Phòng cấp cứu hoàn toàn tĩnh lặng khi họ đến. Hai giờ sau, Morgan được chẩn đoán bị chấn động nhẹ và được cho ra viện. Đầu của cô vẫn còn lùng bùng khi cô và Lance ra khỏi tòa nhà. Anh đã lái chiếc xe Jeep tới tận cửa. Giữ một túi chườm lạnh được đưa trong phòng cấp cứu, cô ngồi vào ghế dành cho hành khách, và anh lái chiếc xe ra khỏi bãi đỗ xe.
Morgan lấy một lọ thuốc giảm đau nhỏ cô đã mua trước đó từ chiếc túi vải. Hai tay cô run lên đủ mạnh để khiến những viên thuốc kêu lộc cộc trong lọ.
Chính thân chủ của cô đã đánh cô.
Bên trong tòa án, trước sự chứng kiến của công tố viên, nửa tá nhân viên an ninh, và ai mà biết được có bao nhiêu chiếc camera giám sát trong căn phòng? Cô từng bị đe dọa rất nhiều lần khi còn làm công tố viên, nhưng luôn là từ phía đối thủ. Cô chưa từng nghĩ có một ngày cô lại bị tấn công bởi chính người cô đang cố gắng bào chữa cho. Hành nghề luật sư bào chữa tư nhân thường gặp ít hiểm nguy hơn so với làm việc cho văn phòng luật sư quận. Với vai trò là mẹ của ba đứa trẻ mồ côi cha, Morgan đã coi sự thay đổi công việc này là để kiếm sống. Liệu cô có sai lầm?
Sự việc này nghe có vẻ phi thực tế, trừ cơn đau rất thật đang tăng vùn vụt trên mặt và đầu cô. Cú đấm của McFarland giáng vào thái dương cô, nhưng cô cảm thấy tác động của nó là vào quai hàm và phía sau gáy. Thậm chí răng của cô cũng đau.
Lance với tay ra phía sau ghế và lấy một chai nước. Anh đặt chai nước vào giá giữ cốc trên bảng điều khiển của xe.
“Cảm ơn anh.” Cô xoay nắp của lọ thuốc và dốc thuốc ra tay. Những viên thuốc lăn cả xuống vạt áo.
“Khỉ thật.” Cô nhặt hai viên thuốc từ ghế ngồi của chiếc xe Jeep, bỏ vào miệng và nuốt. Đặt chai nước vào giá giữ cốc, cô nhặt những viên thuốc bị lăn ra ngoài và bỏ lại vào trong lọ.
“Để anh đưa em về nhà.”
Morgan dự định sẽ dành khoảng thời gian còn lại của ngày hôm nay để rúc vào người những cô con gái của mình trên chiếc ghế đi văng, trong bộ đồ ngủ. Cô bỏ lọ thuốc vào túi xách. Trong chiếc túi xách, điện thoại của cô rung lên. Cô lấy điện thoại ra. Cô vẫn chưa kiểm tra mục tin nhắn từ khi họ rời khỏi tòa án.
“Em không cần phải trả lời đâu.” Lance cau mày.
“Là bác Sharp.” Morgan nhận điện thoại. “Cháu với Lance đang trên xe Jeep. Cháu bật loa ngoài nhé.”
“Hôm nay cháu đã xong việc với McFarland chưa?” Sharp hỏi. “Bác có một vụ khẩn cấp dành cho cháu đây.”
“Cháu hoàn toàn xong chuyện với McFarland rồi.” Morgan đáp. “Vụ gì vậy ạ?”
“Một cô gái trẻ tên là Haley Powell đang bị tạm giam tại đồn cảnh sát quận. Họ bắt giữ con bé từ chiều thứ Bảy, nên họ đã giữ con bé được gần hai ngày rồi.” Sharp tóm tắt tình trạng sức khỏe của Haley và vụ án của cô bằng vài câu ngắn gọn, sau đó giọng của ông trầm xuống. “Bác sẽ coi đây là sự giúp đỡ mang tính cá nhân. Mẹ của con bé và bác quen biết nhau đã lâu.”
“Cháu đang trên đường đến đồn cảnh sát quận.” Morgan nói, mặc dù tất cả những gì cô muốn chỉ là được trở về nhà.
“Bọn bác sẽ đợi cháu.” Sharp nói rồi cúp máy.
Lance rời mắt khỏi bảng điều khiển. “Em không nói với bác ấy là em vừa rời khỏi phòng cấp cứu.”
