ở mắt vì ánh mặt trời dọi vào mặt, Mỹ Chi trở mình nằm nghiêng. Liếc đồng hồ chỉ 9 giờ 35, nàng thở hơi dài mà cũng chưa chịu ngồi dậy. Cũng may hôm nay nhằm thứ bảy nàng không có lớp. Lót thêm cái gối nữa cho đầu cao hơn nàng nhìn vào cái bụng hơi u u của mình. Việc gì phải xảy ra đã xảy ra. Ba tuần lễ hạnh phúc với Điền đổi lại cái thai đang lớn dần lên trong bụng nàng. Hai tháng trước đây khi thấy mình không có kinh, nàng hỏi Jacqueline và cô bạn thân chỉ than được '' O my God…''. Thế là cô ta dẫn nàng đi bác sĩ khám nghiệm. Sau khi giám định bác sĩ cho biết nàng đã có thai được gần 3 tháng. Bên ngoài nàng cố tỏ ra cái bào thai đang mang trong người là lỗi lầm hoặc một tai nạn như số ít cô gái bị vướng phải; nhưng bên trong nàng không hé răng cho bất cứ ai, kể cả Jacqueline, đó không phải là một lỗi lầm mà chính nàng muốn có con với Điền. 20 ngày sống bên Điền, nàng hiểu ra mối chân tình của anh và càng thương yêu anh nhiều hơn, nhiều tới độ muốn có con với anh, muốn có hình ảnh của anh ở bên cạnh dù anh đã ngàn xa khuất nẽo. Đứa con sẽ là niềm an ủi, là động lực giúp cho nàng sống và đợi chờ ngày xum họp với Điền. Có thể suy nghĩ của nàng sai lầm hoặc không đúng, hay không thích hợp với hoàn cảnh hiện tại của nàng. Tuy nhiên cái bờ đúng sai đó mơ hồ khó mà đoán định được. Nàng chỉ biết mình muốn có con với Điền bất chấp hậu quả xấu hay tốt. Nàng bằng lòng trả giá để thoả mãn cái ý muốn của mình. Ngay chính Điền cũng không biết nàng đang mang trong người giọt máu của anh. Nàng dự tính sẽ nói cho anh biết sau khi sanh xong hoặc có dịp thuận tiện. Gần ba tháng từ khi trở về nước, nàng không nhận được lá thư nào của anh mặc dù đã viết thư cho anh hai lá thư. Nàng mõi mòn chờ thư người tình mà ngóng hoài thư chưa tới.
Đang nằm thiu thỉu ngủ trong phòng, nghe có tiếng gõ cửa lâu mà hình như không có ai trả lời rồi sau đó có giọng nói của đàn ông vang lên.
- Hello… Anybody home?
Vừa mệt lại vừa bực, Mỹ Chi lầm bầm rồi gắng gượng ngồi dậy đi ra cửa.
- Xin lỗi anh… Anh kiếm ai?
Mỹ Chi hỏi với giọng có chút bực bội vì bị đánh thức nửa chừng. Gã con trai cười, một nụ cười thật hiền hậu.
- Xin lỗi cô… Tôi tên Matthew… Tôi tới kiếm Emily…
Nói xong anh ta cười đưa tay ra. Miễn cưỡng đưa tay ra bắt tay anh ta Mỹ Chi nói câu xã giao.
- Hân hạnh được biết anh… Tôi là bạn cùng nhà của Emily…
Matthew gật nhẹ đầu cười.
- Hân hạnh được biết cô… Cô tên gì vậy?
- Mỹ Chi…
- Hân hạnh được biết Mỹ Chi…
Mỹ Chi thầm ngạc nhiên vì Matthew phát âm tên của mình rất đúng giọng Việt Nam chứ không có trọ trẹ như nhiều người quen khác. Ngay cả Jane là người gọi tên cô đúng nhất song cũng không có đúng giọng như Matthew.
- Anh có bà con với Emily?
- Không… Chỉ quen sơ thôi… Tôi học trên Emily một lớp…
Mỹ Chi im lặng. Bị cái thai hành, nàng mệt và buồn ngủ nên lơ là không muốn trò chuyện. Hiểu ý Matthew cười đứng lên.
- Tôi xin phép đi về…
- Dạ…
Dường như biết mình hơi khiếm nhã, Mỹ Chi cười gượng.
