JOHN H ROGERS
ĐẠI TÁ
QUÂN ĐỘI HOA KỲ
TẠI CHIẾN TRƯỜNG IRAQ
NGÀY 14 THÁNG 11 NĂM 1982
NGÀY 10 THÁNG 07 NĂM 2015
NGƯỜI CHỒNG VÀ NGƯỜI CHA YÊU DẤU
#
Morgan nhìn chằm chằm tấm bia mộ. Nửa trong cô muốn lao mình xuống nấm mồ của John. Nửa còn lại muốn chạy khỏi đây càng xa càng tốt, phòng trường hợp nỗi đau buồn cô vừa mới vượt qua quay về ám ảnh cô lần nữa.
“Cha đâu rồi ạ?” Sophie ba tuổi nhăn nhó nhìn Morgan. “Mẹ nói cha ở đây mà.”
Sự hiểu lầm của Sophie càng khiến tâm trạng Morgan nặng nề thêm.
“Mẹ xin lỗi, con yêu.” Morgan cố gắng tìm từ để nói. Cô có nên bảo con bé rằng John đang nằm trong cái cỗ quan tài chôn sâu một mét tám dưới lớp cỏ kia không? Nghĩ đến thi thể anh đang thối rữa trong một cỗ quan tài, lúc nào cũng chỉ cô độc một mình, cô run bắn lên. Nỗi đau khổ của cô đã biến thành nỗi sợ hãi không gian hẹp.
Cô ngước nhìn lên bầu trời rộng mở, màu xanh ngút mắt đẹp tuyệt vời trông như một kẻ phản bội, như thể thế giới này không nên xinh đẹp đến thế nếu thế giới ấy chẳng còn John. Lẽ ra nó luôn phải mang vết sẹo đau khổ nhỏ nhoi, dễ nhận thấy để đồng điệu với nỗi đau tồn tại mãi mãi nơi trái tim cô.
Trong khi cô quyết tâm tiếp tục sống cuộc đời của mình, cô vẫn không bao giờ quên được. Với cô, việc đến đây như một lần bóc đi lớp vảy để vết thương lại rỉ máu.
“Cha không ở đây.” Morgan nói. “Đây là bia mộ của cha. Mẹ con mình để nó ở đây để có thể tưởng nhớ cha.”
“Cha mất rồi.” Ava cầm trên tay hộp bánh bích quy màu trắng. Cô con gái cả sáu tuổi của Morgan là đứa duy nhất nhớ về cha của chúng. Thông thường, con bé sử dụng cái giọng biết tuốt khi chỉnh lại những đứa em. Nhưng hôm nay, đôi mắt nâu của nó, giống hệt mắt của John, hiện ra trước mắt Morgan với vẻ cương quyết. Ava thấu hiểu rõ ràng nhất khái niệm về cái chết. Ít nhất con bé hiểu rằng cha nó sẽ không bao giờ về nhà nữa.
“Phải rồi, con yêu.” Morgan nói. “Đúng vậy.”
Cơn gió lạnh lẽo thổi qua không gian rộng lớn. Cái lạnh khắc nghiệt của cơn gió bằng một cách nào đó đã xoa dịu tinh thần cô. Morgan thấy một chiếc mũ màu hồng nằm trên mặt cỏ. Cô nhặt lấy nó, đội lên đầu cô con gái ba tuổi che đi những bím tóc màu nâu sáng.
“Mẹ ơi.” Sophie nói. “Chúng ta cần nến.”
“Trời gió mạnh, nến tắt mất.” Ava nói.
Vẻ phụng phịu, Sophie quỳ sụp xuống mặt cỏ lạnh giá. “Chúng ta phải hát. Không thể ăn bánh suynh nhật mà không hát.”
Mia năm tuổi giật mạnh tay Morgan. Cái trán nghiêm túc của nó nhăn lại, chìm trong suy nghĩ.
Morgan cúi xuống vén một lọn tóc đi lạc dưới chiếc mũ tím của Mia.