“Bác ấy không hỏi mà.”
Lance thở dài tỏ rõ sự bất lực. “Em có chắc là em ổn không đó?”
“Kết quả chụp X quang và CAT rất rõ ràng mà. Bác sĩ bảo em sẽ sớm bình phục hoàn toàn.”
“Bác sĩ cũng nói em nên nghỉ ngơi.” Lance nhíu mày.
Cô biết anh muốn bảo vệ cô, nhưng anh cũng đã rất cố gắng tôn trọng khả năng giải quyết công việc của cô. Tuy nhiên, cảm xúc trong giọng nói của Sharp làm cô cảm thấy lo lắng. Chắc hẳn có điều gì đó không ổn đã xảy ra.
“Bác Sharp không bao giờ đòi hỏi thứ gì cả.” Cô nói. “Và bác ấy đã giúp em giải quyết hai vụ án mà không đòi hỏi một đồng tiền công nào. Hình như bác ấy đang rất buồn.”
“Đúng là giọng bác ấy có vẻ rất nặng nề.” Hai hàng lông mày của Lance nhíu lại. “Nhưng trông em thì giống như sắp nôn mửa đến nơi ấy.”
“Trông em tệ đến thế sao?” Morgan hạ thấp tấm chắn nắng xuống và nhìn mình trong gương. “Eo.”
Một vết sưng bầm to bằng nắm tay nằm trên thái dương cô, tóc cô bị xổ tung khỏi búi tóc đã được buộc chặt. Và tới ngày mai, cô chắc chắn sẽ có một bên mắt thâm đen như gấu trúc. Cô gỡ bỏ những chiếc kẹp tóc và cất vào túi xách. Cô cân nhắc việc dùng tuýp kem che khuyết điểm trong chiếc túi đựng đồ trang điểm, nhưng suy nghĩ đụng đến vùng da nhạy cảm để trang điểm khiến cô từ bỏ ý định cố gắng che giấu vết thương kia. Cô lấy tay cho tóc và để mặc nó xoà xuống mặt giống như một tấm rèm. Đó là điều tốt nhất mà cô có thể làm lúc này.
“Thật không thể tin được, trông em vẫn rất xinh đẹp.” Lance dừng xe tại một cột đèn đỏ. Anh nhoài người ra và nắm lấy tay cô. “Anh vui vì em muốn giúp bác Sharp, nhưng em phải thành thật về cảm giác của mình. Em không thể nào giúp được bạn của bác ấy nếu em để bản thân mình bị ốm.” Anh cầm tay cô và hôn lên những ngón tay. “Thêm nữa, anh yêu em và anh không muốn thấy em bị đau.”
“Em cũng yêu anh.” Cô siết lấy những ngón tay anh. “Em biết anh lo lắng cho em, nhưng nếu Sharp cần em, em phải giúp bác ấy.”
“Anh biết.”
Bãi đỗ xe của đồn cảnh sát quận chật ních xe lấy tin, và cánh phóng viên cập nhật tình hình từ vỉa hè phía trước đồn. Lance đỗ xe vào lề đường. Đi men theo vòng ngoài của khu vực truyền thông, Morgan và Lance vào bên trong đồn cảnh sát, nơi khung cảnh đang hỗn loạn không kém bên ngoài.
“Có vẻ như tất cả nhân viên cảnh sát trong sở đều đã được triệu tập đến đây thì phải.” Lance nói.
Morgan quay về phía góc hành lang đông đúc và nhận ra Sharp đang đứng đợi cùng một người phụ nữ khoảng gần năm mươi tuổi.
Ở tuổi năm mươi ba, Sharp trông thon gọn hơn hầu hết những người bằng nửa số tuổi của ông, nhờ luyện tập thể thao nghiêm ngặt và chế độ ăn uống lành mạnh, giàu thực phẩm hữu cơ. Mặc một chiếc quần bò và áo phông đơn giản, trông ông căng thẳng hơn thường ngày.
Đôi mắt người phụ nữ kia mở to với ánh nhìn ngạc nhiên khi nhìn thấy khuôn mặt của Morgan, nhưng bà không nói gì cả để giữ phép lịch sự.
Thế nhưng Sharp thì không e dè chút nào. Ông tiến thẳng đến chỗ cô. “Chuyện quái quỷ gì đã xảy ra với cháu vậy?” Ông gạt tóc của Morgan sang bên và cúi xuống nhìn vết sưng trên mặt cô.
