Sharp đứng bất động như trời trồng. Cách bà ấy gọi tên ông khiến những ký ức trong quá khứ dội về trong tâm trí ông. Đã rất nhiều năm nay không có ai gọi ông bằng cái tên Lincoln nữa. Cha mẹ của ông đều đã qua đời, ông lại là con một, và ông đã không liên lạc với vợ cũ nhiều năm nay rồi. Nhưng Eliza cũng đã biết ông trước khi ông trở thành cảnh sát, trước khi ông có biệt danh đó.
“Eliza?” Thậm chí ngay cả khi bà ấy bằng xương bằng thịt đang đứng trước mặt mình, ông cũng không thể tin rằng bà ấy đang ở đây.
“Em cứ sợ là anh sẽ không nhận ra em cơ đấy.” Bà ấy thổi bay phần tóc đang xòa xuống mắt. “Lâu quá rồi nhỉ.”
“Anh vẫn nhớ em mà.” Ông nói.
Đừng cứ đứng đây mãi thế, đồ ngốc.
Ông vội vã bước xuống cầu thang và lúng túng đứng trước mặt bà, bối rối vì không biết nên chào hỏi như thế nào. Ông quyết định ôm nhẹ bà một cái. Dù sao họ cũng là bạn cũ, bất kể những chuyện từng xảy ra giữa họ là gì. “Em khỏe không?”
Hai mươi lăm năm trước, chồng của bà, Sĩ quan cảnh sát Ted Powell, đã qua đời, để lại Eliza một thân một mình nuôi Haley, cô con gái nhỏ của họ. Ký ức về cái chết của Ted mãi mãi khắc sâu trong tâm trí Sharp. Ông cũng không thể quên cách mà bà nhận lá cờ được gấp gọn, đám cỏ xanh mọc trên nấm mộ, hay ba lần bà vô tình ngần ngại khi vệ binh danh dự thực hiện nghi thức tiễn đưa với hai mươi mốt tiếng đại bác. Đến tận bây giờ, Sharp vẫn ghét âm thanh của những chiếc kèn túi.
Cộng đồng và Sở Cảnh sát Scarlet Falls đều nhiệt tình hỗ trợ Eliza. Nhưng chưa đầy một năm sau cái chết của chồng, bà đã chuyển đến thành phố New York, với ý định bắt đầu gây dựng lại cuộc sống ở đó.
Có thể bà cũng muốn giữ khoảng cách với Sharp.
“Em cần anh giúp.” Giọng bà nghe như vỡ vụn. “Em không biết nhờ cậy ai khác ngoài anh cả.”
Sự tuyệt vọng trong giọng nói của bà khiến Sharp cảnh giác và xua tan hoài niệm trong ông. “Có chuyện gì vậy?”
“Chuyện liên quan đến Haley.” Hơi thở của Eliza như bị mắc nghẹn nơi cổ họng. “Con bé cần có luật sư.”
Trong đầu Sharp hiện lên hình ảnh một đứa trẻ sơ sinh trong chiếc chăn màu hồng, nhưng Haley giờ đã thành người lớn rồi.
Một chiếc xe chở rác gây náo động cả con đường, và hai chiếc xe ô tô đi vào bãi đỗ xe nhỏ của công ty bất động sản liền kề. Cảm thấy câu chuyện của Eliza cần được giữ bí mật, ông dẫn bà đi lên cầu thang trước mặt.
“Chúng ta vào trong nói chuyện nhé.” Ông giữ cửa mở cho bà đi vào.
Trong phòng nghỉ giải lao, ông ra hiệu chỉ về phía phòng làm việc của mình. Đó là căn phòng rộng nhất trong tòa nhà, trước đây từng là phòng khách và được trang bị một chiếc ghế đi-văng ngoài những món đồ nội thất văn phòng thông dụng khác.
Không thể giấu được vẻ bối rối, Eliza bước nhanh.
“Sáng nay Haley đã gọi điện thoại cho em. Con bé có vẻ kích động, gần như là hoảng loạn.” Đôi mắt bà rơm rớm nước. Bà dừng lại để lấy lại bình tĩnh. “Con bé kể với em rằng nó đang ở đồn cảnh sát quận, và họ sẽ không cho nó về. Họ cho rằng con bé đã giết một người nào đó có tên là Noah.”