Mia nghiêng người sát gần tai mẹ và thì thầm: “Con có nên buồn không ạ?”
Morgan chớp mắt, cố ghìm dòng nước mắt nóng bỏng trực dâng lên. Cô liếc nhìn mặt trời buổi sáng quá mức rực rỡ. Nỗi đau khổ cô đã cứng rắn chôn sâu chợt sống lại, một lần nữa đe dọa đè bẹp cô dưới sức nặng ngàn cân.
“Mẹ buồn.” Mia nói.
“Mẹ buồn chút thôi.” Morgan thú nhận, họng cô thắt lại. “Nhưng con cứ tự nhiên với cảm xúc của mình.”
Mia lấy tay áo quệt mũi. Khí lạnh khiến mũi và hai má con bé ửng hồng. “Con không buồn.”
“Tốt lắm.” Morgan rút từ trong túi xách ra cái khăn giấy rồi trao cho Mia. “Cha sẽ không thích con buồn đâu.”
“Mẹ không còn hay buồn như xưa nữa đâu.” Sophie hái một ngọn cỏ từ ngôi mộ và xoay nó giữa những ngón tay.
“Găng tay hở ngón của con đâu?” Morgan hỏi Sophie.
Con gái út ném sang cô cái nhìn như kiểu găng-tay-hở-ngón-nào-ạ? “Lúc nào mới được ăn bánh ạ?”
“Ngay bây giờ.” Morgan lấy ra cái chăn kẹp dưới nách, trải ra trên bãi cỏ đối diện bia mộ của John, rồi quỳ xuống. Nước mắt cô tuôn như mưa xuống mặt đá bia mộ thô cứng, nhợt nhạt. Sự hy sinh và nỗi đau xé ruột là một phần của cuộc đời quân ngũ. Tất cả quá điêu luyện, quá hoàn hảo, không có chỗ cho sự lộn xộn mà mỗi một cái chết, hay mọi cái chết gây nên. Bao mạng sống bị hủy diệt. Bao trái tim tan nát. Bao thế giới đảo lộn. Cô ước gì xảy ra một trận cuồng phong quét qua đống bia mộ này, đập vỡ hết và mang chúng bay đi khắp nơi, như thế, ngàn tấm bia mộ xám ngoét một kiểu sẽ tan nát như chính trái tim những người ở lại.
Cách đó vài hàng, một cặp vợ chồng già cúi đầu trước một nấm mồ. Một cơn gió mạnh rắc những chiếc lá vàng xuống quanh chân họ. Đám lá vô tình tạo nên một khung cảnh tuyệt mỹ nữa, lời nhắc nhở rằng những chuyện ta không ngờ tới sẽ luôn xảy ra.
Ba cô bé quây quần quanh mẹ. Sophie là đứa đầu tiên cất tiếng hát bài Chúc mừng sinh nhật. Bất chấp vẫn còn ngọng líu ngọng lô, giọng con bé khỏe và chuẩn cao độ đến ngạc nhiên. Cặp vợ chồng già quay lại ngắm nhìn. Ông chồng nắm lấy tay bà vợ. Morgan có thể đoán rằng họ đang khóc, ngay cả khi cô không thể nhìn thấy họ qua làn nước mắt.
Cái lạnh giá của nền đất thấm qua tấm chăn và lớp quần jeans, chạm vào hai đầu gối của cô. Khắp cơ thể cô tê liệt.
Cô hít một hơi sâu, chia những phần bánh sinh nhật, nhưng không còn bụng dạ nào ăn hết phần bánh của mình. Đây đúng là một sai lầm. Hai tháng vừa qua cô đã làm rất tốt. Nhưng tại làm sao cô lại không thể từ chối khi Ava nhận ra ngày sinh nhật John cô đánh dấu trên tờ lịch? Nỗi đau khổ tràn qua người cô như cơn sốt, nhắc cô nhớ đến cái nơi tăm tối mình đã mắc kẹt cho đến hai tháng trước. Cô suýt quên mình đã kiệt sức đến như thế nào. Cô gần như chẳng làm được gì gọi là kỳ diệu suốt hai năm sau khi chồng qua đời.
