Xe đạp dừng lại trước công viên Lỗ Tấn, hai người men theo con đường đi về hướng Nam. Lúc Liễu Nhứ học cấp hai, con đường Tứ Xuyên này luôn muốn được nổi tiếng như đường Nam Kinh, vậy mà giờ đã không giấu được sự suy tàn. Thế nhưng ở hai quận Dương Phố và Hồng Khẩu thì nơi này vẫn là khu phố mua sắm số một.
Liễu Nhứ luôn nghĩ không biết phải mở lời thế nào. Thế nhưng chuyện mà cô muốn nói quá lớn, đến nỗi mỗi lần muốn nói ra đều bị kẹt ngay cổ họng không thốt nên lời.
Bên ngoài rạp Vĩnh An có dán áp phích quảng cáo phim Có gì cứ nói [1E] đã công chiếu mấy tháng trước. Bộ phim đầu tiên mà Liễu Nhứ xem ở đây là Họa bì [2E] , phim dài một tiếng rưỡi thì cô ôm mặt vừa xem vừa khóc hết một tiếng đồng hồ.
“Còn nhớ câu thoại đó của Khương Văn không?” Văn Tú Quyên hỏi. “An Hồng, anh yêu em.” Cả hai nói cười rôm rả.
“Bên cạnh phim Có gì cứ nói là áp phích giới thiệu bộ phim Bên A bên B [3E] , được gắn mác bộ phim đầu tiên cho mùa phim Tết. Thật ra cũng không phải là phim Tết đầu tiên đâu, khái niệm này bắt nguồn từ điện ảnh Hồng Kông xong đại lục học theo đó.” Giọng điệu Văn Tú Quyên chẳng mấy hào hứng, bởi vì đạo diễn của bộ phim này chẳng có tên tuổi gì. Đây cũng là lần đầu tiên Liễu Nhứ nghe thấy cái tên Phùng Tiểu Cương.
“Hai ngày sau, bên Mỹ sẽ chiếu Titanic [4E] , đây là bộ phim có kinh phí rất khủng, tận hai trăm triệu đô đó, nếu như có thể được chiếu ở Trung Quốc thì tốt biết mấy.” Liễu Nhứ liên tục gật đầu, thực ra cô chẳng biết gì về phim này nên cũng chẳng muốn biết hay xem phim, cô vẫn đang suy nghĩ xem phải chuyển đề tài như thế nào.
Trên đường Tứ Xuyên đa số là tiệm vải, tiệm giày dép hoặc quần áo, bình thường Liễu Nhứ rất thích dạo hết tiệm này đến tiệm khác, thế nhưng hôm nay cô chẳng muốn vào tiệm nào, chỉ ngơ ngác đi thẳng một mạch. Văn Tú Quyên đi theo cô một lúc thì dừng lại trước Hiệp hội Người lao động. Trước mặt là cầu Hoành Banh, đi qua cầu là đến đoạn đường phồn hoa nhất của con đường Tứ Xuyên này.
Cuối cùng Liễu Nhứ cũng nhận ra sự buồn cười của mình, tuy rằng mình muốn chuyển đề tài thì cứ chuyển thôi, nhưng tự dưng lại chuyển tới đề tài... mưu sát ư?
“Tụi mình về thôi, tớ thấy hơi mệt.” Văn Tú Quyên nói.
Trong lòng Liễu Nhứ thất vọng tràn trề, một lần nữa căm giận tính cách nhút nhát của mình. Thế nhưng cô không khỏi ngạc nhiên, dù gì cũng mới đi một đoạn ngắn thôi mà. Cảm giác thương xót dâng lên, cơ thể của Văn Tú Quyên đã suy nhược đến mức này rồi.
Cả hai bắt chuyến xe buýt điện số 21, đi qua hai trạm là đến trạm cần xuống ở công viên Lỗ Tấn.
Liễu Nhứ cảm thấy mình phải mở miệng ngay lúc này.
“Cậu đã lấy chai nước đó đi phải không?” Văn Tú Quyên đột nhiên hỏi.
Lời đã đến bên miệng rồi mà phải nuốt vào trong vì câu hỏi này, thế nên vẻ mặt của Liễu Nhứ trông rất kỳ cục.
