Eric.

Lật lại trang giấy đầu tiên che đi trang thứ hai vừa viết xong, cô đứng dậy. “Vâng, tôi là luật sư của cậu McCain.”

Nhờ đi đôi giày cao gót nên cô cao đến một mét tám, hơn anh ta vài phân.

Anh ta nhìn cô, nhíu mày. “Vụ này tương đối đơn giản, nhưng chúng tôi sẵn sàng đưa ra thỏa thuận nhằm tiết kiệm thời gian và tiền bạc. Nếu McCain nhận tội, chúng tôi sẽ ủng hộ án treo.”

Chín mươi phần trăm các vụ án kết thúc bằng thỏa thuận nhận tội, nên Morgan không ngạc nhiên. “Nhưng thằng bé vẫn phải mang án tích là tội phạm tình dục đúng không?”

“Đúng.”

"Vì tôi vẫn chưa nắm được các chi tiết, nên xin anh hãy cho tôi biết thêm.” Cô nói.

Esposito gật đầu. “Ba ngày trước, cậu McCain có nhận được một email. Gửi kèm theo email đó là đoạn video quay cảnh hai đứa trẻ đang quan hệ tình dục. Như tôi đã nói, vụ này rất đơn giản.”

Có thể. Nhưng thêm một lần nữa, Esposito sẽ không chỉ ra bất kỳ lỗ hổng nào trong vụ của mình.

“Tôi sẽ chuyển đề nghị của anh đến thân chủ của tôi, rồi sẽ liên hệ với anh sau.” Morgan khoác túi lên vai khi đứng dậy, bước vòng qua anh ta.

Miệng Esposito mím chặt, anh ta bước sang bên chắn đường cô. “Đây là đề nghị chỉ đưa ra duy nhất một lần. Nếu thân chủ của cô hôm nay không nhận tội, tôi sẽ rút lại thỏa thuận.”

“Tôi còn chưa gặp được thân chủ của mình.” Morgan muốn nghe câu chuyện này từ phía Eric. Esposito có thể khăng khăng cho rằng vụ của thằng bé chẳng còn gì mà tranh luận nữa. Nhưng điều đó không có nghĩa sự thật đúng là như vậy.

Esposito rướn người sang chắn đường cô. “Thân chủ của cô sẽ phải ngồi tù. Tôi đã cho cô biết mình đang giữ biên bản thú tội có chữ ký chưa nhỉ?”

Chết tiệt.

Cô phải làm sao để cứu thằng bé không phải ngồi tù lẫn không mang án tích tội phạm tình dục đây?

“Tôi phải gặp thân chủ đã rồi sẽ liên hệ lại với anh.” Cô tiến thêm một bước về phía anh ta, ép anh ta phải nhường đường. Từng làm một công tố viên, cô đã thẩm vấn vô số kẻ hiếp dâm và giết người. Cô sẽ bị nguyền rủa nếu để tên trợ lý với cái bản ngã có kích thước ngang với quận Manhattan này dọa dẫm mình.

Anh ta lùi lại một bước, dáng người cứng đờ.

Morgan đi lướt qua anh ta, không nhường một phân nào trên hành lang. Anh ta là kiểu người mà bạn không thể nhường nhịn một li nào cả. Cô tiến thẳng đến phòng thẩm vấn. Giống như một phòng ngủ nhỏ, cửa trước của căn phòng đang mở về phía trước và phía sau, với hai bức tường ngăn hai bên đảm bảo sự riêng tư.

Một nhân viên canh giữ đã dẫn Eric đến, thằng bé ngồi thu lu trên chiếc ghế bên kia bàn. Những ngọn đèn huỳnh quang trên đầu làm lộ rõ những vết thâm tím trên gò má. Sang ngày mai, rất có thể nó sẽ lĩnh thêm vết bầm trên mắt. “Cô Dane ạ? Cô đang làm gì ở đây vậy? Họ bảo cháu là mình sẽ có một luật sư ngẫu nhiên nào đó tại phiên luận tội.”

“Chú Lance đã gọi cho cô.” Morgan đáp. “Làm sao cháu lại bị vết bầm trên mặt thế kia?”

Eric thổi sợi tóc trước trán. “Mặt cháu đập xuống sàn khi Cảnh sát trưởng còng tay cháu.”

“Cháu chống cự khi bị bắt à?” Morgan hỏi.

Eric nhìn đi chỗ khác. “Không hẳn ạ.”

Chắc chắn là ngược lại.

Morgan tiếp tục. “Chúng ta không có nhiều thời gian đâu. Trợ lý công tố viên có một thỏa thuận với cháu. Nếu cháu nhận tội, cháu sẽ được hưởng án treo.”

Eric bỗng ngồi thẳng dậy. “Nhưng cháu chẳng làm gì cả."

“Ai đó đã gửi cho cháu đoạn video khiêu dâm liên quan đến trẻ em bằng email.”

