Những Cuộc Săn Người

Lượt đọc: 3623 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 8

Lance đỗ xe Jeep trước cửa văn phòng giám định pháp y trong khu đô thị phức hợp của hạt.

Anh từng đến văn phòng Giám định Pháp y từ những ngày còn trong lực lượng cảnh sát, nhưng lần này, vai trò của anh là một thành viên của gia đình nạn nhân. Đó là một vai trò mới mẻ đối với Lance, nó khiến anh cảm thấy thoải mái như đang khoác trên người bộ đồ làm bằng cây thường xuân độc.

Bên trong, mùi cà phê nóng ở phòng chờ chẳng giúp anh xua tan cảm giác buồn nôn.

Anh nói tên mình cho lễ tân. “Bác sĩ Jenkins đã nhắn tin đề nghị gặp tôi hôm nay.”

Lance nhận được cuộc gọi trong khi đang tắm.

Ghé qua nếu cậu có thể. Tôi có vài câu hỏi dành cho cậu.

Phải chăng điều này có nghĩa là Frank cần thêm thông tin để nhận dạng hài cốt của cha anh?

“Bác sĩ Jenkins đang ở trong phòng khám nghiệm tử thi số ba.” Lễ tân nói. “Ông ấy nói anh có thể vào trong.”

Lance nuốt khan. Anh đã hy vọng vị bác sĩ đang ngồi trong văn phòng của mình.

Anh tự nhủ rằng tất cả những gì anh sẽ thấy chỉ là xương. Rằng anh sẽ không phải chịu đựng mùi xác chết phân hủy. Không có xác thịt thối rữa. Không có thi thể trương phồng. Mọi chuyện không thể tồi tệ đến thế, nếu không Frank đã chẳng gọi anh vào. Đúng không?

Đúng không?

Nhưng bác sĩ Frank Jenkins vốn nổi tiếng là người không giỏi các kỹ năng giao tiếp.

Lance thay đồ trong phòng chờ. Áo choàng, ủng và găng tay. Anh đeo vào tấm che mặt bảo vệ bằng nhựa. Mấy thứ chết tiệt này khiến mặt anh vã mồ hôi. Nếu không phải bắt buộc, không đời nào anh mặc chúng.

Anh mở cửa, ngần ngừ một lúc ở ngưỡng cửa, thậm chí ngay cả khi không đeo tấm bảo vệ, anh cũng toát mồ hôi. Những chiếc bàn khác trống trơn. Ban đầu anh không nhìn thấy thi thể nào, tuy nhiên, mùi phoóc môn và mùi phân hủy rất khó tan hết. Chúng nồng nặc trong không khí, bao phủ cuống họng anh, khiến anh sắp nôn oẹ đến nơi.

“Lance, vào đây.” Frank vẫy tay gọi anh vào phòng. “Tôi muốn cho cậu xem cái này.”

Lance nín thở, khó nhọc bước vào.

Làm cho xong việc này thôi.

Một miếng vải phủ lên trên chiếc bàn phẫu thuật bằng thép không gỉ. Trên bàn là một bộ xương đã tạm thời được ráp lại.

Frank đi vòng quanh bàn, tập trung chú ý vào bộ hài cốt. “Tôi đã nhờ trợ lý ráp lại bộ xương theo đúng thứ tự. Mấy cái xương nhỏ bị mất, tuy nhiên số lượng xương còn nhiều. Hy vọng vẫn đủ để nhận dạng chính xác.”

Hy vọng?

Lance bước đến gần hơn. “Vậy là ông vẫn chưa chính thức nhận dạng được cha tôi?”

“Không.” Frank ngước mắt lên, gương mặt ông bối rối. Ánh đèn phản chiếu vào chiếc mặt nạ bảo vệ của ông. “Cảnh sát trưởng King không gọi cho cậu à?”

“Không.”

Frank lầm bầm điều gì đó nghe như câu chửi thề bên dưới hơi thở. “Tôi rất tiếc, Lance. Lẽ ra tối qua tôi nên gọi cho cậu sau khi gọi cho cảnh sát trưởng King. Đây không phải là cha cậu.”

