Tựa Bờ Vai Người

Lượt đọc: 35606 | 17 Đánh giá: 9,8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 10
Chữ hoa đầu chương

970.

Vị trí đâu đó trong tỉnh Quảng Đức.

Sau quãng thời gian có những cuộc giao tranh đẫm máu giữa các đơn vị chủ lực của quân đội CSBV với các lực lượng Việt-Mỹ từ tháng 10 cho tới cuối năm 1969 thì vùng biên giới được yên tịnh chút chút. Tuy nhiên bằng kinh nghiệm của một sĩ quan mà cả đời binh nghiệp đều ở ngoài mặt trận, Điền, với chức vụ tiểu đoàn trưởng không bỏ lỡ dịp may để tái phối trí bốn đại đội của mình sẵn sàng chờ đợi các đợt tấn công của quân địch mà anh biết sẽ rất ác liệt. Từ tiểu đoàn trưởng xuống tới người lính binh nhì đều ráo riết chuẩn bị. Quân nhu được tiếp tế. Quân số được bổ sung. Hố cá nhân được đào sâu hơn. Cộng sự phòng thủ được đấp thật kiên cố đủ sức chịu đựng sức công phá khủng khiếp của đại bác và hỏa tiễn. Trung đội thám báo của tiểu đoàn được bung ra để dò tìm các vị trí đặt pháo của địch. Các cuộc phục kích ban đêm vẫn tiếp diễn. Đụng lớn thì không có song lẻ tẻ vẫn xảy ra hằng ngày.

Xuân Canh Tuất năm 1970 sắp sửa về. Chỉ còn năm ngày nữa thôi. Để động viên tinh thần của binh sĩ cũng như để xả hơi sau thời gian dài gian khổ, Điền ra lịnh cho các sĩ quan tham mưu tiểu đoàn và bốn đại đội trưởng chuẩn bị một cái tết thật xôm tụ. Bốn đại đội phụ trách kiếm thịt tươi. Nai, mễn, heo rừng, chồn cáo, rắn rùa hay bất cứ con thú rừng nào ăn được đều bị bắt chờ tới sáng ngày 30 mới xẻ thịt. Rau và gia vị được tích trử. Bộ chỉ huy tiểu đoàn cho một trung đội ra quận Đức Lập mua bia rượu hay thứ gì uống được mà say. Toán cố vấn Mỹ dưới quyền chỉ huy của đại úy Alex Tagaloa gồm có thiếu úy Williams Faulkner và trung sĩ Jim Nelson cũng được mời tham dự. Vị đại úy chịu chơi này đã xin với cố vấn trưởng sư đoàn bia, thuốc lá và các thứ lặt vặt để chung vui với lính của tiểu đoàn.

Trưa 29 tết. Bãi đáp trực thăng được lính giữ an ninh chặt chẽ vì chiếc trực thăng tiếp tế sẽ đáp xuống. Tiếng động ì ầm trên không rồi chiếc trực thăng bên hông có in hình ngôi sao trắng từ từ hạ xuống. Một người lính Mỹ nhảy ra cùng với chiếc túi quân trang nặng nề. Đồ tiếp tế như đạn được và thực phẩm được lính khiêng ra rồi con chuồn chuồn bốc nhanh lên để tránh bị pháo kích. Vác túi quân trang nặng chĩu trên vai người lính mới theo sau trung sĩ Jim Nelson đi về phía căn hầm của cố vấn Mỹ nằm cách hầm chỉ huy của tiểu đoàn bởi một đoạn giao thông hào vài chục bước.

- Binh nhì Matthew Brown trình diện đại úy…

Alex đứng lên bắt tay người lính mới xong lên tiếng.

- Anh nói được tiếng Việt phải không?

- Trình đại úy… Tôi học về ngôn ngữ học ở Georgia Tech rồi vào lính. Tôi cũng học qua một khóa đọc, nói và viết tiếng Việt…

- Good… Tôi sẽ giới thiệu anh với Major Đ. và các sĩ quan tham mưu của ông ta cho họ biết anh… Anh sẽ làm nhiệm vụ liên lạc và thông dịch giữa mình với họ…

Matthew theo sau cấp chỉ huy đi dưới giao thông hào một quãng rồi bước vào căn hầm dùng làm bộ chỉ huy tiểu đoàn. Ghế bố nằm trong góc. Võng treo tòn ten. Có bốn sĩ quan đang ngồi trên chiếc bàn rộng bề bộn giấy tờ, bản đồ, gạt tàn thuốc lá và những chiếc ly bằng nhựa vàng ố. Ở trong góc có mấy người lính cắm đầu làm việc với máy truyền tin kêu sè sè.