- Anh thông cảm… Tôi không được khoẻ nên…
- Tôi hiểu… Ai ở vào hoàn cảnh của Mỹ Chi cũng đều như vậy. Ráng mà giữ gìn sức khoẻ… Mỹ Chi có cần giúp đỡ tôi rất hân hạnh được giúp…
- Cám ơn anh…
Matthew bước ra cửa. Mỹ Chi đứng nhìn theo gã con trai xa lạ mới gặp lần đầu rồi thong thả khép cửa lại. Trở vào phòng nằm lăn ra giường, nàng ứa nước mắt thì thầm với người đã đi xa.
- Điền ơi… Em nhớ anh…
Nước mắt của nàng lại trào ra ướt gối. Điền thương yêu của nàng bây giờ đang ở đâu. Có còn nhớ tới những đêm ân ái mặn nồng, những kỹ niệm dấu yêu suốt đời khó nguôi ngoai. Hồi tưởng lại đêm gối đầu lên bờ vai của người tình, nàng cảm thấy bồi hồi nuối tiếc. Nụ hôn của Điền nóng bỏng da. Vòng tay xiết của anh làm nghẹn thở. Điền yêu như một kẻ sắp chết. Điền yêu nàng như biết khi rời xa sẽ không bao giờ nhìn thấy nhau. Dường như anh biết trước được cái số phần khắc nghiệt của người lính chiến. Dường như anh biết tình yêu của anh không đủ lực để giữ nàng là của riêng anh. Bởi vậy anh yêu nàng không ngưng nghỉ. Và nàng cũng vậy. Đem cả thân xác lẫn tâm hồn quẳng vào cuộc tình cuồng nhiệt qua nhanh tựa bão lốc. Sau cơn mê sảng ái ân, nàng mới biết hạnh phúc có cái giá của nó. Bây giờ nằm đây với hình tượng ngày càng lớn dần, tuy có vất vả và âu lo nhưng nàng không hề oán trách Điền. Làm sao oán trách được khi nàng rất sáng suốt và tự nguyện trong quyết định của mình.
Nằm ngủ mơ màng nàng nghe có tiếng chuông điện thoại reo rồi có tiếng trả lời hình như là Jacqueline. Lát sau, nàng nghe có tiếng gõ cửa và giọng nói của Jacqueline vang lên.
- Mỹ Chi thức rồi hả?
- Ừ… mới thức…
- Mẹ tao bảo tao chở mày về nhà…
- Ngay bây giờ hả?
- Ừ…
Lát sau chiếc Mustang cũ của Jacqueline phóng nhanh trên đường.
- Mình về nhà làm gì vậy?
Vừa lái xe Jacqueline vừa trả lời câu hỏi của bạn.
- Mẹ tao đã lấy cái hẹn cho mày với Public Assistant Office ngày mai. Mày mang thai cần phải có bác sĩ chăm sóc em bé. Ngoài ra họ còn cho mày hưởng tiền trợ cấp nữa…
Thấy Mỹ Chi ngơ ngác không hiểu, Jacqueline cười tiếp.
- Họ lo cho đứa con của mày. Nó là công dân Mỹ nên họ có bổn phận phải lo cho nó với mẹ nó. Sướng không em?
Nghe bạn nói đùa, Mỹ Chi gượng cười nói nhát gừng.
- Sướng gì…mệt gần chết… tao ói mữa tùm lum…
- Ai bảo mày không nghe lời tao để dính bầu. Captain Điền bây giờ ở đâu?
- Ai biết… Chẳng có thư từ gì hết…
- Ông ta để cho mày cái bụng rồi chạy tuốt về Việt Nam. Biết đâu mà tìm. Mẹ tao có viết thư cho ba tao nhờ ổng tìm Captain Điền mà ổng nói chưa tìm ra… Rủi ổng bị Vi Xi cắc bùm là mày thành đàn bà goá và con mày sẽ mồ côi cha…
Mỹ Chi lim dim mắt, dường như không chú tâm lắm vào những lời của cô bạn thân. Lát sau nàng mới cựa mình hỏi nhỏ.
- Hẹn với Public Assistant Office có phải trả tiền không?
Cười hắc hắc, Jacqueline xì tiếng dài.
- Khờ ơi là khờ. Đây là văn phòng của chính phủ. Tất cả đều free… Đừng có lo… Mẹ tao biết hết… Bả đang liên lạc với sở di trú để hỏi về chuyện của mày…
- Chuyện của tao là chuyện gì?
