“Lincoln Sharp, thám tử tư.” Đóng cửa lại vào một ngày lộng gió của tháng Ba, Sharp đánh giá người phụ nữ trong phòng nghỉ giải lao của Văn phòng Thám tử Sharp. “Tôi có thể giúp gì cho cô?”
“Tên tôi là Olivia Cruz. Anh có thể gọi tôi là Olivia.” Cô cởi chiếc áo khoác ka-ki của mình ra. Chiếc quần màu đen và áo sơ-mi màu xanh lam nhạt phối với nhau khiến cho người mặc toát ra vẻ thanh lịch. Cô không cao, ngay cả khi đã đi giày cao gót. Đôi mắt màu tối, máu tóc màu nâu đậm và làn da màu ô liu cho thấy cô có lẽ là người lai Tây Ban Nha hoặc Bồ Đào Nha. “Tôi đang tìm cô Morgan Dane.”
Morgan, một cựu công tố viên đã chuyển sang hành nghề luật sư bào chữa cho tội phạm, thuê văn phòng trong ngôi nhà hai tầng của Sharp.
“Sáng nay cô Dane không có ở đây. Cô nên gọi điện và đặt lịch hẹn gặp từ trước.”
“Tôi đã thử làm như vậy.” Olivia đút tay vào túi quần và rút ra một tấm danh thiếp. “Cô ấy không trả lời tin nhắn của tôi.”
Sharp đọc thông tin trên tấm danh thiếp cô vừa đưa cho ông.
“Cô là phóng viên?” Ông nói với thái độ khinh khỉnh.
Nếu cô nói trước với ông rằng cô là phóng viên trong màn tự giới thiệu về mình lúc nãy, ông đã không để cô đi vào bằng lối cửa trước. Nụ cười nhạt của cô cho thấy cô hiểu điều này.
Chết tiệt! Đến tuổi này rồi mà ông còn bị một cô nàng xinh đẹp qua mặt.
“Phải.” Cô khẽ gật đầu, hoàn toàn phớt lờ thái độ coi thường lộ liễu qua giọng nói của ông. “Nhưng hiện tại, tôi đang viết một cuốn sách về vụ án có thực liên quan đến vụ bắt cóc cô Chelsea Clark.”
Vài tháng trước, Morgan đã được chồng của Chelsea Clark thuê. Sau đó, Morgan đã thuê Văn phòng Thám tử Sharp điều tra tung tích của người phụ nữ bị mất tích. Người đàn ông bắt cóc Chelsea đã tự tử trong tù, do đó sắp tới Morgan sẽ không phải tham gia bất kỳ phiên tòa xét xử nào và cô sẽ có thời gian thảo luận về vụ này. Nhưng Sharp vẫn có cảm giác không chắc Morgan sẽ tiết lộ câu chuyện với một phóng viên nào đó. Cô tôn trọng vấn đề riêng tư của nhà Clark, và thẳng thắn mà nói, vụ này rất ghê rợn. Ai lại muốn đào bới nó trở lại chứ?
Chỉ có thể là một phóng viên muốn làm tiền trên sự đau khổ của người khác mới muốn làm thế, chính xác là như vậy.
Sharp đi ra phía cánh cửa, chỉ mong thoát khỏi người phụ nữ này. “Nghe này, Cô Cruz…”
“Olivia…” Cô nói.
Sharp không để tâm đến sự điều chỉnh cách ông gọi tên cô. Cách tốt nhất để đối phó với cánh nhà báo chính là thái độ dứt khoát thẳng thừng.
“Tôi sẽ không can thiệp vào quyết định của cô Dane.” Ông nói. “Tôi sẽ chuyển cho cô ấy danh thiếp cùng lời nhắn của cô.”
Nhưng cô vẫn đứng ì ra. “Hiện tại cô ấy đang là luật sư bào chữa cho Roger McFarland.”
Morgan mới chỉ nhận vụ này cách đây vài ngày, và đây cũng không phải vụ án đặc biệt nghiêm trọng. Chuyện cô Cruz đã biết về vụ án khiến ông khựng lại. Thế nhưng ông vẫn giữ im lặng. Một lần nữa, Morgan đã thuê Văn phòng Thám tử Sharp làm cộng sự. Là thám tử do cô thuê, ông bị ràng buộc bởi các điều khoản về bảo mật thông tin của khách hàng.
“Anh không cần phải trả lời.” Cô Cruz vẫy tay chào ông. “Tôi có một số thông tin về anh McFarland mà cô Dane muốn biết.”
