19 Năm Mưu Sát (Tập 1)

Lượt đọc: 1551 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 2
Dũng khí
Mục 1

Báo cáo xét nghiệm khiến Liễu Nhứ bất ngờ, sạch sẽ, chẳng có gì.

Cô đã chuẩn bị sẵn kịch bản để giải thích tại sao lại có độc tố trong nước uống của người chú mắc chứng hoang tưởng bị hại.

Thế nhưng lại không có gì.

Liễu Nhứ hỏi lại là có phải nhầm mẫu thử hay không khiến đàn anh lớp trên cảm thấy hơi khó chịu, anh ta bảo đảm với cô rằng tuyệt đối không sai.

“Chẳng lẽ em tin trong nước có độc thật ư?” Anh ta hỏi Liễu Nhứ.

“Làm gì có.” Liễu Nhứ vội vàng thanh minh, “Chú em khó tính lắm, cực kỳ đa nghi, em chỉ hỏi giùm chú thôi. Đương nhiên là không có độc rồi, em cũng không tin là có độc.”

“Em lo lắng quá rồi.” Anh ta cười tíu tít nhìn Liễu Nhứ, “Giúp em lần này rồi, em định cảm ơn anh sao đây, mời anh bữa tối nhỉ?”

Liễu Nhứ ngây người, anh ta lập tức bật cười nói mình đùa thôi, đương nhiên là anh ta mời.

“Ấy thế nhưng, hiện giờ...” Vẻ mặt Liễu Nhứ trở nên vừa ngại ngùng vừa căng thẳng, sau đó cô nói mình có việc phải làm, không đi được.

“Vậy anh không làm phiền em nữa.” Anh ta sầm mặt quay người bỏ đi. Thật ra trước khi anh ta đến nói chuyện thì đã thấy Liễu Nhứ đứng đợi dưới tán cây này lâu rồi.

Liễu Nhứ nhìn theo bóng lưng anh ta, trong lòng cảm thấy có lỗi. Đúng là cô đang đợi một người. Cô không biết người này xuất hiện hay không, không biết người này rốt cuộc là ai, thậm chí cô không thể xác định người này là nam hay nữ.

Cô đang đợi kẻ đó.

Lúc nãy khi nói chuyện với đàn anh thì cô cứ nhìn sau thân cây mãi. Cách chỗ Liễu Nhứ đứng không xa là ký túc xá, lúc này phòng ngủ của cô, phòng 217 đã mở đèn, cửa sổ hé ra, không có rèm cửa.

Liễu Nhứ rất cẩn thận, cả người gần như núp sau thân cây, thậm chí quần áo đang mặc cũng màu nâu, màu sắc khá giống thân cây.

Thế nhưng không có ai xuất hiện.

Tối qua cô đã bố trí sẵn mồi nhử. Lúc đó Liễu Nhứ nói với Văn Tú Quyên, “Sắc mặt cậu nhợt nhạt quá, ngày mai tớ lại nấu chè nấm tuyết táo đỏ cho cậu uống, táo đỏ bổ máu.” Lúc nói câu này thì mọi người trong phòng đều nghe thấy.

Trưa nay Liễu Nhứ cúp lớp Dược lý, một mình ở trong phòng nấu chè rồi cho vào hộp nhựa. Lúc đưa chiếc hộp cho Văn Tú Quyên thì những người khác cũng có trong phòng. Văn Tú Quyên nói cảm ơn, đặt hộp đồ ăn lên trên bàn dài, chuyên chú đọc sách. Không lâu sau đó, Liễu Nhứ nói mình muốn đến thư viện, hỏi Văn Tú Quyên có muốn mượn sách gì không, Văn Tú Quyên nói không cần, lát nữa cô ấy cũng sẽ tới thư viện. Sau đó thì Liễu Nhứ đến đứng dưới tán cây này.