“Con bé bị giữ ở đồn cảnh sát quận Randolph ư?” Sharp hỏi với vẻ khó hiểu.
“Phải.”
“Tại sao Haley lại có mặt trong thị trấn?”
“Hai mẹ con em sống ở Grey's Hollow.” Đôi mắt Eliza long lanh nhìn ra phía xa một lúc, sau đó bà quay trở về chủ đề chính. “Ngay sau khi con bé gọi, hai nhân viên cảnh sát xuất hiện trước cửa nhà em cùng với lệnh lục soát. Họ lục soát khắp căn phòng của Haley và mang máy tính của con bé đi.”
Sharp âm thầm tiếp nhận sự thật rằng bà không hề báo cho ông biết rằng bà đã quay lại thị trấn. Sau đó ông tập trung vào những điều bà mong muốn. “Lệnh lục soát đó nói gì?”
Eliza mở một mảnh giấy lấy ra từ chiếc ví của bà. “Họ đưa cho em một bản sao và một tờ chứng nhận cho chiếc máy tính của con bé.”
Sharp đọc lệnh lục soát. Cảnh sát đang tìm bằng chứng cho vụ sát hại Noah Carter. Do bản khai có tuyên thệ không được đính kèm nên ông không biết phía cảnh sát có trong tay bao nhiêu bằng chứng về Haley. “Họ chỉ lấy đi máy tính của con bé, điều đó có nghĩa họ không phát hiện thấy chứng cứ gì khác.”
“Em thậm chí còn không biết Noah Carter là ai nữa.” Giọng Eliza vỡ òa.
“Anh cũng vậy. Vụ mất tích của một người phụ nữ đã chiếm toàn bộ chương trình tin tức.” Sharp nói. Sở Cảnh sát đang tìm kiếm cô gái hai mươi lăm tuổi Shannon Yates kể từ khi cô ấy được trình báo mất tích vào thứ Ba tuần trước. Xe ô tô của cô ấy đã được tìm thấy vào chiều ngày thứ Bảy, và Sở Cảnh sát nghi ngờ rằng một vụ án mạng đã xảy ra. “Nhưng cũng có một câu chuyện khác về một cậu thanh niên bị đâm chết bằng dao. Có phải là vụ này không?”
“Em cũng không chắc nữa.” Eliza lắc đầu và bước về phía ông. “Em mới hỏi Haley được ít thông tin thì có ai đó phía sau quát lên rằng hết giờ rồi . Em đã dặn con bé đừng khai gì nữa hết. Rằng em sẽ thuê cho con bé một luật sư. Thế rồi con bé cúp máy.”
“Em đã đến đồn cảnh sát chưa?” Sharp đi ra đằng sau bàn làm việc. Ông bật máy tính và mở trang web tin tức địa phương.
Bà gật đầu. “Có. Ngay khi cảnh sát rời khỏi nhà em. Nhưng em không qua được quầy lễ tân.”
“Lúc đó là mấy giờ?” Sharp hỏi khi kéo thanh cuộn trang web.
Eliza nhìn đồng hồ. “Cách đây khoảng một giờ. Em đã gọi cho vài luật sư địa phương nhưng họ không nhận biện hộ cho bị cáo. Sau đó, em nhớ đã từng thấy anh trên bản tin mùa thu năm ngoái sau một vụ án giết người nghiêm trọng. Khi đó, anh làm việc với một luật sư. Một nữ luật sư. Trông cô ấy rất thông minh.”
“Phải.” Sharp nói. “Nếu ai đó có thể giúp Haley thì người đó chính là Morgan Dane.”
“Thể trạng của Haley không được tốt lắm. Khoảng bảy năm về trước, khi đang học năm nhất đại học, con bé đã ốm rất nặng. Nó đã bị sụt cân. Nó rất yếu và hay bị chóng mặt. Lúc đầu bác sĩ cho rằng có thể có một khối u.” Eliza nuốt khan và nhắm mắt lại trong vài giây. “Em đã rất hoảng sợ.”
“Anh chỉ có thể hình dung cảm giác của em lúc đó.” Sharp nói.