- Hello…

Alex cười chào mọi người. Hướng về vị sĩ quan trên cổ áo có gắn một bông mai trắng, Alex tiếp.

- Major Đ. Xin giới thiệu với ông đây là Matthew, người lính mới của tôi… Còn đây là Major Đ., tiểu đoàn trưởng…

Major Đ. cười đứng dậy. Đưa tay ra bắt tay Matthew, ông ta nói chậm rãi.

- Tôi hân hạnh được biết anh… Hi vọng anh sẽ có được những ngày bình an ở đây…

Matthew thầm ngạc nhiên khi nghe vị sĩ quan Việt Nam nói tiếng anh lưu loát. Có lẽ đoán được sự ngạc nhiên của Matthew, đại úy Alex cười xen vào.

- Major Đ. từng du học ở Fort Benning…

Matthew ạ tiếng nhỏ. Vừa lúc đó có tiếng hú vọng lại từ xa rồi oành… ầm… oành… Tiếng nổ rung rinh mặt đất dưới chân và vách hầm. Cát đá bay rào rào. Theo phản ứng tự nhiên Matthew nhào vào góc hầm tránh né. Ngước lên anh thấy Major Đ., đại úy Alex và tất cả mọi người trong phòng vẫn đứng ngồi tại chỗ của họ.

- Welcome to Đức Lập…

Điền cười nhẹ lên tiếng khi thấy vẻ tẻn tò của Matthew. Nhìn anh, vị thiếu tá tiểu đoàn trưởng nói tiếp.

- Họ bắn như vậy hoài… Từ từ rồi anh sẽ quen đi…

Quay qua đại úy Alex, Major Đ. cười tiếp.

- Khi nào thấy Alex nhảy thì anh mới nhảy. Dân Texas như ổng lì lắm… 130 nổ sát bên hầm mà ổng vẫn phì phèo thuốc lá với cà phê…

Alex cười sang sảng khi được khen. Matthew cũng cười vui vẻ góp lời.

- Thưa thiếu tá… Tôi dân Montana nhưng chắc không phải là cowboy như đại úy Alex… Đại bác nổ trên đầu mà ổng còn uống cà phê tỉnh bơ thì ổng đúng là điếc không sợ súng…

Điền và các sĩ quan Việt Nam phá ra cười sặc sụa vì câu nói đùa bằng tiếng Việt của Matthew. Ngay cả Alex cũng cười dù chỉ hiểu sơ sơ câu nói của anh. Tới phiên Điền ngạc nhiên.

- Anh nói tiếng Việt giỏi quá... Alex hay phàn nàn đại bác nổ làm ổng điếc con ráy…

Không nhìn Điền mà nhìn các sĩ quan Việt trong phòng, Alex cười nói với họ.

- Matthew sẽ làm thông dịch cho tôi với các anh… Tôi hi vọng mình sẽ hiểu nhau nhiều hơn…

Cuộc giới thiệu để biết nhau chấm dứt. Mọi người cắm đầu vào nhiêm vụ của mình. Ở hai hầm khác nhau xa chừng mươi bước thông nhau bằng đường giao thông hào song vì bận bịu với lại cấp bậc khác xa, Matthew ít khi nói chuyện với vị tiểu đoàn trưởng được các cố vấn gọi với biệt danh Major Đ. Họa hoằn lắm anh mới nói vài câu xã giao với vị tiểu đoàn trưởng trầm lặng và nhiều u buồn. Anh ít thấy ông ta cười đùa vui vẻ như các sĩ quan khác.

