Những Cuộc Săn Người

Lượt đọc: 3624 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 9

Gió táp vào mặt Morgan khi cô băng qua bãi đỗ xe từ quán ăn đến xe mình, nơi Mac đứng dựa người vào cửa chiếc SUV đang mở.

“Cảm ơn cậu nhiều, Mac.” Cô hạ quai cái túi nâu xuống. Bên trong là chiếc quần jeans đẫm máu, bắt đầu sờn của cô. Mac mang cho cô một chiếc quần mới.

“Có gì đâu.” Mac chuyển mấy cái ghế an toàn của bọn trẻ sang chiếc SUV của anh, cố định chắc chắn chúng vào ghế sau. “Có hơi chật tí, nhưng bọn em sẽ xoay xở được. Chị định làm gì với cái xe van?”

“Chị đã gọi xe kéo rồi.” Không đời nào cô chịu ngồi giữa bể máu để lái xe đến gara. Bên cạnh đó, cô muốn một thợ máy kiểm tra lại toàn bộ xe phòng trường hợp phá hoại ngầm.

“Bất kỳ người nào đột nhập xe chị cũng đã làm hỏng ổ khóa.” Mac giật mạnh cái ghế an toàn dành cho trẻ em.

Morgan ấn tay vào trán. “Khi mở cửa xe chị đã không để ý.”

Có vẻ hài lòng với mấy cái ghế, Mac bước ra khỏi cửa xe SUV đang mở. “Đó là vì cái chìa khóa thông minh của chị vẫn kêu chip chip khi chị nhấn nút, còn các ổ khóa thì không.”

Sophie túm chặt bàn tay Morgan. “Đi được chưa ạ?”

Morgan ngồi xổm xuống ngang với con bé. “Rồi. Chờ mẹ nói chuyện với các nhân viên vài phút nữa thôi. Ngồi yên đấy với chú Mac nhé.”

“Vâng ạ.” Đầu cúi thấp, Sophie quay vào xe của Mac. Sáng nay con bé phải dậy sớm, nó sẽ lăn ra ngủ ngay sau khi xe lăn bánh.

Morgan đến gần viên cảnh sát đang viết báo cáo trên ghế hành khách của xe tuần tra. Cậu ta lấy bút chỉ vào bộ thiết bị nhận diện vết bẩn đang nằm trên tập hồ sơ ở ghế hành khách. Chỉ có một vạch đỏ xuất hiện trong ô xét nghiệm. “Không phải là máu người.”

“Vậy là máu con vật nào đó...” Cô quay người nhìn về phía chiếc van. Máu thú vật không khó chịu như máu người, nhưng vẫn đáng sợ.

Viên cảnh sát xuống xe.

“Cậu có thể trích xuất dữ liệu từ các camera an ninh không?” Cô hỏi.

“Không, thưa cô.” Cậu ta chỉ chiếc camera gắn trên ngọn đèn đường. “Cái này bị một lớp bọt phủ kín. Căn cứ vào mùi hương, tôi nghi ngờ nó bị phun thuốc xịt ong.”

Morgan bước đến chỗ cột đèn, liếc nhìn cái máy quay. Cô khịt mũi khi mùi hôi của thuốc diệt côn trùng thoáng qua mũi cô. “Thông minh đấy. Cậu có thể ngửi thấy nó từ khoảng cách sáu mét.”

“Đúng vậy, thưa cô.” Cậu ta nói. “Loại bọt này dính rất tốt, thế nên nó hoàn toàn che kín ống kính. Có thể chúng ta sẽ có đột phá với những dấu vân tay tôi thu được trên chiếc van.”

Morgan mong những dấu vân tay cậu ta tìm thấy là của mình. Bất kỳ kẻ nào đủ thông minh để che kín camera an ninh bằng thuốc xịt ong sẽ không để lại dấu vân tay đâu.

“Cậu sẽ kiểm tra nơi ở của Tyler Green chứ?” Cô hỏi.

“Tôi đã nói chuyện với cảnh sát trưởng King.” Cậu ta đáp. “Ông ấy nói rằng ông ấy sẽ gọi Tyler đến nói chuyện. Một bản sao báo cáo sự việc sẽ xong trong vài ngày tới.” Cậu ta trao cho cô tấm danh thiếp.