Một tiếng sau, Văn Tú Quyên đi vệ sinh hết chín phút, nhưng khi quay về thì vẫn không có ai đụng vào hộp đồ ăn. Đừng có vội, Liễu Nhứ tự nhủ, kẻ hạ độc cần khoảng thời gian một mình, bây giờ vẫn còn nhiều người trong phòng quá.

Mười phút trước, Văn Tú Quyên rời phòng. Dựa theo cuộc đối thoại với Liễu Nhứ trước đó thì những người kia sẽ đoán rằng cô ấy tới thư viện.

Xem ra chẳng ai tỏ ra quan tâm đến việc cô ấy rời đi. Tư Linh, Lưu Tiểu Du, Hạ Lưu Ly, Chiến Văn Văn vẫn đang chơi bài poker, Triệu Cần lại say sưa đắm chìm trong tiểu thuyết tình cảm của tác giả Diệc Thư [5E] . Nửa tiếng nữa là đến giờ bọn họ phải tới căng tin để ăn trưa rồi, Liễu Nhứ tin rằng đó sẽ là khoảng thời gian mà sự thật dễ bị phơi bày nhất. Lần trước chẳng phải kẻ đó đã ra tay trong giờ ăn trưa ư?

Mình giống như bác sĩ Watson ấy. Liễu Nhứ nghĩ. Vậy thám tử Holmes sẽ là ai đây? Chắc là Văn Tú Quyên nhỉ, cô ấy hợp với vai diễn nắm trong tay quyền kiểm soát, còn mình sinh ra đã hợp vai người trợ thủ.

Không thể sao nhãng được! Liễu Nhứ cảnh cáo bản thân. Cô nhận ra năm, sáu giây trước, mình đã không mấy tập trung, thế nhưng vẫn ổn, không ai có thể ra tay với hộp đồ ăn trong khoảng thời gian ngắn thế này được.

Thế nhưng chỉ trong vài giây này, những người đang đánh bài bỗng dưng đi đâu mất, Lưu Tiểu Du và Tư Linh vừa nãy còn trong tầm nhìn của cô, giờ đã không còn ngồi ở vị trí đó.

Sao thế này? Liễu Nhứ tự hỏi. Rõ ràng vẫn chưa tới giờ ăn cơm mà.

Đèn trong phòng đột nhiên tắt. Phòng 217 bỗng trở nên tối mịt, Liễu Nhứ không thể thấy được hộp đồ ăn trên bàn nữa.

Sự cố này khiến Liễu Nhứ không kịp trở tay. Cô buộc phải đảm bảo rằng hộp đồ ăn đó nằm trong tầm mắt mình, nếu không những gì cô sắp đặt sẽ trở nên vô nghĩa, nếu có kẻ nào mở hộp ra bỏ thứ gì vào trong đồ ăn lúc này thì..

Liễu Nhứ nhanh chóng chạy ra khỏi chỗ đang đứng. Trời vẫn chưa tối, tầm nhìn của cô vẫn luôn hướng về ô cửa sổ đó, ngẩng đầu chạy về phía ký túc xá. Đằng sau của sổ tối đen, cô nhìn đến mỏi mắt nhưng vẫn không thấy rõ được gì. Chắc không ai tới gần hộp đồ ăn đâu! Cô nghĩ.

“Cậu làm gì vậy, cẩn thận chút chứ.”

Xém chút nữa là va vào người khác, cô nhanh chóng ngừng lại, nhìn về phía trước, năm người vừa biến mất khỏi ô cửa sổ giờ đang ở trước mặt cô.

“Cậu nhìn gì thế?” Tư Linh bực bội hỏi.

Liễu Nhứ không thốt nên lời, chỉ biết cười cho qua chuyện. Bị những cặp mắt này nhìn khiến cô bối rối hệt như bị phát hiện.

“Đi ăn cơm với bọn tớ.” Lưu Tiểu Du nói.

Liễu Nhứ thở phào nhẹ nhõm, sau đó hiếu kỳ, “Sớm vậy à?”