Tết qua đã lâu. Mọi việc trở lại bình thường. Chiều xuống chầm chậm. Điền ngồi trên nóc hầm trú ẩn. Chiếc ống dòm treo nơi cổ. Đó là chỗ ngồi quen thuộc của anh khi có chút nhàn hạ. Không ai thích ngồi như vậy vì sẽ dễ làm bia cho toán lính bắn sẻ của địch. Tuy nhiên Điền như làm lơ điều đó. Đưa ống dòm lên quan sát về hướng ngọn núi không cao lắm có tên Núi Lửa thật lâu anh mới thôi. Im lặng giây lát anh bật lửa đốt thuốc rồi chậm chạp mở túi áo lấy ra phong thư mới nhận được khi có chuyến tiếp tế bằng trực thăng. Trong xấp giấy mỏng gấp lại có hai tấm ảnh. Điền nhìn đăm đăm vào bức ảnh của Mỹ Chi. Mái tóc đen dài. Ánh mắt đen ngời tình tự của đêm nồng mặn ái ân. Đôi môi dậy cảm giác xôn xao và bàng hoàng thân xác. Mỹ Chi không khác xưa nhiều lắm. Nàng có vẻ đàn bà hơn một chút qua cách trang điểm và chiếc áo đầm. Anh hơi nhíu mày khi thấy ảnh của một đứa bé có cặp mắt to đen dài và nụ cười ngây thơ.

- Anh yêu thương…

Trước nhất, em xin được hân hạnh giới thiệu Timothy Bách Nguyễn, con của ông Nguyễn Thượng Điền và bà Lê Mỹ Chi…

Điền bật cười vì hơi văn hóm hỉnh của Mỹ Chi. Anh biết Bách là tên ba của nàng và họ Nguyễn chính là họ của anh.

- Timothy là con của hai đứa mình. Chắc anh ngạc nhiên và thắc mắc phải không anh vì qua nhiều lá thư đã gởi cho anh, em không có đề cập tới đứa con mà anh chưa lần gặp. Sau khi anh trở về nước thời gian ngắn, em có triệu chứng tắt kinh. Hỏi Jacqueline thì nó nghĩ em có thai. Nó đưa em đi khám bác sĩ và bác sĩ khẳng định em có thai được hơn 2 tháng. 21 ngày cuối cùng mình sống bên nhau, em bỗng dưng có ý nghĩ lạ kỳ '' muốn có con với anh '' vì thế mà em ngưng uống thuốc ngừa thai. Em nghĩ đứa con sẽ là hình ảnh của anh, là tình yêu của chúng mình, là sợi dây luyến ái buộc ràng mình lại với nhau. Em thật sự cám ơn anh đã cho em một món quà tuyệt vời. Cũng nhờ Timothy mà em mới đủ sức sống sau cái tang cha mẹ và sự cách xa của hai đứa mình. Timothy được gần hai tuổi. Bà Jane và Jacqueline thương bé lắm gọi là '' My Little Captain ''. Còn em thì gọi Ông Điền Con…

Bây giờ em có điều quan trọng muốn thưa với anh. Cũng nhờ có Timothy sinh ra trên đất Mỹ ( trở thành US Citizen ) nên em quyết định ở lại Mỹ. Em không còn cha mẹ hay anh chị nào hết ở Việt Nam, thành ra nếu sau khi học xong và ôm con trở về nước em cũng chỉ là đứa con mồ côi. Ở lại Mỹ con của mình sẽ có tương lai tốt hơn. Phần em sau khi ra trường sẽ có nhiều dịp may tìm được việc làm để nuôi con. Nếu ở lại Mỹ em chỉ có điều buồn nhất, khổ nhất là không được sống bên anh. Tuy nhiên em chấp nhận điều đó đồng thời cũng phấn đấu hết sức mình để được xum hợp với anh, không phải ở Việt Nam mà ở Mỹ. Có con là công dân Mỹ, em xin được làm thường trú nhân và chính phủ đã chấp thuận. Ngay sau khi có Green Card, em đã làm đơn xin bảo lãnh anh qua Mỹ để sống với em và con. Thủ tục đang được xúc tiến và có thể anh sẽ được tin ngày gần đây. Một điều mà em khẩn khoản và thiết tha xin anh ký giấy đồng ý sang Mỹ để đoàn tụ gia đình. Anh ơi… em xin anh… nếu còn yêu em và thương đứa con còn nhỏ dại, anh hãy sang đây sống với em. Em biết anh là một người lính yêu tổ quốc và dân tộc, nhưng em cũng cần anh nữa anh ơi… Khi mình sống bên nhau, nhiều lần anh đã hứa là bằng mọi cách và mọi giá anh vẫn yêu em và mong đợi ngày xum họp với em. Qua Mỹ đoàn tụ với gia đình là cách ổn thỏa nhất để mình sống hạnh phúc với nhau. Anh ừ nghen anh… Anh bằng lòng nghen anh… Em, kể từ khi anh đi cho tới bây giờ vẫn mòn mõi đợi chờ, ngóng trông bước chân anh trở về. Cứ mỗi lần nghĩ tới một điều không dám nghĩ, không muốn nghĩ, em đau thắt cả lòng. Anh chết là anh mang theo hạnh phúc của em. Cũng như em, Timothy sẽ thành đứa con mồ côi cha. Anh ơi… nếu còn thuơng yêu em như ngày xưa anh nói, xin anh đừng chết…