“Cảm ơn cậu.” Morgan bỏ danh thiếp vào trong túi xách và quay về với gia đình. Lũ nhóc đang quấn lấy Mac. Em gái cô thật may mắn vì có cậu ấy. Đúng là một người đàn ông tốt.

Chiếc xe kéo tiến vào bãi đỗ xe rồi dừng lại để trình giấy phép tài xế. Tiếp theo, cô kiểm tra trên xe van xem còn quên đồ tùy thân nào không, trước khi ngồi lên chiếc SUV của Mac.

Kiệt sức từ buổi sáng, cô gần như ngủ thiếp đi trên đường về nhà. Chờ đến khi lũ nhóc đã yên vị trong bếp cùng với Mac, Morgan đi tắm và thay quần áo. Sau đó cô còn phải đến tòa án nữa. Nhưng ngay cả việc tắm nước nóng hay mặc quần áo thơm tho cũng không thể xua đi hoàn toàn cảm giác ghê tởm. Cô lấy khẩu súng ngắn từ ngăn để súng và giắt vào thắt lưng trước khi thẳng tiến tới văn phòng, bằng chiếc Lincoln Town Car của ông.

Loại người nào lại đi đổ máu động vật vào xe của cô nhỉ?

Cô tự nhắc mình rằng Tyler Green đã đánh đập vợ hắn, lẩn trốn những người thừa phát lại* và cố gắng siết cổ Morgan. Đổ đầy máu vào ghế lái xe của cô gần như chỉ là hành động leo thang của hắn mà thôi.

Khi đi ngang qua phố Third, cô chú ý đến một cửa hàng bán bánh rán. Nhờ kẻ rình rập này mà chuyến ghé thăm nghĩa trang của cô đã chiếm hầu hết thời gian, khiến cô mất toi cả buổi sáng. Gần đến giờ ăn trưa mất rồi. Buổi sáng chán chường của cô cùng cơn nhức đầu âm ỉ đòi hỏi cô phải nạp thêm năng lượng và caffein. Cô ghé vào quầy phục vụ nhanh để mua bánh và cà phê rồi tiếp tục đến văn phòng. Lỉnh kỉnh trên tay nào túi cà phê, túi bánh ngọt và túi xách, cô mở khóa cửa ra vào Văn phòng Thám tử Sharp. Sau cơn bão cảm xúc sáng nay, tòa nhà tĩnh lặng chẳng khác gì niềm hạnh phúc tuyệt vời. Các cơ bắp của cô gào thét vì quá mệt mỏi.

Thừa phát lại là người có các tiêu chuẩn, được bổ nhiệm và trao quyền để làm các công việc về thi hành án dân sự, tống đạt giấy tờ, lập vi bằng và các công việc khác theo quy định.

Cô bước vào văn phòng, thả cặp đựng hồ sơ xuống và cởi áo khoác trước khi kiểm tra gian bếp. Trống rỗng. Cô ngồi xuống sau bàn làm việc, với tách cà phê đặt gần khuỷu tay và mở túi bánh ngọt. Mùi hương nóng hổi của những chiếc bánh rán với lớp mỡ bóng loáng phả vào mũi cô. Morgan thở dài, ăn hết chiếc bánh đầu tiên chỉ sau ba lần cắn rồi chiêu bằng cà phê. Tỉnh táo trở lại, cô mới kiểm tra hòm thư điện tử và tranh thủ ăn chiếc thứ hai.

Những tiếng bước chân trong hành lang cho thấy Sharp đã đến. Ông xuất hiện ngay ngưỡng cửa. Ngước nhìn ông, cô không thể tranh cãi gì về chế độ ăn thuần hữu cơ, gần như toàn thực vật mà ông cố gắng áp đặt cho tất cả mọi người xung quanh, ở tuổi năm mươi ba, những dấu hiệu tuổi tác duy nhất của Sharp là mái tóc muối tiêu cắt ngắn và những vết chân chim tập trung quanh đôi mắt xám thông thái. Cơ thể săn chắc như vận động viên chạy bộ trong chiếc quần jeans và sơ mi oxford khiến ông trông quyến rũ hơn hẳn các cậu nhóc chỉ bằng nửa tuổi ông.

Ông liếc nhìn cái túi trắng trên bàn làm việc của cô. “Bác sẽ không hỏi hôm nay cháu đã ăn cái gì đâu.”