“Tụi tớ đi ra ngoài ăn, Tư Linh mời đó.”

Liễu Nhứ nhìn sang Tư Linh, thấy cô ta chỉ nhướn mày nhìn mình chứ chẳng mở miệng mời.

“Ồ không, không cần đâu, tớ ăn trong trường được rồi.” Liễu Nhứ vội vã từ chối, mấy bạn cùng phòng mỉm cười rồi dắt nhau đi lướt qua cô.

Liễu Nhứ chạy lên tầng hai, mở cửa đi vào phòng ngủ, đứng nép một bên rèm cửa sổ nhìn đám Tư Linh đi xa dần, bọn họ không quay đầu lại nhìn, biến mất ở ngã tư đường.

Liễu Nhứ quay đầu nhìn hộp đồ ăn, chợt cảm thấy hơi khó nhìn mới nhớ ra mình chưa bật đèn.

Đèn trong phòng lại sáng lên, hộp đồ ăn vẫn ở đầu kia của chiếc bàn dài.

Văn Tú Quyên đẩy cửa đi vào, cô ấy vừa trở về từ “vị trí quan sát” khác.

“Sao bọn họ đi hết vậy?” Văn Tú Quyên hỏi.

“Bọn họ nói là ra ngoài ăn cơm, Tư Linh bao.”

Văn Tú Quyên không khỏi nhíu mày. Đi ra ngoài ăn trưa tức là sẽ không về sớm, vậy là kẻ đó không định ra tay trong hôm nay ư?

“Có lẽ Tư Linh không phải kẻ đó đâu.” Liễu Nhứ nói. Nếu như Tư Linh là kẻ hạ độc thì cô ta sẽ không chủ động mời những người khác đi ăn cơm.

Văn Tú Quyên nghĩ một lúc rồi lắc đầu, “Cũng không hẳn, có lẽ bọn họ đã hẹn nhau ăn cơm từ trước nên không tiện hẹn lại thôi.”

Xem ra kế hoạch dẫn rắn ra khỏi hang đã chuẩn bị tỉ mỉ mà không mấy hiệu quả, nhưng Liễu Nhứ vẫn không từ bỏ, cô bảo Văn Tú Quyên đi ăn trưa còn mình tiếp tục đứng chỗ gốc cây đó đợi. Có khi kẻ đó tìm lý do về sớm cũng nên.

Bữa cơm hôm nay Văn Tú Quyên ăn cực kỳ chậm, lúc trở về thì thấy Liễu Nhứ chậm rãi đi ra khỏi tán cây, lắc đầu.

Liễu Nhứ ngồi trong phòng ký túc xá ăn phần cơm mà Văn Tú Quyên mua cho. “Cũng tốt”, cô nói với Văn Tú Quyên, “vậy là không lãng phí hộp chè.”

Văn Tú Quyên cầm muỗng sứ mở hộp ra múc một muỗng nhỏ.

“Hâm nóng lại đi.” Liễu Nhứ cúi đầu ăn cơm, tiện thể nhắc một câu. Cô không nghe thấy câu trả lời của Văn Tú Quyên, ngẩng đầu lên thì thấy chiếc muỗng sứ trong tay Văn Tú Quyên rơi xuống. Thời gian như ngừng lại một lúc, Liễu Nhứ thấy rõ hình dạng của chiếc muỗng rơi trong không trung, nước chè rơi ra khỏi muỗng. Nhoáng một cái, chiếc muỗng đã vỡ tan tành, nước chè văng tung tóe.

Liễu Nhứ vứt đũa chạy đến.

“Con mắt.” Văn Tú Quyên ú ớ nói, hoảng sợ đến nỗi giọng cũng biến đổi, “Con mắt kìa.

Liễu Nhứ chẳng nhìn thấy gì.

“Hộp chè, chè, muỗng vỡ. Con mắt ở đâu ra chứ?”