Morgan lùi lại và đẩy tay của Sharp ra. “Khách hàng không hài lòng với lời khuyên của cháu.”
“McFarland đánh cháu ư?” Sharp gần như gầm lên.
“Cháu ổn mà.” Morgan nói.
Nhưng Sharp dường như không tin là như vậy. “Bác không muốn có bất kỳ nguy hiểm nào xảy đến với cháu.”
“Bác Sharp, cháu hoàn toàn có thể xử lý công việc mà.”
Ông gật đầu. “Thế thì bác rất cảm kích vì cháu đã đến đây.” Ông đưa mắt nhìn người phụ nữ đang đứng phía sau, cách mình khoảng ba mét, và dịu giọng. “Chồng của Eliza là bạn thân của bác.” Ông dừng lại, khuôn mặt trở nên căng thẳng như thể đang cố gắng che giấu nỗi đau và tìm từ để diễn đạt cảm xúc của mình.
Morgan đặt một tay lên cánh tay ông và khẽ gật đầu chào người phụ nữ kia. “Tại sao bác không giới thiệu cháu với bà ấy, và để cháu tự tìm hiểu mọi chuyện?”
“Cảm ơn cháu.” Sharp giới thiệu họ với nhau bằng một giọng trầm trầm. “Eliza, đây là Morgan Dane. Cô ấy là luật sư giỏi nhất mà anh từng cộng tác. Morgan, đây là Eliza Powell, một người bạn cũ của bác.”
“Cảm ơn cháu vì đã đến.” Eliza sụt sịt. “Bác đã không biết phải làm gì khi Haley gọi cho bác. Thế nên bác đã đến gặp Lincoln.”
Lincoln?
Morgan chưa từng nghe ai gọi ông bằng cái tên đó cả. Mọi người đều gọi ông là Sharp.
“Làm ơn.” Giọng Eliza như vỡ òa. “Bác rất lo cho con gái bác.”
“Để xem cháu có thể giúp gì cho bác nào.” Morgan quay sang quầy lễ tân. Phía sau đó, cảnh sát và nhân viên hành chính đang trả lời các cuộc điện thoại và làm việc trên máy tính.
Nhân viên giám sát của sở cảnh sát quận, Marge, tiến về phía quầy lễ tân, bỏ cái kính đọc sách trên mũi xuống và cài nó vào cổ chiếc áo khoác mỏng màu xám của mình. Ở tuổi sáu mươi, Marge đã làm việc tại văn phòng cảnh sát quận lâu hơn bất kỳ ai khác ở đây.
“Cô ở đây để đại diện cho Haley Powell?” Marge hỏi với cái nhìn đầy thương cảm khi thấy vết thương trên mặt Morgan.
Khi bên mắt đó của cô thâm tím lại, mọi người có thể nhận ra vết thương khi đứng cách cô hàng mấy chục mét.
“Vâng.” Morgan đáp. “Tôi cần gặp thân chủ của mình, và tôi cần nói chuyện với ngài cảnh sát trưởng ngay khi ông ấy có thời gian.”
Marge gật đầu tỏ vẻ đồng ý.
Sẽ thú vị lắm đây.
“Ngài cảnh sát trưởng đang ở đây.” Marge nói. “Với tình hình vụ tìm kiếm người phụ nữ bị mất tích sáng nay, tôi không chắc ông ấy sẽ ở đây trong bao lâu. Tôi sẽ sắp xếp cho cô gặp ông ấy trước, nếu cô đồng ý.” Marge chỉ tay ra phía hành lang dẫn đến văn phòng của cảnh sát trưởng.
“Vâng, cảm ơn cô.” Morgan đi theo Marge. Dù rất nóng lòng muốn gặp Haley, nhưng cô không muốn bỏ lỡ cơ hội có thể là duy nhất để được gặp ngài cảnh sát trưởng. Cô cần biết các tội danh nào đang chống lại Haley và tại sao.
Cảnh sát trưởng đứng dậy khi Morgan bước vào phòng. Cảnh sát trưởng Henry Colgate chỉ phụ trách vài tháng nữa trước khi nghỉ hưu ở tuổi sáu mươi. Ông ta lấy tay hất vài cọng tóc màu muối tiêu xòa xuống trán.
“Cô Dane.” Colgate chỉ về phía cái ghế đối diện bàn làm việc. Giấy tờ, các tập tài liệu, những mảnh giấy ghi chú màu hồng ngổn ngang trên bàn. “Làm ơn đóng cửa lại.”
