Những Cuộc Săn Người

Lượt đọc: 3618 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 4

Lance đi theo Morgan vào căn hộ thông tầng nằm trong trung tâm tài chính không mấy rộng lớn ở Scarlet Falls. Cấp trên của anh sống trong căn hộ trên gác, trong khi nguyên hai phòng ngủ ở dưới đã được sửa sang thành không gian làm việc cho Văn phòng Thám tử Sharp. Hai tháng trước, Morgan đã thuê một phòng trống làm nơi hành nghề luật mới.

Họ bước xuống sảnh.

“Sharp có trong đấy không?” Morgan hỏi.

Lance nghiêng đầu ngó vào văn phòng của sếp. “Không thấy.”

Morgan dừng bước ở phòng làm việc, treo áo khoác lên mắc, rồi theo Lance vào nhà bếp. Cô bước đến bồn rửa, dấp nước chiếc khăn lau bát rồi thấm nhẹ vào chỗ dơ trên chiếc váy đang mặc.

Lance móc điện thoại ra kiểm tra tin nhắn. Pin đã hết. Anh mở ngăn kéo bàn bếp, lấy bộ sạc ra cắm vào điện thoại. “Một lần nữa, cảm ơn em đã giúp mẹ con Eric. Họ không có khả năng trả nhiều tiền cho em đâu.”

“Em biết, nhưng cũng chỉ tốn của em vài giờ thôi, và em sẽ không để Eric phải ngồi tù bằng bất kỳ giá nào.”

“Em không thể giúp hết cả cộng đồng được.”

“Em cũng hiểu mà.” Cô chà mạnh vào vết bẩn trên váy. “Nhưng vụ duy nhất mà em đang phải xử lý là một vụ lái xe khi say rượu thôi. Em có thời gian mà.”

Ngay cả nếu không có thời gian, Morgan sẽ không bao giờ làm họ thất vọng. Lance đúng là một người đàn ông may mắn, rất may mắn.

Anh bước ngang qua căn phòng, nâng niu gương mặt cô trong lòng bàn tay. “Anh có thể tìm cách nào đó để đền đáp lòng tốt của em.”

Cô ném tờ khăn giấy vào sọt rác. “Anh đang âm mưu gì thế?”

Anh hôn cô, kéo cô lại gần hơn và vòng tay quanh người cô. “Hôm nay em quá ngầu luôn.” Anh ngả người về phía sau, thưởng thức sắc hồng trên đôi má cô, anh trêu cô thêm một chút nữa. “Anh những muốn hôn em từ trước đó kia, khi chúng ta cùng đưa Eric rời khỏi tòa ấy. Nhưng anh biết khi đang làm việc em rất ghét trò thể hiện tình cảm ở nơi công cộng.”

“Ghét á?” Khóe miệng đáng yêu của cô nhếch lên. “Ý anh là muốn em tiếp tục khó tính một cách chuyên nghiệp ấy à?”

“Một chút thôi. Nhưng anh thích mỗi lúc em tỏ ra nghiêm khắc. Khiến anh thấy mình như trai hư ấy.” Lance lại hôn cô, cảm nhận tiếng cười của cô khi môi anh chạm lên môi cô.

“Em ghét phải nói điều này, nhưng mà anh còn ngây thơ hơn nhiều một tên trai hư đấy. Anh luôn luôn làm điều đúng đắn mà.”

“Thật sao?” Anh chụm tay lại đỡ sau đầu cô, chỉnh tư thế sao cho gần sát hơn. Búi tóc của cô khiến anh vướng víu, anh tháo các kẹp tóc ra khiến mái tóc đen dài của cô buông xõa xuống vai.

“Anh toàn làm thế không à.”

“Anh thích nhìn tóc em buông xõa xuống.” Chính xác hơn, anh thích được là người thả tóc cô buông xõa. Anh chu du từ miệng cô xuống đến cần cổ cô. Mùi vị của riêng cô chưa bao giờ khiến anh thôi thèm khát.

Cô hưởng ứng bằng một tiếng rên nhỏ, tựa sát người vào anh. Dáng cô cao ráo, và cơ thể cô vừa khít với cơ thể anh đến hoàn hảo.

“Anh chàng ngây thơ sẵn sàng nghỉ làm luôn đây này.” Anh xem giờ trên chiếc đồng hồ treo tường. “Sớm mười lăm phút. Em ghé qua chỗ anh trước khi về thẳng nhà được không?”

“Sớm hẳn mười lăm phút ấy hả?” Cô uốn cong người về phía sau, đôi mắt lấp lánh. “Em không biết mình có thể gắn bó với một kẻ phá luật thế này không nữa.”