“Bạn gái của Spencer chia tay nó. Nên nó gửi video bọn nó làm tình cho tất cả mọi người ở trường.” Nó khịt mũi, một âm thanh khó chịu. “Làm sao cháu ngăn được nó gửi email cho mình chứ?”

Câu hỏi hay đấy. Nhưng nếu ai đó bị phát hiện sở hữu các email chứa đựng nội dung khiêu dâm trẻ em đều tranh luận như thế, thì việc buộc tội những kẻ ấu dâm đã không thể thực hiện được rồi. Làm đại diện cho thằng bé, Morgan có thể cãi rằng Eric chẳng có ác ý gì hết, nhưng kết quả đến đâu còn phải phụ thuộc vào thẩm phán.

“Nếu chúng ta ra tòa và cháu bị tuyên có tội, mức án tối đa cháu phải nhận là bốn năm tù.”

Mặt Eric tái nhợt. “Bốn năm? Chỉ vì thằng Spencer ngu xuẩn gửi email cho cháu à?”

“Ừ.”

“Nhưng cháu không muốn như thế.” Đôi mắt thằng bé nhăn nhó trong bối rối.

Trái tim Morgan rạn vỡ. Cô đã từng là một công tố viên cứng rắn lạnh lùng, nhưng cái chết của chồng tại Iraq hai năm trước và trải nghiệm làm mẹ đơn thân của ba cô con gái nhỏ đã bóc trần vẻ ngoài cứng rắn của cô. “Cô rất tiếc khi cháu lâm vào tình cảnh này.”

“Cháu không muốn phải ngồi tù.” Thằng bé gặm móng tay cái.

“Nếu cháu bị tuyên có tội, cháu sẽ phải mang án tích tội phạm tình dục, tức là trọng tội này sẽ bị lưu trong lý lịch tư pháp của cháu, suốt đời không tẩy rửa được.”

“Bất công quá.” Đôi mắt thằng bé nhòa đi. Nó gục đầu xuống, vùi mặt vào bàn tay. “Cháu nên làm gì bây giờ?”

“Thế này nhé. Trợ lý công tố nói rằng thỏa thuận này chỉ đưa ra một lần thôi. Nếu cháu không nhận tội, người ta sẽ rút lại thỏa thuận.”

“Thế mà là thỏa thuận à? Tên khốn.”

“Chúng ta vẫn chưa biết lần này anh ta đang giữ bằng chứng gì. Nếu cháu không nhận tội, anh ta sẽ phải trưng ra bằng chứng đó. Nó được gọi là yêu cầu bắt buộc công khai tài liệu và thông tin cần thiết cho vụ kiện.”

“Cháu biết. Cháu từng xem My Cousin Vinny * với mẹ cháu rồi.” Ánh mắt thằng bé cũng ảm đạm như ánh mắt cô. “Nếu cháu đồng ý thỏa thuận này, đời cháu xem như hết. Nếu cháu từ chối thì sẽ thế nào?”

“Cháu không nhận tội thì thẩm phán sẽ quy định tiền bảo lãnh tại ngoại. Hôm nay bọn cô sẽ cố gắng đưa cháu ra khỏi đây.”

“Cháu sẽ không phải ngủ một đêm nữa trong tù chứ ạ?” Mặt Eric rạng rỡ hẳn. “Bởi vì nơi ấy... kinh khủng lắm ạ.”

“Kế hoạch là thế.”

Biểu hiện nhẹ nhõm thoáng qua trên mặt thằng bé.

Vai trò luật sư bào chữa vẫn còn mới mẻ với cô, nhưng giờ cô đang bắt đầu nhận thức được tầm quan trọng của nó. Khi còn làm việc ở Văn phòng Công tố tại Albany, cô không hề cắn rứt lương tâm khi tống bao con người vô tội vào tù. Giờ đây, cô tự hỏi đã bao giờ mình cảm thấy day dứt vào thời điểm đó hay chưa.

“Công tố viên nói rằng anh ta đã có bản thú tội.” Cô nói.

“Cháu không thú nhận bất kỳ cái gì cả.” Eric lên giọng.

Bộ phim hài Mỹ được sản xuất năm 1992, khai thác đề tài quy trình tố tụng ở một góc nhìn hài hước.

“Nhưng cháu đã ký cái gì đó...”

“Đúng ạ.” Eric lùa bàn tay vào mái tóc bờm xờm. “Cảnh sát trưởng bắt cháu ký vào một bản tường trình. Ông ta nói nếu cháu không ký, thẩm phán sẽ nghiêm khắc hơn với cháu.”

“Trước đó ông ta có đọc cho cháu nghe các quyền của cháu không?”

“Có ạ.” Eric gật đầu. “Nhưng ông ta nói mời luật sư sẽ khiến cháu tỏ ra là mình có tội, và có thể cháu sẽ không được bảo lãnh tại ngoại. Và rồi cháu sẽ phải ngồi tù.”

