Phòng thí nghiệm của môn Tổ chức và Phôi thai học có rất nhiều vật phẩm trưng bày, tất cả được bảo quản trong lọ thủy tinh. Có các cơ quan khác nhau và hai mươi ba thai nhi, Liễu Nhứ đã từng đếm. Bào thai lớn nhất là bảy tháng, kích thước tương đương với trẻ sơ sinh bình thường bào thai nhỏ nhất là sáu tuần, chiều dài chưa tới 10cm, đã có mặt mũi. Mỗi lần Liễu Nhứ vào căn phòng thí nghiệm này đều cảm thấy bản thân như bị bao vây. Giáo viên đã từng nói trong buổi đầu tiên lên lớp rằng hãy nhìn đi, bọn nó đang quan sát các em đấy. Câu này cũng có thể xem như một câu chuyện cười, nhưng nói xong thì tất cả sinh viên đều im lặng như tờ. Sinh viên ngành Y cần phải có cảm giác bị quan sát, Liễu Nhứ nghĩ, người chết vẫn còn đây mà.
Lúc mọi người đang quan sát lát cắt của thận dưới kính hiển vi thì Liễu Nhứ hẹn Văn Tú Quyên đi dạo ở đường Tứ Xuyên, vì buổi chiều không có tiết học. Cô cố hết sức dùng giọng điệu như đang hỏi vu vơ, thế rồi nhận ra kĩ thuật của mình thật vụng về.
Văn Tú Quyên đồng ý.
Trước khi có tiếng hét thất thanh vang lên thì Liễu Nhứ đang chăm chú nhìn qua kính hiển vi.
Sau khi được nhuộm màu, lát cắt của quả thận hiện lên màu đỏ tím đan xen qua kính hiển vi. Liễu Nhứ cẩn thận quan sát những tế bào tiểu cầu thận, giữa những tế bào dẹt dẹt đó là thành mạch máu, bên trong chứa một lượng hồng cầu cực nhỏ. Nó đã từng là máu, nhưng giờ đã khô, chỉ sót lại vài tế bào. Cô nghĩ về chủ nhân của chúng, những mạch máu đó đã từng co dãn, và thuộc về một quả thận khỏe mạnh nằm cạnh xương sống ai đó, chúng đã từng góp phần tạo nên một con người.
Lúc này, một tiếng hét thất thanh xé thủng màng nhĩ, ngắn ngủi, sắc bén, kinh hoàng. Lưng nổi hết da gà, Liễu Nhứ hoảng sợ quay đầu nhìn Văn Tú Quyên.
Đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy Văn Tú Quyên có biểu cảm kinh hoàng như vậy, mặt mũi nhăn lại, gân xanh ở cổ nổi lên, chai nước lọc trong tay bị bóp như thể sẽ xì nước bất cứ lúc nào.
Kính hiển vi chính là một công cụ có thể khiến người khác tập trung toàn bộ tinh thần vào thứ mình quan sát, vì vậy Liễu Nhứ không biết rốt cuộc vừa nãy đã xảy ra chuyện gì. Cô có cảm giác rằng Văn Tú Quyên chỉ vừa trở về chỗ ngồi, có thể vừa nãy mới đi vệ sinh.
Hiển nhiên, tiếng hét của cô ấy khiến mọi người giật mình, thế nhưng trước khi họ kịp phản ứng lại thì Văn Tú Quyên đã nhanh chóng lao ra khỏi phòng thí nghiệm.
“Trò ấy bị gì vậy?” Giáo viên hỏi.
Không ai biết.
Liễu Nhứ đứng dậy nói sẽ đi xem thử, vừa ra khỏi cửa đã thấy Văn Tú Quyên từ phía xa hành lang đi lại gần. Đó chính là hướng nhà vệ sinh. Liễu Nhứ vội vàng hỏi thăm, đầu của Văn Tú Quyên cử động, không rõ lắc đầu hay gật đầu. Liễu Nhứ chú ý thấy tay cô ấy không cầm gì, nhìn về bàn thì chai nước không có ở đó. Cô chắc chắn rằng mình không nhớ nhầm, vừa nãy Văn Tú Quyên đã cầm chai nước đó chạy ra ngoài.
Văn Tú Quyên xin lỗi giáo viên, nói rằng tối qua mình ngủ không ngon, vừa nãy mơ màng ngủ quên gặp phải ác mộng, sau khi rửa mặt với nước lạnh thì đã tỉnh táo lại.
Trước đó mọi người đều nhìn vào kính hiển vi, giáo viên thì đọc sách nên chẳng ai nghi ngờ lời giải thích của Văn Tú Quyên, tất cả đều bật cười. Liễu Nhứ nhìn Văn Tú Quyên, rồi đứng dậy, ra khỏi phòng thí nghiệm.
Chai nước đó nằm trong thùng rác trước cửa nhà vệ sinh nữ. Liễu Nhứ nhặt lên, bề mặt của nó vẫn còn ướt, nhưng thùng rác thì khô ráo. Đây là chai nước chưa bị uống, nắp chai chỉ bị vặn lỏng một chút, vẫn chưa bị mở hoàn toàn. Vậy thì nước trên thân chai từ đâu mà có?
Nước chảy từ trong chai ra ngoài. Trên thân chai chỗ gần nắp có một lỗ nhỏ. Là lỗ kim.
Liễu Nhứ nghĩ - Nếu là mình thì có lẽ đã không phát hiện ra rồi. Cái lỗ quá nhỏ, hơn nữa còn nằm ở vị trí này, nếu không dùng sức bóp thân chai thật mạnh thì nước sẽ không ca ra. Sau khi mở ra uống vài ngụm, mực nước thấp hơn vị trí của lỗ kim thì còn khó bị phát hiện hơn. Thế nhưng Văn Tú Quyên không phải mình, cô ấy ngày đêm lo sợ bị đầu độc, nghi ngờ tất cả mọi thứ. Cô ấy đã đúng.
Liễu Nhứ run rẩy cầm chai nước.
Chứng cứ mới này đã đập tan cảm giác may ngắn ngủi cô cảm thấy tối qua.
Cô sợ đến nỗi răng va vào nhau lập cập.