“Hai mẹ con em đã thở phào nhẹ nhõm khi con bé được chẩn đoán mắc bệnh Addison. Tuyến thượng thận của con bé hoạt động không tốt. Ngày nào nó cũng phải uống thuốc nếu không nó sẽ bị mất nước, giảm đường huyết, và tụt huyết áp trầm trọng, đó là lý do tại sao những câu từ không mạch lạc của con bé buổi sáng hôm nay là dấu hiệu báo động đặc biệt. Haley luôn luôn mang theo thuốc dự phòng nhưng cảnh sát có thể đã tịch thu ví của con bé.”
“Em có giải thích điều này khi ở đồn cảnh sát không?”
“Có. Nhân viên cảnh sát tại bàn tiếp đón nói rằng anh ta sẽ báo cáo với cảnh sát trưởng.”
“Nếu không uống thuốc, con bé có thể chịu đựng được bao lâu trước khi tình trạng trở nên nghiêm trọng?” Sharp ngước mặt lên từ máy tính của mình và hỏi.
“Thông thường, một vài ngày không uống thuốc sẽ làm con bé bị mệt mỏi, có thể sẽ chóng mặt, và con bé sẽ cảm thấy khá hơn ngay khi được tiếp tục uống các loại hoóc-môn thay thế. Nhưng căng thẳng sẽ làm vấn đề trở nên tồi tệ hơn. Tuyến thượng thận phản ứng với căng thẳng bằng cách sản xuất ra các loại cortisol bổ sung. Nhưng cơ thể của Haley không thể làm được điều đó và con bé phải uống thuốc mỗi khi nó cảm thấy căng thẳng. Nói tóm lại, em cũng không biết nữa.”
Sharp tìm thấy bài báo ông đang tìm kiếm và đọc lướt qua nội dung. “Noah Carter đã bị đâm chết tại nhà vào tối thứ Sáu. Một cô gái trẻ đang bị thẩm vấn với tư cách là đối tượng tình nghi gây ra vụ này.”
Mặt Eliza tái nhợt, “Haley không thể là hung thủ được.”
“Điều tốt nhất chúng ta có thể làm bây giờ là nhờ Morgan xử lý vụ án này.” Sharp lấy điện thoại, bấm số nhanh gọi cho Morgan. Sau ba hồi chuông, cuộc gọi chuyển sang chế độ hộp thư thoại. Ông để lại lời nhắn một cách vắn tắt, sau đó thử gọi vào số của Lance. Anh cũng không trả lời. Sharp gửi tin nhắn cho Lance.
“Cô ấy sẽ gọi lại sớm thôi. Trừ khi cô ấy đang trong phiên xét xử, Morgan vẫn thường xuyên trả lời điện thoại mà. Cô ấy sẽ kiểm tra tin nhắn ngay khi phiên xét xử kết thúc.”
“Lúc nãy, đồn cảnh sát quận chẳng khác gì sở thú cả. Có mấy chiếc xe lấy tin đang đỗ ở bên ngoài.”
“Công cuộc tìm kiếm Shannon Yates vẫn đang được triển khai.” Sharp nói.
“Em biết.” Eliza đáp. “Em e là vụ của Haley đang bị quên lãng.”
“Họ sẽ không quên một nghi phạm giết người đâu. Đó vẫn là một vụ án lớn mà.”
“Nhưng nếu con bé đã bị giam giữ thì nó không còn là mối đe dọa nữa. Văn phòng cảnh sát quận sẽ tạm gác lại vụ án của con bé và tập trung cho việc truy tìm cô gái mất tích kia.” Giọng Eliza chắc nịch.
Bà nói đúng. Nhân sự của quận có hạn. Họ sẽ tập trung lực lượng vào những vụ sớm đưa lại kết quả.
“Được rồi. Giờ chúng ta đến đồn cảnh sát thôi. Biết đâu anh có thể gây được sự chú ý với ai đó.” Sharp quen nhiều sĩ quan cảnh sát, bao gồm người quyền cảnh sát trưởng sau khi người tiền nhiệm qua đời vào hồi tháng Mười một.
“Cảm ơn anh.” Eliza quay về phía cửa ra vào. Bàn tay trên dây đeo chiếc ví của bà siết chặt khiến những đường gân hiện rõ trên mu bàn tay. “Em không thể đánh mất con bé được.”
“Không đâu.” Sharp không thể để điều đó xảy ra. Bất kể đã bao nhiêu năm trôi qua kể từ ngày Ted qua đời. Có những vài lời hứa sẽ không bao giờ mất đi.