Nằm ngửa mặt nhìn trời cao, Điền ấp lá thư chưa đọc hết vào ngực. Nước mắt anh tự động ứa ra không cầm cản được rồi tiếng thở dài hắt hiu thoát ra. Mỹ Chi đâu biết rằng anh không muốn chết, sợ chết nhưng lại bất lực trong cái trò chơi giết người này. Làm sao đừng chết được khi quả đại bác từ xa mười mấy cây số chụp xuống ngay chỗ mình núp. Làm sao đừng chết được khi viên đạn 12 ly 8 xé toang lồng ngực. Làm sao đừng chết được khi trái hỏa tiễn ác nghiệt nổ ra với toàn thể sức công phá. Bịch gạo xấy nhầy nhụa máu. Hộp thịt ba lát có lóng tay trong đó. Vách đất dính đầy chất mỡ của não trạng người lính truyền tin mới vừa tròn ba năm quân vụ. Tất cả vỡ vụn, tan hoang kể cả tâm hồn của người lính chiến. Bập bập mấy hơi thuốc Điền đọc tiếp lá thư của Mỹ Chi ở một địa điểm cách biên giới Việt Miên không xa.

- Anh yêu… Em nhớ anh thật nhiều… Em nhớ anh vô cùng anh ơi… Nếu em biết được lần anh đi là xa cách không biết ngày tái ngộ thì em sẽ tìm đủ mọi cách để giữ chân anh lại. Tuy nhiên em biết dù cố níu ghì thân xác anh ở lại bên em, anh sẽ buồn khổ và xấu hổ vì đã phản bội quê hương. Anh sinh ra là con dân của nước Việt thì anh mãi mãi là người Việt Nam yêu nước. Anh lớn lên thành người lính chiến thì anh mang sứ mệnh cao cả mà tổ quốc đã giao phó cho anh. Em hiểu cũng như ba của em và anh của em; anh đang cầm khẩu súng bảo vệ tự do cho dân tộc đã quá nhiều đọa đày. Anh ơi… viết tới đây em khóc… hãnh diện vì có người yêu là kẻ can đảm, dám đem thân mình để phụng sự cho lý tưởng của dân tộc. Tuy nhiên em cũng khóc vì sợ sẽ mất anh, sẽ không còn được nhìn thấy anh, sẽ không còn được lịm chết trong vòng tay đầy ân tình của anh. Đêm đêm sống nơi an lành và vui vẻ, em thao thức, trằn trọc nghĩ tới anh, tự hỏi giờ này anh đang làm gì, có còn nhớ tới người con gái đã yêu anh và mãi mãi yêu thương anh mặc thời gian có đi, hoàn cảnh xã hội có đổi thay hay anh đã nằm xuống trong lòng đất mẹ. Có một điều em nghĩ là nước Việt Nam Cộng Hòa của mình có bớt đi một người lính như anh thì cuộc chiến đấu cho tự do và dân chủ vẫn tiếp tục. Trong khi em, nếu anh có mệnh hệ nào là em sẽ héo hon cõi lòng và sống trong đơn lẽ suốt đời. Anh ơi… Em cần anh. Con của anh cần anh, cần sự có mặt của anh… Em ngàn lần xin anh, năn nỉ anh vì em, tình yêu và hạnh phúc của chúng ta hãy sang Mỹ đoàn tụ với gia đình với người vợ yêu thương anh suốt đời…