“Tớ biết cậu đã lấy nó đi.” Văn Tú Quyên nói, “Sau khi tan học xong tớ vào nhà vệ sinh thì không tìm thấy nó nữa, giữa giờ học chỉ có cậu rời khỏi phòng học.”
Liễu Nhứ gật đầu. Cô vốn chẳng định phủ nhận, chỉ là cuộc đối thoại này không triển khai theo hướng cô tưởng tượng. Cô luôn là người bị động.
Văn Tú Quyên đột nhiên bật cười, “Thật ra người muốn chai nước này biến mất nhất chính là kẻ đó nhỉ?”
Liễu Nhứ thừ người ra, sau đó mới nhận ra “kẻ đó” là đang ám chỉ ai, cô nhanh chóng biện hộ, “Không phải tớ, cậu đừng hiểu lầm, không phải tớ đâu.”
Nụ cười của Văn Tú Quyên hiền hòa hơn, “Đương nhiên không phải cậu, người duy nhất tớ không nghi ngờ chính là cậu đấy.”
“Ấy chết”, Liễu Nhứ bình tĩnh lại, kêu lên một tiếng. “Tớ không biết là cậu định dụ kẻ đó ra. Tệ thật, nếu không thì đã...”
Văn Tú Quyên lắc đầu, “Đừng nghĩ nhiều như vậy, lúc phát hiện ra tớ cũng hết hồn, cậu cũng nghe thấy tớ hét lên rồi đấy, trong đầu tớ chẳng có suy tính gì cả, chỉ muốn mau chóng vứt nó đi. Tớ may mắn vượt qua được đại nạn nhỉ.”
Buổi sáng cô ấy mua chai nước ở siêu thị của trường trước khi đến lớp, ngoại trừ lúc đi vệ sinh thì nó chưa từng rời khỏi tầm nhìn của Văn Tú Quyên. Thế nhưng lúc đó toàn bộ sự tập trung của Liễu Nhứ đều đặt hết vào lát cắt thận dưới kính hiển vi, cô hoàn toàn không nhớ được trong vài phút đó, có những ai đã đi qua chỗ ngồi của Văn Tú Quyên. Một điều hiển nhiên là chỉ có những người trong phòng thí nghiệm mới có cơ hội này. Loại trừ giáo viên thì tổng cộng có mười người.
“Gan của kẻ đó ngày càng lớn!” Văn Tú Quyên cảm thán. Vẻ mặt cô ấy bình tĩnh chẳng giống một người đang bị ám sát, chính vì thế Liễu Nhứ mới không ngừng khâm phục Văn Tú Quyên. Luôn có một số người khiến bạn chỉ có thể ngưỡng mộ họ.
Đương nhiên, Liễu Nhứ có thể nhận ra sự hoảng sợ mà Văn Tú Quyên đang cố che giấu, cô ấy giống như một người làm bằng sứ có vết nứt, mặc dù bên ngoài cứng rắn, nhưng sự yếu ớt lộ ra từng chút một qua khe hở đó, khó mà ẩn giấu được.
“Ban đầu tớ không tin lắm. Hôm qua lúc cậu nói với tớ trong tiết Giải phẫu, tớ luôn nghi ngờ không biết mình có nghe nhầm không.”
“Cậu cho rằng tớ bị điên phải không? Đêm hôm khuya khoắt bò dậy lau ly nước, lúc bị cậu phát hiện, cậu có nghĩ là tớ điên không? Nửa đêm nửa hôm đi tới đi lui như hồn ma trong phòng ngủ. Tớ cảm thấy thật ra mình chết rồi, có ngồi dậy xuống giường đi nữa thì cơ thể vẫn nằm đó. Có những lúc tớ vén màn ra, cúi đầu nhìn mặt bọn họ thì sẽ cảm thấy mắt đang động đậy, mũi đang biến dạng, miệng đang nói chuyện với tớ. Thật sự rất đáng sợ, thế nhưng tớ không thể không đi nhìn được, những gương mặt đó đều như đang muốn giết tớ vậy. Thế nên tớ luôn nghĩ rằng có lẽ chẳng có ai muốn giết tớ cả, là do tớ bị điên thôi.”
