19 Năm Mưu Sát (Tập 1)

Lượt đọc: 1553 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Mục 3

Cuối tuần này, Liễu Nhứ không về nhà. Cô bịa ra một lời nói dối xoàng xĩnh, nói là giáo viên của và lớp Giải phẫu học đặc biệt cho phép cô ở lại phòng Giải phẫu để bắt kịp tiến độ của mọi người. Cha cô dặn cô phải luyện tập cho tốt, lúc giải phẫu đừng nên do dự, sau đó còn nhắc đến Quách Khái, bảo rằng “Con không gặp được nó đúng là đáng tiếc, thằng nhóc này học trường Cảnh sát, rất được, nhưng không sao, dù gì nó cũng sẽ đến trường thăm con thôi”. Lần đầu tiên Liễu Nhứ gào lên với cha mình rằng “Đừng kêu cậu ta tới, con chẳng muốn gặp cậu ta đâu, cha đừng làm mai nữa, con phải học, con không muốn yêu đương gì hết”. Cô nói hết một tràng này thì giật mình, nghe thấy đầu bên kia vang lên một tiếng “rầm”, lúc cô chuẩn bị nghe một tràng chửi mắng thì không ngờ Liễu Chí Dũng đập bàn xong, nói “Được, không thích thì cứ nói thẳng ra”, rồi cúp điện thoại. Liễu Nhứ cầm ống nghe thừ người ra hồi lâu, cuối cùng vẫn quyết định không gọi lại cho ông.

Hôm thứ bảy là một ngày nắng đẹp, mười giờ sáng, Liễu Nhứ ngồi trên ghế đá xanh trong rừng thông. Nơi này là ngoài rìa của khu rừng, có ánh mặt trời chiếu xuống rất ấm áp.

Tiếng tiêu thổi như tiếng hát ru. Từ sáng sớm Văn Tú Quyên đã ngồi đó thổi tiêu, Liễu Nhứ tìm đến nơi tiếng tiêu phát ra, hiện giờ khúc nhạc cô ấy đang thổi là khúc Mười tám điệu phách của kèn Hồ Già. Lần đầu nghe thấy, âm thanh văng vẳng đi vào lòng người rồi dần trở nên ráo riết, vây lấy cô khiến cô không tài nào thở nổi, giai điệu thấu tận tâm can, khiến cô muốn bật khóc. Sau khi nghe một lúc thì cô mới dần bình tĩnh lại, giống như đã chạm đến đáy lòng, cuối cùng cô đã đứng vững không còn bay bổng phập phồng nữa.

Ngón tay Văn Tú Quyên lướt qua những lỗ tiêu, khiến Liễu Nhứ nhớ lại dáng vẻ hôm qua của cô ấy khi đứng quay lưng về phía mình, đầu ngón tay nhảy múa trên những đốt tay.

Hôm qua, cho đến tận lúc ăn trưa Liễu Nhứ mới gặp lại Văn Tú Quyên. Trong bữa cơm đó, cô chẳng nói câu nào, đây là lần đầu tiên cô giận Văn Tú Quyên.

Văn Tú Quyên xin lỗi, cô ấy không thể nói sự thật cho vị cảnh sát đó. Bệnh viện không xét nghiệm ra dấu vết bị trúng độc nào trong cơ thể cô ấy, chai nước đó cũng không có độc, hết thảy đều không có chứng cứ thì cảnh sát sẽ cho rằng cô ấy đang hoang tưởng, tấm ảnh bị cắt vụn cũng sẽ bị cho là trò đùa ác ý, còn cô ấy sẽ trở thành một câu chuyện cười mà thôi.

Đúng vậy, một câu chuyện cười, lúc đó Liễu Nhứ đã nghĩ như vậy. Việc cô báo cảnh sát đã lan truyền khắp lớp, chẳng bao lâu sẽ càng nhiều người biết đến, chỉ ngồi một mình trong căng tin thôi mà đã có vài ánh mắt quái lạ nhìn cô rồi.

Bữa ăn đó, Văn Tú Quyên đã nói rất nhiều, gồm cả những lo âu của cô ấy. Đây là lớp bồi dưỡng nổi tiếng nhất trường, ánh hào quang tỏa ra xung quanh khiến không biết bao nhiêu cặp mắt dòm ngó, nếu chuyện này bị đồn ra ngoài, cho dù kết quả ra sao thì cũng không thể chỉ hình dung bằng một câu bôi tro trát trấu cho lớp đâu. Hơn nữa cô ấy lại là lớp trưởng, cũng không muốn lớp bồi dưỡng bị biến thành trò cười. Cô ấy muốn tự mình tìm ra và ngăn kẻ đó lại, có mâu thuẫn gì thì giải quyết cá nhân là được rồi.

“Tớ nghĩ kẻ đó không muốn giết tớ thật đâu, có thể cô ta chẳng hề bỏ độc mà chỉ ra vẻ như đã bỏ độc để tạo áp lực tâm lý cho tớ thôi. Cậu biết đấy, nếu như áp lực tâm lý quá lớn thì cũng sẽ ảnh hưởng đến sinh lý của con người.” Văn Tú Quyên mỉm cười với Liễu Nhứ.

