Những Cuộc Săn Người

Lượt đọc: 3619 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 5

Chứng kiến Lance vật vã, trái tim Morgan tan nát vì anh. Một mặt, cô mong muốn anh cùng mẹ tiếp tục sống. Mặt khác, tiếp tục sống cũng phải trả giá. Những vết thương cũ sẽ lại nhức nhối. Nỗi đau sẽ chồng lên nỗi đau. Nhưng hy vọng nó sẽ chỉ tiếp diễn trong thời gian ngắn mà thôi.

Lance bước đến bên Sharp. “Cháu tự sỉ vả chính mình vì đã không mở lại vụ này khi bác giao nó cho cháu hồi tháng Chín.”

“Hồi ấy cháu đã quyết định đúng.” Sharp nói. “Cháu không muốn xối lại quá khứ khi mà chỉ có rất ít cơ hội phá được án. Nhưng giờ thì chúng ta có bằng chứng hiện hữu rồi.”

Và quá khứ sẽ bị khuấy tung lên bất chấp Lance có làm gì đi nữa.

Anh khoanh tay trước ngực, nhìn chằm chằm ra hồ. Morgan nhìn theo anh trong vài giây. Không còn ánh trăng thanh soi sáng, mặt nước gợn sóng nhấp nhô trong sắc đen tuyền của màn đêm. Ánh mắt cô lại quay về gương mặt anh, lúc này đang sa sầm.

Vừa mới lúc nãy, hai người còn trong vòng tay nhau, hạnh phúc và thân mật đến thế.

Nhưng giờ đây mọi thứ đã thay đổi.

“Bác cho Morgan đi nhờ về văn phòng được không?” Lance hỏi. “Chiếc van của cô ấy đang ở đó.”

“Không thành vấn đề.” Sharp đáp.

“Cho chúng cháu một phút được không, bác Sharp?” Morgan đề nghị.

“Bác sẽ đợi trong xe.” Sharp bước về xe mình, để Morgan và Lance có phút giây riêng tư.

Cô băng qua đám cỏ dại đến trước mặt anh, cả hai tay cô nắm lấy hai cánh tay anh. Những cơ bắp của anh căng lên, khô cứng vì căng thẳng. “Anh định đương đầu với chuyện này thế nào?”

“Anh không biết.” Anh nhìn qua vai cô. Sau lưng anh, chiếc xe tải sàn phẳng đã rời đi. Lance chớp mắt, rồi nhìn cô. “Có cảm giác như mọi thứ không có thật vậy.”

“Em rất tiếc khi chuyện này xảy ra với anh.” Hai bàn tay cô trượt xuống, nắm chặt hai bàn tay anh. “Anh có chắc là không muốn em hay Sharp đi cùng anh về gặp mẹ không? Em biết một mình anh có thể tự giải quyết được, nhưng anh không cần phải thế.”

“Anh chắc mà.” Lồng ngực Lance căng lên rồi xẹp xuống theo tiếng thở dài. “Anh không biết bà sẽ phản ứng ra sao nữa. Nếu cần giúp đỡ, anh sẽ gọi Sharp. Ông ấy đã chứng kiến bà trong những giây phút tồi tệ nhất.”

Những lời anh nói khiến tim cô buốt đau, ngay cả cho dù cô hiểu rằng mình đã quá nhạy cảm. Suốt bao thập niên qua, Sharp đã hiện diện trong cuộc đời Kruger. Mối quan hệ của Morgan với bà Kruger vẫn còn tương đối mới mẻ. Ngay cả cho dù cô cảm thấy như thể Lance là một phần của gia đình cô, nhưng rõ ràng, Morgan vẫn chưa thể là một phần của gia đình anh.

Nhưng cô không cưỡng cầu. Hẳn là cô cũng sẽ không nguôi được nỗi đau mất chồng nếu không có sự yêu thương, hỗ trợ của ông và em gái. Còn Lance chẳng có ai bên cạnh ngoài Sharp mấy chục năm qua. Anh ấy đã quá quen sống một mình.