“Cậu không điên, sao lại điên được! Thật sự có người muốn giết cậu! Rõ rành rành luôn! Mới nghĩ thôi tớ đã thấy lạnh thấu xương, sao lại xảy ra chuyện như vậy được, tớ cũng không muốn tin, nếu là ảo giác thì tốt biết mấy, thế nhưng, chuyện này thật sự có thật. Đáng sợ quá, báo cảnh sát đi, Tú Quyên, chúng ta báo cảnh sát đi. Cậu xem cậu kìa, suy nhược đến nỗi đi có chút xíu thôi đã mệt rồi, lúc trước chúng ta còn đi tới đường Hải Ninh, cuối cùng tớ mệt lết không nổi nhưng cậu vẫn rất có tinh thần, còn chọc tớ lười tập thể dục, cậu nhớ không? Mới vài tháng trước thôi ấy. Đợt trước cậu đi bệnh viện khám không ra bệnh ư? Cậu phải đi khám lại lần nữa xem sao. Nhưng quan trọng nhất là không thể để mọi chuyện tiếp tục thế này nữa. Cậu tránh được lần này nhưng kẻ đó chắc gì sẽ buông tha cho cậu? Lỡ như có lần sau thì sao? Nhất định phải báo cảnh sát!”
Liễu Nhứ càng nói càng sốt ruột, giọng nói ngày càng to, Văn Tú Quyên bỗng dưng túm cổ tay cô, lắc mạnh.
“Đừng, đừng.” Văn Tú Quyên nói, “Đừng báo cảnh sát. Liễu Nhứ, cậu hãy xem như chưa biết chuyện này, được không? Hoặc chúng ta đợi đi, đợi thêm một thời gian nữa.”
“Cái gì cơ?!” Liễu Nhứ nhìn chằm chằm Văn Tú Quyên.
“Cậu nghe tớ nói đã, thời gian này đúng là cơ thể tớ dần yếu đi, tớ cũng nghi thần nghi quỷ, không biết đắc tội với ai mà bị đầu độc. Thế nhưng lần trước tớ đi khám, kiểm tra sức khỏe toàn diện, cơ thể tớ không sao, chỉ hơi gầy thôi. Nếu bị đầu độc thì đáng lẽ phải tra ra được rồi chứ. Có những chuyện trong lòng mình nghĩ thôi thì không sao, nhưng muốn nói ra nhất định phải có chứng cứ rõ ràng”
“Chai nước kia không phải chứng cứ ư?”
“Đây là lần đầu tiên, lần đầu tiên tớ thật sự phát hiện đồ uống của mình bị người khác chạm vào. Nhưng có thể chỉ là hiểu lầm, có lẽ chai nước đó đã bị chọc thủng từ trước, lúc mua ở siêu thị nó đã như thế rồi chăng?”
“Bị chọc từ trước ư? Ai rảnh rỗi đi chọc kim tiêm vào chai nước?” Liễu Nhứ phát hiện ra Văn Tú Quyên cũng có lúc mềm lòng và do dự thế này. Nhưng xảy ra chuyện như vậy rồi, phải thuyết phục cô ấy làm cho ra lẽ.
“Có khi không phải kim chích đâu.” Văn Tú Quyên hạ giọng, chắc là cô ấy cũng cảm thấy khó mà tự thuyết phục mình được.
Im lặng một lúc, Văn Tú Quyên hỏi, “Rồi cậu xử lý chai nước đó như thế nào?”
“Tớ nhờ một đàn anh đem tới phòng thí nghiệm chất độc rồi.”
Văn Tú Quyên kinh ngạc, “Cứ thế mà cầm tới đó ư?”
“Tớ đổ nước sang một chai khác rồi cầm đi. Cậu yên tâm, tớ nói rằng mình có một người chú mắc chứng hoang tưởng bị hại, bắt tớ mang nó đi xét nghiệm.”
“Vậy thì tốt, chắc sắp có kết quả rồi nhỉ. Nếu như... kết quả là thật thì tớ sẽ báo cảnh sát. Tớ chỉ lo rằng lỡ như mình hiểu nhầm người khác thì sẽ rất mất mặt.”