Morgan đóng cửa và ngồi xuống ghế.
Nheo mắt nhìn vào mặt cô, ông ta nói: “Tôi đã nghe về chuyện xảy ra tại tòa án.”
Tất nhiên là ông ta đã biết chuyện. Ngoài việc điều hành lực lượng hành pháp tại quận Randolph, cảnh sát trưởng còn quản lý nhà tù và tòa án của quận. Quả là một trọng trách lớn lao cho một người đàn ông đã tuyên bố trước công chúng rằng mình không có ý định tranh cử cho vị trí này.
“Thật ra cũng không nghiêm trọng như mọi người nghĩ.” Morgan nói dối. Cô nhăn mặt vì đau. “Tôi là người đại diện cho cô Haley Powell.”
Gật đầu, Colgate ngồi vào cái ghế phía sau bàn làm việc. Về cơ bản, Colgate đang là quyền cảnh sát trưởng. Ông ta từng giữ chức phó cảnh sát trưởng khi cựu cảnh sát trưởng qua đời vào hồi tháng Mười một. Colgate đã được cất nhắc vào vị trí này. Công việc rõ ràng đã làm ông ta kiệt sức. Bọng mắt của ông ta chảy xệ và thâm quầng.
Morgan tìm cuốn sổ ghi chép và cây bút trong chiếc túi vải của mình. Khi cô cúi người xuống, cả căn phòng như chao đảo. Cô vội vàng bám lấy tay vịn ghế và nhắm chặt mắt lại trong vài giây.
“Cô Dane? Cô ổn chứ?”
“Vâng. Cảm ơn ông.” Morgan đáp. “Ông có biết rằng thân chủ của tôi có vấn đề nghiêm trọng về sức khỏe không?”
“Tôi không biết.” Miệng ông ta mím chặt lại tỏ vẻ nghi ngờ. “Trông cô ấy không có vẻ bị bệnh khi tôi nói chuyện với cô ấy, và cô ấy không đeo vòng cảnh báo tình trạng sức khỏe.”
“Mẹ của cô ấy đã đến đây sáng nay. Bà ấy đã để lại lời nhắn cho ông.” Morgan nhìn chằm chằm lên đống lộn xộn trên bàn của Colgate.
Ông ta lục tìm trong đống giấy nhắn. “Tôi không thấy nó đâu cả.”
“Haley phải uống thuốc hàng ngày. Cô ấy đã không uống thuốc hai ngày nay rồi.” Morgan không có thời gian để tranh cãi với ông ta. Cô ghi chú lại và tiếp tục. “Cô ấy đã chính thức bị buộc tội chưa?”
Colgate lắc đầu. “Vẫn chưa, nhưng tôi đang trao đổi với văn phòng công tố. Tôi cho rằng lời cáo buộc giết người sẽ được đệ trình vào chiều tối nay.”
“Cô ấy ở đây được bao lâu rồi?”
“Từ một giờ chiều thứ Bảy.”
“Và ông đã thẩm vấn riêng cô ấy ư?”
Colgate tựa lưng vào ghế. Cái lò xo rít lên ken két. “Phải.”
“Không hề có một luật sư đại diện nào ư?”
“Cô ấy không yêu cầu luật sư.” Hai tay ông ta đan vào nhau và đặt lên bụng. “Và cô ấy không nói gì về căn bệnh hay nhu cầu được uống thuốc gì cả.” Ông ta nói thêm với giọng phòng bị.
“Ông đã thẩm vấn cô ấy bao nhiêu lần rồi?”
“Ba lần.” Ông ta đáp. “Chính tại căn phòng này, ngay sau khi chúng tôi đưa cô ấy về đây, và một lần nữa vào sáng nay.”
Morgan nhìn đồng hồ. “Ông đưa cô ấy về đây từ một giờ chiều thứ Bảy, vậy là cô ấy đã ngồi trong phòng giam gần hai ngày rồi. Có ai khác thẩm vấn cô ấy trong mấy ngày vừa rồi không?”
“Không.” Colgate đỏ mặt. “Hiện tại chúng tôi cũng đang tìm kiếm một người phụ nữ bị mất tích. Lực lượng của chúng tôi rất mỏng.”