Chờ đã. Cái gì?

Đầu Lance như thể bị rút hết máu, khiến anh cảm thấy chóng mặt. “Xin lỗi?”

“Đây không phải là cha cậu.”

Lance liếc nhìn xương sọ. Quai hàm không bị hư hại gì, hầu hết hàm răng còn nguyên. Anh thở ra bằng miệng, nhưng mùi vị của phòng giải phẫu chỉ khiến anh cảm thấy tồi tệ hơn. “Ông đã xem qua hồ sơ nha khoa của ông ấy chưa?”

“Tôi không cần hồ sơ nha khoa.” Frank chỉ tay vào mấy cái xương. “Đây là xương phụ nữ.”

Cú sốc đánh vào Lance chẳng khác gì cái tát buốt giá. “Ông có chắc không?”

Frank nhướng một bên lông mày, tỏ vẻ bực mình. Với tiếng thở dài cực kỳ kiên nhẫn, ông hất đầu về phía bộ xương và bắt đầu lên lớp. “Thứ nhất, kích cỡ toàn bộ và độ dày của mấy cái xương, đặc biệt là xương đùi, xương cánh tay và xương quay cho thấy đây là phụ nữ.” Ông bước dọc theo cạnh bàn, tới phần giữa của bộ xương. “Thứ hai, khung xương chậu của phụ nữ rộng hơn khung xương chậu của nam giới. Cuối cùng...” Ông chỉ tay vào phần đầu lâu. “Xương sọ và xương hàm của nạn nhân này cũng cho thấy đó là phụ nữ.”

Lance nhìn trừng trừng mấy cái xương, cố gắng nạp tất cả vào đầu. “Ông có chắc tất cả đống xương này thuộc về cùng một nạn nhân không?”

Frank gật đầu. “Chúng tôi thu lượm được khoảng tám mươi lăm phần trăm bộ xương hoàn chỉnh. Hầu hết các xương bị mất đều rất nhỏ: các ngón tay, ngón chân, đốt sống, vân vân. Các xương có sự đồng nhất về kích cỡ, không có bản sao nào cho thấy có một cá nhân thứ hai nằm trong cốp chiếc xe đó cả.”

Bác sĩ pháp y bước xa khỏi cái bàn, kéo mặt nạ bảo vệ lên. “Xương cốt không nói dối, Lance ạ. Đây không phải là cha cậu.”

Vài giây trôi qua, khi Lance đã hấp thụ được hết những lời của Frank.

Không. Phải. Cha. Mình.

Đó là những lời anh không mong đợi được nghe từ bác sĩ pháp y nhất.

Giờ sao đây?

Kẻ nào đó đã đặt cô gái này vào cốp xe của cha anh và đẩy nó xuống hồ.

Là ai? Tại sao?

Chết tiệt.

Thế còn cha mình đâu?

Khi đến gặp Frank, anh mong sẽ có câu trả lời cho những câu hỏi, không ngờ lại phát sinh ra hàng tá câu hỏi khác.

Hai thái dương Lance nhức lên rần rật. Anh đã muốn đến Văn phòng Pháp y với cái bụng trống rỗng.

Những lý do chính đáng.

Nhưng giờ cái dạ dày trống rỗng ấy đang quặn lên.

“Ông không biết cô gái này là ai à?” Lance hỏi. Người phụ nữ vô danh tính này giờ là chìa khóa cho sự mất tích của cha anh.

“Không...” Frank đáp. “Chưa biết được. Chúng ta sẽ bắt đầu với bất kỳ cô nàng nào sống trong khu vực địa phương bị mất tích vào năm 1994 và điều tra từ đó.”

Hai tai Lance ù đặc. Ánh mắt anh lướt qua toàn thể bộ xương, bất chợt nhận thấy sự mảnh dẻ nữ tính của nó. “Ông cho tôi biết đôi điều về cô gái này được không?”

Frank xem tấm bìa kẹp hồ sơ. “Đo đạc xương đùi cho tôi biết rằng cô gái cao khoảng chừng một mét sáu lăm, hơn kém một phân thôi.”