“Có khả năng là thứ ngon nhất.” Morgan liếm vị đường trên các đầu ngón tay.

“Cháu đã ăn đủ đường đến mức voi cũng bị đái tháo đường đấy.” Ánh mắt ông nhìn chăm chú trên gương mặt cô, nó dường như đỏ lên và sưng húp. “Mọi việc ổn cả chứ?”

Nên bắt đầu từ đâu nhỉ?

“Hôm nay là sinh nhật John.” Cô cố ghìm nước mắt khi kể ông nghe về buổi sáng. Giờ thì biến cố này đã kết thúc, ba thiên thần của cô đã an toàn ở nhà cùng Mac, vẻ tự chủ của cô đang dao động.

Hoặc có thể Sharp đã đúng, cô cần phải cắt giảm lượng caffein.

Cô suy nghĩ về chiếc bánh rán thứ ba nhưng nghĩ Sharp có lẽ sẽ đột quỵ nếu cô ăn nó trước mặt ông. Ngoài ra, có lẽ ông nói đúng rằng đường đang khiến cô cảm thấy tệ hơn. Sự hưng phấn nhờ đường của cô đang giảm dần, khiến cô thấy nôn nao. “Bất kỳ ai ra quyết định treo lốp dự phòng dưới gầm xe đáng bị ăn roi, còn một kẻ nào đó thì khiến cháu mệt đến rã rời. Nhìn chung, sáng nay thực sự là tồi tệ.”

Và cô vẫn thèm cái bánh thứ ba.

“Bác rất tiếc.” Ông nói. “Cháu không sao chứ?”

“Vâng.” Cô đáp. “Cũng khiếp sợ ngang với các biến cố sáng nay, giờ thì cháu biết mình đang đối mặt với một mối đe dọa, cháu phải có kế hoạch để bảo vệ gia đình cháu.”

Và nỗi đau khổ nghiền nát cô tại nghĩa trang đang phai nhạt dần. Cô sẽ nhớ John mãi mãi, và cô sẽ luôn cảm thấy buồn khi anh không còn bên cạnh mình và con. Với từng cột mốc, những cảm xúc ấy sẽ lại xuất hiện. Nhưng chúng sẽ không nuốt chửng cô được nữa. Cô sẽ không cho phép - và không thể - để chúng làm vậy.

“Cháu có muốn đi tìm Tyler Green không?” Sharp hỏi, đôi mắt xám của ông nheo lại, cho thấy ông chẳng muốn gì hơn thế.

Morgan lắc đầu. “Chúng ta không có bằng chứng nào chứng minh đó là hắn, và hắn đủ thông minh để kiện ta tội quấy rối nếu theo dõi hắn khắp nơi. Văn phòng cảnh sát trưởng sẽ lo vụ đó, khi cháu đi vắng thì hoặc Mac hoặc Stella sẽ ở nhà, gia đình cháu sẽ được bảo vệ.”

Sharp gật đầu. “Còn bác thì muốn bác hoặc Lance sẽ ở bên cháu mọi lúc cho đến khi thằng khốn rình mò này bị tóm.”

“Vâng ạ.” Morgan độc lập chứ không ngốc nghếch.

“Cháu nghe được tin gì từ Lance chưa?” Sharp hỏi.

“Sáng sớm nay cháu đã gọi cho anh ấy.” Cô cập nhật cho Sharp về tình hình của Jenny. "Việc đầu tiên anh ấy làm là đến văn phòng Giám định Pháp y.”

“Bác muốn dành hết thời gian xem xét vụ Victor Kruger với cháu. Bác đã theo đuổi các đầu mối vụ này hơn hai mươi năm rồi. Giờ bác muốn nhìn nhận nó từ góc độ khác.”

“Vâng. Tất nhiên rồi ạ.” Morgan nói.

“Bác sẽ làm cho cháu món sinh tố . Đến giờ ăn trưa rồi. Cháu cần chút protein để cân bằng với cơn stress của mình - và bất kỳ cái món linh tinh gì mà cháu vừa nạp vào đấy.” Sharp rời phòng làm việc của cô, vẫn càu nhàu khi bước xuống sảnh. “Không nghi ngờ gì cả, ngày hôm nay cháu vẫn không chịu ăn món gì cho bổ dưỡng.”