Một số nhân viên cảnh sát đã nghỉ việc trong bốn tháng liên tiếp sau khi có cảnh sát trưởng qua đời. Colgate thiếu người và ông ta đang thụ lý hai vụ án lớn cùng lúc. Dường như bất cứ cảnh sát trưởng nào cũng làm như vậy trong hoàn cảnh này. Các quy định về không giam giữ đối tượng tình nghi quá bốn mươi tám giờ thông thường được kéo dài khi rơi trúng cuối tuần. Về lý thuyết, ông ta có thể giam giữ Haley thêm một ngày nữa.
Colgate không làm gì phạm pháp cả. Nhưng Morgan vẫn không hài lòng với tình huống này. Thân chủ trẻ tuổi của cô đã phải ngồi trong nhà giam bẩn thỉu mà không có thuốc men bên mình trong khoảng thời gian rất dài.
Cảnh sát trưởng quanh co. “Haley Powell đã sát hại Noah Carter. Lệnh bắt giữ sẽ được ban hành sớm thôi.”
“Ông có bằng chứng gì không?” Morgan ngước mặt lên. Sở cảnh sát quận phải trình nguyên nhân rõ ràng, sau đó công tố viên mới ban hành lệnh bắt giữ. Esposito có thể quá nóng vội, nhưng sếp của anh ta, Công tố viên Bryce Walters, sẽ cẩn thận với một vụ án nghiêm trọng như giết người. Bryce sẽ đảm bảo rằng mọi công tác chuyên môn đều được thực hiện đầy đủ.
“Dấu vân tay của cô ta có trên hung khí gây án.” Colgate ngả người về phía trước và bắt đầu điểm những tình tiết có thực trên đầu ngón tay. “Trên người cô ta dính đầy máu. Nhóm máu khớp với máu của nạn nhân. Có người thấy cô ta rời khỏi câu lạc bộ cùng nạn nhân vào khoảng một giờ sáng thứ Bảy. Câu lạc bộ đã cung cấp cho chúng tôi đoạn băng ghi hình từ máy camera giám sát, ghi lại hình ảnh hai người họ ra khỏi tòa nhà cùng nhau. Rất nhiều nhân chứng nói rằng họ đã rất vui vẻ với nhau suốt buổi tối hôm đó, và chúng tôi đã phát hiện một chiếc bao cao su đã sử dụng trong thùng rác của nhà tắm.” Colgate khoanh tay trên bàn. “Tôi khá chắc chắn rằng mẫu ADN của thân chủ của cô và mẫu ADN của nạn nhân còn lưu lại trên chiếc bao cao su đó.”
“Nếu cô ấy tình nguyện theo cậu ta về nhà thì động cơ của cô ấy là gì?”
Colgate lật lòng bàn tay lại. “Ai mà biết được? Có thể có ta là một người dễ dãi. Biết đâu cô ta lại thay đổi quyết định.”
Morgan chộp lấy tình tiết mà ông ta vừa ném cho cô. “Ý ông là cậu ta cưỡng hiếp cô ấy, và cô ấy chỉ đơn thuần là tự vệ thôi?”
“Không.” Colgate mím chặt môi, thái độ như thể nhận ra sai lầm của mình. “Tôi đang nói chúng ta vẫn chưa biết động cơ của cô ta là gì.”
Morgan nhìn thẳng vào mắt ông ta. “Nhưng khả năng đó vẫn có thể xảy ra.”
Colgate thở hắt ra đằng mũi. “Thân chủ của cô không hề khiếu nại rằng cô ta chỉ tự vệ. Cô ta cũng không hề nói gì về chuyện mình bị cưỡng hiếp.” Ông ta mở hồ sơ và đeo cặp kính đọc sách vào. “Thực tế, những gì cô ta nói với những cảnh sát nghe cuộc điện thoại đầu tiên là: Tôi đã làm gì thế này? Rõ ràng cô ta không tố cáo nạn nhân đã làm điều gì đó hoặc bảo rằng mình bị thương theo bất kỳ cách nào.” Ông ta nhìn Morgan qua khoảng trên của cặp kính. “Từ khi cô ta bị bắt giữ, cô ta còn yên lặng hơn.”
Rõ ràng Colgate nghĩ rằng ngồi trong nhà giam có thể khiến cô ấy chịu mở miệng.
Morgan đặt bút xuống. “Giờ tôi muốn gặp thân chủ của tôi.” Cô còn nhiều câu hỏi khác nữa nhưng họ sẽ đợi cho đến khi cô nói chuyện xong với Haley.
“Còn một điều nữa.” Colgate mở một tập hồ sơ trên bàn làm việc của mình.
