“Hôm qua chúng ta đã mắc sai lầm.” Văn Tú Quyên nói. Hiện giờ là sáng thứ sáu, bình thường trên đường tới lớp toàn là Liễu Nhứ nói, Văn Tú Quyên nghe, hôm nay thì ngược lại.
“Chúng ta đã sai rồi, không nên giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, lúc bọn họ trở về phòng thì cậu nên nổi cáu mới đúng. Nếu cậu giận dữ hỏi ai cắt vụn hình của cậu bỏ vào hộp chè, làm ầm lên, thậm chí khóc bù lu bù loa một trận thì có thể quan sát bọn họ có phản ứng như thế nào rồi.”
Liễu Nhứ “Ừ” một tiếng.
“Cậu không thấy đúng à?” Văn Tú Quyên bước chậm lại.
“À, ừ, xin lỗi.” Liễu Nhứ rùng mình, rón rén nhìn Văn Tú Quyên.
Văn Tú Quyên nói lại những lời vừa nãy lần nữa.
“Thế nhưng tối hôm qua bọn họ đều uống say hết mà.” Liễu Nhứ nói.
“Say thì càng tốt, ăn khi đói nói khi say mà. Hơn nữa chưa chắc bọn họ đã say, nếu như cậu là kẻ đó thì cậu có dám uống say không? Cậu không sợ say rồi thì sẽ nói bậy bạ làm lộ tẩy à? Vì vậy rất có khả năng có người giả vờ say. Nếu như tối hôm qua làm ầm một trận thì có thể thấy được ai thật ai giả ngay.”
“Hạ Lưu Ly còn ói mửa nữa, chắc cậu ấy uống nhiều thật.”
“Có thể.” Giọng điệu của Văn Tú Quyên nghe cũng không chắc chắn lắm. Cô ấy nghi ngờ tất cả mọi người, có lẽ ngoại trừ Liễu Nhứ ra thì đối với những người khác, sự hoài nghi này đã lớn đến nỗi không thể bị xóa bỏ chỉ bởi một cơn ói mửa say rượu. Hẳn là khóc lóc cũng không được rồi.
“Thế nhưng tối qua tớ không nghĩ nhiều đến thế, tớ...”
“Đương nhiên.” Văn Tú Quyên nắm lấy tay Liễu Nhứ. Đôi bàn tay lạnh băng.
“Đương nhiên, tớ không trách cậu đâu. Đừng lo, kẻ đó hoảng sợ nên mới làm thế. Hãy nhớ rằng, là kẻ đó sợ, chứ không phải chúng ta!” Nói rồi cô ấy siết chặt tay lại, giống như muốn truyền lòng tin cho Liễu Nhứ.
“Cậu biết tớ đã nghĩ gì khi thấy đám hình bị cắt vụn không?” Liễu Nhứ cúi đầu, hôm nay trên đường tới lớp, cô chưa từng thật sự ngẩng đầu nhìn thẳng về phía trước.
“Cho đến tận lúc đó tớ mới thật sự cảm thấy rằng kẻ đó đang ở cạnh chúng ta. Tớ có thể ngửi thấy được, có thể chạm vào được, kẻ đó ở rất gần tớ. Kẻ đó đang nhìn chúng ta, giống như một con rắn vậy, vừa mềm, vừa lạnh, vừa trơn trượt. Kẻ đó đang ở đó, đúng là đang ở đó thật.”
Văn Tú Quyên im lặng không nói gì, một lúc sau, cô ấy buông tay, cho vào túi, khẽ nói, “Đúng vậy, không sai, đúng là đang ở đó.”
Lúc này bọn họ đã đến bên dưới tòa nhà dạy học.
“Cậu vào trước đi.” Liễu Nhứ đột nhiên nói, “Tớ có chút việc.”
Nói xong, cô quay lưng chạy ngược lại con đường vừa đi qua.
Đây là lần đầu tiên cô đến lớp trễ. Trễ tận hai chục phút. Hôm trước cũng là lần đầu tiên cô cúp tiết Dược lý. Trong tuần này, Liễu Nhứ cảm thấy mình đã phá bỏ rất nhiều giới hạn, mỗi giới hạn có khía cạnh khác nhau, có cái tốt, cũng có cái xấu. Cô nghĩ mình đang từ từ thoát khỏi cái bóng to lớn của cha mình, bắt đầu nhìn thấy hình dáng cái bóng của chính mình, vì là lần đầu tiên nên không khỏi lạ lẫm.