“Em hiểu mà.” Hoặc ít nhất cô đang cố hiểu. “Gọi cho em sau nhé!”

“Anh sẽ cố . Còn phụ thuộc vào việc bà ấy tiếp nhận tin này thế nào. Đêm nay anh sẽ ở với mẹ.”

“Tất nhiên rồi.” Cô gật đầu. “Em có thể giúp gì không?”

Anh lắc đầu. “Nhưng cảm ơn em vì đã hỏi.”

Sao nghe... xa cách vậy.

Cô siết chặt hai bàn tay anh, thèm muốn được kết nối với anh hơn nữa. “Gọi cho em. Muộn đến thế nào cũng được.”

Với một cái gật nhẹ, anh quay người bước đến chỗ xe Jeep rồi lái đi.

Morgan bước về phía xe của Sharp đang đỗ. Cảnh sát trưởng King đứng bên cạnh chiếc xe tuần tra của hạt, cửa xe đang mở.

Khi cô bước ngang qua, đôi mắt ông ta nheo lại.

“Tôi nghe nói chiều nay cô vừa cứu một trong mấy thằng nhóc thoát tội.” Giọng ông ta thấp và trầm, có vẻ khó chịu.

Morgan dừng bước, mặt đối mặt với ông ta. “Eric vô tội. Ông không thấy ăn năn khi thằng bé phải ngồi tù cả đêm vì một tội mà nó không phạm à?”

“Căn cứ vào đoạn video bạn bè nó đang chuyền tay nhau, tôi chắc chắn thằng bé đã phạm tội gì đó.” Hành động nhún vai của cảnh sát trưởng càng khẳng định cho lời nói của ông ta. Ông ta bỏ mũ ra và vuốt mái tóc hoa râm phía sau đầu. “Những cậu ấm như nó cần phải biết chịu trách nhiệm về những hành động của mình.”

“Eric không phải là cậu ấm, dù ngay cả thế đi chăng nữa, đó cũng không phải là cái cớ để đẩy một đứa trẻ vô tội vào tù.” Morgan hít một hơi sâu, hy vọng rằng bầu không khí đêm ẩm ướt sẽ làm dịu cơn tức giận của mình. “Trên mặt Eric có một vết bầm.”

Cảnh sát trưởng đội lại mũ lên đầu. “Eric chống lại lệnh bắt.”

Morgan biết ngay cảnh sát trưởng sẽ nói câu đó. “Ông đã suýt giết chết thằng bé. Nhà tù của ông không hề được bảo đảm.”

Cô và Cảnh sát trưởng trừng trừng nhìn nhau mất vài giây. Đôi mắt ông ta nheo lại khi cô nhắc đến cuộc tấn công nhằm vào thân chủ trước kia của cô.

“Nhà tù là một nơi nguy hiểm.” Cảnh sát trưởng nói, giọng ông ta the thé. “Giờ thì thân chủ của cô đã biết điều đó. Có thể từ giờ, nó sẽ chịu đi theo đường ngay lối thẳng.”

“Thằng bé đã đi trên con đường đó rồi.” Morgan phản pháo. “Hệ thống pháp lý vẫn cho rằng thằng bé vô tội cho đến khi được chứng minh là có tội. Eric cũng không đáng phải nhận một vết bầm trên mặt như thế.”

“Lẽ ra nó không nên chống lại lệnh bắt.” Quai hàm Cảnh sát trưởng nghiến đi nghiến lại, như thể ông ta đang nghiền nát răng hàm của mình. Morgan quay người bước đi. Thực ra cũng chẳng còn gì nhiều để nói. Cảnh sát trưởng King là kiểu người cục súc lạc hậu. Ông ta xem công việc của mình là tống càng nhiều người vào tù càng tốt. Ông ta sẽ không chịu thay đổi.

“Tyler Green được bảo lãnh tại ngoại rồi.” Ông ta nói.