“Anh sẽ khiến mười lăm phút ấy giá trị đến từng khắc.” Một bàn tay anh trượt xuống eo cô, kéo hông cô ép sát vào hông mình.

Một tia gấp gáp làm đôi mắt cô rực sáng khi cô lắc đầu. “Em không có nhiều thời gian đâu. Em phải quay về nhà ăn tối đấy. Hôm nay Stella đang chăm sóc ông. Sao thay vào đó anh không đến chỗ em nhỉ?”

Ông nội sống cùng Morgan mới bị gãy chân vào tháng trước. Em gái cô, Stella cùng bạn trai luôn sẵn sàng giúp đỡ trong việc chăm sóc ông.

“Thời gian gấp gáp không thành vấn đề.” Anh vòng tay qua eo cô, hai bàn tay anh đan vào nhau sau lưng cô. “Anh biết tất cả các điểm G nằm đâu mà.”

Cô cười toe toét. “Chắc chắn là anh biết rồi.”

Giữa người ông đang hồi sức, ba đứa nhóc của cô và căn bệnh tâm thần của mẹ anh, khoảng thời gian riêng tư họ dành cho nhau rất hạn chế. Anh sẽ tận dụng từng khoảnh khắc mình có thể có bên cạnh cô.

Hai tay cô ấn nhẹ lên ngực anh. “Cho em thay đồ đã nhé. Chả biết bị dây cái gì vào váy ấy, nhưng em cần mang nó đến tiệm giặt là trên đường về nhà.”

Anh ngắm nhìn cô đi khỏi, thưởng ngoạn khung cảnh đó. Trang phục màu xanh cô ban vừa khít tôn lên mái tóc đen, làn da trắng và đôi mắt xanh của cô, đôi giày cao gót hợp tông cũng tôn lên đôi chân tuyệt mỹ. “Cần anh cởi giúp em không?”

Cô liếc nhìn qua vai mình. Một bên lông mày nhướng lên trách yêu. “Kiềm chế đi. Chúng mình vẫn đang ở trong văn phòng đấy.”

“Thế thì nhanh lên đi. Chúng ta không có nhiều thời gian đâu.” Anh khoanh hai tay trước ngực, tựa người vào quầy bếp.

Bước chân gấp gáp của cô khiến anh cảm nhận được một niềm hạnh phúc kỳ lạ.

Chính cô là người khiến anh cảm thấy hạnh phúc đến như vậy.

Trên quầy bếp, điện thoại của anh đổ chuông. Anh vươn tay ra với lấy nó. “Chào bác Sharp.”

“Cháu đang ở đâu đấy?” Sharp hỏi. “Bác đã cố gắng gọi cho cháu cả tiếng rồi.”

“Giờ không phải lúc làm việc đâu, bác Sharp. Cháu đang chuẩn bị về nhà rồi.” Lance cầm chùm chìa khóa lên.

“Lance...”

“Thôi nào, bác Sharp. Cuối ngày rồi mà. Không thể chờ đến mai được à?”

“Không.” Giọng Sharp có vẻ đáng sợ đến lạ lùng, khiến Lance phải thực sự chú ý.

“Có chuyện gì thế?” Anh hỏi.

Morgan xuất hiện trên ngưỡng cửa, mặc quần jeans và áo len dài tay dày cộm, trên cánh tay là bộ đồ công sở. Trán cô nhăn lại. “Có chuyện không ổn à?”

Trong điện thoại, Sharp hít một hơi thật sâu, tiếng ông thở hắt ra nghe rõ mồn một át hết tiếng gió và những giọng nói khác. Ông ấy đang ở đâu nhỉ? “Chuyện liên quan đến cha cháu đấy.”

Câu nói đơn giản này khiến Lance mất hết dũng khí. Anh từ từ ngồi xuống ghế.

“Vào bữa trưa, một trong số các bạn bè của bác báo rằng văn phòng cảnh sát trưởng vừa vớt được một chiếc Buick Century từ dưới hồ Grey lên.” Sharp nói. “Bác rất tiếc, Lance. Đó là xe của cha cháu.”

Morgan bước đến bên anh. Cô cúi xuống, một cánh tay vòng qua vai anh. Chắc chắn cô đã nghe thấy những gì Sharp nói.

Lance nhắm mắt lại, ngả vào người cô. Ánh đèn bếp sáng rực nhuộm hai mí mắt anh đỏ ngầu. Ngay cả khi hỏi câu hỏi này, anh cũng đã tự biết được câu trả lời. Sharp hẳn sẽ không bao giờ nói cái giọng rầu rĩ như thế nếu trên xe không có người. “Ông ấy có ở trong xe không?”