“Ở đâu vậy?” Cô ngồi xổm nhìn thật kĩ.

Thế là cô nhìn thấy con mắt đó. Nó nằm dưới một miếng nấm tuyết trên bề mặt bị nước chè làm ố vàng. Liễu Nhứ vốn thích nấu chè lâu một chút để nước đặc hơn, giờ cảm thấy kinh tởm cùng cực.

Cô dùng đầu ngón tay nhặt góc ảnh con mắt lên.

“Bên trong đó có nhiều lắm.” Lồng ngực của Văn Tú Quyên không còn phập phồng thở gấp nữa, thế nhưng cơ bắp nơi cổ họng vẫn co giật tạo thành giọng khác lạ.

Đó là một tấm ảnh chứng minh nhân dân bị cắt nát. Ngoại trừ con mắt này thì những phần khác của khuôn mặt trên bức ảnh bị cắt vụn vẫn nằm trong hộp chè.

Sự kinh hoàng của Liễu Nhứ vẫn còn đó, thậm chí còn lan ra tận các đầu mút thần kinh, khiến cả người run rẩy. Cô nhìn con mắt đó, lúc tỉnh táo lại cô còn tưởng tượng được cái đau của lát kéo. Là một người ngoài cuộc mà còn bị ám ảnh mạnh mẽ đến thế, nếu là Văn Tú Quyên thì... Liễu Nhứ liếc sang bên cạnh, mười ngón tay của Văn Tú Quyên đan vào nhau, gần như vặn vẹo, hoàn toàn biến thành màu trắng bệch. Đôi bàn tay đó hẳn phải lạnh như băng đá.

Sau khi run sợ thì phản ứng đầu tiên của Liễu Nhứ là nghi ngờ tại sao trong hộp chè lại có đám hình bị cắt vụn này.

Lúc nấu chè thì không thể rồi, cô vẫn luôn túc trực bên bếp mà.

“Trong lúc nấu cậu có đi vệ sinh không?” Văn Tú Quyên hỏi.

Liễu Nhứ ngây người ra, đúng là cô có đi vệ sinh một lần, nhưng cùng lắm cũng chỉ một hoặc hai phút. Nhà vệ sinh cách phòng 217 mấy bước chân, kẻ đó cần phải xông ra từ chỗ nào đó trong vòng một giây ngay sau khi Liễu Nhứ đi vào nhà vệ sinh, chạy vào phòng mở nồi ra cho hình bị cắt vào, rồi đi ra hành lang, mất hút trước khi Liễu Nhứ ra khỏi nhà vệ sinh. Huống chi Liễu Nhứ cũng đề cao cảnh giác, lúc đi đã khóa cửa phòng lại, tức là còn phải tính thêm thời gian lấy chìa khóa mở cửa.

Gần như là không thể. Cho dù kẻ đó thật sự có thể hoàn thành một chuỗi những hành động có độ khó cao như một điệp viên thì cũng phải mất một buổi chiều đứng đâu đó để nhìn trộm. Lát nữa chỉ cần hỏi ai cúp học thì kẻ đó sẽ lòi đuôi ngay lập tức. Mạo hiểm thế này để hù người ta bằng tấm hình bị cắt thì đúng là chỉ có kẻ ngốc.

“Hơn nữa lúc tớ đổ chè vào hộp cũng không hề phát hiện trong chè có những thứ này.” Liễu Nhứ nói.

Vậy thì kẻ đó ra tay trong khoảng thời gian sau đó rồi.

Nhưng mà khoảng thời gian sau đó thì tầm mắt Liễu Nhứ chưa từng rời khỏi hộp chè quá mười giây, có thì cũng chỉ là lúc cô đứng nói chuyện với đàn anh thôi. Cuối cùng khi nhóm Tư Linh tắt đèn đi ra ngoài thì cô không thấy rõ lắm, cùng lắm là mười lăm giây, lúc cô xông ra ngoài chạy đến gần, cho dù không nhìn thấy rõ nhưng ít ra vẫn có thể khẳng định rằng không có người đến gần hộp đồ ăn đó.