Morgan đã từng đối mặt với Paul King, cảnh sát trưởng hạt Randolph. Các chiến thuật sử dụng bạo lực là cách để ông ta khẳng định danh tiếng.

“Chúng ta sẽ tranh luận rằng cảnh sát trưởng đã dụ dỗ cháu ký bản thú tội. Cháu đã nói rằng thằng nhóc nào ở trường cũng nhận được đoạn video đó. Cháu có gửi đoạn video ấy cho ai không?”

“Không ạ.” Eric chu môi. “Cháu biết nó là cái gì mà. Thậm chí cháu còn xóa ngay khi nhìn thấy nó trong hòm thư.”

Cây bút trong tay Morgan dừng phắt lại. “Cháu không hề mở email đó ra?”

“Không ạ.” Eric nói lớn. Nó liếc nhìn xung quanh rồi hạ giọng xuống. “Tại sao ạ?”

Nhân viên canh giữ ra hiệu cho Morgan.

“Chúng ta hết giờ rồi.” Cô đặt bút xuống. “Yên trí nhé. Cô sẽ cố gắng đưa cháu ra khỏi đây.”

Nhân viên canh giữ dẫn thằng bé đi. Morgan đến thẳng văn phòng công tố quận, nằm trong khu nhà liền kề tòa án, và đề nghị được gặp Esposito. Lễ tân chỉ cô đến một phòng họp. Cô bước vào trong, đặt túi xách lên bàn.

“Chào Morgan.” Công tố viên hạt Bryce Walters bước vào, phô ra nụ cười trắng nhởn đầy ác ý. Bryce suýt chút nữa trở thành cấp trên của cô, nhưng hai tháng trước, cô bảo vệ người hàng xóm của mình trong một vụ giết người nổi tiếng, vượt trội hơn Bryce và đánh mất luôn cơ hội làm việc dưới trướng ông ta. Không chỉ cắt đứt luôn quan hệ với Văn phòng Công tố , cô còn khiến cơ quan này lâm vào rắc rối lớn.

“Bryce, tôi không nghĩ sẽ gặp ông. Tôi cứ tưởng Esposito đang thụ lý vụ này.”

“Tôi vừa mới tham gia thôi.” Ông ta rướn người qua bàn bắt tay cô, kéo một cái ghế ra.

Thường thì Bryce che giấu cảm xúc rất khéo, nhưng nét hài lòng thoáng qua trong mắt ông ta rõ mồn một.

Cô thở dài ghìm cơn giận dữ. Ông ta xem vụ của Eric như cơ hội san bằng tỉ số với cô.

“Cô ra làm riêng vẫn ổn cả chứ?” Ông ta hỏi.

“Rất tốt, cảm ơn ông!” Cô ngồi xuống, chống khuỷu tay lên bàn. “Được tự do chọn án và tự chủ về giờ giấc hẳn nhiên là vui rồi.”

Gần như ngày nào cô cũng ăn tối với ba thiên thần nhỏ, hưởng thụ cuộc sống độc thân thực sự. Nếu cô làm việc dưới trướng Bryce, về đến nhà lúc tám giờ tối đã là may mắn rồi. Nhưng chính cái thói tự mãn tỏa ra từ ông ta khiến những niềm hạnh phúc của cô chỉ còn là dĩ vãng.

Đây không phải là trò chơi. Tính mạng một đứa bé đang gặp nguy hiểm. Không cần biết cô hăng hái đến mức nào khi khởi tố những tên tội phạm, nhưng cô không bao giờ xem chúng như những quân tốt thí.

Esposito bước vào, quẳng một tập hồ sơ lên bàn như thể thả rơi cái micro, “sẵn sàng thỏa thuận chưa?”

Morgan đan hai tay vào nhau. “Thân chủ của tôi chưa hề mở cái email đó. Thằng bé xóa nó ngay mà không buồn đọc.”

Câm lặng.

Miệng Esposito vẫn há hốc một phân trước khi anh ta kịp khép lại. Đôi mắt anh ta lạnh giá và lấp lánh tia giận dữ. Bryce nghiến chặt răng, mặt mày nhăn nhó giống hệt Esposito.

“Những lời thú tội cưỡng bức thường không được xem là xác thực. Lần tới, nếu cảnh sát trưởng trao cho các ông một vụ dễ thế này, làm ơn xác minh kĩ các chi tiết giùm cái.” Nói rồi Morgan đứng dậy. Cô vươn người về phía trước, cả hai bàn tay tì mạnh xuống bàn. “Tôi mong đợi những lời buộc tội sẽ được gỡ bỏ và thân chủ của tôi được phóng thích ngay lập tức.” Cô đẩy nhẹ bàn, quơ tay cầm túi xách và áo khoác lên. “Tạm biệt các quý ông!”

« Lùi
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của melinda leigh