Án Mạng Trong Vô Thức

Lượt đọc: 2649 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 4

Lance kết thúc cuộc gọi. Ai đó hét lên rất to. Anh quay về phía phát ra âm thanh đó và cảm nhận thấy tiếng những bước chân đang chạy. Tóc gáy anh dựng lên, phát đi tín hiệu có chuyện rắc rối vừa xảy ra.

Với nỗi lo sợ tăng lên như biểu đồ âm thanh của một bản nhạc phim, anh len lỏi qua đại sảnh đông đúc những người là người và lao nhanh đến góc sảnh. Ít nhất có tới sáu nhân viên an ninh đang có mặt tại nơi Morgan đang đứng cùng khách hàng của cô lúc trước. Các nhân viên an ninh khác đang vội vã chạy xuống đại sảnh về phía khu vực hỗn loạn. Lance vội vàng lao đến, chen qua đám đông hiếu kỳ đang vây quanh. Cảm giác lo lắng cho Morgan bủa vây trái tim anh.

McFarland đang nằm úp mặt trên sàn nhà, hai bàn tay nắm thành nắm đấm phía sau lưng. Miệng hắn chửi bới ầm ĩ, và hắn đang giãy giụa dưới sức ép của hai nhân viên an ninh đang ghì chặt hắn xuống sàn nhà.

Nhịp tim của Lance tăng lên. McFarland đã làm gì và Morgan đang ở đâu?

Anh không thể hít thở bình thường cho đến khi thấy cô ngồi trên sàn nhà, chiếc túi vải và áo khoác len nằm bên cạnh cô. Esposito cúi xuống, dùng một tay đỡ lấy vai cô, và tay kia nâng cằm cô lên. Lance vứt bỏ phép lịch sự, xô mọi người xung quanh ra để đến bên cô.

Anh quỳ một chân xuống bên cạnh Morgan và nắm lấy tay cô, đưa mắt lướt nhìn cô một lượt để kiểm tra xem cô có bị thương không. Một vết tấy đỏ hằn trên thái dương và rìa ngoài hốc mắt. “Chuyện gì đã xảy ra vậy?”

“McFarland đã đánh cô ấy.” Esposito xoay cằm của Morgan.

“Sao cơ?” Cơn giận bùng lên trong lồng ngực Lance. Anh quay sang nhìn McFarland vẫn đang vật lộn với nhân viên bảo vệ. “Thằng khốn…”

“Ngày mai, mắt cô ấy sẽ bị thâm tím mất.” Esposito nhìn quanh và chỉ vào một nhân viên trẻ đang bê một hộp tài liệu. “Mau đi tìm một túi chườm lạnh đến đây.”

Anh nhân viên gật đầu và vội vàng chạy đi. Với một tiếng ho khó chịu, Esposito thả bàn tay đang nắm cằm của Morgan ra.

Lance chuyển sự chú ý của mình sang Morgan. Chắc là cô ấy đau lắm. “Hắn đã đánh em rất mạnh phải không?”

“Em ổn.” Morgan trả lời. Nhưng đôi mắt màu xanh xinh đẹp của cô đang mở to vì kinh hãi. Chỗ sưng tấy phồng lên bên cạnh mắt dường như đang thâm đen đi.

Vết thâm đó khiến Lance ước gì McFarland có thể vùng ra khỏi vòng kiểm soát của những nhân viên an ninh kia. Anh muốn cho hắn nếm trải mùi vị bị một cú đấm giáng vào mặt là như thế nào. Tình yêu anh dành cho Morgan quá rõ ràng. Mong muốn bảo vệ cô khiến anh đánh mất lối cư xử văn minh và hành động theo bản năng rất nguyên thủy của mình.

Nhân viên an ninh kéo McFarland đứng lên và lôi hắn ta đi, trong khi hắn ta vẫn không ngừng chửi rủa và tỏ thái độ chống đối.

“Cô có tự ngồi dậy được không?” Esposito hỏi.

Khi Morgan gật đầu, anh ta bỏ tay của mình ra khỏi lưng cô và đứng lên. “Đừng vội đứng dậy.”

Lance nhìn lướt vẻ mặt của cô, đánh giá lại tình hình. Ngoài vết màu đỏ kia, anh không thích vẻ đờ đẫn trong mắt cô, như thể con hươu bị chói đèn pha. “Em nên đi gặp bác sĩ để kiểm tra thì hơn.”

“Chỉ là một cú đấm thôi mà.” Morgan chớp mắt một cách khó nhọc và quay sang trợ lý công tố. “Cảm ơn anh. Nếu anh không can thiệp kịp thời thì…”

Esposito đứng lên, xốc lại ve áo và vuốt tóc bằng một bàn tay đầy đặn.

Anh ta khẽ gật đầu. “Như tôi đã nói lúc trước, thân chủ của cô là một kẻ đê tiện.”

“Phải nói là thân chủ cũ. Anh ta sẽ phải tự tìm cho mình một luật sư biện hộ khác.” Morgan thu đôi chân dài của cô lại. Lance nắm lấy bàn tay và khuỷu tay cô, đỡ cô đứng dậy. Cô loạng choạng, và anh vòng cánh tay vững chãi của mình quanh người cô. Và bởi vì không thể kìm mình lại, anh kéo cô lại gần và hôn lên mái tóc cô.