Anh ơi… Điền yêu thương yêu của em ơi…Em còn muốn viết nhiều nữa nhưng nhớ nhung anh làm em nghẹn lời. Nhìn con đang ngủ say, em tưởng tượng như anh đang ở cạnh em và em hồi tưởng ba tuần lễ hạnh phúc qua thật nhanh trong đời em, một người đàn bà buồn rầu mỏi mắt ngóng tìm bóng người tình ở bên kia bờ đại dương xa thẳm. Anh ơi… Em thèm môi hôn của anh… Em ghiền hơi thở phảng phất mùi thuốc lá của anh, ru em ngủ vùi sau đêm nồng luyến ái… Em mơ thấy anh về bên em, dang tay cho em gối đầu… Anh biết không anh… Anh còn nợ em nhiều thứ lắm đó… nợ em một tình yêu… nợ em một hạnh phúc… nợ em một giấc mơ vợ chồng… nợ em một lời hứa sẽ gặp lại em… Một quân tử của Việt Nam như anh thì không thể thất hứa và bội ước…

Dù chưa cạn lời nói thương yêu anh nhưng em xin dừng bút. Đêm đêm em cầu nguyện trời phật che chở cho anh trên bước đường chinh chiến để chúng ta còn gặp lại dù muộn màng. Hôn anh thật nhiều…

Điền ngắm nghía hình con trai. Hồi nãy anh chỉ liếc sơ qua vì nóng lòng đọc thư của Mỹ Chi. Bây giờ nhìn kỹ anh thấy mặt của Timothy có nét từa tựa như mình. Nó là con của mình, đứa con anh chưa hề gặp, chưa một lần được bế bồng hôn hít. Không biết Mỹ Chi có dạy nó gọi mình bằng '' cha '' hay '' daddy ''. Không biết mẹ của nó nói cho nó biết về quê hương xứ sở, về Việt Nam. Cũng vì hai tiếng đó mà ba của nó phải xa cách mẹ nó, hy sinh tình yêu và hạnh phúc để chiến đấu cho tự do của mười mấy triệu người. Bỏ tấm hình của con vào túi áo, Điền đưa hình Mỹ Chi lên hôn xong thì thầm.

- Anh yêu em… Nhớ em muốn khùng luôn…

Người lính chiến can trường cảm thấy mình tan chảy. Lòng anh rối bời. Anh thương Mỹ Chi, thương đứa con trai bé bỏng nhưng anh cũng thương đất nước này, thương đồng đội đã chia xẻ từng miếng cơm manh áo, che chở nhau khi đụng trận. Làm sao anh có thể mở miệng nói lời từ biệt với những người lính. Họ sẽ nghĩ anh là kẻ khiếp nhược, hèn nhát, phản bội đồng đội và tổ quốc để đi tìm cuộc sống an vui cho riêng mình. Nhục là cái mà anh không thể cưu mang được. Xấu hổ là điều anh không thể chịu đựng được. Tuy nhiên anh cũng yêu thương Mỹ Chi. Ước nguyện được chung sống với nàng là mong ước lớn nhất của anh. Một điều mà anh đồng ý với Mỹ Chi là Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa dù có mất đi một người lính như anh thì cuộc chiến đấu cho tự do vẫn tiếp tục. Anh có đi sang Mỹ đoàn tụ với Mỹ Chi hay anh có chết đi thì cuộc chiến vẫn tiếp diễn, vẫn không có gì thay đổi. Cá nhân anh không có ảnh hưởng, nếu có cũng không nhiều tới cuộc chiến tranh kéo dài trên đất này. Rồi anh lại suy nghĩ tới điều khác. Giấy tờ xin đoàn tụ của Mỹ Chi nếu tới tay thì anh cứ ký nhận đồng ý để làm vui lòng Mỹ Chi, để cho nàng có nhiều hi vọng chờ đợi mình. Còn chuyện cho anh rời quân ngũ hay không là chuyện của chính phủ. Họ chấp thuận cho anh đi thì anh đi, còn không cho thì anh ở lại. Như thế Mỹ Chi cũng không thể trách móc gì anh được. Phần anh cũng cảm thấy nhẹ lòng hơn vì mặc cảm đã phản bội tổ quốc, bỏ bạn bè và cha mẹ để mưu tìm hạnh phúc cho riêng mình. Tìm ra cách để thỏa mãn lời van xin của người yêu, anh vui vẻ lấy ra cuốn sổ tay viết thư cho Mỹ Chi.

« Lùi
Tiến »