Nhưng quan trọng nhất là trong khoảng thời gian đó năm người họ đều ở trong phòng, kẻ đó không thể làm chuyện này ngay trước mặt những người khác được, trừ phi cả năm người đó là tòng phạm.

Thế nhưng những mảnh vụn lại nằm bên trong hộp, con mắt, mũi, trán... chúng nổi lềnh bềnh trên mặt chè, dính đầy mùi vị đen tối bí ẩn giống như kẻ đầu độc, không để lại tung tích, khiến người khác cảm thấy cực kỳ tuyệt vọng.

Liễu Nhứ vừa sợ hãi vừa giận dữ, Văn Tú Quyên lại cầm nắp hộp lên xem xét.

“Cậu xem này.”

Bên dưới nắp còn dính bốn, năm mảnh vụn, Liễu Nhứ bóc từng cái ra, là hình khuôn miệng bị mất một nửa, lỗ tai, má...

Chè trong hộp không đầy lắm, chỉ khoảng hai phần ba hộp, tại sao những mảnh vụn này lại dính trên nắp hộp được?

“Lúc cậu đổ chè vào có chú ý đến cái nắp này không?” Văn Tú Quyên hỏi.

Liễu Nhứ ngẩn người, do dự đáp, “Tớ cũng không chắc lắm, không nhớ nữa, có thể là chẳng chú ý mấy.”

“Thế nhưng chỉ có một khả năng này thôi.” Văn Tú Quyên nói.

Hộp thức ăn được làm từ nhựa bán trong suốt màu trắng, nếu mặt sau của những mảnh vụn dán dưới nắp đậy thì sẽ chẳng nổi bật lắm, nếu không để ý thì rất có thể sẽ không nhìn thấy nó. Sau khi đóng chặt nắp hộp, hơi nóng của chè sẽ khiến keo dính sau hình chảy ra, vài mảnh vụn sẽ rơi vào nước chè. Có lẽ người đó mong rằng toàn bộ số mảnh vụn sẽ rơi xuống, nhưng rốt cuộc đa số những mảnh vụn đều dính trên nắp hộp.

“Là tối hôm qua.” Văn Tú Quyên nói.

Sau đó cô ấy bổ sung thêm, “Nửa đêm, lúc chúng mình đã ngủ hết rồi.”

“Nhưng... kẻ đó có thể nghĩ tới việc dán ảnh lên nắp hộp, thì tại sao không trực tiếp...” Liễu Nhứ không nói tiếp nữa, nhưng ý của cô thì rất rõ ràng. Tại sao không trực tiếp hạ độc luôn? Ví dụ như thả một nhúm bột hoặc quẹt chất lỏng gì đó dưới đáy hộp, Liễu Nhứ nghĩ chắc có lẽ mình sẽ bỏ qua, trừ phi loại độc này có màu sắc bắt mắt hoặc mùi vị kỳ lạ.

Văn Tú Quyên nhìn chằm chằm mớ vụn ảnh, sau đó, nhặt hết những mảnh vụn còn sót trong chè, bắt đầu ghép hình lại.

Lúc cô ấy ghép được một nửa thì Liễu Nhứ phải bịt miệng để ngăn mình không hét lên.

Đó không phải là hình của Văn Tú Quyên, mà là hình của chính cô!

Kẻ đó không nhắm vào Văn Tú Quyên, kẻ đó biết rõ trò bịp của Liễu Nhứ và Văn Tú Quyên, gương mặt nát bấy này chính là lời cảnh cáo.

Khi họ ghép xong thì phát hiện đó chính là hình dán trên thẻ mượn sách của Liễu Nhứ, nếu chiều hôm nay Liễu Nhứ thật sự tới thư viện mượn sách thì có thể nhìn thấy khoảng trống kinh hoàng trên chiếc thẻ đó.

