Tựa Bờ Vai Người

Lượt đọc: 35605 | 17 Đánh giá: 9,8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 9
Chữ hoa đầu chương

ỹ Chi buông mình xuống chiếc giường nệm trải ra trắng phẳng phiu. Bên cạnh trong chiếc nôi nhỏ, đứa con trai đầy tháng nằm ngủ say. Quay sang nhìn con nàng thở dài. Đứa bé là kết quả của tình yêu mà cũng là nợ của nàng. Cũng vì nó mà nàng mắc một món nợ khó trả. Matthew. Nàng nợ Matthew quá nhiều, quá nặng và quá sâu. Sau khi sanh xong, theo điều lệ của nhà trọ thì nàng không được ở vì có con nít. Dù được trợ cấp của chính phủ nàng cũng không đủ tiền để mướn phòng trọ sống riêng với con. Biết được nỗi túng bấn của nàng, Matthew tận tình giúp đỡ bằng cách dọn hai mẹ con về ở chung nhà với anh. Với Mỹ Chi; nếu Điền là quân tử của phương đông thì Matthew chính là một '' gentleman of the west ''. Anh nhường cái phòng ngủ lớn nhất, có đầy đủ tiện nghi như phòng tắm và tủ quần áo lớn cho nàng ở với Timothy Bách Nguyễn, đứa con trai của nàng với Điền. Nàng đòi chia tiền nhà và điện nước thì Matthew cười bảo sự hiện diện của mẹ con nàng trong nhà của anh và người bạn cùng nhà đáng giá bạc triệu do đó anh không thể lấy tiền phòng của nàng. Biết Matthew si mê và muốn kề cận mình song với hoàn cảnh này nàng hầu như không có sự chọn lựa nào khác hơn nhận sự giúp đỡ của người bạn tốt. Hầu như bạn bè đều biết Matthew si mê Mỹ Chi. Họ hay đùa giỡn và đặt cho anh cái tên ngồ ngộ: '' gã si tình giàu nhất U.S.A ''. Thật lạ. Matthew rất hãnh diện và vui sướng với tên đó cũng như vui vẻ đóng vai người bạn tình hờ của Mỹ Chi. Khi nàng đi học thì anh ở nhà trông coi Timothy, nấu ăn, giặt quần áo và lau chùi nhà cửa. Có thể nói Matthew đóng vai chồng của Mỹ Chi và cha của Timothy một cách hoàn hảo và vô vụ lợi bởi vì từ khi biết nhau cho tới bây giờ hai người vẫn chưa lần ân ái với nhau. Mỹ Chi không yêu và có thể sẽ không bao giờ yêu Matthew. Dù ở xa muôn trùng Điền vẫn là hình ảnh bất hủy hoại trong tim nàng. Matthew biết điều đó. Anh biết Mỹ Chi sau khi tốt nghiệp sẽ ở lại Mỹ và xin lưu trú thường trực. Đó là niềm vui của anh và cũng là điều anh mong ước. Nếu Mỹ Chi còn ở lại đây thì anh còn cơ hội để kề cận bên nàng cũng như hi vọng từ từ sẽ chiếm dược cảm tình cũng như mối tình si của mình sẽ có ngày được đền đáp. Mỹ Chi mà ôm con về Việt Nam sống thì anh không còn dịp may nào để gặp lại nàng nữa. Anh cũng biết Mỹ Chi vẫn còn thương tưởng và nhớ nhung vị hôn phu song anh có lý do để tin rằng ngày nào đó không xa nàng sẽ thương mình. Ông giáo sư ngôn ngữ học người Việt Nam có nói một câu anh còn nhớ: '' Anh già lời nói em xiêu tấm lòng…''. Bây giờ anh đang áp dụng câu nói đó vào việc chinh phục cảm tình của Mỹ Chi. Trả tiền Matthew không lấy do đó thỉnh thoảng, có khi nửa tháng, có lúc hai ba tuần Mỹ Chi mời Matthew đi ăn tối, đi xem chiếu bóng hay mua quà sinh nhật cho anh. Vô hình chung, tình thân thiết giữa hai người càng thêm thân mật và gắn bó.