“Có biết được cô ấy bao nhiêu tuổi không?”

Frank chỉ tay về phía một dãy hình chụp tia X trên bảng đèn. “Răng khôn mọc lệch. Có khả năng cô ấy ít nhất là mười tám tuổi.”

“Thực tế cô ấy chưa từng nhổ răng nên cũng có thể có nghĩa là cô ấy chưa từng đến bác sĩ nha khoa...” Lance nói thêm. “Hoặc cô ấy không đủ tiền đi nhổ răng.”

“Đúng.” Frank khoát tay về phía bộ xương. “Một số , nhưng không phải tất cả, các vùng sụn tiếp hợp của cô ấy đã hoàn tất quá trình cốt hóa. Xương vai hoặc xương đòn là xương cuối cùng đánh dấu sự trưởng thành hoàn chỉnh. Đầu ức của xương đòn chưa hoàn toàn hợp nhất, nên cô ấy chưa đến ba mươi tuổi.” Frank cầm lên một chiếc kính lúp và xem xét một chiếc xương sườn. “Các đầu xương sườn thay đổi theo độ tuổi của con người. Căn cứ vào độ mịn tôi thấy ở đây, tôi ước tính rằng cô ấy mới hai mươi tuổi thôi.”

“Có biết cô ấy chết như thế nào không?”

“Có.” Frank đọc tài liệu kẹp trong tập hồ sơ, rồi đặt nó xuống và quay lại bàn. Ông chỉ tay vào một cái xương hình chữ U đặt dưới xương sọ trên tấm vải. “Xương móng đã bị vỡ.”

Xương móng là một khúc xương nằm ở mặt trước cổ, giữa cằm và sụn giáp.

“Cô ấy bị siết cổ.” Lance nói.

“Khả năng cao nhất là thế.” Frank gật đầu. “Chúng ta đã gặp may. Điều này chỉ xảy ra trong khoảng chừng một phần ba cái chết vì bị siết cổ.”

Cô ấy thì không may mắn như vậy.

Lance nhìn chằm chằm cái xương bé nhỏ nhưng có nhiều ý nghĩa ấy. “Vậy là cô ấy đã chết khi bị bỏ vào trong cốp xe à?”

“Có khả năng cô ấy vẫn sống khi xương móng đã vỡ, nhưng tôi hy vọng là không.” Frank nhăn mặt.

“Tôi cũng thế.” Lance rùng mình. Bị siết cổ hẳn đã đủ tồi tệ rồi, nhưng anh không thể tưởng tượng được khả năng thứ hai.

“Cậu có nhớ được ai khớp với mô tả về cô gái này trong cuộc đời cha mình không? Cha cậu có bất kỳ đồng nghiệp nữ hay bạn nữ nào mà ông ta thân thiết không?” Frank đang vòng vo, nhưng dòng suy nghĩ của ông thì rõ ràng: sự phản bội.

“Tôi không biết.” Lance không muốn nghĩ rằng cha anh lừa dối, nhưng anh vẫn lục lọi trí nhớ của mình. “Không. Cha mẹ tôi có vài người bạn, nhưng tất cả bọn họ đều tầm tuổi hai người, vào năm 1994, họ đều ba mươi tuổi hết rồi.”

“Nếu cậu nghĩ ra bất kỳ ai có thể giống với...” Frank khoát bàn tay đeo găng về phía bộ xương. “Thì gọi cho tôi nhé.”

“Tôi sẽ gọi.” Lance đáp.

Frank tháo găng tay ra. “Nếu cô gái là người địa phương và là người từng được báo cáo mất tích, thì có thể tôi sẽ nhận dạng được. Nếu vẫn không tìm ra, tôi sẽ phải viện đến nhân chủng học pháp y.”

“Chúc may mắn.” Lance rời phòng giải phẫu. Anh ném trang thiết bị bảo hộ cá nhân vào các thùng rác thích hợp trên đường đi ra. Khi băng qua bãi đỗ xe đến chỗ xe Jeep, bụng anh thắt lại.

Thế còn cha anh đâu?

« Lùi
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của melinda leigh