Morgan gồng mình chờ đợi điều cô nghi ngờ sắp xảy đến: ảnh chụp hiện trường vụ án và/hoặc khám nghiệm tử thi. Đây không phải là trải nghiệm đầu tiên của cô. Dùng dao giết người có thể là hành động rất độc ác. Một con dao có thể gây ra cái chết đau đớn hơn so với một khẩu súng.
Viên cảnh sát trưởng đưa cho cô ba bức ảnh. Trong bức ảnh đầu tiên, một cậu thanh niên nằm sấp trên mặt đất, hai cánh tay đưa về phía trước như thể cậu ta đang cố gắng lê mình trên cỏ. Bức ảnh thứ hai là một vệt máu dài, và bức ảnh thứ ba rõ ràng là nơi cậu thanh niên bị sát hại.
Morgan đã từng thấy nhiều bức ảnh chụp tử thi, nhưng những cảnh tượng này luôn làm bụng dạ cô quặn thắt lại.
Colgate chỉ ngón tay trỏ của ông ta vào bức ảnh chụp thi thể nạn nhân. “Với ba vết đâm bằng dao, Noah cố gắng bò đi tìm sự giúp đỡ, nhưng cậu ta đã chết vì bị mất máu trước khi bò được vài mét ra khỏi ngôi nhà của mình.”
“Con dao được lấy từ đâu?” Cô hỏi.
“Giá cắm dao trên bàn bếp.”
“Có dấu vân tay của người nào khác trên vũ khí không?”
“Không.” Colgate trả lời với giọng hài lòng.
“Ngay cả dấu vân tay của Noah Carter cũng không có ư?”
Colgate nhíu mày, “Không.”
Thú vị đấy.
“Sáng nay, tôi đã phải đến nhà của cha mẹ của Noah để thông báo về cái chết của con trai họ.” Colgate nói.
“Tôi rất tiếc. Điều đó hẳn rất khó khăn đối với ông, còn tôi thì không thể tưởng tượng họ sẽ đau khổ như thế nào khi biết tin này.” Trong khi cần khách quan trong công việc, Morgan không bao giờ muốn quên một sự thật rằng những vụ án này liên quan đến mạng người.
Hai hàng lông mày của cảnh sát trưởng hơi nhướng lên, như thể ông ta cảm thấy ngạc nhiên vì câu nói của cô vậy. “Haley Powell đã giết Noah Carter.”
Morgan cất cuốn sổ ghi chép vào chiếc túi vải của mình và đứng lên. “Tôi cần gặp thân chủ của mình.”
Colgate chống tay lên bàn làm việc và đứng lên. Họ rời văn phòng của ông ta và ông ta dẫn Morgan tới một phòng phỏng vấn không người. “Tôi sẽ đưa cô Powell tới.”
“Cảm ơn ông.” Morgan đặt chiếc túi vải của cô xuống sàn nhà, bên cạnh một cái ghế. Cô ngồi vào bàn và lấy sẵn cuốn sổ ghi chép cùng bút ra. Vài phút sau, có tiếng bước chân bên ngoài hành lang. Cái nhìn đầu tiên về phía thân chủ của mình khiến Morgan đứng dậy.
Cô gái nhỏ nhắn ấy mặc một chiếc váy màu đen ngắn cũn cỡn. Trên vai cô choàng một cái chăn, và đôi mắt cô hoàn toàn trống rỗng. Những đốm máu nhỏ li ti đã khô vẫn còn bám trên cánh tay và cổ của cô. Mắt cô nhòe mascara, lớp trang điểm trên mặt cô thì loang lổ. Hai đêm trong nhà giam sẽ khiến bất kỳ ai trở nên tiều tụy, nhưng Haley trông không giống một kẻ tình nghi. Cô trông giống một nạn nhân hơn.
Cảnh sát đưa cô vào căn phòng, đến bên một cái ghế.
Cơn giận dữ trào lên trong Morgan. “Hãy tháo còng tay cho cô ấy.”
Cảnh sát xoay người Haley lại như xoay một con búp bê và mở còng tay cho cô. Cô gái không xoa cổ tay hay bẻ ngón tay như hầu hết những nghi can khác vẫn làm khi được giải thoát khỏi cái còng tay. Cô chỉ ngồi đó, với đôi chân trần và run rẩy, hai cánh tay cô buông thõng bên hông.