Cô tự ép mình nếm thử lớp kem. Vị ngọt ngào nổ tung trên đầu lưỡi cô, chói sáng và mãnh liệt y hệt như ánh nắng mặt trời.
“Sophie bôi kem lên tóc kìa.” Ava nói bằng giọng khó chịu.
Morgan lấy ra cái hộp giấy ướt từ trong túi xách. Cô phân phát khăn cho Ava và Mia rồi quay sang đứa bé nhất. Kha khá phẩm xanh dây vào bím tóc của Sophie. Thêm ít nữa dây vào mũi, môi và hai bàn tay con bé. Nó để dây vào giày thì làm thế nào? Morgan rút ra chiếc khăn giấy nữa và bắt đầu dọn sạch kem. Phía sau đầu, cô có thể nghe thấy tiếng John cười. Thay vì lau sạch cho Sophie, hẳn là anh sẽ ụp cả đĩa bánh ga tô vào mặt mình khiến con bé cười như nắc nẻ.
Chắc chắn John cũng không muốn Morgan phải buồn. Lá thư anh để lại cho cô chứng minh rõ điều ấy.
“Còn ai ăn bánh của cha nữa không ạ?” Sophie hỏi.
“Chúng ta sẽ mang về cho cụ.” Morgan đáp. “Tất cả sẵn sàng chưa?”
Ba cô bé cùng gật đầu.
“Con lạnh.” Ava run rẩy.
“Chúc mừng sinh nhật cha.” Mia nói. Ava cùng Sophie cũng nói theo chị.
Morgan đậy nắp hộp khăn giấy cất vào túi và dọn dẹp đống rác. Cô đứng dậy đặt tay lên mộ. Mặt đá lạnh lẽo dưới lòng bàn tay cô.
Chúc mừng sinh nhật, John.
Cô nhấc tay lên, quay lưng dẫn ba cô con gái rời khỏi khu mộ.
Hôm nay, cô sẽ tập trung sức lực vào tất cả những gì cô thấy biết ơn vì đã có trong cuộc đời: ba cô con gái, gia đình cô và cơ hội thứ hai để bước vào tình yêu.
Nếu có phải chết vì nó cô cũng thấy hạnh phúc.
Bốn người quay lại chiếc xe van. Morgan nhận ra một chiếc găng tay hở ngón màu xanh trên lốp xe phía trước. Cô quét mắt khắp khu đỗ xe, cúi xuống kiểm tra dưới gầm xe tìm chiếc găng tay còn lại. Thay vì chiếc găng tay hở ngón màu xanh, cô lại thấy một chiếc lốp xịt.
Tóc trên gáy cô đung đưa theo gió. Cô chậm rãi xoay người một vòng, để ý khắp quang cảnh rộng lớn của nghĩa trang nhưng chẳng thấy ai. Những cái cây bao quanh các cánh đồng. Nhưng dẫu vậy, cô vẫn cảm thấy có đôi mắt đang nhìn mình.
Thư giãn nào!
Cô đã bị hoang tưởng kể từ khi nghe cảnh sát trưởng kể chuyện Tyler Green ra tù. Được tại ngoại, và với những lời buộc tội tấn công vẫn chưa hết hiệu lực, Tyler có đầy đủ động cơ để tránh xa cô ra.
“Các cô bé, chúng ta có một cái lốp xịt. Tất cả lên xe hết cho ấm đi. Mẹ sẽ xử lý cái lốp.”
