Lance ngần ngừ, chìa khóa trên tay anh chỉ cách ổ khóa nhà mẹ mình có một phân. Một khi bước vào trong sẽ không còn đường lui nữa. Không còn cơ hội rút lại những lời anh sắp nói. Không còn cơ hội chỉnh lại con tàu phục hồi của mẹ anh nếu chệch đường ray.
Nhưng anh không còn lựa chọn nào khác.
Anh tra chìa vào ổ rồi mở cửa.
“Lance à? Phải con đấy không?” Mẹ anh gọi với ra từ sau nhà.
Anh bước qua căn nhà bé nhỏ phía sau văn phòng của bà. Mẹ anh không còn gắng sức chống lại nỗi lo âu, tuyệt vọng và thói quen tích trữ sau khi chồng mất tích nữa. Khi Lance còn nhỏ, đồ đạc đã từng bị vứt bừa bãi khắp nhà, chỉ chừa lại những lối đi rất hẹp từ phòng này sang phòng khác mà thôi.
Bà đang ngồi sau chiếc bàn làm việc hình chữ L. Từng là giáo sư khoa học máy tính, giờ đây bà giảng dạy trực tuyến, hành nghề thiết kế và bảo trì trang web tự do. Ba màn hình máy tính và một màn hình laptop nhìn bà chằm chằm. Một con mèo nghịch nghịch mấy chiếc khăn quàng cổ của Lance. Một con mèo khác nằm trên bậu cửa sổ thì không thèm để ý đến sự có mặt của anh.
Có điều gì khang khác ở mẹ anh. Đôi mắt bà như... Bà vừa trang điểm xong.
Lance đưa nắm tay lên, ngăn cơn sốc bằng tiếng ho. Anh chưa từng thấy mẹ trang điểm, đã bao... Chưa bao giờ, phải không?
Bà vẫy anh đến gần. “Đến đây nào. Mẹ muốn con gặp một người.”
Trực tuyến sao?
Lance bước vòng qua bàn, đặt một tay lên bờ vai mảnh mai, yếu đuối của mẹ và hôn lên má bà. Làn da kéo căng, bọc xương trên đôi bàn tay của bà gần như trong suốt, ẩn hiện những đường mạch máu xanh. Bao nhiêu năm tháng lo âu tột cùng khiến bà già đi đến hàng chục tuổi. Tuy nhiên, vài tháng qua, nụ cười của bà đã bừng sáng trở lại.
Hôm nay, bà đã tìm thấy niềm hạnh phúc vừa ngọt ngào vừa đắng cay.
“Đây là Kevin Munro.” Mẹ anh chỉ tay vào màn hình máy tính điều khiển chính.
Trên màn hình, một người đàn ông tóc bạc tuổi chừng sáu mươi hoặc bảy mươi đang vẫy tay. “Rất vui được gặp cháu, Lance.”
“À. Cháu cũng rất vui được gặp bác.” Lance đã từng gặp ông ấy, khi anh đưa mẹ đến các phiên trị liệu hằng tuần của bà. Trị liệu và ghé thăm bác sĩ tâm thần là những dịp hiếm hoi mẹ anh rời khỏi nhà.
Kevin đỏ mặt, chỉnh lại cổ áo chiếc sơ mi ca rô được cài kín.
Bầu không khí tĩnh lặng trong căn phòng bỗng trở nên ngượng ngùng, Lance nhận ra có khả năng các buổi hẹn hò của mẹ với Kevin cũng diễn ra như thế này.
Lance bước lùi lại. Anh không muốn phá hoại cuộc hẹn hò này. “Con không muốn xen vào cuộc trò chuyện của hai người. Con sẽ ở trong bếp. Lúc nào xong con cần nói chuyện với mẹ.”
“Kevin à, em gặp anh sau nhé.” Bà nói. Kevin đáp lại bằng lời chào từ biệt, mẹ anh tắt màn hình máy tính. Bà xoay ghế nhìn thẳng vào Lance. Nỗi lo âu hằn lên hai bên khóe mắt bà. “Có chuyện gì xảy ra với Morgan hay Sharp à?”