Morgan ớn lạnh, đôi bàn tay cô lạnh buốt khi từ từ quay người lại. “Ông nói thật đấy à?”

“Phải. Hắn được tham dự phiên điều trần tại ngoại mới.” Cảnh sát trưởng đập mạnh tay xuống cái mũ trên đầu. “Tôi nghĩ là cô nên biết, vì hắn ta đe dọa sẽ tính sổ cô đấy.”

Hai tháng trước, Văn phòng Thám tử Sharp được thuê để tìm kiếm người cha vô công rồi nghề phạm tội ngược đãi. Morgan chính là nhân tố giúp đỡ họ bắt giữ Tyler. Hắn đã tấn công cô. Tuy nhiên, không như bà vợ quá sợ hãi không dám làm chứng chống lại hắn, Morgan đưa ra những lời buộc tội mạnh mẽ và tống hắn vào tù.

Cứ cho là vậy đi.

“Tôi cứ nghĩ hắn không thể được tại ngoại.” Morgan xoa xoa cuống họng. Cho dù những vết bầm tím trên người cô đã lành, nhưng cô vẫn cảm thấy đôi bàn tay của Tyler quấn quanh cổ mình.

“Tôi không biết đã xảy ra chuyện gì.” Cảnh sát trưởng nhún một bên vai. “Tôi đã tống hắn vào tù. Tôi không thể làm gì khác nếu các cơ quan cho rằng hắn vô tội cho đến khi được chứng minh là có tội.”

Nhờ thông tin ông ta cung cấp, cô không buồn để tâm lời chỉ trích đằng sau đó.

“Cảm ơn ông đã cho tôi biết về Tyler.” Morgan không ngạc nhiên trước cử chỉ nhã nhặn đó. Cảnh sát trưởng King có thể nghiệt ngã, nhưng tác phong của ông ta vẫn cổ hủ như cách tiếp cận cũ muôn đời không đổi đối với chuyện thực thi luật pháp vậy.

“Không có gì. Hãy cẩn thận ngoài kia đấy, luật sư.” Cảnh sát trưởng vào xe rồi lái đi.

Morgan bước đến chỗ xe của Sharp. Làn da cô nóng ran vì căng thẳng, cơn nhức đầu rần rật sau hai tai. Cô nhẹ nhàng ngồi vào ghế hành khách.

Sharp khởi động động cơ. “Cảnh sát trưởng muốn gì thế?”

Morgan tóm tắt lại chuyện xảy ra tại tòa án lúc trước. “Ông ta mắng mỏ cháu vì làm vô hiệu hóa các cáo buộc chống lại Eric.”

“Ông ta thuộc tip người cộc cằn, thô lỗ. Bác từng điền tên Chuột Mickey * lên lá phiếu vào kỳ bầu cử trước.”

Morgan cố ghìm tiếng khịt mũi ngạc nhiên, cảnh sát trưởng là ứng cử viên không có đối thủ.

“Ông ta còn cảnh báo cháu rằng Tyler Green đã tại ngoại.” Cô nói.

Sharp rẽ vào góc phố rồi quay về thẳng Scarlet Falls. “Ai lại đi bảo lãnh cho thằng khốn vô dụng ấy nhỉ? Hắn bỏ trốn thì có.”

“Có thể cũng chính là các thành viên gia đình từng che chở hắn không phải hầu tòa.”

“Chuẩn đấy.” Sharp nói. “Cháu không sao chứ?”

Morgan lấy chai nước từ trong túi xách ra, lăn qua hai vai chống căng cơ. “Không sao ạ. Lance đã nâng cấp hệ thống an ninh nhà chúng cháu rồi, cháu sẽ báo gia đình phải cẩn thận hơn nữa. Hy vọng Tyler sẽ biết ơn khi được ra tù và tránh xa cháu ra.”

