-1968. Được huấn luyện viên báo cho biết hai khoá Long Range Surveillance Leaders Course và Combative School đã bị hủy bỏ, Điền buồn vì biết mình sẽ trở về nước sớm hơn dự tính. Trở về Việt Nam là anh phải rời xa Mỹ Chi. Nếu được thụ huấn hai khóa học này anh sẽ được ở gần Mỹ Chi thêm ba tháng nữa. Buồn song anh bắt buộc phải tuân lệnh. Huấn luyện viên cũng cho biết tuần tới khóa tham mưu trung cấp sẽ chấm dứt. Chờ xong các thủ tục hành chánh rườm rà có thể kéo dài nửa tháng anh mới đáp máy bay về Sài Gòn. Ba tuần lễ hay 21 ngày nữa thôi. Dù muốn gặp Mỹ Chi để báo tin buồn song anh cũng phải rán chờ vì hôm nay mới thứ năm mà chiều thứ 6 mới được phép xuất trại.
Bãi trường đã qua gần tuần lễ xong vì ghé vào thư viện đọc sách tới hơn 7 giờ tối Mỹ Chi mới về nhà. Thấy Điền ngồi lù lù trước cửa chờ mình về, cô cười hỏi.
- Anh lên hồi nào dzậy anh?
- Mới lên tới… Em mạnh không?
- Dạ mạnh. Còn anh?
- Mạnh cùi cụi…
Điền đưa cánh tay nổi bắp thịt của mình như khoe khoang. Cười hắc hắc Mỹ Chi đùa.
- Vậy tối nay mình vật lộn coi ai mạnh hơn. Anh chịu không?
Cười hì hì, Điền nhìn cô gái mà mình yêu thương với ánh mắt là lạ.
- Ừ… mà vật kiểu gì?
Mỹ Chỉ đỏ mặt.
- Kiểu gì cũng được. Em sẽ đè cho anh hết thở luôn…
Điền bật lên tràng cười vui vẻ. Nhìn Mỹ Chi, anh nói nhanh.
- Em thay quần áo rồi mình đi ăn. Anh có chuyện muốn nói cho em biết…
Dù thắc mắc song Mỹ Chi không hỏi mà lẳng lặng thay quần áo. Nhìn ngôi nhà trống vắng vì bãi trường giây lát xong bước ra khỏi cửa Điền thấy mặt trời vàng chói từ từ xuống sau hàng cây xanh. Khi Mỹ Chi bước ra anh ngẩn người. Thật lạ, thật quyến rũ, Mỹ Chi lớn ra với chiếc áo đầm hở cổ và đôi giày cao gót. Mái tóc huyền xoả lưng toả hương, chút son môi, màu đen của mắt, hàng mi cong hoà hợp với cổ áo rộng bày bờ ngực mịn màng; ngần ấy đủ tạo ra lực hút làm lao chao tâm hồn người lính chiến.
- Anh thích không?
Mỹ Chi làm cử chỉ xoay mình thật chậm như khoe và cũng để cho người tình có dịp ngắm vẻ đẹp thân xác của mình.
- Anh không thích…
Thấy người tình trợn mắt chắc kinh ngạc vì câu nói của mình, Điền cười tiếp.
- … Mà anh mê… Anh mê em, mê từng ngón bàn chân…
Mỹ Chi mỉm cười mà da mặt lại đỏ hồng lên. Bước tới đứng đối diện với Mỹ Chi, Điền hôn nhẹ lên tóc rồi thì thầm.
- Phải diễn tả như thi sĩ Đinh Hùng mới đúng với điều mà anh nghĩ về em: '' Một sợi tóc đủ làm nên mê hoặc ''…
Mỹ Chi nhìn sâu vào mắt người tình. Cô thấy trong đó cả trời cô mơ ước. Cô thấy trong đó một tình yêu cháy bỏng da đậm đà hương mật của nụ hôn đầu tiên. Hơi thở của Điền phả lên mặt cô sức hút dị kỳ làm cô phải nghiêng đầu xuống để cho hai khuôn mặt sát nhau, hơi thở hoà quyện nhau và da thịt chạm nhau, ma xát nhau thành thứ nhiệt tình cảm. Cô ư ư tiếng nhỏ khi được vòng tay rắn chắc của người tình ghì xiết rồi khoảng trời ở trên cao chợt mất tăm trong nụ hôn bằn bặt mê thiếp. Thật lâu, mở mắt ra cô mới thấy lại khoảng trời và ánh mắt thật lạ của Điền, thứ ánh mắt mà cho tới cuối đời không bao giờ thấy lại.
- Em yêu anh… anh ơi…
- Anh yêu em… mãi mãi yêu em…
Điền nói ba tiếng với tất cả sự thành thực và tha thiết bởi vì chỉ có anh mới biết giây phút được vòng tay ôm người tình và nói tiếng yêu em hiếm quí vô cùng. Ba tuần lễ nữa anh sẽ rời xa và có thể không bao giờ gặp lại Mỹ Chi. Lính chiến như anh có đời sống không thể biết trước được. Sinh mạng của anh, do cha mẹ sinh ra và nuôi lớn không hề được định đoạt bởi chính anh mà được quyết định bởi ai đó, có thể từ một người nào xa lạ ở D.C, Hà Nội, Bắc Kinh, Mạc Tư Khoa hay Sài Gòn. Nhìn người yêu, Mỹ Chi thấy được trong ánh mắt mà cô nói có một tình yêu lặng lẽ có thêm sự thảng thốt bất chợt rồi trở thành nỗi buồn lắng trầm. Dĩ nhiên cô không thể nào hiểu được Điền nghĩ gì sau khi hai người hôn nhau. Nếu hiểu được chắc cô sẽ khóc, khóc cho người yêu và có thể số phần của chính mình.
