Tựa Bờ Vai Người

Lượt đọc: 35603 | 17 Đánh giá: 9,8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 7
Chữ hoa đầu chương

ớp học hè không có bao nhiêu người tham dự. Mặc dù đang có thai song vì muốn ra trường sớm, Mỹ Chi cũng ghi danh học lớp hè. Chỉ học có ba ngày thứ hai, tư và thứ năm thành ra cũng không bận bịu gì cho lắm. Tiếng chuông reo mãn giờ học khiến cho nàng cảm thấy nhẹ nhỏm.

- Hi Mỹ Chi…

Vừa ra tới cửa, nghe tiếng '' Hi Mỹ Chi '', nàng quay nhìn mới biết người vừa lên tiếng chính là Matthew, quen với Emily. Nàng đã gặp anh ta ở nhà một lần rồi sau đó không gặp nữa cho tới hôm nay.

- Hi Matthew…

Mỹ Chi nói gọn. Matthew bước tới đứng cạnh Mỹ Chi.

- Mỹ Chi khoẻ không?

- Cám ơn anh. Tôi bình thường…

Thấy Mỹ Chi khệ nệ ôm chồng sách vở dày cộm, Matthew lên tiếng.

- Mỹ Chi để tôi mang dùm cho. Mỹ Chi đang có em bé mà mang nặng quá rủi trợt té thì nguy hiểm lắm…

Mỹ Chi cười im lặng trước câu nói mở lời giúp đỡ của Matthew.

- Please…

Gượng cười, trao chồng sách vở trên tay cho Matthew xong Mỹ Chi mới cười thốt.

- Cám ơn anh… Anh có lớp hôm nay hả?

Matthew cười lắc đầu.

- Tôi không có lớp hè nhưng vì ba mẹ ở xa quá nên tôi không có về nhà mà ở lại đây đi làm kiếm thêm tiền xài vặt…

- Vậy à… Nhà ba mẹ anh ở đâu?

- Ở Montana…

- Cũng xa nhưng nhà của Mỹ Chi còn xa hơn nữa…

- Mỹ Chi ở đâu vậy?

- Việt Nam…

Aaaaa… Matthew reo thành tiếng ngạc nhiên và vui vẻ.

- Tôi có người anh bà con đang đi lính ở Việt Nam. Anh ta viết thư về nói thích Việt Nam lắm. Anh khen con gái Việt Nam đẹp. Anh ta nói đang làm quen với một cô gái Việt Nam và có thể cưới cô ấy làm vợ và mang cô ấy về Mỹ…

Mỹ Chi bắt đầu có chút thiện cảm với anh con trai khen tặng quê hương và người của xứ mình. Nàng cũng biết Matthew gián tiếp khen mình đẹp.

- Con gái Việt Nam xinh đẹp riêng tôi thì không…

Matthew lắc đầu quầy quậy. Nhìn Mỹ Chi, anh cười thốt. Giọng của anh không có chút gì đãi bôi.

- Tôi không đồng ý về nhận xét của Mỹ Chi. Tôi thấy Mỹ Chi không những đẹp mà còn có nhiều điều rất đặc biệt nữa…

- Cám ơn anh… Tôi biết anh lịch sự mà nói cho tôi vui…

Nhìn Mỹ Chi giây lát, Matthew nói với giọng nghiêm và chậm như muốn người con gái nghe rõ những gì mình muốn nói.

- Có thể Mỹ Chi không sexy. Có thể Mỹ Chi không ăn mặc đúng thời trang. Có thể Mỹ Chi không ăn nói bặt thiệp. Có thể Mỹ Chi không giàu sang. Có thể Mỹ Chi không xinh đẹp như nhiều cô trong trường…

Mỹ Chi mỉm cười vì nhiều cái '' có thể '' của Matthew. Giọng nói của gã con trai có mái tóc vàng trầm xuống thấp.

- … nhưng dưới con mắt nhìn của tôi thì Mỹ Chi đẹp một cách khác, đẹp một cách lạ lùng. Phải nói thực là tôi chưa thấy ai giống như Mỹ Chi. Nói ra xin Mỹ Chi đừng giận, tôi đã nhiều lần đứng ngắm dáng thướt tha của Mỹ Chi đi bộ trên đường về nhà…

- Anh theo dõi tôi hả?

Mỹ Chi lộ vẻ cáu giận khi hỏi câu trên. Điều đó làm cho Matthew hoảng. Anh xua tay lia lịa và nói với giọng lấp bấp.