Lễ mãn khóa của Matthew có khá đông người tham dự gồm gia đình hai bên nội ngoại của anh, bạn bè thân quen và dĩ nhiên phải có sự hiện diện của Mỹ Chi. Mang theo đứa con trai chưa đầy 1 tuổi, nàng vui vẻ có mặt trong ngày vui lớn của người bạn đã hết lòng an ủi và giúp đỡ mình. Nàng bối rối và ngượng ngùng khi Matthew giới thiệu với cha mẹ, nàng là người bạn tốt nhất của anh. Ngày vui chưa qua thì tin buồn lại tới. Matthew bị động viên đi lính sau khi tốt nghiệp. Dù buồn vì không còn ở bên cạnh Mỹ Chi song anh cũng phải chấp nhận. Phần Mỹ Chi thấy ngay hoàn cảnh khó khăn của mình khi không còn Matthew ở bên cạnh. Không những không có sự đùm bọc mà nàng còn vất vả hơn khi bớt đi sự trợ giúp về tiền bạc của anh. Chọn quân chũng bộ binh anh được đưa về huấn luyện tại Fort Benning. Vì vậy anh đi đi về về Atlanta để gặp Mỹ Chi vào hai ngày cuối tuần. Anh giữ con cho nàng đi làm thêm. Dù lương lính không bao nhiêu song Matthew cũng tằn tiện để giúp cho người con gái mà anh đã gởi trọn trái tim. Mua sữa, mua tả, mua thức ăn, trả tiền điện nước và trả tiền nhà cho Mỹ Chi nữa.

Vừa bước nhà sau khi đi làm waitress ở nhà hàng về, Mỹ Chi thấy Matthew đang nằm ngủ trên sofa với Timothy cũng nằm trên ngực anh ngủ say sưa. Hình ảnh đó khiến cho nàng ứa nước mắt. Nàng nghĩ '' tại sao những người yêu thương nàng đều ở xa, sống xa cách nàng…''. Điền thì xa nửa vòng trái đất. Còn Matthew tuy có chút gần gần nhưng rồi cũng sẽ rời xa. Học xong khóa One Station Unit Training dài 14 tuần lễ, Matthew được chuyển tới chỗ khác để được huấn luyện tiếp và sau đó đi đâu nàng không biết. Nhìn Matthew ôm con mình ngủ, Mỹ Chi cảm thấy chạnh lòng thương cho mối tình si của người bạn. Đôi khi nàng nghĩ mình là kẻ độc ác và vô tình cảm. Matthew chiều chuộng, thương yêu, giúp đỡ nàng tận tình thế mà nàng lại dửng dưng trước mối chân tình của anh. Nàng vẫn âm thầm thương nhớ Điền, vẫn chung thủy với mối tình đầu.

- Hi Mỹ Chi… Mỹ Chi mệt hả?

Matthew lên tiếng khi thấy Mỹ Chi đứng nhìn mình.

- Dạ không… Matthew còn mệt hơn nữa. Vừa bị mấy ông huấn luyện viên hành xác rồi bị My little captain hành nữa…

Quay đầu nhìn Timothy đang ngủ ngon lành, anh cười hì hì.

- Hai tuần không gặp nhớ bé quá chừng?

Cười cười Mỹ Chi hỏi một câu mà khi nói ra rồi nàng biết mình nói hớ.

- Còn nhớ ai nữa không?

Nhìn đăm đăm vào người đang đứng trước mặt mình, Matthew ngâm nga hai câu thơ mà nghe xong Mỹ Chi phải bật cười.

- Ta nhớ người xa cách núi sông

Người xa, người có nhớ ta không…

Cúi nhìn xuống thảm như để tránh tia nhìn đầy si mê của Matthew, Mỹ Chi thở dài rồi nói chậm và nhỏ.

- Có chút chút…

- Cám ơn Mỹ Chi đã thành thật với tôi. Để bày tỏ lòng cám ơn tôi sẽ nấu bữa ăn thật ngon mời Mỹ Chi…

- Matthew muốn một '' romantic dinner '' hả?

- Đúng… Trong bữa ăn tối này tôi sẽ nói với Mỹ Chi một điều quan trọng…

Nghe tới đó Mỹ Chi giật mình. Nàng đoán Matthew sẽ mở lời cầu hôn. Đó là điều mà nàng sợ nhất vì biết mình không thể đáp ứng được. Phụ tình Điền, người yêu, người chồng chưa cưới và người cha của đứa con đang nuôi dưỡng là điều không bao giờ nàng muốn làm dù đã mang nặng ân tình của Matthew. Anh là kẻ tới sau thì xin hẹn kiếp sau.