Tại Mỹ, tên của Chuột Mickey thường được sử dụng khi người dân muốn bỏ phiếu trống trong chiến dịch bầu cử. Thaỵ vì không bỏ phiếu, người dân sẽ điền tên Chuột Mickey như một cách để chống đối chiến dịch.

“Bác không đặt cược Tyler Green sẽ có lựa chọn đúng đắn đâu.”

“Phải. Cháu cũng nghĩ thế mà.” Morgan vuốt ve móng tay nham nhở. “Nhưng cháu lo lắng cho Lance nhiều hơn.”

Sharp gật đầu. “Bác hiểu. Bác đã cố gắng giúp cậu ấy hết sức có thể, nhưng ngay từ khi còn bé, cậu ấy đã biết cách giải quyết mọi chuyện một mình. Nói thế không có nghĩa điều đó là tốt nhất cho cậu ấy, hay thậm chí là điều cậu ấy muốn. Chỉ là cậu ấy biết cách phải làm thế nào thôi.”

Và khi mọi người cảm thấy đau đớn, họ có xu hướng tìm về những gì quen thuộc.

“Cảm ơn nhiều nhé, bác Sharp.” Morgan nói. “Cháu sẽ lưu ý điều đó.”

Cô lấy lọ thuốc giảm đau Ibuprofen ra khỏi túi xách. Tay cô vặn mở nắp lọ đổ ra hai viên thuốc.

Sharp nhăn nhó. “Chưa ăn gì thì đừng nên uống mấy cái thứ này.”

Morgan tìm thấy một thanh kẹo dưới đáy túi. “Cháu không đói mà.”

Từ biểu hiện khiếp sợ trên mặt ông, cô có thể hiểu ông nghĩ rằng cô đang chuẩn bị ăn phế liệu hạt nhân.

“Vứt nó đi.” Ông mở ngăn đựng đồ, lôi ra một thanh đồ ăn còn nguyên bọc rồi trao cho cô. “Ăn cái này này.”

“Cái gì thế ạ?” Trong bóng tối, cô chỉ có thể đọc được trên giấy gói từ hữu cơ.

“Thanh bánh protein đấy. Cháu sẽ ăn kẹo nhưng lại nghi ngờ kẹo có lành mạnh hay không.” Sharp lắc đầu. “Cháu sẽ có nhiều năng lượng hơn nếu đừng ăn ngọt nhiều như thế.”

“Có thể.” Cô bỏ lại thanh kẹo vào túi, mở giấy gói thanh bánh protein rồi cắn một miếng. “Vị của nó như bụi ấy.”

Sharp thở dài. “Cháu cần bổ sung protein.”

Như thường lệ, Sharp luôn đúng. Vào lúc họ đến văn phòng, cơn nhức đầu của cô đã thuyên giảm. Ông dừng xe, chờ cho cô vào trong xe van và khóa cửa rồi mới biến mất vào trong tòa nhà.

Morgan lái xe rời khỏi trung tâm tài chính không mấy rộng lớn của Scarlet Falls. Vài phút sau, hai ánh đèn pha lọt vào gương chiếu hậu khiến cô chú ý. Chiếc xe hẵng còn ở quá xa nên rất khó nhìn rõ là loại xe nào, đặc biệt là khi trời tối. Cô rẽ ngoặt hai lần. Nó vẫn tiếp tục bám theo cô, không bao giờ tiến tới đủ gần để cô dễ dàng nhận ra. Cô dừng xe khi gặp đèn đỏ và chờ đợi chiếc xe kia bắt kịp. Nhưng nó lại chạy chậm hơn. Khi đèn giao thông chuyển xanh, cô lái xe qua khu phố tối om, nỗi nghi ngờ xuyên vào giữa hai bả vai cô đau nhói như kim châm.

Đã quá chín giờ tối. Những con phố và vỉa hè Scarlet Falls đã vắng tanh từ lúc tám giờ.