“Cảm ơn bác nhiều.” Morgan chẳng buồn tranh cãi nữa. Cô thực sự cần phải ăn một bữa cho tử tế, nhưng khi ông vừa ra khỏi phòng, cô đã chén ngay cái bánh thứ ba.

Cô uống thêm cà phê và gọi với vào. “Hồ sơ đâu rồi ạ?”

“Trên bàn làm việc của Lance đấy.” Sharp trả lời từ trong bếp.

Chiếc máy xay sinh tố kêu vo vo khi cô bước vào văn phòng của Lance. Bàn làm việc là món đồ nội thất duy nhất trong phòng của anh. Hồ sơ nằm trong ngăn kéo dưới cùng. Khi cô lấy nó ra, bụi bay thẳng vào mũi. Cô mang hồ sơ quay trở lại phòng làm việc của mình và đặt nó lên bàn.

Vài phút sau, Sharp đặt cốc đồ uống trông rất ngon mắt cạnh khuỷu tay cô.

Cô nhấp một ngụm. Vị dứa và việt quất. “Căn cứ vào màu sắc và thành phần bác bỏ vào, cháu luôn thấy ngạc nhiên khi vị của nó không hề tệ chút nào.”

“Thậm chí cháu còn không nếm được vị rau xanh nữa.” Nỗi ám ảnh hiện tại của Sharp là những loại rau khoai lang hữu cơ. Ông ngồi xuống chiếc ghế đối diện cô. “Chuyện này chắc khó khăn với Jenny lắm, cả Lance nữa, không cần biết cậu ấy nói gì.”

“Cháu biết.” Cô dò xét người đàn ông ngồi trước mặt. Ông hiếm khi nói chuyện về quá khứ của mình, ngoài sự nghiệp cảnh sát trước kia. “Bác từng kết hôn chưa, Sharp?”

“Rồi.” Ông đáp.

Tại sao cô lại thấy ngạc nhiên nhỉ?

Ánh mắt ông chuyển hướng về phía cửa sổ, đôi mắt trầm ngâm. “Hôn nhân là một thảm họa ngay từ đầu. Bác muốn có con. Nhưng cô ấy thì không. Cô ấy không thích kết hôn với cảnh sát. Bác thì chẳng muốn làm bất kỳ nghề gì khác. Bọn bác ly hôn. Bác chưa từng nói chuyện với cô ấy kể từ khi ký đơn ly dị. Tin cuối cùng bác nghe được là cô ấy đã đi bước nữa và chuyển đến Boston.”

“Cháu rất tiếc. Cháu không muốn tọc mạch đâu.”

“Đã lâu lắm rồi. Hồi ấy bác vẫn còn trẻ.” Sharp lắc đầu xua đi, nhưng nỗi buồn dâng đầy trong mắt ông, như thể những cảm xúc về cuộc hôn nhân tan vỡ trong cõi lòng ông còn sâu sắc hơn nhiều những gì ông sẵn sàng thừa nhận.

“Hai người chia tay khi nào?”

“Tháng Hai năm 1994.” Sharp đáp.

Ba tháng trước khi Victor Kruger mất tích. Sharp chắc phải cô đơn lắm. Morgan đã hình dung ông tự quăng mình vào cuộc điều tra, bao bọc và che chở cho đứa trẻ cũng cô đơn như chính bản thân mình. Có thể mối quan hệ của ông với Lance không chỉ là mối quan hệ một phía như Morgan đã nghĩ.

“À mà bác chưa từng nghĩ đến chuyện đi bước nữa.” Sharp đập tay xuống bàn. “Với bác thế là quá đủ. Để khi khác hẵng chất vấn về phần đời còn lại của bác nhé.”

Morgan nhìn chằm chằm tập hồ sơ, dày dặn và nặng nề với nhiều điều còn chưa được khám phá.

Họ chưa kịp bắt đầu, cửa trước đã bật mở rồi đóng lại. Lance xuất hiện ở ngưỡng cửa. Anh nhìn lướt qua mặt Morgan rồi hỏi: “Có chuyện gì thế? Xe van của em đâu?”

Cô kể cho anh nghe chuyện sáng nay.

Cơn giận bừng lên trong đôi mắt anh. “Anh muốn đích thân bám theo Tyler.”