Hơi thở tiếp theo của Sharp khò khè trong cổ. “Đã tìm thấy hài cốt trong cốp xe.”

Cú sốc lan khắp người Lance, khiến anh tê liệt.

Cốp xe ư?

Cha anh đã bị giết.

“Cháu không hiểu tại sao mình lại ngạc nhiên nữa.” Anh nói. “Cháu luôn biết rằng ông ấy hẳn sẽ không bỏ rơi chúng cháu.”

Một cơn bão hồi ức tràn qua tâm trí anh: cha đang dạy anh cách bắt bóng, xén cỏ, lái xe đưa anh đến nơi tập chơi hockey. Ông ấy là một người đàn ông rất tốt bụng, rất nhân hậu. Ai lại muốn giết chết ông ấy chứ? Và tại sao? Cảm giác cay đắng dâng trào trong cổ họng Lance.

Sau khi tiêu hóa được tin tức của Sharp, một mối lo khác lại chế ngự Lance. “Cháu biết nói với mẹ thế nào bây giờ?”

Hai cánh tay Morgan ôm anh thật chặt. Bàn tay anh siết chặt bàn tay cô.

“Bác đã đề nghị cảnh sát trưởng giữ kín danh tính cha cháu, không công khai trên bản tin cho đến khi có thể thông báo cho bà ấy biết.” Sharp nói. “Ông ta đồng ý, tuy nhiên, không còn nhiều thời gian đâu. Biển kiểm soát trên xe vẫn còn đọc được. Giới truyền thông sẽ không mất nhiều thời gian để tìm ra ai là chủ nhân của nó.”

“Tin này sẽ khiến bà ấy gục ngã mất.” Lance đưa bàn tay lên che mặt. “Dạo này tình trạng của bà ấy đang khá lên.”

Mẹ anh đã quen một người có thể gọi là bạn trai. Ngoại trừ những lần gặp nhau ở các phiên trị liệu theo nhóm hằng tuần, bà cùng người yêu mới phần lớn liên lạc với nhau qua mạng. Nhưng đó là mối quan hệ đầu tiên mà bà hân hoan chào đón suốt mấy chục năm qua. Ngoài ra, bà còn dùng máy tính giúp đỡ Văn phòng Thám tử Sharp trong việc tìm kiếm, điều tra lai lịch. Bà có vẻ rất hạnh phúc khi thấy mình hữu ích và thích thú với công tác điều tra. Nói ngắn gọn, mới qua vài tháng nhưng bà đang tiến những bước rất dài.

“Tin này sẽ khiến bà ấy nhớ lại mọi chuyện.” Sharp đồng tình.

Và có thể khiến sức khỏe tâm thần yếu ớt của bà thụt lùi nghiêm trọng, tuy hơi ích kỷ, nhưng cuộc đời Lance cũng vì thế một lần nữa lâm vào rắc rối, đúng vào lúc tưởng chừng như hạnh phúc là một khả năng trong tầm với.

“Nếu cháu muốn thấy chiếc xe, thì tới đây ngay đi.” Sharp nói.

“Cháu tới ngay đây.” Lance kết thúc cuộc gọi.

Morgan đang gọi điện thoại.

Anh lục lọi trong một ngăn kéo khác tìm bộ sạc di động, cắm vào điện thoại của mình. “Anh cần phải ra hồ ngay bây giờ. Hẹn gặp em ngày mai nhé.”

Bàn tay cầm điện thoại của cô hạ xuống, bỏ điện thoại vào túi áo. “Em đi với anh.”

“Nhưng em còn phải về nhà mà.” Điều anh không mong muốn nhất là những vấn đề của mình có ảnh hưởng tiêu cực đến ba cô con gái nhỏ của Morgan.

“Em sẽ đi với anh.” Morgan nhắc lại, phát âm từng từ rõ ràng hơn một chút. “Em đã gọi cho Stella báo rằng mình sẽ về nhà muộn. Em ấy sẽ ở lại cho đến khi em về đến nhà.”

Cả giọng nói lẫn vẻ quyết tâm hiện rõ trong đôi mắt to màu xanh của cô khiến anh hiểu tranh cãi là vô ích.

Và nếu anh phải thành thật với chính bản thân mình vào lúc này, thì đó là anh biết ơn sự động viên của cô.

“Được rồi.” Lance tiến thẳng ra cửa.