Tháng Bảy năm 1993
Sharp bước ra khỏi chiếc xe tuần tra của mình ở bãi đỗ xe bên hông cửa hàng ăn uống. Mồ hôi nhỏ giọt sau lưng trước khi anh đóng cửa xe. Mặt trời đã lặn được một tiếng, nhưng cái nóng oi ả thì vẫn chưa dịu hẳn. Không khí về đêm đặc quánh và có vẻ như trời sắp nổi cơn dông. Cái ẩm ướt của tiết trời tháng Bảy, bộ đồng phục cứng nhắc và chiếc thắt lưng nghiệp vụ của anh tạo nên một sự kết hợp chẳng hề dễ chịu.
Cũng đang trong ca trực đêm, Ted Powell lái chiếc xe màu đen trắng, đỗ bên cạnh xe của anh, và xuống xe. Mồ hôi đọng thành giọt trên môi. Một mùi hôi thối bốc lên khi họ đi qua một thùng rác đang mở nắp.
“Cậu muốn uống gì không?” Sharp dẫn đường đi vòng quanh tòa nhà bằng gạch. Anh mở cánh cửa trước làm bằng kính, và họ bước vào bên trong.
Mùi thơm của xúc xích xộc thẳng vào mũi. Phía trước họ là một nhóm khách hàng đang xếp hàng tại quầy thu ngân.
Ted rẽ bên trái và hướng về phía tấm biển có nội dung GỌI MÓN TẠI ĐÂY được treo trên trần nhà phía trên quầy sandwich. “Cậu ăn chút gì nhé?”
“Không, cảm ơn.” Sharp đã chuẩn bị sẵn đồ ăn tối. “Các loại hóa chất có trong thịt nguội một ngày nào đó sẽ lấy mạng cậu đấy.”
“Con bé dạo này rất hay thức đêm.” Ted dụi mắt. “Tớ cần phải tẩm bổ”
Sharp cảm thấy có chút ghen tị. Các vấn đề liên quan đến cuộc hôn nhân của anh không phải lỗi của người bạn thân của anh. Anh và Kristy mới chỉ kết hôn được sáu tháng. Mọi thứ sẽ được giải quyết ổn thỏa. “Điều tốt đẹp là cô con gái nhỏ của cậu rất đáng yêu.”
Điều khiến Sharp thích thú khi làm ca đêm là khi anh về đến nhà, Kristy đã ngủ rồi. Và khi anh tỉnh giấc vào buổi sáng thì cô đã đi làm. Anh đang cố tình tránh mặt cô, và đó là một tín hiệu xấu. Họ là vợ chồng son. Lẽ ra anh phải muốn về nhà với vợ mới phải.
Nhưng cô đang tạo áp lực để anh phải bỏ việc. Cô không thể ngủ khi biết anh có thể sẽ không về nhà. Cô thường hay gặp ác mộng.
Kết hôn với cảnh sát không hề dễ dàng. Không phải ai cũng có thể làm được điều đó.
“Con bé rất dễ thương, nhỉ?” Ted điều chỉnh lại thắt lưng dưới cái bụng phệ, anh phát tướng kể từ khi họ tốt nghiệp Học viện Cảnh sát cùng nhau cách đây hai năm. “Eliza bắt tớ ăn kiêng. Tớ chết đói đến nơi rồi. Tớ sẽ kiếm một cái bánh sandwich chỉ toàn thịt là thịt.”
“Nếu cậu đi chạy với tớ, vấn đề của cậu sẽ được giải quyết.” Sharp nói khi quay về bên phải phía mấy cái tủ làm mát ở sau cửa hàng.
“Phải. Phải. Phải.” Ted rất đa tài. Nhưng thể thao không phải là một trong số đó. “Với giúp tớ lon Coca.” Anh nói với qua vai.
“Coca cũng sẽ giết cậu đấy.” Sharp nói.
“Đừng cằn nhằn nữa.” Ted cười phá lên. “Nghe vợ tớ cằn nhằn suốt ngày là đủ lắm rồi.”
Sharp đi xuống quầy đồ ăn vặt và dừng lại trước một cái tủ lạnh. Anh chọn Coca, rồi hạ hai cánh cửa xuống và lấy chai trà đá không đường của mình.
Một người phụ nữ hét lên từ đằng trước gian hàng, tiếng hét thất thanh rất đáng sợ.
Sharp khựng lại, tay anh theo bản năng tự động tìm đến vũ khí đeo bên cạnh sườn.