Sharp nghiến răng. “Làm cách nào cô có được thông tin này?”
“Tôi có nguồn riêng của mình.”
Bực bội, Sharp nhìn cô bằng ánh mắt chất vấn, sản phẩm phụ từ công việc của một cảnh sát lâu năm của ông. Nhưng rõ ràng cô không bị hành động khiếm nhã của ông hăm dọa.
Không chút lúng túng, cô tiếp tục với giọng điệu lạnh lùng: “Tôi sẽ cung cấp thông tin này cho cô Dane như một minh chứng cho lòng trung thành tuyệt đối.”
Trong lòng Sharp chất chứa nghi ngờ. Ông vốn không có chút thiện cảm nào đối với cánh phóng viên. Bởi họ luôn tọc mạch những chuyện không phải của họ, công bố những thông tin nhạy cảm và nói chung là làm cản trở công việc điều tra. Với tư cách là một luật sư bào chữa, bản thân Morgan đã tự mình nếm trải những khó khăn gặp phải với cánh truyền thông. Không có gì đáng ngạc nhiên khi cô không nhận bất kỳ cuộc điện thoại nào từ các đối tượng làm việc trong giới báo chí.
“Không có bất kỳ sự ràng buộc nào cả.” Olivia nhìn ông chằm chằm.
Ông có một bộ cảm biến rất nhạy cảm với những câu chuyện được thêu dệt nên, nhưng ông không cảm thấy sự gian xảo ở cô. Thế nhưng, vừa rồi cô đã diễn đủ xuất sắc để bước qua cánh cửa, vào bên trong ngôi nhà, phải không nhỉ? Điều này không thường xuyên xảy ra lắm.
Và cô là phóng viên .
“McFarland đã nói dối trong suốt buổi xét xử.” Giọng Olivia chuyển sang nghiêm túc.
Sharp giữ nguyên vẻ mặt cảnh giác của một cảnh sát.
Nhưng vớ vẩn thật.
Cô Cruz nghiêng đầu, như thể đang cố gắng nhìn xuyên qua thái độ lạnh lùng, sắt đá của ông. “Tôi biết anh thường xuyên hợp tác với cô Dane. Tôi cũng biết anh và cộng sự của anh thường hay nói chuyện với đoàn luật sư của Roger McFarland, vì vậy tôi cho rằng anh được thuê để xử lý vụ này.”
“Cô có vẻ biết khá nhiều về chúng tôi.”
Khóe miệng cô khẽ nhếch lên nụ cười giễu cợt. Sau đó vẻ mặt cô nghiêm túc trở lại. “Lời khai man của khách hàng sẽ khiến luật sư bào chữa rơi vào tình thế tiến thoái lưỡng nan khi làm trái với đạo đức nghề nghiệp của mình để bào chữa cho họ.”
Morgan là người rất coi trọng đạo đức nghề nghiệp.
Sharp thở dài. “Nếu cô cung cấp thông tin cho tôi, tôi sẽ chuyển đến cô ấy.”
Olivia mỉm cười như thể đang cân nhắc đề nghị của ông. Sau đó, cô gật đầu. “McFarland đã bị kết án vì phạm trọng tội sáu năm trước tại bang Florida.”
McFarland đã không được ghi danh vào danh sách cư dân của bang Florida theo các địa chỉ cũ mà anh ta từng sinh sống trước đó. Các thám tử tư không được phép tiếp cận các Cơ sở dữ liệu tội phạm quốc gia của FBI mà phải dựa vào các nguồn ở địa phương. Sharp đã phải chạy vạy khắp nơi để tìm kiếm những hồ sơ ghi chép về vụ án của McFarland tại bang New York. Ông cũng đã kiểm tra những hồ sơ về vụ bắt giữ với văn phòng cảnh sát quận và những hồ sơ bản kết án với quận Randolph. Chẳng chóng thì chầy, Sharp cũng sẽ phát hiện ra thông tin trống về nơi cư trú và bản kết án trọng tội, nhưng việc tìm kiếm sẽ mất rất nhiều thời gian.
“Anh ta đã tấn công bạn gái do ghen tuông khi cô ấy đòi chia tay.” Olivia nói. “Anh ta đánh đập cô ấy khá tàn bạo. Nhưng trong suốt phiên xét xử tại New York, anh ta đã không thừa nhận bản án trọng tội.”