Morgan đi theo sát gót anh, không quên chộp lấy chiếc áo khoác công sở.

Chuyến đi tới hồ Grey mất ba mươi phút. Họ càng đi, khung cảnh càng đậm chất nông thôn. Khi Lance dừng xe bên rìa đường phía sau hai xe tuần tra của văn phòng Cảnh sát trưởng, trời đã tối mịt. Anh cùng Morgan xuống xe. Dải băng bảo vệ hiện trường tội ác rung rinh giữa những thân cây. Trên bờ hồ, dưới những ánh đèn di động chiếu sáng cường độ lớn, một chiếc xe hoen gỉ vừa được cẩu lên xe tải sàn phẳng.

Hình ảnh chiếc xe hư hỏng nặng khiến Lance nghẹn ngào. Bước đi bên cạnh anh, Morgan nắm chặt bàn tay anh trong tay mình.

Nhận ra chiếc xe Jeep, Sharp lách qua một nhóm những người không mặc đồng phục. Ông gặp hai người khi họ đang băng qua phần đất đầy cỏ dại.

“Bác sĩ pháp y vừa rời đi xong. Chiếc Buick sẽ được mang tới gara gần đồn cảnh sát của hạt.” Đôi mắt sắc sảo của Sharp nheo lại nhìn anh. “Cháu không sao chứ?”

Lo sợ mình sẽ nghẹn lời khi lên tiếng, Lance chỉ gật đầu.

“Cảnh sát trưởng đang giải quyết vụ này ạ?” Morgan hỏi.

“Đúng.” Sharp nói. “Báo cáo về người mất tích ban đầu được lập tại Sở Cảnh sát Scarlett Falls, nhưng Sĩ quan Horner sẽ không bao giờ cãi cọ với Cảnh sát trưởng vì cái án “treo” này đâu, hơn nữa hồ Grey không thuộc phạm vi của ông ấy.”

Lance không biết anh nên cảm thấy nhẹ nhõm hay thất vọng khi Horner sẽ không nhận vụ này. Horner giống một chính trị gia hơn là cảnh sát, nhưng ngài Cảnh sát trưởng cũng không dễ đối phó hơn là bao.

“Horner sẽ gửi lại bản sao hồ sơ vụ án và phủi sạch mọi thứ. Văn phòng luôn luôn thiếu nhân lực, án “treo” vốn nổi tiếng là những vụ ngốn nhân lực kinh khủng.”

“Nhưng đây không phải là một vụ mất tích đơn giản, vì không có bất kỳ bằng chứng ngoại tình nào.” Sharp nói.

“Đúng vậy.” Lance gắng nuốt trôi sự thật này. “Đó là án mạng. Nhưng cảnh sát trưởng có giải quyết được không? Bác đã cố gắng tìm kiếm cha cháu suốt mấy năm rồi.”

“Bác chẳng có bất kỳ bằng chứng hiện hữu nào cả.” Sharp nói. “Nhưng giờ chúng ta sẽ có.”

Cha anh bị nhốt trong cốp xe của mình, nằm dưới đáy hồ suốt từng ấy năm trời.

Kẻ nào đã ném ông xuống đó? Trước khi cốp xe ngập nước, ông đã chết chưa?

Một cảm giác khó chịu lan khắp người Lance.

Cảnh sát trưởng King trịnh trọng gật đầu với Lance khi họ đến gần.

“Ông có được thông tin gì rồi?” Lance hỏi, đôi mắt anh nhìn chăm chú vào chiếc Buick, những hồi ức được ngồi cùng cha trên xe chợt hiện về trong tâm trí. Anh xua chúng đi.

Không phải bây giờ.

“Giờ thì không có gì nhiều để nói.” Cảnh sát trưởng đáp. “Pháp y đã mang bộ hài cốt đi rồi.”

“Ông cử thợ lặn xuống khám xét dưới đáy hồ chưa?” Lance hỏi.

Cảnh sát trưởng lắc đầu. “Chưa. Chúng ta sẽ đánh giá chiếc xe trước. Bất kể thứ gì dưới kia thì cũng đã ở dưới đó suốt hai mươi năm trời. Có ở yên đó thêm một, hai ngày nữa cũng chẳng khác biệt gì đâu.”

Các hiện trường tội ác dưới nước có những thách thức và tốn kém nhất định. Tội ác đã diễn ra quá lâu, đến nỗi không còn sót lại bất kỳ bằng chứng nào quanh bờ hồ. Ngay cả dưới đáy hồ, nếu có thì đến giờ cũng đã tan biến đi từ lâu. Chiếc xe và những mẩu xương chính là các chìa khóa để giải câu đố. Nhưng anh còn có thể làm gì? Anh không còn là cảnh sát nữa, ngay cả có là cảnh sát đi nữa thì hồ Grey nằm ở Grey’s Hollow, một phần địa bàn của cảnh sát trưởng King.