☆ ☆ ☆
Giáo viên La của khoa Bệnh lý không dễ mến lắm. Bà là một phụ nữ trung niên trông rất nghiêm khắc, nhìn mặt thì có lẽ thời trẻ bà từng là mỹ nhân, giờ thì đường nét khuôn mặt đã bị năm tháng làm cho thay đổi quá mức, trở nên rất hung dữ. Tâm thế nào thì tướng mạo thế ấy, mọi người đều nói cuộc đời bà chắc chắn không hạnh phúc. Hơn nữa lúc giảng dạy bà nói quá nhiều lý thuyết, thậm chí trong lúc giảng về các ca bệnh khác nhau bà vẫn giảng lý thuyết này kia khiến sinh viên gật gà gật gù, buồn ngủ vô cùng.
Lúc bà đang giảng đến chứng xơ vữa động mạch não thì giáo viên phụ trách Kim Hạo Lương xuất hiện. Anh ta chào hỏi giáo viên La, bà nhìn ra sau lưng anh ta, rồi ngừng giảng.
“Liễu Nhứ.” Kim Hạo Lương hô một tiếng.
Liễu Nhứ hít thật sâu, chậm rãi đứng dậy.
Người đằng sau hơi ló ra khỏi bóng của Kim Hạo Lương, là quản lý ký túc xá. Dì ta nhìn Liễu Nhứ, sau đó xác nhận với vị cảnh sát kế bên, “Lúc nãy cô bé này đã gọi điện.”
Văn Tú Quyên kinh ngạc nhìn Liễu Nhứ, cô mỉm cười, sau đó đi ra.
Liễu Nhứ được dẫn đến một văn phòng không có người, dọc đường Kim Hạo Lương hỏi cô không ngừng nào là em báo cảnh sát làm gì, báo về việc gì, sao lại có người muốn hãm hại Văn Tú Quyên, tại sao Văn Tú Quyên không tự báo cảnh sát, chắc em hiểu nhầm gì rồi, em nói gì đi...
Liễu Nhứ không nói gì. Tay chân cô cứng đờ, bước đi như con rối gỗ bị giật dây. Cảm giác của cô lúc này vừa hồi hộp vừa hưng phấn, vừa khó tránh khỏi sợ sệt và ngỡ ngàng. Thế nhưng cô biết rằng chuyện mình đang làm là đúng.
Cô nên làm vậy từ lâu rồi.
Kim Hạo Lương cực kỳ khó chịu với thái độ của Liễu Nhứ, cô bây giờ khác hoàn toàn với Liễu Nhứ trong ấn tượng của anh ta. Anh ta chỉ lớn hơn đám sinh viên vài tuổi, giờ tự dưng gặp phải chuyện thế này thì cũng phát hoảng. Thấy Liễu Nhứ không trả lời thì anh quay sang hỏi dì quản lý. Đó là một người nhiều chuyện, dì ta miêu tả vừa nãy Liễu Nhứ đã gọi điện thoại báo cảnh sát như thế nào một cách rất sống động.
Cảnh sát nói rằng “Chuyện này cứ để cho bên chúng tôi giải quyết, hãy để tôi trò chuyện với bạn sinh viên này trước”.
Trước khi Kim Hạo Lương rời khỏi văn phòng thì luôn miệng dặn dò Liễu Nhứ có gì nói đó. Liễu Nhứ hiểu rằng ẩn ý của anh ta chính là “đừng có gây chuyện”. Tôi cũng không muốn gây chuyện đâu, Liễu Nhứ nghĩ, nhưng chuyện đã tới nước này rồi thì chỉ còn cách đối diện với nó thôi.
Cửa phòng đóng lại, trong phòng chỉ còn Liễu Nhứ và vị cảnh sát nọ.
“Vụ án cháu vừa báo sẽ được tiến hành theo trình tự, chú sẽ ghi lại lời khai của cháu.” Vị cảnh sát nói. Ông không lớn tuổi lắm, đeo cặp mắt kính, gương mặt tròn trịa, trông khá hiền hòa và nho nhã. Liễu Nhứ lại nhớ đến Quách Khái, thật ra hai người này nhìn không giống nhau, chỉ là Quách Khái cũng đang học trường Cảnh sát, sau này cũng sẽ trở thành một cảnh sát.