- Không… Không có đâu… Tôi xin lỗi… Tôi xin lỗi Mỹ Chi… Tôi không khi nào làm chuyện tồi tệ đó. Chỉ vì phòng trọ của bạn tôi nằm ngay trên đường đi học của Mỹ Chi… Một bữa qua thăm bạn đứng ở cửa sổ tình cờ nhìn ra tôi thấy… và từ đó… từ đó…

Matthew lấp bấp không thành lời song Mỹ Chi hiểu. Ạ tiếng nhỏ nàng nói mà giọng bớt nghiêm và cáu kỉnh.

- Tôi tưởng anh theo dõi tôi thì tôi giận lắm, không thèm nói chuyện với anh nữa đâu…

Vừa nói nàng vừa nhìn thẳng vào mặt gã con trai có mái tóc vàng dài bồng bềnh, đôi mắt to màu xanh lục thuỷ, chiếc mũi cao, chót mũi hơi nhọn và cái miệng khá rộng phô hàm răng trắng đều như hạt bắp. Nhìn chung Matthew không điển trai lắm song lại có cái gì thu hút.

- Please… Tôi chỉ muốn làm bạn với Mỹ Chi thôi… Tôi thích cái dáng Việt Nam huyền bí của Mỹ Chi…

Mỹ Chi rán nín cười khi nghe năm tiếng '' dáng Việt Nam huyền bí '' mà Matthew nói ra để tán tụng mình.

- Ở đây có nhiều cô trẻ đẹp, học giỏi, giàu sang hơn tôi nhiều… Sao anh không làm bạn với họ…

- Tôi biết trong trường có rất nhiều cô gái đẹp, giàu có, sexy lắm nhưng họ không phải là Mỹ Chi. Đúng không?

Matthew hỏi vặn và Mỹ Chi chỉ còn cách trả lời.

- Đúng. Họ không phải là tôi…

- Cái dáng Việt Nam huyền bí của Mỹ Chi là cái mà tôi tìm kiếm. Nó không hình thành từ thân thể khêu gợi, từ son phấn, quần áo, xe cộ và tiền bạc. Dáng dấp và cốt cách của Mỹ Chi hoàn toàn khác các cô gái ở đây. Họ sống vô tư, thản nhiên cười nói và vui vẻ suốt ngày. Còn Mỹ Chi thì buồn rũ ra. Nét buồn phả ra từ bước chân lặng lẽ, từ nụ cười e ấp, từ đôi mắt ướt như chứa trong đó sự huyền bí mà tôi không bao giờ hiểu được…

Mỹ Chi làm thinh trước những lời tán tụng đầy si mê và ngưỡng mộ của gã con trai tóc vàng. Có một điều nàng không muốn nói ra là Điền cũng từng nói với nàng với nàng như thế dù ngôn từ và mức độ tình cảm có khác nhau giữa Matthew và Điền. Như muốn làm giảm đi tính chất nghiêm trọng về những gì Matthew đã nói ra, nàng cười cười lên tiếng hỏi gã con trai đang đứng trước mặt mình.

- Bây giờ mình đi về chưa hay anh còn đứng đây khen tôi đẹp?

Thấy Matthew chưa chịu bước, nàng cười đùa.

- Chắc anh tính đi sau để ngắm dáng Việt Nam huyền bí của tôi hả?

- Chắc là vậy…

Matthew cười cười. Mỹ Chi cố tình đi thật chậm để song hành với Matthew. Liếc anh ta một cái, nàng cười hỏi dò.

- Anh học môn gì dzậy?

- Language… Có phải tiếng Việt gọi là ngôn ngữ học không Mỹ Chi?

Không trả lời Mỹ Chi buông gọn.

- Hèn chi cái lưỡi của anh dẽo nhẹo như kẹo mạch nha…

Thấy Matthew đớ người vì mình vô tình phang một câu tiếng Việt, Mỹ Chi cười nói lãng.

- Anh biết tôi đang mang thai…

Mỹ Chi chỉ vào cái bụng của mình. Matthew gật đầu.

- Tôi biết…

- Anh biết tôi có chồng chưa cưới và chồng tôi là lính của nước Việt Nam Cộng Hòa?

- Thế à… Xin lỗi Mỹ Chi tôi chưa biết điều này…

Matthew buông một câu lịch sự.

- Thì anh quen với tôi làm chi…

Nói xong Mỹ Chi thấy Matthew cười nhìn mình rồi cuối cùng bật ra hai câu bằng tiếng Việt.

- Có chồng thì mặc có chồng… Còn duyên tôi ẳm tôi bồng tôi thương…

Mỹ Chi bật cười sặc sụa khi nghe gã con trai Mỹ ngâm nga hai câu bằng tiếng Việt.