- Matthew cần tôi giúp gì không?

Trao Timothy vừa thức dậy cho Mỹ Chi, Matthew cười cười.

- Cần Mỹ Chi giỡn với con cho mệt và đói để ăn ngon…

Phòng ăn hẹp song ấm cúng. Chiếc bàn ăn được bày biện gọn gàng và thức ăn thơm lừng.

- Thơm quá… Matthew mà đi học làm chef cook rồi mở nhà hàng chắc mau giàu lắm…

Mỹ Chi cười nói đùa khi bước vào phòng ăn.

- Tôi nấu trong bếp còn Mỹ Chi chạy bàn và thu tiền nghen…

Cười hăng hắc nàng để yên cho Matthew săn sóc mình như kéo ghế mời ngồi và lấy thức ăn. Hai ly rượu được rót ra. Hai người cụng ly với nhau.

- Matthew có chuyện muốn nói, cần nói thì nói đi tôi nghe…

Cười cười Matthew cất giọng vui vẻ.

- Mình ăn trước đi… Ăn cho no cái đã bởi vì khi nghe chuyện này tôi nghĩ Mỹ Chi sẽ hết muốn ăn…

- Không sao đâu… Mỹ Chi quen chịu đựng buồn rầu rồi…

Xoay xoay ly rượu trong tay, Matthew nhìn chăm chú giây lát rồi lên tiếng. Giọng của anh nhuốm chút buồn.

- Hai tuần nữa tôi xong khóa OSUT…

- Vậy à… Tôi sẽ xuống Fort Benning dự lễ OSUT của Matthew…

Matthew gật đầu nhè nhẹ.

- Tên của tôi có trong danh sách những người lính được gởi sang Việt Nam…

Mỹ Chi há hốc miệng nhìn trân trân Matthew. Nàng thấy khuôn mặt của anh đầy nét buồn rầu. Tại sao những người thương yêu nàng đều phải can dự vào cuộc chiến tranh  đó. Điền là dân Việt Nam thì anh có chiến đấu và chết cho Việt Nam cũng không có gì đáng nói. Trong khi Matthew còn trẻ, mới xong đại học với tương lai đang chờ đón mà cũng phải lăn mình vào lửa đạn. Từ khi Điền trở về nước, nàng sống trong lo âu, thấp thỏm, sợ một điều sẽ tới. Nhiều đêm đang ngủ nàng mơ thấy Điền trở về với bộ chiến y đầy máu, nhìn nàng với ánh mắt mà trong đó nàng thấy một tình yêu lặng lẽ đang bắt đầu rã mục. Có đêm thao thức. Có đêm trằn trọc. Có đêm mở mắt gọi tên người tình, nàng khóc cho duyên tình dang dở của mình. Nàng sợ một người đi không về. Rồi bây giờ lại thêm một người đi mà chưa chắc có được trở về an lành hay xác thân tàn phế và óc tim mù lòa. Dù không yêu Matthew, nàng cũng không muốn anh chết. Bây giờ nàng mới nhận ra ít nhiều gì anh cũng liên hệ tình cảm với mình ngoài chuyện ân nghĩa.

- Sau khi mãn khóa ở Fort Benning, tôi sẽ được chuyển qua Texas học thêm một khóa nữa rồi mới sang Việt Nam… Chắc tháng 9 hoặc tháng 10 tôi mới tới Việt Nam…

- Anh có tên trong danh sách bị đưa qua Việt Nam thiệt hả?

- Thiệt mà… Tôi dối Mỹ Chi làm gì… Lý do mà tôi có tên trong danh sách là vì tôi học môn ngôn ngữ… Tôi nói được tiếng Việt Nam chút chút…

- Anh có biết anh làm gì bên Việt Nam không?

- Còn quá sớm để họ cho tôi biết tôi sẽ được ở đâu và làm gì…

- Anh đừng có làm anh hùng rơm xin ra trận đánh nhau với người ta nghen… Tôi xin anh…

Ngừng lại giây lát, uống chút rượu Mỹ Chi tiếp với giọng buồn buồn.