- Anh…
Mỹ Chi nhẹ lên tiếng. Điền gượng cười.
- Đêm nay và nhiều đêm sau này anh sẽ dành hết cho em. Anh sẽ đem hết xác thân và tâm hồn để yêu thương em, để sống cho tình yêu của chúng ta…
Nghe những lời thống thiết đó, Mỹ Chi linh cảm được điều xấu. Phải chăng đã tới lúc chia lìa, ly biệt. Đi từng bước bên nhau Điền chậm rãi nói cho người tình biết anh chỉ còn 20 ngày ở bên cô. Sáng ngày thứ 21 anh sẽ lên máy bay về lại quê hương. Mỹ Chi im lặng. Cô không khóc được tiếng nào. Hình như mọi cảm xúc và ý nghĩ đều tê liệt. Tất cả người thân yêu của cô đều lần lượt bỏ đi. Mình phải làm gì để níu ghì tình yêu sắp sửa vuột bay? Điền rồi cũng như cánh nhạn chìm hay bóng chim bay vào vùng bão lửa và sẽ không bao giờ thấy lại. Anh có nhiệm vụ của người lính. Phần cô chỉ biết đợi chờ và thấp thỏm lo âu giữa hai bờ may mắn và bất hạnh. Cái khốn khổ của cô chính là hi vọng rất mỏng manh một việc đừng xảy ra với người tình.
- Em sẽ chờ anh…
Mỹ Chi nói gọn. Nghe giọng nói của người tình lạc vào nỗi nghẹn ngào và tức tưởi song Điền im lặng dù có nhiều điều muốn nói và muốn hỏi. Còn có gì để nói. Anh biết tình yêu lặng lẽ của mình rồi cũng sẽ thành thứ tình yêu rã chết. Thôi cứ để như vậy.
- Mình đi ăn ở đâu hả anh. Em đói bụng muốn xỉu…
- Ở bên kia…
Điền chỉ vào một nhà hàng ở bên kia đường có bảng hiệu '' Southside Restaurant ''.
- Chỗ đó mắc tiền lắm anh. Jacqueline nó ăn một lần sợ luôn… Nó nói một bữa ăn cho hai người ăn ở đó giá bằng bốn đứa của tụi em ăn tuần lễ…
Giọng của Mỹ Chi vui vui. Điền cười nhẹ.
- Anh có tiền… Em nghỉ học rồi phải không?
- Dạ… mà em có lớp học hè…
- Tuần tới mãn khoá học anh sẽ lên đây ở với em hai tuần. Em chịu không?
- Chịu liền… Anh mà hổng lên em cũng xuống Fort Benning cõng anh lên…
Dứt lời Mỹ Chi cười hăng hắc như khoả lấp câu nói dạn dĩ của mình. Điền cười cười dìu người tình bước vào nhà hàng lưa thưa người. Bữa ăn tối kéo dài hơn tiếng đồng hồ mới xong. Hai người đi bộ về nhà. Trong lúc Điền tắm rữa, Mỹ Chi mở hộc tủ đứng tần ngần trước cái kệ thuốc thật lâu mới thở hắt ra hơi dài rồi xé vĩ thuốc lấy một viên bỏ vào miệng nuốt trọng luôn.
Căn phòng ngủ tối mờ mờ. Mỹ Chi nằm trên giường còn Điền nằm dưới thảm.
- Good night anh…
- Good nigth em…
- Ý quên… Em chưa hôn good night anh…
Nói xong cô rời giường bước xuống chỗ Điền đang nằm. Hai tay chống xuống thảm, cô cúi nhìn vào mặt người tình. Có gì đâu ngoài tình yêu lặng lẽ trong ánh mắt rũ buồn.
- Đừng khóc… Anh yêu em… mãi mãi yêu em…
Điền biết nước mắt rơi xuống ướt mặt mình. Vòng tay anh ghì người tình. Mỹ Chi cúi xuống. Nụ hôn đạp nhào mọi e dè, bứt bỏ mọi ngại ngần lo âu. Hai kẻ yêu nhau chìm mất trong ái ân ngọt ngào mãi về sau này dù cố quên cũng không thể quên được. Tình yêu như ma tuý dịu dàng và đằm thắm không dễ gì cai được.
- Em có hối tiếc không Mỹ Chi?
Điền hỏi khi xoa nhẹ bờ vai trần của người tình.
- Không… Em yêu anh… Dù biết mình còn lâu mới gặp lại em vẫn nuôi hi vọng. Em muốn có cái gì đó để nhớ anh hoài cũng như anh sẽ nhớ em hoài…
Điền cười lặng lẽ.
- Anh cũng biết mình khó hoặc không thể gặp lại nhưng anh vẫn yêu em, ấp ủ hình ảnh em…
Ứa nước mắt, Mỹ Chi xoay người nằm đè lên người của Điền. Chưa yêu nàng sợ nhưng khi yêu rồi thì nàng bất cần thân thể, không màng hậu quả. Nàng chỉ có 20 ngày để yêu và được yêu. Có thể ngần ấy thời giờ không đủ cho nàng.