“Không. Không phải ạ.” Lance lúng búng. “Mà là về cha.”
Bà do dự. “Cái gì?”
Lance hít một hơi sâu, cúi người xuống nắm cả hai bàn tay mẹ trong tay mình. “Văn phòng cảnh sát trưởng đã vớt được xe của cha từ dưới hồ Grey.”
Gương mặt mẹ anh trắng bệch. Nhưng bà không đập phá, ngất đi hay nổi cơn tam bành gì hết. Ánh mắt của bà trống rỗng, vẻ mặt quá sức vô cảm. Thậm chí bà còn đang xử lý những gì anh vừa nói. “Con có chắc không?”
“Chính mắt con đã nhìn thấy chiếc xe.” Anh nuốt khan. “Là xe của cha.”
Bà nhìn chằm chằm bốn bàn tay họ đan vào nhau trong vài giây. Khi ngước mắt lên nhìn anh, đôi mắt bà ngập ngừng. “Ông ấy có trong xe không?”
Lance ngần ngừ. Anh nên cho bà biết đến đâu là vừa? “Họ nghĩ vậy.”
“Vậy thì chưa chắc chắn một trăm phần trăm đó là Vic.” Giọng bà nhỏ xuống thành lời thì thầm khi nói ra tên của cha anh.
“Vâng, nhưng sẽ không mất quá nhiều thời gian để nhận dạng ông. Các ghi chép nha khoa của cha đều nằm trong hồ sơ hết rồi.” Hai ngón cái của Lance vuốt ve những ngón tay của bà. “Cho con biết mẹ đang cảm thấy gì đi.”
“Mẹ không rõ nữa.” Trán bà nhăn lại. “Một mặt, mẹ cảm thấy ngạc nhiên. Sau bao nhiêu năm tháng, mẹ không bao giờ còn muốn tìm hiểu chuyện gì đã xảy ra nữa. Mặt khác, mẹ biết chuyện gì đó khủng khiếp đã xảy ra với ông ấy. Ông ấy hẳn sẽ không bỏ rơi mẹ con mình.”
“Con cũng luôn luôn nghĩ thế.”
“Có phải là tai nạn không?” Một giọt nước mắt rơi xuống má bà. “Xe ông ấy văng khỏi cầu hay làm sao?”
“Không ạ. Gần nơi ông ấy được tìm thấy chẳng có cây cầu nào cả. Chiếc xe hẳn là đã lao xuống nước hoặc bị đẩy xuống nước từ trên bờ.” Lance ngừng lại. Mẹ anh đã sẵn sàng cho chuyện này chưa? Anh còn lựa chọn nào khác không ngoài việc thành thật với bà? Mẹ anh là người phụ nữ rất thông minh. Nếu anh không nói cho bà biết, bà sẽ tự mình tìm kiếm các chi tiết. “Con nghĩ kẻ nào đó đã giết ông ấy.”
Bà rút một tay, đưa lên che miệng. “Con có chắc không?”
“Chưa chắc được. Cảnh sát trưởng sẽ điều tra ạ.” Và Lance cũng thế.
Bà lau đi những giọt lệ trên hai má, gương mặt bà lạnh lùng trong nụ cười bi thảm. “Mẹ cứ tưởng đã khóc hết nước mắt vì cha con rồi. Vậy mà không phải.”
“Tối nay, con sẽ ở lại đây.” Lance vẫn để lại những vật dụng cần thiết trong phòng ngủ cũ của anh, phòng trường hợp khẩn cấp. “Ngày mai chỉ còn lại một mình, mẹ sẽ không sao chứ?”
“Lance, mẹ không muốn con phải trông mẹ như trông trẻ thế.”
“Mẹ...” Anh phản đối. “Không phải...”
“Không.” Giọng bà kiên quyết. “Mẹ xin lỗi. Mẹ biết con chỉ muốn giúp mẹ. Nhưng con đã chăm sóc mẹ cả cuộc đời rồi.”
“Con không sao đâu.”