- Ai dạy anh hai câu đó…?

- Ông giáo sư của tôi. Ông ta là người Việt mà ở Mỹ lâu rồi. Ông ta thông thạo tiếng Anh, Pháp, Tàu, Việt Nam và tiếng Nhật nữa…

Mỹ Chi gật đầu.

- Anh biết hai câu đó có nghĩa gì không?

- Biết… Ý nói nếu người đàn bà dù có chồng mà còn đẹp, còn duyên dáng thì người ta vẫn mê, vẫn thương…

Mỹ Chi cười cười.

- May mà anh nói với tôi chứ nói với người đàn bà Việt Nam có chồng thì họ sẽ giận anh lắm đó…

- Sao lạ vậy?

- Vì người đàn bà Việt Nam có chồng rồi họ không thích người lạ mê họ thương họ…

- Mỹ Chi có giận tôi không?

Hơi ngần ngừ rồi sau đó Mỹ Chi nói gọn

- Tôi không biết...

- Như vậy Mỹ Chi cho phép tôi làm bạn với Mỹ Chi hả?

- Ừ…

Có lẽ mệt Mỹ Chi ừ tiếng gọn bân. Hai người dừng trước nhà.

- Để tôi mang chồng sách vào nhà cho Mỹ Chi. Sau này có việc gì nặng Mỹ Chi để tôi làm cho. Tôi muốn giúp… Please…

Hiểu ý của Matthew mượn cớ giúp đỡ để quen với mình song Mỹ Chi không từ chối. Buông hai tiếng cám ơn nàng mở cửa nhường cho khách bước vào trước.

- Anh ngồi chơi… Tôi đi nấu cơm…

Nhìn thấy đống chén dĩa bề bộn cao lên khỏi bàn, Matthew lên tiếng.

- Mỹ Chi để tôi rửa chén cho…

Không đợi chủ nhà đồng ý, anh sắn tay áo lên cao rồi bắt đầu rửa chén. Thấy Matthew rửa chén một cách thành thạo và nhanh nhẹn, Mỹ Chi ngạc nhiên hỏi.

- Sao anh rửa chén giỏi vậy?

Matthew cười hăng hắc.

- Tôi rửa chén cho nhà hàng mà. Mỗi ngày tôi rửa ngàn cái ly, chén, tô, dĩa, muỗng nĩa. Chồng chén này nhằm nhò gì… Thỉnh thoảng họ còn dạy cho tôi nấu ăn nữa…

Cười cười Mỹ Chi đùa.

- Vậy anh nấu cho tôi ăn được hông. Tôi mệt quá…

Matthew cười hăng hắc.

- Ok… Tôi rất sung sướng được làm chuyện đó…

Mỹ Chi làm thinh bước ra phòng khách ngồi nghỉ mệt để cho Matthew lục lọi trong tủ kiếm cái gì để nấu.

- Dinner is ready…

Đang lim dim ngủ, Mỹ Chi mở mắt ra thấy trước mặt mình có dĩa marcoroni&cheese đang bốc khói.

- Anh không ăn à?

- Mỹ Chi ăn tạm đi… Tôi chưa đói với lại lát nữa đi làm tôi mới ăn. Mỹ Chi muốn ăn gì khuya nay tôi đem về cho…

- Thôi… Phiền anh quá…

- Phiền gì… Như vậy Mỹ Chi khỏi nấu…

Mỹ Chi ậm ừ. Vừa ăn nàng vừa khen Matthew nấu ăn ngon khiến cho anh ta thích thú ngồi nhìn nàng ăn sạch trơn dĩa marcoroni&cheese. Đợi cho Mỹ Chi ăn xong, Matthew dọn dẹp sạch sẽ rồi mới từ giã đi làm. Nhìn theo bóng anh ra cửa, không biết nghĩ sao nàng nói vói theo một câu.

- Thank you… See you tonight…

Từ đó, khi tới nhà nấu ăn và dọn dẹp, khi lái xe chở đi bác sĩ khám thai, đi chợ, đi xem chiếu bóng, đi ra công viên hóng gió, đi học; Matthew dần dà thành ra bạn thân của Mỹ Chi. Nàng không yêu anh mà chỉ mến như một người bạn tốt bụng đã giúp đỡ mình trong lúc mang thai. Phần Matthew, bằng những cử chỉ săn sóc tế nhị và lời nói bóng gió xa xôi tỏ lộ niềm si mê và mến thương của mình đối với Mỹ Chi.

« Lùi
Tiến »