Sau khi hỏi tên tuổi gia đình địa chỉ của cô thì ông hỏi vào vấn đề chính. Vị cảnh sát nói, “Cháu nói qua điện thoại rằng có người muốn đầu độc hãm hại bạn cháu, phải không?” Liễu Nhứ nói, “Phải.” Câu hỏi tiếp theo khiến cô im bặt.
“Tại sao bạn cháu không tự báo cảnh sát, mà lại để cháu báo?”
Liễu Nhứ ngây người ra.
“Nếu như có người đầu độc cháu thì cháu sẽ đợi người khác báo cảnh sát giúp mình ư? Hay bạn ấy không biết việc mình bị đầu độc mà chỉ có cháu biết thôi?” Nói đến đây thì vị cảnh sát có gương mặt tròn mỉm cười. Cách hỏi của ông có hơi trêu chọc, nhưng giọng điệu như đang trần thuật. Liễu Nhứ cảm thấy khá khó chịu.
“Đương nhiên bạn ấy biết ạ, nhưng bạn ấy sợ quá nên...” Thật ra Liễu Nhứ không thể trả lời câu hỏi này, hay bởi vì sự dũng cảm của Văn Tú Quyên khiến cô ấy không đi báo án với cảnh sát?
Vị cảnh sát không có ý kiến gì với câu trả lời này, ghi chép xong thì ông không tiếp tục xoay quanh câu hỏi này nữa.
“Cháu có chứng cứ không?”
Liễu Nhứ khựng lại, cô không quen lắm với cách hỏi đáp này.
“Những chuyện cháu nói qua điện thoại như nghi ngờ có người trong số các bạn cùng lớp đầu độc, cháu có chứng cứ gì để chứng minh không?”
Liễu Nhứ kể lại chuyện chai nước suối.
“Cháu vẫn còn giữ chai nước ấy.” Cô nói.
“Một chai nước.” Vị cảnh sát nói.
“Là chai nước có một lỗ kim.” Liễu Nhứ nhấn mạnh.
“Một chai nước có một lỗ kim.” Vị cảnh sát ghi chép lại. Sự huấn luyện từng trải qua khiến ông chú ý đến cách thuật lại câu chuyện của Liễu Nhứ, “Nói vậy là, cháu không chắc trong chai nước có độc hay không phải không?”
Liễu Nhứ nhớ lại kết quả của phòng thí nghiệm chất độc, chỉ có thể lắc đầu.
Sau đó cô kể về chuyện tấm hình bị cắt vụn. Vị cảnh sát ghi chép lại, Liễu Nhứ thấy khóe miệng ông hơi giật giật như sắp cười đến nơi.
“Rất đáng sợ.” Liễu Nhứ nhấn mạnh, muốn truyền hết cảm xúc của mình cho đối phương, “Lúc đó cháu cảm thấy như không thở nổi luôn.”
“Có khi nào có người định đùa giỡn cháu không?”
“Không phải giỡn đâu, chuyện này hoàn toàn không phải trò đùa.” Liễu Nhứ nóng nảy, thế là cô lại kể ra chuyện nút thắt.
Vị cảnh sát bảo cô thắt lại cho ông xem, vì tạm thời không tìm được dây thừng nên ông đành cởi dây giày đưa cho Liễu Nhứ.
Liễu Nhứ có thể cảm nhận được sự nghi ngờ của ông. Ông không nói thẳng ra, nhưng cũng không giấu giếm.
Đây chính là điểm mấu chốt. Liễu Nhứ tự nhủ. Thắt lại loại nút đó cho ông ấy xem thì ông ấy sẽ tin.
Thế nhưng cô không thể thắt được, những ngón tay xoắn hết vào nhau, không nghe theo ý mình. Cô rối đến mức muốn giậm chân bành bạch, trong lòng càng rối thì tay càng cứng. Vị cảnh sát đan tay vào nhau ngồi nhìn cô, Liễu Nhứ cảm nhận được ánh mắt ấy, cô càng hoảng loạn hơn, kết quả thắt ra một nút chết khó gỡ. Trán cô ứa mồ hôi, mặt mày đỏ gay, lúc cô cố gắng tháo nút chết đó ra thì ông lại muốn lấy dây giày về.
“Được rồi, ta thấy cháu càng gỡ thì càng rối đó.” Ông nói.
Liễu Nhứ gập người xuống tháo dây giày mình ra, lần này cô đã thắt được loại nút đó, cùng lúc vị cảnh sát cũng gỡ xong dây giày của mình.