“Mẹ biết mà.” Một nụ cười buồn trên khóe miệng bà. “Đã bao lần mẹ kể con nghe về người cố vấn mới đang điều hành phiên trị liệu nhóm của mẹ hai tháng qua rồi?”
“Mẹ nói rằng bà ta là kẻ huênh hoang, và mẹ không ưa bà ta.”
“Ban đầu thì không ưa thật. Mẹ thích người cũ hơn. Suốt mười hai năm qua, ông ấy vẫn điều hành nhóm suôn sẻ. Thay đổi là điều rất khó đối với mẹ, và có vài thứ Tiến sĩ Blake đang khuyến khích mẹ làm khiến mẹ thấy khó chịu.” Bà đỏ mặt thẹn thùng. “Mẹ đang tập thiền định và yoga.”
Thiền định? Yoga?
Đây có còn là mẹ mình không?
“Mẹ không tự dối mình đâu. Mẹ chẳng bao giờ đến cửa hàng bách hóa, đi xem phim hay đi chạy việc vặt như người ta được, nhưng mẹ có thể độc lập hơn nhiều. Mẹ không cần tự cô lập mình về mặt tinh thần ngay cả khi gặp bất lợi về thể chất. Đó là một lựa chọn, chứ không phải là điều không thể tránh khỏi. Mẹ có thể kết nối với mọi người ngay ở đây, trong nhà của mình.”
“Như chú Kevin vậy.” Lance đáp.
Bà gật đầu. “Con còn có việc phải làm. Còn một cuộc đời để sống. Thấy con và Morgan khiến mẹ nhận ra mình đã ích kỷ thế nào.”
“Mẹ không ích kỷ...”
Bà giơ một tay lên. “Như bất kỳ bệnh nhân mắc bệnh kinh niên nào, mẹ phải học cách tự kiểm soát bản thân.” Bà duỗi thẳng đôi vai yếu ớt. “Mẹ phải làm được điều đó.”
Bà có vẻ rất quyết tâm và cứng rắn, như anh thường thấy ở bà. Có thể ở khía cạnh nào đó, bà đã trở nên độc lập hơn. Nhưng một giọng nói nhỏ vang lên như tiếng thì thầm trong tâm trí anh, rằng nếu bà thất bại, thì mọi bước tiến, mọi niềm hạnh phúc mà bà đã giành được trong mấy tháng vừa qua xem như đổ sông đổ bể.
Bà đưa tay chạm lên mặt anh. “Lance, mẹ không muốn trở thành gánh nặng cho con. Cả cuộc đời mình con đã hy sinh cho mẹ quá nhiều rồi.”
“Nếu mẹ thấy thoải mái khi tự kiểm soát cuộc đời mình, lúc nào con cũng sẽ ủng hộ mẹ.” Anh nói. “Nhưng con cũng ở đây vì mẹ. Con có thể làm gì giúp mẹ không?”
“Tìm hiểu chuyện gì đã thực sự xảy ra với cha con.” Bàn tay mẹ anh trượt xuống ôm lấy hai cánh tay mình, xoa nhẹ hai bắp tay như thể đang bị lạnh. “Mẹ muốn lãng quên chuyện này đi. Mẹ biết mình đang đòi hỏi quá nhiều ở con. Ông ấy là cha con. Có thể con không muốn đào sâu vào cuộc sống cá nhân của ông ấy.”
“Con đã nuôi ý định tìm ra kẻ giết cha.”
“Thế thì làm đi. Mẹ ở đây sẽ không sao đâu.” Mẹ anh đưa tay lên che miệng để ngăn tiếng sụt sịt. Đôi vai bà cong về phía trước, tư thế của bà như đang gắng chống lại nỗi đau khổ mà lời nói của bà không muốn thừa nhận. Hạ tay xuống, bà nuốt khan. “Mẹ con mình đều yêu thương ông ấy, nhưng chúng ta cần phải tiếp tục sống. Chúng ta cần phải quên đi cái chết của ông ấy.”
“Được ạ.” Lance nói. Ngày mai, việc đầu tiên anh sẽ làm là đòi về hài cốt của cha.