“Giơ tay lên!” Một người đàn ông quát to. Có ai đó bắt đầu thổn thức.
Một vụ cướp.
Tim Sharp đập như trống dồn. Anh liếc nhìn tấm gương cầu treo ở góc trần nhà. Trong hình ảnh phản chiếu méo mó của nó, anh thấy những vị khách đang xếp hàng tại quầy thu ngân giơ tay lên đầu. Đứng đầu hàng là một người đàn ông mặc áo khoác màu xanh quân đội đang chĩa khẩu súng lục vào nhân viên thu ngân. Dưới mái tóc màu đen bẩn thỉu, khuôn mặt hắn lấp loáng mồ hôi, đôi mắt hắn hoang dại, và ngực hắn phập phồng lên xuống theo nhịp thở.
Tên cướp đứng nghiêng người để có thể để mắt tới người thu ngân, năm khách hàng đang đứng và cửa trước. Bị kích động, hắn đổi trọng tâm và đưa mắt nhìn trước nhìn sau.
Sharp dự đoán khả năng xấu nhất: những người vô tội và một kẻ nghiện ma túy đá có vũ khí.
Tên cướp không biết có hai cảnh sát đang có mặt tại cửa hàng. Nếu hắn vào cửa hàng từ đằng trước, hắn sẽ không thấy mấy xe tuần tra đang nấp phía sau thùng rác.
Sharp tìm Ted nhưng không thấy ở quầy bán sandwich phía bên kia cửa hàng. Anh nhẹ nhàng đặt đồ uống xuống sàn nhà để không gây ra tiếng động và chuyển bộ đàm của mình sang chế độ im lặng. Sau đó anh rút vũ khí ra. Cố gắng thở thật nhẹ, anh nhanh chóng di chuyển đến cuối quầy hàng, áp sát lưng vào quầu trưng bày các loại bánh của hãng Hostess Cake, và quan sát xung quanh.
“Đưa hết tiền đây.” Tên cướp hất nòng súng của hắn về phía nhân viên thu ngân.
Đôi bàn tay run rẩy, nhân viên thu ngân nhấn nút trên ngăn kéo để tiền. Ngăn kéo bật mở với một tiếng tách . Cậu ta bốc tiền bỏ vào một cái túi và đưa cho người đàn ông mang vũ khí.
Tên cướp liếc nhìn cái túi rồi quăng ánh mắt giận dữ về phía nhân viên thu ngân. “Từng này không đủ.”
“Đó là tất cả những gì tôi có.” Nhân viên thu ngân run rẩy đáp.
Tên cướp giơ súng lên cho đến khi nòng súng hướng thẳng vào mặt của nhân viên thu ngân. Mũi súng bắc qua lắc lại như thể nó đang ở chế độ rung. “Mở cái khác đi.”
Nhân viên thu ngân quay sang ngăn kéo để tiền thứ hai ở đầu bên kia ở quầy thu ngân. Cậu ta mở nó và lấy xấp tiền giấy ra.
“Đây là tất cả tiền của quầy này.” Nhân viên thu ngân bật khóc, nước mắt chảy giàn giụa khi anh ta đưa số tiền cho tên cướp.
Ted đang ở đâu nhỉ?
Sharp không thể sử dụng bộ đàm vì tên cướp sẽ nghe thấy, mà tâm lý của kẻ nghiện ma túy đá thường không ổn định. Nếu hắn phát hiện có hai cảnh sát ở đây, hắn chắc chắn sẽ mất kiểm soát.
Tên cướp lắc khẩu súng mạnh hơn. Sắc mặt hắn đỏ au, và ngực hắn phập phồng lên xuống theo nhịp thở gấp. “Vẫn chưa đủ! Tao sẽ không đi với vài trăm đô đâu.”
Sharp không thể ngắm bắn chuẩn. Có quá nhiều khách hàng ở đó. Anh lùi lại và men theo quầy hàng. Một người đàn ông đang nằm trên sàn nhà, run rẩy. Ánh mắt anh ta vô cùng hoảng sợ. Sharp di chuyển về phía trước, bảo người đàn ông kia hãy ở nguyên chỗ đó.