- Ba của Timothy đang ở ngoài chiến trận làm tôi lo lắng ngày đêm. Bây giờ thêm anh nữa chắc tôi đau tim quá…

Matthew mỉm cười. Anh cảm thấy mừng vui vì câu nói của Mỹ Chi. Ít nhiều gì nàng cũng có tình cảm với anh nên mới lo lắng cho tính mạng của anh.

- Tôi đi qua Việt Nam nhưng tôi không lo cho tôi mà tôi lo cho Mỹ Chi với Timothy. Mỹ Chi ở đây có một mình thêm con nhỏ thời vất vả và sẽ túng thiếu lắm. Bởi vậy giúp Mỹ Chi được cái gì tôi sẵn sàng…

Mỹ Chi ngắt ngang lời của Matthew.

- Anh giúp tôi nhiều lắm rồi. Tôi có thể lo cho tôi và con tôi được… Tôi chỉ muốn thấy anh trở về an lành…

Dường như đã quyết ý, Matthew cười nói.

- Tôi đã làm giấy tờ xong xuôi rồi. Mỹ Chi sẽ được lãnh phân nửa lương của tôi. Mỗi tháng đơn vị của tôi sẽ gởi tiền tới cho Mỹ Chi. Không nhiều lắm nhưng tôi nghĩ cũng đủ cho Mỹ Chi sống, nuôi con và tiếp tục học cho tới khi ra trường…

Không biết nghĩ sao mà Mỹ Chi lại cười nói một cách vui vẻ.

- Anh giúp thì tôi nhận. Ân tình mà anh dành cho tôi tôi xin tâm lãnh… Nếu anh còn sống thì mình sẽ gặp nhau…

Matthew run người lên khi Mỹ Chi cầm lấy tay anh xiết nhè nhẹ. Anh cảm thấy từ bàn tay mềm ấm đó chuyển sang người mình một cái lực vô hình kỳ diệu làm run rẩy xác thân và chao đảo tâm hồn. Tự người của Mỹ Chi toát ra vẻ đằm thắm, dịu dàng, âu yếm hòa với hương tóc thơm làm anh ngất ngây. Hai người nhìn nhau không nói. Thật lâu Mỹ Chi thở dài nhè nhẹ rụt tay lại. Đưa ly rượu lên nhấp môi như cố dằn cảm xúc, nàng hỏi nhỏ.

- Người ta gởi anh qua Việt Nam ở bao lâu?

Nín lặng giây lát Matthew mới chậm chạp trả lời.

- Từ 1 cho tới 2 năm. Nếu tôi chọn ra các đơn vị tác chiến thì thời hạn là 1 năm vì nguy hiểm hơn. Còn nếu tôi chọn đơn vị nào không ra mặt trận thì 2 năm…

- Anh đã chọn cái nào?

Mỹ Chi hỏi dò như muốn cân đo mức độ tình cảm mà Matthew dành cho mình. Lưỡng lự giây lát Matthew mới lên tiếng.

- Cái nào cũng có lợi và hại. Nếu chọn đơn vị tác chiến tôi sẽ được về Mỹ sớm hơn, sẽ được gặp lại Mỹ Chi sớm hơn… Nhưng cũng có thể tôi sẽ không trở về…

Matthew nghẹn giọng. Mỹ Chi cảm thấy mắt mình cay cay rồi hình ảnh của Matthew mờ dần đi. Điền đã đi và nàng vẫn chưa lần nào gặp lại người tình và người chồng chưa cưới thương yêu của mình. Bây giờ tới Matthew. Dù không yêu anh, dù chỉ coi anh như bạn, nàng cũng cảm thấy bùi ngùi thương xót. Anh chiến đấu cho Việt Nam, cho quê hương của nàng và có thể sẽ hy sinh thì làm sao nàng không cảm động vì hành vi cao cả đó.

- Tại sao anh chấp nhận chuyện đi qua Việt Nam? Anh có thể đào ngũ hoặc xin ở lại mà…

Mỹ Chi hỏi trong lúc nhìn Matthew như muốn hiểu thêm về tình cảm của anh.