- Ok… Như thế này nè… Con mày sinh ra trên đất Mỹ nên đương nhiên trở thành công dân Mỹ. Nó được quyền ở lại đây. Còn mày là mẹ nó thì cũng được ở lại Mỹ sau khi học xong nếu mày muốn… Mày muốn sau khi học xong ôm con về Việt Nam để sống với Captain Điền thì cứ về. Còn nếu mày muốn ở lại đây tìm việc làm để nuôi con thì mẹ tao sẽ lo thủ tục cho mày được ở lại với tư cách thường trú nhân. Mày sẽ có Green Card, có số an sinh xã hội để đi làm. Suy nghĩ kỹ đi em… Ở lại đây hay ôm con về nước…
Mỹ Chi làm thinh. Vấn đề ở hay đi nghe thoạt giản dị song không dễ giải quyết. Ở lại đây tìm việc làm và nuôi con, nàng biết mình sẽ có một đời sống ổn định và tương lai sáng sủa cho đứa con. Dù gì nước Mỹ cũng là nước tự do và không có chiến tranh như Việt Nam. Tuy nhiên ở lại có nghĩa nàng sẽ không gặp lại Điền. Hi sinh cho con thì ở lại Mỹ mà muốn sống với tình yêu của mình thì trở về xứ.
- Nếu ở lại đây thì tao không thể gặp Điền…
- Đúng… Mày không thể có hết được… Phải chọn một trong hai…
- Có cách nào tao ở lại đây mà vẫn được gặp Điền?
Jacqueline im lặng thật lâu trước câu hỏi của bạn.
- Tao không biết… Cái đó mày phải hỏi mẹ tao…
Mỹ Chi cười gật đầu. Ít ra nàng vẫn còn có chút hi vọng. Quay qua thấy bạn cười, Jacqueline lên tiếng.
- Mày yêu Điền hả?
- Ừ… Yêu nhiều lắm… Điền là người tao yêu đầu tiên và cũng là người cuối cùng tao yêu…
Jacqueline cười thầm vì sự thơ ngây của bạn. Mới 22 tuổi mà dám quả quyết người đàn ông mình yêu đầu tiên cũng là người cuối cùng. Tuy nhiên cô ta không muốn tranh luận vì sợ làm buồn lòng bạn. Cứ để từ từ rồi Mỹ Chi sẽ biết không có gì vĩnh cữu hết. Người đầu tiên chưa hẵn là kẻ cuối cùng.
Xe quẹo vào thành phố Columbus khi trời tắt nắng. Mỹ Chi thấy Jane đứng chờ nơi tam cấp. Bà là người đàn bà rất tử tế và đầy lòng nhân hậu. Biết hoàn cảnh của Mỹ Chi, bà hết lòng giúp đỡ ngoài ra còn đối đãi như con ruột, xưng hô mẹ con ngọt ngào. Trong buổi cơm tối bà nói cho Mỹ Chi biết về chuyện xin trợ cấp của chính phủ cũng như chuyện xin thường trú cho Mỹ Chi.
- Con đừng lo lắng. Mẹ sẽ lo hết. Sau khi làm xong giấy tờ gởi lên sở di trú, mẹ sẽ đi gặp ông dân biểu quận này để nhờ ổng can thiệp. Ổng chỉ cần điện thoại cho sở di trú là xong liền. Con của Điền là US citizen mà. Nhờ nó, con sẽ gặp lại Điền sớm hơn…
Nhìn cái bụng bầu của Mỹ Chi, bà cười đùa.
- I can't wait to be grandma…
Mỹ Chi ứa nước mắt vì cảm động. Mất cha mẹ, bây giờ nàng cần một người mẹ như Jane.
- You're the best grandma…
Mỹ Chi cười nói đùa với Jane. Jacqueline cũng vui vẻ phụ họa.
- Me too… I can't wait to see My Little Captain…
Cả ba phá ra cười vì câu nói đùa của Jacqueline. Bước tới ôm Mỹ Chi vào lòng, Jane vỗ về.
- Don't worry… Everything will be fine…
Lời nói của Jane khiến cho Mỹ Chi tin tưởng và quyết định ở lại Mỹ sau khi sanh con và học xong. Với mảnh bằng về canh nông của Georgia Tech, nàng hi vọng sẽ tìm được việc làm dễ dàng để nuôi con và chờ đợi ngày đoàn tụ với Điền.