Morgan đến bên cô, quấn chiếc chăn thô ráp quanh vai cô chặt hơn. “Giày của cô ấy đâu rồi?”
Viên cảnh sát nhún vai. “Nằm trong tủ khóa cùng tư trang của cô ta. Gót giày của cô ta rất nhọn.”
Phòng giam rất hiếm khi được vệ sinh sạch sẽ. Trong đó thường chứa đầy phân, những chất nôn mửa, nước tiểu, và Haley đã phải ở trong đó một mình, với đôi chân trần. Liệu đó có phải là chiến thuật mà cảnh sát trưởng cố tình bày ra để khủng bố tinh thần cô ấy?
Viên cảnh sát rời khỏi căn phòng và khóa cửa lại.
Nắm lấy vai cô gái, Morgan đưa cô đến bên một cái ghế và dìu cô ngồi xuống. Cô gái không nhìn Morgan mà chỉ đăm chiêu nhìn xuống hai bàn tay mình.
“Haley, chị là Morgan Dane. Mẹ em đã thuê chị làm luật sư cho em. Em có biết tại sao em lại ở đây không?”
Nhún vai, Haley cắn ngón tay cái. Máu rỉ ra từ tay của cô. Morgan nắm lấy hai bàn tay Haley. Chúng lạnh như băng. Móng tay của cô được sơn màu xanh thẫm, nhưng lớp sơn đã bị bong tróc, và đã bị cắn cụt vào tận thịt.
“Em cảm thấy thế nào? Lần cuối cùng em uống thuốc là khi nào?” Morgan nhấc chiếc chăn ra. Cô không thấy bất kỳ vết thương nghiêm trọng nào ngoài vài vết thâm tím ở một bên chân trần tái nhợt của Haley. Đôi bàn chân cô bẩn y như những gì Morgan nghĩ.
Hơi thở của Haley trở nên khó nhọc nhưng cô vẫn giữ yên lặng, và chuyển sự chú ý từ đôi tay của mình sang một điểm nào đó phía sau vai Morgan.
Morgan cúi xuống trước cô gái và xoa vai cô. “Em có bị đau ở đầu không?”
Lần đầu tiên, Haley ngước lên nhìn Morgan, nhưng biểu cảm trong mắt cô trông có vẻ xa xăm. Vài giây trôi qua trước khi Haley có vẻ tập trung hoàn toàn.
Cô lắc đầu. “Em không nghĩ vậy.”
Nghĩ ư?
“Haley, em có biết em đang ở đâu không?”
Cô gái hít một hơi và gật đầu. “Cảnh sát cho rằng em đã giết Noah.” Cô có thể là một người lớn nhưng giọng nói thì như giọng trẻ con vậy.
Morgan sởn gai ốc. “Em có thể cho chị biết chuyện gì đã xảy ra không?”
“Em tỉnh dậy. Không mảnh vải che thân. Có máu trên người em. Trên tất cả mọi thứ. Một vệt máu dài hướng ra ngoài cửa phòng ngủ. Em đi theo nó. Váy của em nằm trên sàn phòng khách. Em không tìm thấy Noah. Khi em tìm thấy anh ấy, anh ấy đã…” Cô nức nở, cúi gập người và nôn khan.
Morgan lấy một cái xô đựng rác bằng nhựa ở góc phòng đến bên cạnh Haley. Nhưng cô gái thẳng người lên và lắc đầu từ chối.
“Em đã ở nhà của Noah tối hôm thứ Sáu phải không?” Morgan hỏi.
Một bên vai gầy guộc lên của Haley nhích lên. “Em đoán là thế.”
“Em đoán ư? Em không nhớ rõ hay sao?”
Cô lắc đầu. “Em đã đến Beats, một câu lạc bộ mới mở, cùng với Piper. Em nhớ là em đã nói chuyện với Noah. Em thích anh ấy.” Ngực cô phập phồng theo nhịp thở. “Em nghĩ em đã về nhà cùng anh ấy. Sau đó em tỉnh dậy trên giường của anh ấy.”
“Em đã uống mấy ly?” Morgan hỏi.
“Em không nhớ nữa.” Cô nhăn mặt. “Nhưng em chưa bao giờ uống nhiều hơn hai ly cả.”
Chừng đó là chưa đủ để khiến cô gái nhỏ nhắn này có thể mất đi ý thức. Liệu bệnh tình của cô có ảnh hưởng tới khả năng chuyển hóa rượu không? Hay cô đã bị đánh thuốc ngủ?