Ở đầu bên kia quầy hàng, Sharp nhìn qua khu bày các loại kẹo. Vẫn có hai khách hàng đang đứng trong tầm ngắm của anh. Cửa hàng nhỏ này quá đông người nên tầm ngắm bị che khuất. Hành động và giọng nói của tên cướp cho thấy hắn có vẻ rất liều lĩnh. Sharp nhìn qua một tấm gương cầu khác treo trên trần nhà để quan sát toàn cảnh cửa hàng, từ phía trên xuống. Nếu anh có thể di chuyển sang một quầy hàng nữa, tầm ngắm của anh sẽ không bị che khuất.
Tên cướp thay đổi mục tiêu từ nhân viên thu ngân sang khách hàng đang đứng. Hắn ta chĩa khẩu súng ra đằng sau rồi lại ra đằng trước. “Đưa thêm tiền cho tao nếu không tao sẽ bắn một đứa.”
Sharp bò qua cái giá để tạp chí dạng xoay tròn. Một bóng người khiến anh chú ý. Cách khoảng sáu mét, Ted, khẩu súng trong tay, đang nấp sau chiếc máy làm đá. Anh chỉ về phía Sharp, rồi dùng tay ra hiệu một hình tròn để ám chỉ anh muốn Sharp đi vòng về phía trước của cửa hàng. Sau đó anh gõ vào ngực mình và chỉ xuống gian hàng ở giữa họ.
Sharp lắc đầu. Không đời nào anh để Ted đối mặt với tên cướp trong khi anh làm nhiệm vụ chốt chặn. Ted còn cả một gia đình phía sau nữa.
Sharp chỉ vào ngực mình và di chuyển xuống lối đi kế tiếp. Không đợi Ted đồng ý, anh cúi người xuống và men theo lối đi. Trong tầm nhìn ngoại vi, anh thấy Ted quay người và hướng về phía cuối lối đi.
Sharp kiểm tra cái gương ở trên cao và đợi cho đến khi Ted đã vào vị trí. Kế hoạch khó khăn của họ sẽ thành công. Sharp sẽ hét to, và tên cướp sẽ chú ý về phía anh, rời nòng súng khỏi dân thường. Tên cướp sẽ bị Sharp và Ted đánh úp, còn những người dân thường kia sẽ không bị trúng đạn từ khẩu súng nằm trong tay hắn.
Nhịp tim anh như trống dồn trong ngực, Nhịp đập rộn ràng căng vẳng trong tai. Ánh mắt anh tập trung vào tên cướp và khu cực trong vòng bán kính một mét xung quanh hắn.
Hít một hơi thật nhanh, Sharp đứng dậy và chĩa vũ khí vào tên cướp qua một cái tủ kem. Khi anh hô to, “Cảnh sát đây,” một tiếng cạch vang lên từ phía của Ted. Một hộp thức ăn cho chó lăn lông lốc trên sàn nhà.
Tên cướp hết quay sang nhìn Sharp lại quay sang nhìn Ted, người mặc bộ đồng phục màu xanh nước biển nổi bật trên phông nền là quầy bán khoai tây chiên. Súng đã nổ. Sharp đã kéo cò. Ted cũng nổ súng. Ai đó hét lên. Chân tên cướp khuỵu xuống. Hắn ngã nghiêng trên sàn nhà. Bàn tay hắn xòe ra. Sharp di chuyển lên phía trước, súng của anh vẫn nhắm vào tên cướp. Anh đá khẩu súng của tên cướp ra xa, cất súng vào bao, sau đó còng tay tên cướp lại. Máu rỉ ra sàn nhà từ các vết đạn bắn trên người, tay và vai của tên cướp. Anh và Ted đều đã ngắm trúng mục tiêu.
Mối nguy hiểm đã được khống chế, Sharp đứng dậy, thở phào nhẹ nhõm. Cách đó chừng ba mét, Ted ngồi thụp xuống. Anh vòng tay ôm quanh cơ thể mình. Máu chảy xuống vai anh từ một vết thương trên cổ.
Không.
Sợ hãi, Sharp vội lao tới và ôm lấy vai bạn mình, từ từ đỡ anh ngồi xuống sàn nhà.
“Có cảnh sát bị thương!” Sharp hét vào bộ đàm để gọi hỗ trợ và xe cứu thương. Anh dùng hai tay bịt chặt vết thương, cố gắng cầm máu. Anh hoảng loạn khi thấy máu thấm đẫm những ngón tay anh.