Chùm đèn pha vẫn bám theo khi cô đi qua con đường quê dẫn đến nhà ông trên phố Scarlet River. Morgan lấy điện thoại trong túi xách ra. Cô sẽ gọi cho em gái, Stella, thanh tra của sở cảnh sát Scarlet Falls, bảo em ấy ra đón cô tại đâu đó. Chiếc xe bám theo cô có khả năng chỉ là trùng hợp. Chỉ là ai đó cũng vô tình đi đúng hưởng này. Nhưng Morgan không bỏ qua bất kỳ khả năng nào.

Với Tyler đang ở ngoài vòng pháp luật thì không.

Cô đang bấm số gọi em gái thì cặp đèn pha biến mất. Morgan thở phào nhẹ nhõm.

Mày hoang tưởng rồi.

Cô rẽ ngoặt và đi về nhà. Nhưng khi cô vừa xuống xe, một làn gió lạnh buốt thổi qua. Cô run rẩy, lông tóc trên cổ dựng đứng lên, như thể ai đó đang theo dõi cô.

Quét mắt khắp bãi cỏ và những ngọn cây nhưng cô chẳng thấy ai. Sân trước sáng trưng như các bãi chăn súc vật. Chẳng có bụi rậm nào đủ to để lẩn trốn. Lũ chó đứng ở các khung cửa sổ đang sủa vang.

Cô chạy bộ lên các bậc thềm ngoài hiên, phải đến khi vào nhà rồi cô mới dám hít một hơi thật sâu. Ngoài tiếng lũ chó đang quấn lấy chân cô kêu khụt khịt, căn nhà chìm trong yên lặng. Mấy thiên thần nhỏ của cô chắc đã lên giường đi ngủ từ lâu. Morgan đóng cửa rồi khóa lại.

“Chào.” Em gái cô, Stella, bước ra từ nhà bếp. Cô dò xét gương mặt Morgan. “Có chuyện gì thế?”

Morgan kể cho em gái nghe về Tyler. “Chị đã tưởng tượng đang bị ai đó theo dõi. Tin tức về việc Tyler ra tù khiến chị đứng ngồi không yên.”

Snoozer, con chó bull giống Pháp của cô, quấn lấy cô đòi được chú ý, nhưng con chó cứu hộ Rocket lại len qua giữa hai chân Morgan tiến đến cửa sổ trước nhà. Các khoảng lông trắng và nâu nhạt xen kẽ cộng thêm cái đuôi cụt khiến nó trông giống chó bull, tuy nhiên, phần thân gầy còm là minh chứng cho sự lai giống của nhiều loài. Một tiếng gầm gừ khẽ vọng ra từ trong lồng ngực con chó, lông sau gáy nó dựng đứng lên.

“Chuyện gì thế, cô bé?” Morgan quỳ xuống bên cạnh con chó, đặt một tay lên lưng nó. Con chó gồng người lên rồi cất tiếng sủa. Morgan vuốt ve đầu nó.

Stella rút điện thoại di động từ trong túi áo ra. “Con chó cảm nhận được gì rồi đấy. Em sẽ cử một đội tuần tra khu phố này.”

Morgan vuốt ve con chó. “Mày ngoan lắm.”

Cô đứng thẳng dậy, vắt chiếc áo khoác lên ghế rồi đi vào bếp. Cả hai con chó bám theo sát gót cô. Ông cô ngồi trên xe lăn cạnh bàn, trước mặt ông là cốc sữa và cái đĩa đựng một mẩu bánh mì chuối. Cái chân gãy bó bột của ông giơ cao lên. Ông đang cố gắng luồn cái móc áo vào bên trong lớp bó bột.

“Bác sĩ dặn ông đừng nên làm thế rồi mà.” Morgan cầm lấy cái móc áo. “Ông cứ tự gãi rồi bị nhiễm trùng đấy.”

“Cơ mà ngứa quá.” Ông phiền muộn.

Cô cúi xuống hôn má ông. “Cháu biết. Và cháu cũng biết ông chán muốn chết rồi. Hai tuần nữa thôi. Ông sẽ được tháo bột, và cái chân này có thể tăng thêm vài cân đấy.”