Cô đưa nút thắt này cho ông xem, ông nhìn rồi trả cho cô, hỏi, “Bình thường cháu hay thắt loại nút này ư?”
Liễu Nhứ gật đầu thật mạnh.
“Nút này thắt rất rắc rối, sao cháu có thể thắt nó hoài được, có khi nào cháu thắt nút bình thường để tiết kiệm thời gian không?”
“Không rắc rối đâu ạ... Bình thường cháu thắt nhanh lắm. Đôi khi cháu cũng sẽ thắt nơ bướm, nhưng lần này cháu cam đoan đã dùng loại nút thắt này.”
Vị cảnh sát ghi chép lại, sau đó hỏi, “Còn chứng cứ nào nữa không? Chứng cứ chính xác hơn ấy.”
Liễu Nhứ lắc đầu. Cô cảm thấy cách thẩm vấn này khá kỳ cục, tuy rằng không còn chứng cứ nào khác nữa, nhưng những bằng chứng cô đưa ra cũng đã rất chính xác rồi. Cái lắc đầu của cô chỉ để trả lời cho câu hỏi trước của ông thôi.
Cô đang định giải trình để không khiến ông hiểu nhầm thì ông lại hỏi, “Có người nào khiến cháu nghi ngờ nhất không?”
Trong lòng Liễu Nhứ bật ra cái tên Tư Linh, nhưng chuyện này không có căn cứ, không thể nói bừa được, nên cô chỉ có thể lắc đầu.
Vị cảnh sát tổng hợp lại ghi chép của mình và liếc nhìn Liễu Nhứ. Cô nghiêm túc nhìn thẳng vào mắt ông. Ông chẳng nói gì, thế nhưng nụ cười trên gương mặt ấy đã biểu lộ tất cả. Ông ra ngoài bảo Kim Hạo Lương gọi Văn Tú Quyên vào.
“Chú không tin cháu phải không? Chú cho rằng cháu đang nói dối, đang vẽ chuyện, đúng không?” Vị cảnh sát vừa quay lại thì Liễu Nhứ liền hỏi tới tấp.
Ông cười, “Chú cần thu thập nhiều thông tin hơn.”
Sau một khoảng lặng ngắn ngủi thì vị cảnh sát tiếp tục hỏi một số câu hỏi, nhưng lần này giống như đang thuận miệng hỏi thôi, vì ông không hề ghi chép, còn nội dung đa phần xoay quanh chuyện cá nhân của Liễu Nhứ, kiểu như có phải cô là người khá nhạy cảm hay không tính từ giai đoạn học trung học đến giờ đã từng có những nghi ngờ tương tự không, quan hệ với bạn bè trong lớp thế nào, có tranh chấp gì với bạn cùng lớp hay không.
Liễu Nhứ trả lời rành mạch từng câu, trong lòng dần nghẹn lại, cuối cùng cô lớn tiếng, “Chuyện này là sự thật, xin thưa chú cảnh sát, chuyện này là thật, có người muốn hãm hại Văn Tú Quyên.”
“Ờ.” Vị cảnh sát chẳng có phản ứng gì. “Cháu kiên quyết nói có người muốn hãm hại Văn Tú Quyên, vậy cô bé đó đã làm những chuyện gì khiến người khác ghét?”
“Đương nhiên là không phải, cậu ấy tốt lắm, là người ưu tú nhất trong số những người cháu từng gặp.” Liễu Nhứ không thể chịu được khi người khác nghi ngờ tính tình của Văn Tú Quyên, sự bất an và phẫn nộ tích tụ vừa nãy đã bùng nổ hết. Thế nhưng ngay lập tức cô nhận ra rằng nói như vậy chỉ càng khiến vị cảnh sát nghi ngờ tính chân thật của câu chuyện đầu độc hơn thôi, cô đang định nói thêm gì đó để xoay chuyển tình hình thì tiếng gõ cửa vang lên.
Văn Tú Quyên đến rồi.
Lúc đi vào, cô ấy nhìn Liễu Nhứ một cách sâu sắc. Liễu Nhứ cũng nhìn lại, gật đầu rồi nắm lấy tay cô ấy.
“Cháu đợi ở ngoài một lúc đi.” Vị cảnh sát bảo Liễu Nhứ.
Văn Tú Quyên nhẹ nhàng vỗ lên tay Liễu Nhứ, bảo cô buông ra.