Mối quan hệ của Lance và Morgan đã không còn là điều bí mật nữa, nhưng họ vẫn giữ mối quan hệ đồng nghiệp ở nơi làm việc, phần lớn là do Morgan khăng khăng muốn như vậy. Lance không quan tâm người khác nghĩ gì. Nhưng rồi, là một thám tử tư, danh tiếng của anh không quan trọng bằng danh tiếng của cô với tư cách là một luật sư. Nhưng hôm nay, anh chỉ quan tâm một điều duy nhất là cô vẫn ổn.

Người nhân viên quay trở lại với một túi chườm lạnh và đưa nó cho Morgan. Cô cảm ơn anh ta và áp nó lên một bên mặt. Sự do dự của cô khiến Lance nổi cáu.

Esposito cúi xuống để nhặt túi xách và áo khoác của Morgan lên. Rồi anh ta đưa cả hai thứ cho Lance. “Trông cô khá hơn rồi đấy, cô Dane.” Khẽ gật đầu chào Lance, Esposito quay người bước đi.

Morgan trình bày sự việc với một nhân viên cảnh sát và đồng ý trả lời kĩ hơn vào hôm khác. Lance nắm lấy cánh tay cô và dẫn cô về phía lối ra.

Cô chỉnh lại vị trí túi chườm lạnh. Tay cô run lên. “Em không chắc điều gì đáng sợ hơn nữa: sự thật là thân chủ của em đã đấm em, hay Esposito đã đến cứu em. Khi McFarland chuẩn bị đạp vào đầu em thì Esposito đã lao đến và hạ gục hắn.”

Lance ngoái đầu lại nhìn tấm lưng đang xa dần của trợ lý công tố. “Anh không thể nghĩ chuyện đó lại xảy ra.”

“Em cũng vậy. Anh ta coi tất cả các luật sư bào chữa là những kẻ thấp kém. Anh ta thường đối xử với em bằng thái độ khinh thường.”

Họ bước ra ngoài. Không khí lạnh giá vây lấy họ, Morgan khẽ rùng mình. Lance đeo cái túi xách lớn của cô lên tay anh và choàng chiếc áo khoác lên người cô. Hạ thấp túi chườm lạnh xuống, cô xỏ tay mình vào chiếc áo khoác và quấn chặt cái đai áo quanh người. Lance kéo cô sát vào người anh, và họ đi đến chỗ chiếc xe Jeep của anh. Anh mở và đóng cửa xe cho cô, rồi đi vòng sang bên kia chiếc xe và ngồi vào phía sau vô lăng.

Cô thắt dây an toàn, sau đó lục tìm đồ trong chiếc túi xách. “Anh có thể dừng xe ở siêu thị Minimart không? Em hết thuốc Tylenol mất rồi.”

“Chắc chắn rồi.” Anh lái xe tới một cửa hàng tiện lợi, và họ cùng nhau đi vào bên trong.

Morgan lấy một hộp thuốc giảm đau trên kệ, sau đó nhanh chóng đi xuống quầy bên cạnh để lấy một túi đậu phộng hiệu M&M. Cô thanh toán tại quầy thu ngân và họ rời khỏi cửa hàng. Đi bộ về phía chiếc xe Jeep, cô bỏ hộp thuốc vào túi xách. Cô loạng choạng, một tay quờ quạng như đang cố giữ thăng bằng. Lance vội đưa tay về phía cô khi cô khuỵu gối xuống. Cô ngã nhào, sấp mặt xuống mặt đường.

Lance lao tới, ôm lấy vai cô và đỡ cô đứng lên. Một tay anh đỡ lấy cô, tay kia xoay cằm cô về phía mình. “Morgan?”

Mí mắt cô rung động. Rồi cô chớp mắt một cách khó nhọc. “Chuyện gì xảy ra vậy?”

“Em đã bị ngất.” Lo lắng, Lance xoay mặt cô lại và nhìn thẳng vào mắt cô. Mắt cô trông bình thường, nhưng anh không phải bác sĩ. Cô cần đến gặp bác sĩ càng sớm càng tốt. Lần này, anh không chấp nhận câu trả lời là không. Cô còn có ba cô con gái nhỏ sống dựa vào mình.

Cô khẽ cau mày. “Em đâu có ngất xỉu.” Cô nói với giọng bực bội.

Lance xoay người để bế cô lên.

“Chờ đã.” Morgan chộp lấy cái túi xách của cô. Sau đó cô với lấy kẹo rơi trên mặt đường.

“Em nghiêm túc chứ?” Anh kéo cô vào vòng tay mình.

“Lượng đường huyết của em chắc đang thấp. Em không cần bế đâu.” Cô phản đối. “Anh có thể đặt em xuống.”

“Để em lại đập mặt xuống đất lần nữa hả?” Lance bế bổng cố lên và hướng về phía chiếc xe Jeep. “Anh không nghĩ vậy đâu. Chúng ta sẽ đến phòng cấp cứu.”

Cô không kháng cự lại, điều đó cho anh thấy sức khỏe của cô còn tệ hơn những gì cô muốn thừa nhận rất nhiều.

« Lùi
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của melinda leigh