Cô đảm bảo lũ trẻ ngồi chắc chắn trên ghế an toàn cho trẻ em, đặt chế độ phanh hãm và khóa các bánh xe lại. Vào lúc lấy ra chiếc lốp dự phòng từ trong ngăn và kéo lê nó ra từ dưới gầm xe, cô đã vã hết cả mồ hôi, trong đầu thầm nguyền rủa các nhà sản xuất xe hơi khắp mọi nơi, và thầm hứa sẽ bắt đầu tập luyện thể dục thể thao thật chăm chỉ. Tháo đai ốc bánh xe được xem là một công việc nữa đòi hỏi cơ bắp, thứ mà cô không có. Một khi cô có lốp dự phòng trong tay và đã tháo xong đai ốc, thay lốp tuy là một việc bẩn thỉu nhưng lại không mấy khó khăn.
Sau khi đem cất cái lốp xịt vào phía sau xe, cô lau tay bằng mấy cái khăn giấy trẻ em rồi trèo vào ghế lái.
“Con đói rồi.” Sophie nói.
Bốn mẹ con rời khỏi nhà từ sớm, không ai kịp ăn sáng. Cô lái xe ra khỏi nghĩa trang. “Thế thì cùng tìm quán ăn thôi.”
Mười lăm phút sau, cô tìm thấy một quán ăn, ba cô bé tổng tấn công món bánh kếp. Vẫn thấy bồn chồn, Morgan chỉ uống cà phê. Ava và Mia ăn hết sạch sành sanh. Ngay cả Sophie cũng không thể cưỡng lại món bánh kếp phủ siro. Thấy bọn trẻ đã vui vẻ và no nê, Morgan dẫn chúng quay ra xe, đỡ chúng ngồi vào ghế an toàn.
Cô trèo vào ghế tài xế rồi đóng cửa lại. Cô vừa tra chìa vào ổ thì ngửi thấy mùi kim loại rất nồng. Quần jeans của cô ẩm ướt và lạnh buốt. Cái quái...?
Morgan đưa tay xuống dưới mông. Rút tay ra, cô chỉ thấy một màu đỏ sậm.
Máu à?
Tim cô đập như trống dồn, nhảy ngay xuống khỏi xe van. Nội thất trong xe có màu đen tuyền, nhưng cô có thể thấy rõ vết bẩn mà nãy giờ mình luôn tìm kiếm. Toàn bộ ghế ngồi thấm đẫm máu.
Và giờ thì cả người Morgan cũng thế.
Cô đã khóa xe chưa nhỉ? Cô luôn làm thế, nhưng khi phải chăm nom ba đứa con nhỏ tại một bãi đỗ xe, người ta hay quên lắm.
“Mẹ ơi! Chuyện gì thế ạ?” Ava gọi với ra từ bên trong xe.
“Xe lại hỏng, con yêu ạ.” Morgan nhìn khắp bãi đỗ xe nhưng không thấy ai. Xe đỗ ở đây cùng lắm chỉ mười lăm phút. Mấy chiếc xe khác vẫn trống trơn. “Quay vào trong để mẹ gọi chú Mac nào.”
Morgan hối thúc bọn trẻ quay vào trong quán. Cô thầm thì lời giải thích với hầu bàn, nhờ cô ta đánh lạc hướng bọn trẻ bằng giấy và bút chì màu, trong khi cô gọi cho Mac và cảnh sát.
“Chú Mac đang trên đường đến.” Morgan nói với lũ nhóc. Cô không ngừng để mắt tới các khách quen của quán và một người nữa ở bãi đậu xe. Nhưng không thấy dấu hiệu nào của Tyler Green.
“Chị có muốn lau người không?” Cô hầu bàn hỏi.
Đúng là cô đang cực kỳ muốn thay ra ngay chiếc quần jeans và cái áo len nhớp nháp, cọ rửa làn da thật kĩ, nhưng sự thoải mái của cô phải nhường chỗ cho sự an toàn của bọn trẻ.
“Tôi sẽ đợi, cảm ơn cô.” Không một giây nào Morgan dám rời mắt khỏi bọn nhóc. Cô không hề tưởng tượng. Lẽ ra cô nên lắng nghe bản năng của mình. Cô dám cá rằng chiếc lốp xịt không phải là tình cờ. Kẻ nào đó không chỉ dừng lại ở việc theo dõi cô. Cô đang bị rình mò.