Liễu Nhứ gật đầu nhìn Văn Tú Quyên, thở dài nói, “Biết bao người muốn vào lớp bồi dưỡng này, vào rồi còn phải đối mặt với kỳ thi sát hạch, cạnh tranh quá khốc liệt. Lúc mới vào, tớ đã nhận ra bầu không khí trong lớp này không giống như lớp Lâm sàng bình thường, mọi người đều khách sáo giữ kẽ với nhau, nhưng lại có gì đó rất xa cách, trong lòng họ nghĩ gì sẽ không nói ra. Chỉ có cậu là khác. Tớ nghĩ mãi vẫn không hiểu, kẻ nào lại ra tay hạ độc cậu như vậy chứ.”
Văn Tú Quyên ảo não, “Tớ không biết, cũng không đoán ra được. Hay là đợi kết quả xét nghiệm rồi tính tiếp.”
“Cũng được. Thật ra cũng không cần đợi kết quả đâu, tớ xác định được rồi. Vụ chai nước hồi sáng không phải lần đầu tiên.”
Câu này hoàn toàn ngoài dự đoán của Văn Tú Quyên, cô ấy ngây người ra, nhìn Liễu Nhứ bằng vẻ mặt sửng sốt, bất giác nín thở.
Lúc này máy nhắn tin của Liễu Nhứ vang lên. Cô liếc số hiển thị, trong lòng thấp thỏm, là Liễu Chí Dũng. Cô vốn dĩ phải chủ động liên lạc với ông sớm hơn, báo cáo tình hình học tập và sinh hoạt trong nửa tuần qua. Đây chính là luật bất thành văn, cô giống như binh lính của Liễu Chí Dũng vậy, binh lính duy nhất, binh lính suốt đời.
Hôm qua đến giờ xảy ra bao nhiêu chuyện khiến cô quên mất phải gọi cho ông. Từ khi nhập học tới nay thì đây là lần đầu tiên.
Cái gì cũng sẽ có lần đầu tiên thôi. Liễu Nhứ nghĩ. Cô chẳng có suy nghĩ muốn xông đến bốt điện thoại để gọi lại, chính cô cũng cảm thấy khá kinh ngạc vì điều này.
“Có nhớ hôm trước tớ cho cậu ăn chè nấm tuyết táo đỏ không?” Liễu Nhứ hỏi.
Văn Tú Quyên gật đầu.
“Chè đó tớ nấu sẵn ở nhà, đựng trong hộp nhựa đem cho cậu đó. Trước giờ ăn trưa tớ đưa chè cho cậu, ăn trưa xong thì cậu ăn chè phải không?”
Văn Tú Quyên nhìn Liễu Nhứ, lại chậm rãi gật đầu. Cô ấy vẫn còn nhớ khá rõ chuyện của hai ngày trước.
“Chè ngon lắm. Bên trong chè… có vấn đề ư?”
Thật ra Văn Tú Quyên vốn không thích ăn loại chè này, Liễu Nhứ nhớ lại mới nhận ra điều này. Văn Tú Quyên tiện tay đặt hộp chè trên giường mình, ăn cơm xong thì mới ăn chè dưới sự thôi thúc như đang muốn khoe tài nghệ của mình, xem như là cũng có nể mặt.
Cậu ấy cho rằng mình không phải là kẻ đầu độc nên mới ăn hết hộp chè đó. Liễu Nhứ buồn bực nghĩ.
“Tớ dùng dây buộc hộp đựng chè lại. Tớ nhớ cậu đã gỡ dây ra nhanh lắm.” Liễu Nhứ nói.
“Đó là chuyện bình thường mà, phải không…” Văn Tú Quyên nhớ lại, hỏi, “Nút thắt nơ bướm phải không?”
“Đáng lẽ không phải là nút thắt nơ đâu. Nút mà tớ thắt do cha tớ dạy, ông đã học loại nút thắt đó trong lúc đi lính. Loại đó khá hiếm, người bình thường gặp phải nút thắt đó sẽ mất một lúc để nghiên cứu cách gỡ. Lúc cậu tháo một cái là gỡ được thì tớ đã có cảm giác hình như nút thắt đó không phải do tớ thắt hồi đầu. Nhưng tớ cũng không nghĩ nhiều làm gì, cho đến tối hôm qua nhớ lại chi tiết này, thì mới... nếu lúc đó tớ hỏi cậu một tiếng thì tốt biết mấy.”
Văn Tú Quyên im lặng không nói gì. Mặt cô ấy trắng bệch không còn giọt máu, một màu trắng nhợt nhạt thiếu sức sống giống như một nàng ma nơ canh vậy.