“Tôi sẽ thông báo cho mẹ con cậu khi pháp y nhận dạng chính xác được hài cốt.” Cảnh sát trưởng nói.

“Tôi rất biết ơn ông đã cảnh báo sớm khi ông muốn nói chuyện với mẹ tôi.” Lance đấu tranh tư tưởng nên cung cấp cho Cảnh sát trưởng bao nhiêu thông tin, rồi anh quyết định nói tiếp. “Bà ấy đang không được khỏe. Các tin tức có thể ảnh hưởng đến sức khỏe bà ấy.”

“Ghi nhận. Sharp cũng nói thế với tôi.” Cảnh sát trưởng đáp, không phải kiểu trả lời quả quyết mà Lance hẳn sẽ thích.

“Liệu có ai thường xuyên ghé thăm chỗ này không?” Ánh mắt Lance quét khắp vùng hồ, những ngọn cây và bụi cỏ rậm rạp.

“Chỉ vào mùa săn bắn thôi. Hầu hết là các hoạt động bơi lội và cắm trại phía nam hồ, nơi có bờ trượt hạ thủy tàu. Phía dưới kia có mấy điểm câu cá bống biển rất đẹp.” Cảnh sát trưởng chỉ tay xuống mặt nước. “Phía này hồ phần lớn toàn bùn, điều này có thể giải thích tại sao chẳng ma nào buồn để ý đến chiếc xe suốt bao năm qua.”

Lance lùi xa khỏi chiếc Buick. Nhìn chằm chằm vào nó cũng chẳng giải quyết được gì, ngoài việc mang về nhà cái thực tế gây sốc rằng cha anh đã chết, và chết từ rất lâu rồi.

Chiếc xe tải sàn phẳng gầm lên, chuẩn bị lăn bánh.

Cảnh sát trưởng gật đầu, ra hiệu về phía chiếc xe của ông ta.

Sau khi ông ta rời đi đủ xa để có thể nghe thấy, Sharp nói: “Mai bác sẽ hỏi bộ phận pháp y xem mất bao lâu mới có kết quả nhận dạng chính thức.”

“Không, để cháu làm.” Lance nói. “Đó là cha cháu.”

Những hồi ức cuộn thành quả bóng dưới xương ức của anh. Ngày càng khó đẩy lùi quá khứ.

Lance bỏ tay ra khỏi bàn tay Morgan. “Cháu phải về gặp mẹ cháu, cảnh sát trưởng bảo rằng sẽ báo trước cho cháu, nhưng cháu không tin tưởng ông ta.”

“Có muốn ai trong hai người bọn bác đi cùng không?” Sharp vẫy tay giữa ông và Morgan.

Lance lắc đầu. “Cháu nghĩ tốt nhất nên đi một mình thôi.”

Anh không biết mẹ sẽ có phản ứng thế nào. Morgan chưa từng gặp gỡ Jenny Kruger vào thời điểm bà đang đau đớn khổ sở. Mẹ anh vừa mới ổn định lại sức khỏe từ vài tháng trước. Morgan không biết được tình hình có thể tệ tới đâu.

Và Lance muốn mọi việc cứ diễn ra như thế.

Anh không muốn lôi kéo Morgan vào thực tế rằng sức khỏe tâm thần của mẹ mình rất khó lường. Anh ước gì anh không phải là người nói cho mẹ biết về chiếc xe của cha. Nhưng anh không còn lựa chọn nào khác. Là người sợ nơi công cộng, bà chỉ sống cuộc sống trực tuyến đúng nghĩa. Nếu anh không nói cho bà biết, thì bà cũng sẽ tự tìm hiểu lấy. Tốt hơn hết, bà nên được nghe các tin tức từ chính miệng anh nói ra.

“Được rồi.” Sharp quay người nhìn ra con đường, những cử động của ông chậm rãi và mệt mỏi, như thể các sự kiện trong ngày đã rút cạn sức lực của ông. Nếu là bình thường thì ông còn căng tràn sức sống hơn cả những anh chàng mới hai mươi.

Lance lùa bàn tay miết qua da đầu. Sau khi ghé thăm mẹ, anh chỉ còn một việc duy nhất phải làm: tìm ra kẻ đã giết cha mình.

« Lùi
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của melinda leigh