- Thứ nhất tôi không muốn làm một kẻ đào ngũ. Tôi cảm thấy xấu hổ vì… vì…

Matthew ấp úng giây lát mới thở hắt ra hơi dài.

- … Tôi muốn được như ông Captain của Mỹ Chi…

- Anh nói gì tôi không hiểu...

- Mỹ Chi và ba của Timothy gặp nhau ở Mỹ phải không?

- Dạ phải…

- Hai người thương yêu nhau nhiều lắm. Đúng không?

- Dạ đúng…

- Thế mà ba của Timothy vẫn trở về Việt Nam…

- Ông chồng của tôi là người Việt Nam. Ông ta yêu tổ quốc của ông ta vì thế ông ta tình nguyện chiến đấu để bảo vệ cho tự do và dân chủ của đất nước và dân tộc của ông ta. Ông ta có lý do chính đáng để bỏ tôi ở lại đây và tôi không ngăn cản chuyện ông ta làm. Ngay cả ông ta chết tôi cũng chấp nhận. Còn Matthew đâu phải là dân Việt…

Matthew rắn giọng.

- Tuy tôi không phải là người Việt Nam song tôi cũng có lý do để qua Việt Nam. Tôi muốn chiến đấu cho Mỹ Chi… Sự đào ngũ sẽ làm tôi mang mặc cảm không xứng đáng với Mỹ Chi. Tôi muốn làm giống như ba của Timothy…

Mỹ Chi mỉm cười. Thì ra là thế. Matthew si mê nàng nên anh cũng muốn được sự kính trọng của nàng. Đào ngũ, anh sẽ bị Mỹ Chi coi thường, khinh khi. Đào ngũ là anh không bao giờ đứng ngang hàng với người mà Mỹ Chi thương yêu. Phải đạt được vị thế cao như người cha của Timothy thì may ra anh mới có nhiều hy vọng có một chỗ đứng dù nhỏ nhoi trong trái tim của nàng. Người ta có thể yêu thương một kẻ thù mà mình kính trọng song lại không thể có tình cảm với kẻ mà họ khinh bỉ.

- Bây giờ thì tôi hiểu… Tôi rất cám ơn về hành vi cao cả của anh…

Khẽ gật đầu Matthew cười thốt.

- Hết thời hạn đó, nếu còn sống tôi sẽ được giải ngũ…

- Tôi tin anh sẽ sống. Anh phải sống để làm gì anh biết không?

Matthew trả lời bằng cái gật đầu. Lát sau anh mới thở hắt ra hơi thật dài. Tiếng của anh nghe lạc lõng.

- Nếu tôi sống mà trở về thì tôi có chút hi vọng nào không?

Dù Matthew hỏi trỗng song Mỹ Chi biết anh muốn ám chỉ điều gì.

- Tôi nghĩ nếu anh tin mình có hy vọng thì anh sẽ có hy vọng. Anh phải tin tưởng mới được… Phải có tin yêu mình mới sống được… Cũng như tôi vậy. Tôi tin rằng ngày nào đó không xa tôi sẽ gặp lại ba của Timothy. Niềm tin đó chính là động lực giúp tôi chịu đựng mọi đau khổ…

Matthew lặng thinh. Anh cảm thấy đau xé lòng khi nghe những lời Mỹ Chi vừa thốt ra. Anh biết, cho dù anh có làm cách nào, cho dù thời gian có dài bao lâu đi nữa; Mỹ Chi vẫn thủy chung với một người ở xa, vẫn coi anh là khách lạ đứng trước cửa tình yêu của nàng. Thân xác nhỏ bé song tình yêu của cô gái Việt Nam này lớn vô cùng đồng thời cũng bất biến và bất khả hủy hoại. Mỹ Chi là loại người chỉ yêu một lần, chỉ yêu một người; loại người sống chết vì tình.

 Hình như ái ngại và có chút thương cảm cho Matthew, Mỹ Chi cười nhẹ nói tiếp.

- Tôi vẫn còn ở đây… Anh cố gắng sống mà về đây gặp tôi…

- Cám ơn Mỹ Chi. Đi qua Việt Nam, tôi sống với hình ảnh của Mỹ Chi và hi vọng một ngày đoàn tụ với Mỹ Chi…

- Tôi biết… Tôi sẽ viết thư thăm anh…

« Lùi
Tiến »