Bởi vì McFarland biết rằng bản án trước đó cho tội danh bạo hành tương tự sẽ tước mất cơ hội được bảo lãnh. Bản kết án bạo hành tại bang Florida tương đương với tội tấn công người khác ở bang New York. Lệnh bảo lãnh sẽ được cân nhắc sau phiên xét xử sơ thẩm sáng nay. Các bản cáo trạng cũ là một trong số những yếu tố chính khi cân nhắc ban hành lệnh bảo lãnh của tòa. Sharp biết Morgan sẽ không nói dối tại tòa án, nhưng nhiệm vụ của cô là làm mọi thứ trong quyền hạn của mình để biện hộ cho McFarland. Khai báo với hội đồng xét xử về trọng tới trước đây sẽ không có lợi cho thân chủ của cô. Đây quả là một tình thế tiến thoái lưỡng nan liên quan đến vấn đề đạo đức nghề nghiệp.
“Anh ta có phải ngồi tù không?” Sharp hỏi.
Cô lắc đầu. “Anh ta đã thương lượng, được hưởng án treo và trả tiền phạt. Bạn gái của anh ta từ chối làm chứng.”
Chắc hẳn cô ấy quá sợ hãi.
Do cả công tố viên và phía luật sư bào chữa chỉ xử lý vụ án của McFarland trong vòng vài ngày nên không có bên nào hoàn thành việc điều tra của mình cả. Morgan thậm chí còn chưa kịp khai thác hết hồ sơ vụ án. Chín mươi phần trăm các vụ án được quyết định bởi sự thương lượng giữa công tố viên và bị cáo. Không có ai quan tâm đến việc chuẩn bị hồ sơ vụ án trừ khi họ là người phải xuất hiện trong phiên xét xử. Sở cảnh sát quận và văn phòng công tố lẽ ra phải phát hiện ra bản án tại bang Florida nhưng đôi khi, các tình tiết bị xao nhãng đi bởi số lượng vụ án quá lớn của hạt.
“Cô còn thông tin gì khác cần nói thêm không?” Sharp hỏi.
“Chỉ có thế thôi.” Cô mím môi đầy vẻ kiên quyết. “Tôi không thể thản nhiên ngồi một chỗ khi biết thông tin này. Nguồn thông tin của tôi tại phòng xét xử cho biết buổi sơ thẩm của McFarland được vào sổ ghi án tầm giữa sáng và sẽ có thể được xét xử từ mười giờ ba mươi cho đến mười một giờ.”
Sharp đưa mắt nhìn đồng hồ. Chín giờ.
Cô tiếp tục: “Tôi và anh sẽ chờ ở đây cho đến mười giờ, sau đó tôi sẽ gọi đến văn phòng công tố. Trợ lý công tố Esposito sẽ biết về lời khai man của McFarland trước phiên xét xử ngày hôm nay.”
Điều đó có nghĩa rằng Sharp không thể đặt vấn đề đạo đức nghề nghiệp của Morgan lên trên hết và đơn giản là không nói cho cô biết những gì khách hàng của cô nói đều là dối trá. Cô sẽ bị đánh úp tại tòa.
“Cô chu đáo quá.” Ông lạnh lùng nói.
Vẻ bực bội ánh lên trong mắt cô. “Hãy nghĩ về những gì anh muốn ở tôi. McFarland đã nói dối thẩm phán dù biết sự thực sẽ được sáng tỏ trước phiên xét xử của anh ta. Ông có thực sự nghĩ anh ta sẽ xuất hiện tại phiên tòa không?”
Sharp ngẫm nghĩ. Cô nói đúng, nhưng ông không định thú nhận điều đó với cô. Vụ án McFarland sẽ không được xét xử trong nhiều tháng. Anh ta có tiền và có động cơ để bỏ trốn.
“Anh ta đã hai lần phạm trọng tội.” Cô siết chặt thắt lưng quanh eo với một tiếng tách khó chịu. “Ngựa quen đường cũ. Anh ta sẽ tiếp tục phạm tội. Tôi không muốn có thêm một nạn nhân nào nữa.” Cô ngẩng mặt lên và ánh mắt họ giao nhau. Cô nhìn sâu vào mắt ông, nét mặt cô dịu lại. “Và anh cũng không muốn thế.”
Chết tiệt. Cô cũng nói trúng tim đen của ông. Làm luật sư bào chữa cho bị cáo thực sự cũng có rất nhiều bất lợi.