Có người thấy Haley rời câu lạc bộ đó cùng Noah vào lúc một giờ sáng thứ Bảy. Nếu Haley bị đánh thuốc ngủ, hai ngày rưỡi đã trôi qua kể từ khi cô uống phải nó. Giờ thì đã quá muộn để có thể kiểm tra xem thuốc cưỡng dâm có còn lưu lại trong cơ thể của cô hay không. Nhưng dù sao vẫn còn cơ hội.
Morgan đứng lên, xoay người và đấm mạnh vào cửa, cơn đau tê liệt do sự dâng trào của adrenaline và nỗi tức giận. Viên cảnh sát mở cửa.
“Tôi muốn gặp cảnh sát trưởng.” Morgan yêu cầu. “Ngay bây giờ.”
Viên cảnh sát quay đi. Morgan nghe thấy tiếng bước chân loẹt quẹt và tiếng lách cách của ổ khóa cửa.
Vài phút sau, cửa mở, và Colgate bước vào phòng. “Đã có lệnh bắt giam thân chủ của tôi chưa?” Morgan hỏi.
“Tôi nghĩ là lệnh bắt giam sẽ sớm được ban hành thôi.” Đôi mắt của Colgate nheo lại tỏ vẻ cảnh giác. “Báo cáo khám nghiệm tử thi sơ bộ vừa mới được gửi đến. Công tố viên đang xem xét.”
“Haley không nhớ gì về chuyện xảy ra vào tối thứ Sáu. Cô ấy cần được bác sĩ kiểm tra ngay lập tức.”
“Bây giờ cô ta lại bảo mình bị mất trí nhớ ư? Thật biết tận dụng cơ hội.” Colgate ngước mắt lên. “Cô ta không khai báo về chứng mất trí nhớ khi tôi thẩm vấn.”
“Ai đó có thể đã bỏ thuốc cưỡng dâm vào rượu của cô ấy tại câu lạc bộ. Chúng ta đều biết chuyện này thường xuyên xảy ra. Hoặc căn bệnh Addison của cô ấy có thể đã tái phát.”
Colgate rời mắt khỏi Morgan và chuyển sang Haley. Khuôn mặt ông ta trở nên cau có. “Tôi biết cô là một luật sư xuất sắc, nhưng dù vậy cô cũng không thể đổi trắng thay đen để bảo vệ thân chủ của mình được. Trong vụ này, cô ta không phải là nạn nhân. Cô ta đã đâm dao vào bụng của Noah Carter.”
Haley chao đảo như thể ông ta đã đánh cô.
“Cô ấy không nhớ chuyện gì đã xảy ra.” Sự thất vọng xen lẫn trong giọng nói của Morgan. “Cô ấy cần được kiểm tra sức khỏe tại bệnh viện. Bất kể cô ấy có bị đánh thuốc và/hoặc bị cưỡng hiếp hay không thì cũng đã quá muộn để phòng thí nghiệm xác thực điều này, bởi vì ông đã giam giữ cô ấy suốt mấy ngày cuối tuần mà không hề làm gì cả.”
Hàm của Colgate nghiến chặt lại.
Morgan đã giành lại thể chủ động. “Nếu cô ấy chưa bị ban lệnh bắt giữ, tôi có thể đưa cô ấy đến bệnh viện. Tôi cũng muốn đảm bảo rằng cô ấy được kiểm tra xâm hại tình dục.” Những nhân viên kiểm tra về xâm hại tình dục được đào tạo đặc biệt để thu thập và bảo quản chứng cứ liên quan đến hành vi xâm hại tình dục. “Bất kể điều gì đã xảy ra hay không xảy ra với Haley, thì kiểm tra xâm hại tình dục là cơ hội tốt nhất để phục hồi chứng cứ hoặc ADN.”
Colgate không tranh luận về điều đó. Ông ta chống tay vào hông. “Tôi sẽ không để cô ta ra khỏi tầm mắt. Tôi sẽ bố trí một cảnh sát đưa cô ta đến phòng cấp cứu, mặc dù tôi cho rằng đó là một đòi hỏi hết sức ngớ ngẩn. Cô ta còn chẳng có lấy một vết xước trên người.”
Với tiếng lầm bầm xen lẫn tiếng thở, Colgate quay người bước đi.
“Thời gian mới là vấn đề, thưa ngài cảnh sát trưởng.” Morgan gọi với sau lưng ông ta. Nhưng cô e là đã quá muộn.