“Cảnh sát trưởng sẽ giải quyết hắn.” Cô nói. “Cảnh sát trưởng King là kẻ chuyên đi làm phiền người khác, những kiểu tình huống này hợp với ông ta nhất.”

“Đúng vậy. Chúng ta có thể mong đợi King tẩn cho Tyler một trận.” Lance đi vòng quanh bàn, nhoài người sang ôm chầm lấy cô. “Anh rất tiếc vì em có một buổi sáng tồi tệ như vậy. Ước gì anh đã ở bên em.”

Nếu có anh ở bên, cô không nghĩ kẻ rình mò dám liều mạng đến thế. Nhưng một người mẹ kèm theo ba đứa con nhỏ đúng là một mục tiêu lý tưởng.

“Sáng nay anh cũng có nhiều chuyện phải giải quyết rồi mà.” Morgan nói.

Lance buông cô ra, đứng thẳng dậy.

“Cháu gặp bác sĩ pháp y rồi à?” Sharp hỏi.

“Gặp rồi ạ.” Quai hàm Lance nghiến tới nghiến lui. “Cháu vừa từ văn phòng ông ấy về. Hai người sẽ không tin được đâu, nhưng hài cốt ấy không phải là cha cháu.”

“Cái gì?” Sharp giật nẩy mình.

“Đó là xương phụ nữ.” Lông mày Lance cụp xuống.

Sự câm lặng lơ lửng trong không khí như những hạt bụi.

Phụ nữ?

Lance có thấy mừng khi đó không phải cha anh ấy không? Hay thấy buồn về bao câu hỏi mà tin tức này mang lại?

“Frank vẫn chưa biết cô gái là ai à?” Sharp hỏi.

“Chưa ạ.” Đôi mắt phiền muộn của Lance ngước lên. “Cháu vẫn chưa nói với mẹ. Bà ấy tiếp nhận tin tức tìm thấy hài cốt của cha tốt hơn cháu tưởng tượng. Nhưng cháu không biết bà sẽ phản ứng ra sao khi biết ông vẫn mất tích. Thêm vào đó, có một ngụ ý rõ ràng rằng cha cháu có thể có mối quan hệ nào đó với cô gái trẻ này.” Lance bước đến chiếc ghế thứ hai đối diện bàn làm việc của Morgan, gieo mình xuống và tường thuật lại chuyến đi của anh đến nhà mẹ.

Cũng là bình thường khi Lance quan tâm hơn đến mẹ, vì tin tức này ảnh hưởng đến anh ấy cũng sâu sắc hệt như thế.

Sharp đứng dậy đi vào nhà bếp. Một phút sau, máy xay sinh tố lại kêu vo vo, rồi ông quay lại với một cốc sinh tố khác và trao cho Lance.

Lance đón cái cốc với tiếng thở dài. “Thực ra cháu không đói lắm.”

“Cháu bị nhức đầu và có khả năng bị mất ngủ nữa.” Sharp nói. “Protein sẽ giúp được cháu.”

“Anh biết bác ấy luôn đúng về những chuyện thế này mà.” Morgan dò xét gương mặt mệt mỏi của Lance. Anh ấy cảm thấy như thế nào khi cha mình vẫn mất tích?

Sharp gật đầu. “Đúng vậy.”

Lance uống cốc sinh tố. Hạ cốc xuống, anh nuốt khan và dường như tự trấn an bản thân. “Cùng bắt đầu nào. Cháu muốn thu thập nhiều thông tin hơn trước khi nói với mẹ. Cháu không muốn ném vào mặt bà ấy những báo cáo xung đột nhau. Bác sĩ pháp y sẽ không vội cung cấp thông tin cho báo chí. Ông ấy muốn nhận dạng hài cốt và thông báo cho gia đình trước. Lúc cháu rời đi thì trợ lý của ông ấy đang tìm kiếm các báo cáo về người mất tích.”

Sharp cúi đầu, hai bàn tay vòng ra sau gáy. “Giờ sao đây?”

Chỉ có một thứ giúp được Lance lúc này: câu trả lời. Morgan mở hồ sơ trên bàn làm việc của cô. “Giờ chúng ta sẽ bắt đầu từ đầu.”

« Lùi
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của melinda leigh