Lúc ra khỏi cửa, Liễu Nhứ nghe thấy sau lưng vang lên câu hỏi của vị cảnh sát.
“Bạn cháu vừa báo cảnh sát rằng cháu bị người khác đầu độc, chuyện này có thật không?”
“Không phải, không hề có chuyện như vậy.” Văn Tú Quyên trả lời.
Liễu Nhứ kinh ngạc quay đầu, cô không thể nhìn thấy biểu cảm của Văn Tú Quyên, chỉ nhìn thấy hai tay Văn Tú Quyên chắp sau lưng.
“Mời cháu ra ngoài trước.” Vị cảnh sát nói.
“Tú Quyên, sao cậu lại nói vậy?!”
Văn Tú Quyên không trả lời, cũng không quay đầu lại. Ngón tay bên bàn tay này của cô ấy di chuyển qua lại giữa những đốt tay của bàn tay bên kia, nhịp gõ đó khiến Liễu Nhứ rất bực bội.
Vị cảnh sát đứng dậy, đi ra mở cửa. Kim Hạo Lương đứng bên ngoài kéo Liễu Nhứ ra khỏi phòng thật nhanh.
Kim Hạo Lương hỏi cô rất nhiều nhưng Liễu Nhứ chẳng nghe thấy gì. Thỉnh thoảng cô loáng thoáng nghe thấy giọng nói của vị cảnh sát đằng sau cánh cửa. Đoạn đối thoại rất ngắn, rất nhanh, tuy rằng cô không nghe rõ Văn Tú Quyên nói gì, thế nhưng cô biết chỉ có đúng một cách trả lời khiến mọi chuyện kết thúc nhanh gọn, đó là phủ nhận, phủ nhận và phủ nhận.
Liễu Nhứ đột nhiên cảm thấy yếu ớt. Giống như có thứ gì đó bị hút ra khỏi cơ thể, toàn thân mất hết sức lực. Cô dựa lưng vào tường rồi dần trượt xuống, cuối cùng thì ngồi xổm. Cô vừa muốn cười vừa muốn khóc, nhưng cuối cùng chẳng thể khóc mà cũng chẳng thể cười được.
Kim Hạo Lương cúi xuống, vỗ vai Liễu Nhứ rồi nói gì đó, sau đó anh ta ngừng lại, những đôi giày bước ra khỏi phòng đã thu hút ánh mắt Liễu Nhứ.
Cửa đã mở. Liễu Nhứ nghe thấy một tiếng thở dài nặng nề, đôi giày mũi tròn màu trắng dừng lại trước mặt cô. Đó là đôi giày da rất bóng và đẹp, có lẽ sáng nay đã được chà bóng, phản chiếu ánh đèn dìu dịu. Liễu Nhứ chưa từng nhìn nó gần đến vậy, gần đến nỗi có thể thấy rõ những vết mòn và vết trầy nhỏ trên bề mặt da giày. Cô còn phát hiện chỗ tay kéo của phéc-mơ-tuya có màu sắc khác với những phần còn lại vì nó đã được thay mới.
Liễu Nhứ ngẩng lên nhìn Văn Tú Quyên, một luồng gió thoảng qua mặt, cô ấy đã đi rồi. Tà váy dài màu trắng phấp phới liên tục, cuối cùng cô ấy cất bước chạy, chạy khỏi tầm nhìn của Liễu Nhứ.
Sau đó hết vị cảnh sát nọ đến Kim Hạo Lương đều nói vài câu gì đó với cô. Ký ức của cô về khoảng thời gian này khá mơ hồ, dù sao cũng chẳng phải chuyện gì quan trọng. Hình như Kim Hạo Lương nói sẽ trừ điểm của cô, sau đó anh ta thấy cô như người mất hồn thì lại bảo sau này cô nên chú ý đoàn kết hơn. Kim Hạo Lương chưa kịp nói xong thì cô đã bỏ chạy. Cô chạy về ký túc xá, lôi ra khỏi va li chai nước khoáng mà cô đã dùng màng bọc nhựa để quấn, rồi đạp xe ra khỏi cổng trường. Vị cảnh sát nọ đang đứng trước đồn cảnh sát Khúc Dương hút thuốc và trò chuyện với đồng nghiệp thì Liễu Nhứ đạp xe thẳng tới, dúi chai nước vào ngực ông rồi bỏ đi.