Liễu Nhứ ngồi trên giường, tay nắm chặt thẻ mượn sách. Trong lòng cô đang tưởng tượng về việc mình bị cắt nát mặt, sự hoảng sợ dần xâm chiếm bản thân, cô không nhịn được nữa và bật khóc.

Văn Tú Quyên đẩy cửa đi vào, đặt hộp chè đã rửa sạch sẽ sang bên, ngồi cạnh Liễu Nhứ. Cô ấy khẽ vuốt tóc cầm tay • Liễu Nhứ, cầm lấy tấm thẻ mượn sách. Cô ấy dùng bút phác họa một gương mặt xinh đẹp, chấm thêm mắt mũi và cái miệng mỉm cười, sau đó đưa cho Liễu Nhứ.

Liễu Nhứ phá lên cười.

“Kẻ đó thấy sợ rồi, chỉ có người lo sợ tột độ mới làm chuyện này.” Văn Tú Quyên cố ý hạ thấp giọng.

Vào khoảng mười một giờ rưỡi, ngoài hành lang có tiếng ồn ào. Giọng nói lác đác vang lên từ cầu thang tầng hai, đám con gái bị vây bởi mùi men rượu, cười khúc khích rồi nói những chuyện trên trời dưới đất, bước đi loạng choạng chao đảo. Tiếng xủng xoảng lạch cạch của chìa khóa vang lên một lúc, sau đó cửa bị đẩy mạnh ra, kế đến là mùi rượu xộc vào khiến Liễu Nhứ đang nằm trên giường gần như chịu không nổi, muốn nhảy xuống mở toang cửa sổ.

Thế nhưng cô không động đậy, Văn Tú Quyên nằm giường trên cũng thế. Bọn họ giống như đã đi ngủ từ lâu rồi, coi như không có chuyện gì xảy ra. Tư Linh lớn tiếng hỏi họ đã ngủ chưa, Hạ Lưu Ly thì nôn mửa, Lưu Tiểu Du khóc ầm một trận, những tiếng ồn này đều không thể đánh thức bọn họ, cho đến một tiếng sau, những trận ồn ào lúc trầm lúc bổng này dần im ắng, rồi dừng hẳn.

Ba giờ hai mươi phút, Liễu Nhứ đi vệ sinh rồi trở về phòng, đứng bên bàn dài một lúc lâu. Bầu không khí bí ẩn bao trùm lấy cô từng chút một, cô đứng trong bóng tối suy nghĩ: Có thể là ai đây?

Màn ngủ màu trắng bay phấp phới trước mắt, cửa sổ mở he hé, cô không nhớ là ai đã mở cửa.

Những gương mặt quen thuộc đó, trong bóng đêm này, sau lớp màn ngủ này, đã trở thành hình dạng gì? Suy nghĩ muốn nhìn trộm hiện ra trong đầu cô. Đây chính là sự cám dỗ nguy hiểm! Liễu Nhứ nghĩ.

Cô men theo bàn dài để đi, Lưu Tiểu Du đang ngáy khẽ, bình thường cô ta không như vậy, chắc là do men rượu.

Tiếng ngáy ngừng lại. Một bàn tay vươn ra khỏi màn ngủ, túm lấy cánh tay Liễu Nhứ.

Màn ngủ bị gió thổi, lộ ra nửa gương mặt của Lưu Tiểu Du, cô ta ngồi dậy, một con mắt mở rất to, màn ngủ lại bị thổi trở về, che khuất mặt cô ta.

“Tớ đi đóng cửa sổ.” Liễu Nhứ khẽ nói.

Bàn tay đó dần thả ra. Liễu Nhứ đóng cửa sổ xong thì quay về giường nằm, một lúc sau, ngoài tiếng nhịp tim của mình, cô có thể nghe rõ tiếng thở của Lưu Tiểu Du vang lên đều đặn.

« Lùi
Tiến »