Cho dù cô ấy có cẩn thận đề phòng bao nhiêu đi nữa thì chất độc đó cũng đã vào trong người, hơn nữa không biết đã bao nhiêu lần rồi.
Người mạnh mẽ đến đâu chăng nữa cũng sẽ có cảm giác tuyệt vọng nhỉ! Liễu Nhứ nghĩ. Cô không dám đối diện Văn Tú Quyên lúc này, cô bỏ đi, gọi một cuộc điện thoại.
Lúc gọi vào số của Liễu Chí Dũng, Liễu Nhứ cảm thấy mình như một con rối gỗ bị giật dây vậy. Có lẽ không có máy nhắn tin, không có di động giống Văn Tú Quyên sẽ tốt hơn.
Cô nhớ có lần Văn Tú Quyên bảo, “Máy nhắn tin hay điện thoại di động chính là những sợi xích, là tự mua dây buộc mình.”
Thế nhưng Văn Tú Quyên giờ như một con diều đứt dây. Liễu Nhứ từng hận tại sao mình không phải là Văn Tú Quyên, bởi vì cô ấy hoàn mỹ tới mức Liễu Chí Dũng cũng không thể tìm ra điểm xấu, nếu mình và Văn Tú Quyên đổi thân phận cho nhau thì chắc ông sẽ rất vui.
Thật tàn nhẫn! Liễu Nhứ nghĩ, sau đó nghe thấy giọng nói nghiêm nghị của cha mình.
Cô giả vờ như đang gọi từ bốt điện thoại dưới ký túc xá, nói là đêm hôm trước ngủ không ngon nên buổi trưa ngủ bù trong phòng. Sau đó cô nói rõ hết lịch trình và tình hình của mấy ngày hôm nay, nhấn mạnh những tiến triển trong lớp Giải phẫu.
Tuần sau nhất định phải đẩy nhanh tiến độ hơn nữa - Liễu Chí Dũng ra lệnh. Con thật chẳng giống con gái ta, ta đã từng sống sót qua bao nhiêu trận đổ máu. Ông lại nói câu này lần nữa.
Cuối cùng Liễu Nhứ vẫn không nói cho cha mình biết chuyện bạn mình bị đầu độc.
Cho dù vụ mưu sát này không nhắm vào cô, thế nhưng đây là chuyện nghiêm trọng nhất mà Liễu Nhứ từng gặp trong đời. Ngay từ giây đầu tiên của cuộc điện thoại cô đã do dự không biết có nên nói hay không, phải nói như thế nào, cho đến khi cô nhận ra, một giây đầu đó mà không nói ra thì đã đánh mất thời cơ rồi, trừ phi cô thẳng thắn thừa nhận mình đã nói dối.
Vậy thì cứ giấu tiếp thôi! Lúc quyết định như vậy, cô cảm thấy cuộc đời mình đã trở về trong tay mình, trống ngực đập thình thịch, giống như từ giây phút này dòng cát thời gian trong chiếc đồng hồ cát thuộc về chính mình mới bắt đầu chảy. Liễu Nhứ cảm thấy vô cùng hoang đường, tính mạng của bạn mình đang bị đe dọa nghiêm trọng, nhưng chính nó lại trở thành bước ngoặt cho bản thân cô.
Một bước ngoặt khiến mình có thể là chính mình. Nhưng cho dù bước ngoặt đó có thể dẫn mình lên thiên đàng hay xuống địa ngục thì Văn Tú Quyên nhất định phải bình an tô sự.
Cô không kìm được suy nghĩ, nếu là Liễu Chí Dũng thì ông sẽ làm gì. Ông sẽ báo cảnh sát ngay không hề do dự, bàn giao vấn đề này cho những người có chuyên môn đáng tin cậy giải quyết. Ông rất thích cảnh sát, đối với một người đã có tình cảm sâu đậm với quân đội thì điều này cũng dễ hiểu thôi.
Có lẽ đúng là cô phải báo cảnh sát thật, nhưng giống như Văn Tú Quyên nói, đợi thêm thời gian nữa xem sao.
Khi cuộc điện thoại gần kết thúc, Liễu Chí Dũng nói, “Cuối tuần này Quách Khái về nhà, thứ Bảy cùng nhau đi ăn trưa đi, hai con đã lâu chưa gặp nhau phải không? Một thằng nhóc có chí khí, giống như ta vậy.”