“Đây.” Một người phụ nữ đưa một chiếc khăn qua vai của Sharp.
Anh ấn cái khăn vào vết thương để cầm máu nhưng máu trên tấm khăn càng lúc càng loang rộng bất kể anh cố gắng đến mấy. Máu ở đầu gối thấm đẫm cả chiếc quần đồng phục của anh. Viên đạn chắc hẳn đã làm đứt động mạch của Ted.
Ánh đèn đỏ nhấp nháy bên ngoài cửa kính khi hai chiếc xe tuần tra khác quay đầu vào bãi đỗ.
Một viên cảnh sát tuần tra chạy tới và đánh giá tình hình. “Xe cứu thương vận chuyển bệnh nhân khẩn cấp sẽ tới trong khoảng chín phút nữa.”
Nỗi đau cả về thể xác lẫn tinh thần lan khắp lồng ngực và cổ họng Sharp. Căng thẳng dồn nén cho đến khi nó như khiến anh muốn nổ tung. Mắt anh nhòe đi khi dòng máu đỏ tiếp tục chảy ra từ cổ của Ted.
Ngay lúc này đây, Ted cần được giúp đỡ. Anh ấy không thể chờ nổi chín phút. Thậm chí chín giây cũng không thể.
Sharp không thể làm gì được. Không gì cả. Anh cảm thấy mình hoàn toàn bất lực.
Bàn tay Ted nắm lấy cổ tay của Sharp. Miệng của anh động đậy nhưng không thể thốt thành lời, chỉ có bọt mép màu hồng sùi ra. Một vệt máu chảy ra từ khóe miệng anh. Môi anh động đậy. Sharp ghé tai lại gần để nghe những từ được phát ra khi máu chảy ra ồng ộc từ cổ họng của Ted.
“Hãy chăm sóc cho Eliza và Haley.” Giọng Ted như rít lên.
Sharp muốn phản đối, để nói với bạn của mình rằng anh ấy mới là người phải chăm lo cho vợ con mình. Nhưng đó không phải điều Ted cần. Điều anh ấy muốn biết là sẽ có người chăm lo cho gia đình của mình.
Cả hai người họ đều biết Ted sẽ không làm việc đó nữa. Chỉ đơn giản là không thể nữa. Có lẽ anh vẫn còn hy vọng nếu đang ở trong phòng phẫu thuật và có sẵn những túi máu ở đây, ngay lúc này. Nhưng tất cả chỉ là giả định.
Vì vậy, thay vì đưa ra những lời hứa suông, Sharp nói những lời có thể giúp trấn an bạn mình: “Tớ đồng ý.”
Đôi mắt Ted ngấn lệ. Môi anh lại mấp máy. “Hãy nói với cô ấy rằng tớ yêu cô ấy.” Anh thốt ra từng từ một cách khó khăn.
Không thể nói nên lời, cổ họng nghẹn lại vì sốc và đau thương, Sharp gật đầu.
Bàn tay của Ted đang nắm lấy cổ tay Sharp nới lỏng dần và tuột khỏi tay anh. Hơi thở của Ted như mắc nghẹn trong cổ họng. Bọt khí tràn ra theo dòng máu chảy từ cái lỗ đạn bắn. Ngực Ted phồng lên, hổn hển nhịp thở cuối cùng, sau đó xẹp xuống, bất động và im lìm. Ánh mắt anh rời Sharp và nhìn chằm chằm lên trần nhà một cách trống rỗng.
Có tiếng bước chân ở phía sau Sharp. Ai đó kéo anh đi. Các nhân viên y tế lao tới. Một người băng vết thương lại. Người khác bắt đầu thực hiện kỹ thuật hồi sức tim phổi. Nhưng sự yên lặng bao trùm cả cửa hàng đã nói lên tất cả.
Ted đã ra đi. Không còn hy vọng nào cho anh nữa. Vết thương quá nghiêm trọng. Viên đạn đã găm trúng quá nhiều cơ quan quan trọng.
Những bàn tay siết chặt lấy đôi vai của Sharp. “Cậu có bị trúng đạn ở đâu không?”
Anh lắc đầu, mắt vẫn dán chặt vào người bạn.
Thực tế khiến anh choáng váng. Ted đã ra đi. Vợ và con của anh sẽ bơ vơ lắm. Ai sẽ là người báo hung tin này cho Eliza đây?