Trái tim cô như thắt lại khi nghĩ đến chuyện họ đã suýt mất ông trong ca phẫu thuật như thế nào.

“Ông sẽ vượt qua được.” Ông giơ tay lên vỗ nhẹ cánh tay cô. “Chuyện gì với con chó thế?”

Morgan kể lại câu chuyện về Tyler và chiếc xe khi cô mở tủ lạnh, rót một cốc sữa. “Cháu mừng vì có Rocket ở đây. Hệ thống báo động sẽ cho chúng ta biết nếu có kẻ nào đó đột nhập vào nhà, nhưng con chó này sẽ cho chúng ta biết nếu có kẻ nào đó ngoài kia nghĩ đến chuyện đột nhập vào nhà.”

Ông quẳng cho con chó một miếng bánh mì chuối. Nó đón lấy miếng bánh ngay trên không, đôi hàm to khỏe của nó trông chẳng khác gì hàm cá sấu châu Mỹ.

Ông nhăn nhó. “Cái chân chết tiệt. Ông không còn hữu dụng như trước kia nữa.”

Morgan mỉm cười. Là thanh tra sở cảnh sát New York về hưu, ông đã bị gãy chân khi bảo vệ mẹ con cô. “Ông đã làm rất tốt rồi.”

“Kể ông nghe phần còn lại trong ngày của cháu đi.”

Morgan bắt đầu từ buổi chiều tại tòa án với Eric rồi tiếp theo là cảnh tượng tại hồ Grey.

“Vậy là cháu đã chơi bài ngửa với tay trợ lý công tố viên mới, một lần nữa khiến Bryce Walters ngượng chín mặt và la lối cảnh sát trưởng vì ép các nghi phạm ký bản nhận tội cưỡng bức à?”

“Vâng ạ.” Morgan nhấp một ngụm sữa, bất ngờ ước rằng nó là rượu. “Đúng là một ngày dài.”

“Một chiêu đắc nhân tâm hiệu quả đấy.” ông lắc đầu. “Còn Lance thế nào?”

“Cháu không biết.” Morgan kiểm tra điện thoại. “Giờ anh ấy đang ở với mẹ.”

“Chắc phải khó khăn lắm.”

‘Vâng.”

Và anh ấy không hề gọi cho cô.

Stella xuất hiện ở ngưỡng cửa. “Đơn vị tuần tra chẳng phát hiện được gì. Vào đêm muộn, họ sẽ lượn qua một vòng nữa.”

“Cảm ơn em.” Morgan nói.

“Em có thể ở lại.” Stella đề nghị.

“Em đã ở đây cả ngày rồi. Về nhà với Mac đi. Bọn chị có báo động, có con chó và đêm nay chị sẽ dùng đến súng.” Mặc kệ đó là một ước muốn có phần nhục cảm, nhưng Morgan rất muốn có Lance ở đây.

“Được rồi.” Stella lấy ra chùm chìa khóa từ trong túi. “Ngày mai, Mac không có lớp dạy nào. Anh ấy sẽ đến lúc tám giờ để giúp ông tắm rửa và thay quần áo.”

Morgan dẫn lũ chó đi theo ra tiễn Stella. Lũ chó mải làm việc của chúng trong khi cô nhìn em gái vào xe và lái đi. Một chiếc xe cảnh sát tuần tra đi lướt qua, cô bỏ vào trong nhà. Cô kiểm tra hết các cửa sổ và cửa ra vào, đặt chuông báo động trước khi quay vào phòng ngủ của mình rồi mở chốt an toàn khẩu súng ngắn. Cô mang khẩu Glock ra ngoài đặt lên nóc chiếc tủ đứng.

Tiếp theo cô đánh răng, thay bộ đồ mặc ở nhà và sẵn sàng thức trắng đêm. Một lần nữa, gia đình cô lại gặp nguy hiểm.

« Lùi
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của melinda leigh