Ông không thể nhìn thấy vẻ mặt con gái mình ở đầu dây bên kia.
Phải nghĩ ra lý do gì đó để tuần này không phải về nhà. Liễu Nhứ nghĩ.
Khi cô kết thúc cuộc gọi thì Văn Tú Quyên đã bình tĩnh lại. Cô ấy hỏi rất kĩ những chi tiết liên quan đến hộp đồ ăn, sau khi xác nhận rằng hộp nhựa thật sự đã bị người khác động vào thì cả hai lục lại trí nhớ để suy đoán xem ai có khả năng tiếp cận chiếc hộp.
Họ nhanh chóng nhận ra rằng đây là một nỗ lực vô ích. Văn Tú Quyên ăn uống từ tốn chậm rãi, mỗi một muỗng đều phải nhai kĩ rồi mới nuốt khiến thời gian ăn cơm của cô ấy và Liễu Nhứ lâu hơn mọi người, bất cứ ai cũng có thời gian để ra tay. Nan giải hơn là Tư Linh thường thích rủ những bạn cùng phòng khác đi ăn, như muốn vạch ra đường ranh giới rõ ràng với Văn Tú Quyên. Trưa hôm trước cũng vậy, năm người còn lại trong phòng không ăn chung với Văn Tú Quyên và Liễu Nhứ ở căng tin. Chẳng thể biết bọn họ ăn xong lúc mấy giờ hoặc có ai không đi, hay về sớm.
Mấu chốt nằm ở việc Văn Tú Quyên không thể hỏi bất kỳ ai trong số những người đó. Nếu kẻ hạ độc thật sự là người cùng phòng thì đồng nghĩa với việc Văn Tú Quyên có hai mươi phần trăm xác suất đi hỏi hung thủ về hành vi của chính kẻ đó.
“Tớ có một cách.” Văn Tú Quyên nói.
Cô ấy không nói tiếp nữa, cả hai kinh ngạc phát hiện Phí Chí Cương đang đứng cách đó không xa.
Không biết anh đã đứng đó bao lâu rồi, với khoảng cách giữa bọn họ thì anh có thể nghe được cuộc đối thoại của hai người họ, hoặc cũng có thể không nghe được.
Khả năng cao kẻ hạ độc là nữ, bởi vì thuận tiện. Thế nhưng nếu là nam thì hoàn toàn không có khả năng ư? Không hẳn thế. Ký túc xá nam nữ của trường Y không phân biệt rõ ràng như nhiều trường đại học khác, trong tòa nhà mà Liễu Nhứ đang ở thì tầng một, tầng hai là phòng ngủ của nữ sinh, tầng ba, tầng bốn là phòng ngủ của nam sinh, phòng của đám con trai cùng lớp là phòng 302.
Khi bọn họ nhìn thấy Phí Chí Cương thì anh cũng đang nhìn bọn họ. Ánh nhìn của anh rất chăm chú, khiến Liễu Nhứ có cảm giác mình bị theo dõi. Hai bên trao đổi ánh mắt, phản ứng đầu tiên của Phí Chí Cương là rút lui, dời mắt đi, đương nhiên động tác đó diễn ra chớp nhoáng, sau đó anh cười, gật đầu chào hỏi, nói rằng “Trùng hợp vậy”.
Tư Linh ló ra sau lưng Phí Chí Cương, thấy Văn Tú Quyên thì vẻ mặt trở nên chán ghét thấy rõ. Cô ta khoác tay Phí Chí Cương, động tác dứt khoát đến hơi khoa trương. Cô ta và Phí Chí Cương công khai hẹn hò, cô ta tán đổ anh trước, chuyện này ai cũng biết. Thế nhưng lúc ở trường thì không hề thấy bọn họ thân mật đến vậy.
“Đi thôi.” Cô ta nói với Phí Chí Cương, rồi lạnh lùng hất cằm về phía bọn họ. Phí Chí Cương mỉm cười ái ngại rồi bị Tư Linh kéo đi.
“Bọn họ mới đi ra từ công viên phải không?” Văn Tú Quyên hỏi.
“Có lẽ thế.” Liễu Nhứ không dám chắc. Cô cảm thấy ánh mắt Phí Chí Cương hơi kỳ lạ.