“Tôi sẽ chuyển thông tin của cô đến cô Dane.” Sharp mở cửa, ám chỉ cuộc thảo luận giữa họ đến đây đã kết thúc. Ông không muốn lãng phí thời gian thêm nữa. Morgan cần biết sự thật, sau khi ông đã xác nhận rằng điều đó là chính xác. “Cảm ơn cô, cô Cruz.”
“Olivia.” Cô sửa lại. Khóe miệng cô khẽ cong lên. Cô quay gót, bước qua thềm cửa và hướng về phía chiếc xe Prius màu trắng đang đỗ ở lề đường.
“Tạm biệt, cô Cruz.” Sharp đóng cửa sau tiếng cười nhẹ của cô.
Ông vội vã đến phòng làm việc. Hai cuộc gọi và mười phút sau, ông đã xác nhận rằng Roger McFarland thực sự đã phạm tội bạo hành tại bang Florida.
Khách hàng mới của Morgan là một kẻ đê tiện khai man trước tòa.
Có thể cô sẽ sa thải ông. Sharp không muốn góp phần tích cực trong việc đưa McFarland tránh khỏi trại giam. Chàng công tử bột này xứng đáng sống sau song sắt nhà tù. Nhưng Sharp hiểu lý do tại sao Morgan lại chấp nhận hắn ta với tự cách là một khách hàng. Hắn đã giúp cô kiếm được khoản lời lớn. Sự non nớt thiếu kinh nghiệm của cô đã được chứng minh qua một vài vụ án từ thiện. Cô phải lo chuyện học hành cho ba đứa con. Cô xứng đáng và cần được trả thù lao cho công việc của mình. Tại sao dường như chỉ có những kẻ xấu xa mới đủ tiền để trả cho một luật sư tốt chứ?
Dù trong suốt năm năm hành nghề thám tử tư, Sharp đã tham gia vào nhiều vụ án rất khó chịu, nhưng việc Morgan phải biện hộ cho những kẻ đê tiện vẫn có vẻ tệ hơn nhiều. Cô quá xuất sắc để phải làm luật sư bào chữa cho một tên cặn bã như McFarland. Nhưng giờ đây Sharp cần dẹp bỏ thái độ phán xét của ông đi và để cô biết rằng vụ án mà cô đang theo đuổi đáng bị vứt vào nhà xí.
Ông bấm số gọi cho Morgan. Không thấy cô trả lời, ông bèn gọi cho Lance.
“Cháu đang ở đâu thế?” Ông hỏi ngay khi thấy Lance bắt máy.
“Bên ngoài tòa án và đang nói chuyện điện thoại ạ.”
“Morgan đang ở đâu?”
“Bên trong, nói chuyện với McFarland trước khi đến lượt vụ án được xét xử. Cháu đã gặp trợ lý công tố quận ở sảnh. Anh ta đang đi về phía Morgan. Nếu họ thương lượng suôn sẻ, chúng cháu có thể rời khỏi nơi này sớm thôi. Cô ấy nên xong việc với McFarland càng sớm càng tốt.”
“Đồng ý.” Sharp tóm tắt sơ lược những gì cô phóng viên kia đã nói với ông.
“Cháu sẽ đi tìm cô ấy. Nói chuyện với bác sau nhé, bác Sharp.” Lance cúp máy.
Sau đó, Sharp tiếp tục với công việc của mình. Ông cần phải làm báo cáo, cần phải gửi hóa đơn, và thanh toán hoá đơn. Âm thanh của cánh cửa ô tô đóng lại khiến ông chú ý. Ông nhìn ra ngoài qua cửa kính.
Một chiếc xe mui kín hiệu Mercedes đang đỗ ở lối vào tòa nhà. Một người phụ nữ xuống xe và bước về phía tòa nhà. Cô ta cúi đầu xuống nhìn chiếc điện thoại, nhưng ở cô ta có điều gì đó quen quen. Ông đi vào sảnh và mở cửa trước.
Người phụ nữ cất chiếc điện thoại vào trong chiếc ví và ngước mặt lên. Bên dưới mái tóc ngắn màu đỏ dựng ngược là khuôn mặt nhợt nhạt và đôi môi mím chặt. Ánh mắt họ giao nhau, và ông suýt nữa vấp ngã khi nhận ra người đó.
Không thể nào. Nhưng ông biết đúng là người đó. Sau ngần ấy năm… “Xin chào, Lincoln.” Người đó nói.