Tựa Bờ Vai Người

Lượt đọc: 35604 | 17 Đánh giá: 9,8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 8
Chữ hoa đầu chương

h Mỹ Chi… Tao có cái này cho mày…

Jacqueline chìa phong thư cũ, nhầu nát mà chỉ cần nhìn thoáng qua Mỹ Chi biết được gởi từ Việt Nam. Điền… Thư của Điền… Mỹ Chi run người lên trong cảm xúc khó tả. Dù biết bạn đang mong lá thư, song Jacqueline cố tình làm lơ.

- Mày đoán thư của ai?

Hỏi song thấy mắt bạn đỏ như sắp khóc, cô ta mũi lòng bèn dúi phong thư vào tay kèm theo câu nói đùa.

- Đọc xong nhớ cho tao biết Captain Điền có còn nhớ tao không?

Mỹ Chi cười khì ôm chầm lấy bạn kèm theo lời cám ơn rồi đi te te đi vào phòng ngủ. Buông cái thân nặng nề xuống nệm, nàng chậm chạp đưa phong thư lên nhìn ngắm như muốn thấy hình bóng của người tình hiện ra trong trí tưởng của mình. Những tờ giấy mỏng chi chít chữ.

- Quảng Đức. 10-1968.

Em yêu…

Sau khi ngồi trong chiếc máy bay trở về nước anh cầu mong nó bị trục trặc phải quay trở lại để anh có thể gần bên em thêm chút nữa. Tuy nhiên điều mong ước của anh không thành. Anh đã về tới Việt Nam, thăm ba mẹ hai ngày rồi trình diện bộ tổng tham mưu và biết mình được thăng cấp. Sau đó anh được thuyên chuyển lên bộ tư lệnh sư đoàn 23 bộ binh đóng tại Ban Mê Thuộc. Với cấp bực thiếu tá và những hiểu biết nhờ vào khoá học tham mưu trung cấp anh được chỉ định làm tiểu đoàn trưởng mà đơn vị đóng ở vị trí nằm trong tỉnh Quảng Đức cách biên giới Việt Miên chừng vài chục cây số. Em ơi… Anh nhớ em vô cùng… nhớ ngẩn ngơ và bồi hồi. Nhớ môi em mềm và thơm…

Mỹ Chi tự dưng liếm môi mình khi đọc tới đây. Cảm giác như sống lại trong nàng. Nụ hôn đằm thắm. Ánh mắt dại khờ. Vòng tay cuống quít. Thân thể rẩy run. Hơi thở nóng của Điền phà lên da bỏng cháy xót xa và rần rần thứ cảm xúc lạ lùng.

- Em ơi… Có đi xa em rồi anh mới biết anh yêu em chết được. Anh cần em như cần hơi thở trong lành của vùng rừng núi âm u khí lạnh với mùi thuốc súng hăng hăng và mùi xình thối của thây người chết đang rã dần ra trong trời trưa nắng gắt. Nắng biên giới cháy da nhưng cũng chưa bằng ánh mắt em nhìn anh lặng lẽ khi lần đầu trao thân cho người mình yêu dấu. Mỹ Chi ơi… Anh gọi tên em hoài… Anh cám ơn em đã cho anh một tình yêu mà bây giờ đang ở trong không khí bão lửa chiến tranh anh mới biết tình yêu của em cho anh là thứ huyền phép nhiệm mầu để anh cố gắng sống cho qua cơn khổ nạn. Hạnh phúc mà em cho anh hiếm quí ngang với bịch gạo xấy, lon đồ hộp quân tiếp vụ, dây đạn, khẩu súng mà anh và các đồng đội nâng niu từng ngày. Có những buổi chiều hơi chút rảnh rỗi và bình an, anh nằm nhìn trời xanh và nỗi nhớ em quay quắt tê tái người. 20 ngày sao ngắn quá, sao nhanh quá. Dường như thời giờ đó chưa đủ cho chúng mình yêu nhau, ngồi bên nhau trên bãi cỏ trong sân trường để mơ mộng và vẽ vời tương lai. Em ơi… Em có biết không em… ở bên này nửa vòng trái đất anh chỉ mong được ngồi bên em, dang tay ra cho em tựa đầu vào vai và hít thở hương tóc thơm mà cho tới giờ này vẫn còn đọng hoài trong tâm tưởng của anh…

Mỹ Chi ngừng đọc vì mắt nhạt nhoà nước. Nàng thương Điền. Anh ở đâu nàng không biết. Địa danh Quảng Đức thật lạ thật xa. Nàng thương mà cũng sợ mất anh. Tin tức về chiến tranh ở Việt Nam mà thỉnh thoảng nàng được đọc trên báo khiến nàng nhớ tới anh rồi lo lắng cho anh. Đêm đêm nàng cầu nguyện cho anh, xin Phật tổ từ bi che chở anh dù biết đôi khi thần linh cũng phải bó tay trước súng đạn vô tình.

- Anh có thưa chuyện của chúng mình với ba mẹ anh. Cả hai người rất vui vẻ và mừng rỡ vì có được đứa con dâu xinh đẹp và học hành giỏi giang. Anh cũng đưa hình của em cho ông bà biết mặt. Khi nào học xong rồi trở về nước, em cho anh biết để ( nếu anh không đi được thì sẽ nhờ chị ba của anh và ba mẹ ra phi trường đón em về nhà. Ba mẹ anh sau khi nghe anh kể hoàn cảnh đau thương của em đã coi em là con dâu trong gia đình. Dù biết chưa tới song anh vẫn hi vọng ngày đoàn tụ của mình không xa. Anh chờ ngày em trở lại quê hương để được nhìn em, ôm em vào lòng và nói tiếng yêu thương với một người mà anh biết đã có một chỗ đứng quan trọng nhất trong đời anh.

Anh tạm ngừng rồi khi nào có thời giờ anh sẽ viết cho em. Anh đã nhờ chị ba ở Sài Gòn gởi tiền cho em cùng lượt với thư này. Mong thư em và hôn em ngàn lần…

Đọc xong lá thư của Điền, Mỹ Chi thở dài thườn thượt. Anh chưa biết tin nàng có con với anh cũng như quyết định ở lại Mỹ của nàng sau khi tốt nghiệp. Bây giờ nàng phân vân không biết mình quyết định đúng hay sai, có làm Điền buồn khổ vì còn lâu lắm mới được gặp lại nàng. Nếu nàng xin đoàn tụ mà anh không chịu đi thì sao? Hoặc giả anh bằng lòng đi mà chính phủ Việt Nam Cộng Hoà không chấp thuận thì sao? Mỹ Chi hoảng sợ khi nghĩ tới điều đó. Chắc nàng phải cho anh biết đang mang thai và đứa bé sẽ chào đời trên đất Mỹ thì may ra với tình thương yêu vợ con anh mới chịu đi sang Mỹ đoàn tụ gia đình. Nghĩ như vậy nàng cặm cụi ngồi viết thư cho Điền.

« Lùi
Tiến »