Liễu Nhứ chú ý thấy tay phải đang cầm muỗng của cô ấy hơi run rẩy. Động tác đó không phải do căng thẳng hay sợ hãi tạo nên, không hề.

Có quá nhiều chỗ để phản biện, thế nhưng Liễu Nhứ lại chẳng nói gì, cho đến khi cùng nhau rời khỏi căng tin thì cô mới bảo Văn Tú Quyên, “Cậu không còn là cậu nữa rồi.”

Sáng hôm nay, Liễu Nhứ cảm thấy hối hận vì câu nói đó. Cô đi vào rừng thông giữa tiếng tiêu du dương, ngồi xuống cạnh Văn Tú Quyên. Trước đây khi nghe nó, cô chỉ thấy được vẻ đẹp của âm thanh nhẹ nhàng mà buồn bã, nhưng giờ đây cô lại bị nó lay động tâm hồn. Biết và cảm nhận là hai thứ hoàn toàn khác nhau, giống như cảm giác của cô khi thấy gương mặt mình trong bức ảnh bị cắt nát vậy, tiếng tiêu dìu dắt cô chạm đến một góc trái tim của người con gái ngồi kế bên. Cô biết, một người đang bị mưu sát thì sẽ nảy sinh nỗi hoảng sợ hoang mang cùng cực, mà đến giờ, cô đã cảm nhận được rồi.

Lúc Liễu Nhứ cảm nhận được điều này thì cô đã trở nên thoải mái hơn sau những chuyện xảy ra hôm qua. Cô lại thấy hổ thẹn vì mình đã bất mãn oán trách Văn Tú Quyên. Nếu như cô là Văn Tú Quyên, gặp phải những áp lực lớn như cô ấy thì không biết cô còn yếu đuối đến mức nào nữa.

Bóng chiếu trên mặt đất dần di chuyển, Liễu Nhứ nghĩ, mình sẽ mãi mãi nhớ khung cảnh đẹp như tranh vẽ này. Thế nhưng ngay sau đó, khung cảnh ấy liền bị một quả bóng rổ bay từ đâu đến phá hoại.

Lúc quả bóng rổ lướt qua chóp mũi thì cô vẫn chưa kịp phản ứng lại. Trái bóng đập mạnh lên thân cây thông bên cạnh, văng ngược vào chân Văn Tú Quyên, nảy dưới đất mấy hồi cho đến khi bị chặn lại bởi một thân cây khác mới dừng hẳn.

Mười tám điệu phách của kèn Hồ Già đột ngột ngừng lại.

Tim đập liên hồi, cô hoảng hồn đứng phắt dậy nhìn về phía sân bóng rổ đằng xa, trùng hợp thay đội bóng rổ ném mất bóng đang đứng trong sân đó lại là bạn học cùng lớp. Trương Văn Vũ, Tiền Mục, Phí Chí Cương và Mã Đức, không biết ai đã ném trái bóng, Trương Văn Vũ đứng gần chỗ cô nhất, một tay chống hông nhìn về phía này, ngoắc tay với Liễu Nhứ.

“Tự đến mà lấy!” Liễu Nhứ hô. Quả bóng ban nãy được ném bằng một lực rất lớn, bay thẳng về phía này, không giống như chuyền bóng bị hụt.

Trương Văn Vũ sải bước đi tới, lúc này chẳng có ai lên tiếng, bầu không khí trở nên rất gượng gạo. Anh ta nhặt bóng lên định đi thì Liễu Nhứ không kìm được nói, “Cậu ném bóng qua thế này rất nguy hiểm đấy, vậy mà cũng chẳng nói tiếng xin lỗi.”

Trương Văn Vũ tặc lưỡi một tiếng, “Xin lỗi nhé, cô nàng báo cảnh sát.”

Anh ta ôm quả bóng quay đầu bước đi, chưa đi được hai bước thì quay lại, đến trước mặt Văn Tú Quyên.

“Cô còn nhớ Hạng Vĩ không, hay đã quên cậu ấy rồi?” Anh ta ngạo nghễ nhìn Văn Tú Quyên.

Liễu Nhứ biết Hạng Vĩ, anh ta chính là sinh viên nhảy lầu sau khi bị loại khỏi lớp bồi dưỡng học kỳ trước. Trước đó anh ta hay tham gia cuộc thi bóng rổ ba đấu ba trong trường cùng Trương Văn Vũ và Tiền Mục, là đồng đội cố định của nhau.

Nhưng tại sao Trương Văn Vũ lại hỏi câu này.

“Cậu muốn nghe tôi nói ư?” Văn Tú Quyên hỏi ngược lại, “Vì vậy lúc nãy cậu ném trượt đúng không?”

Phí Chí Cương chạy qua.

“Đi, đi chơi bóng tiếp nào.” Anh nói rồi kéo Trương Văn Vũ đi.

Trương Văn Vũ dẫn bóng đi về sân bóng rổ, vừa đi vừa càm ràm, “Thổi thổi thổi, thổi quỷ gì mà thổi mãi làm người ta chơi bóng cũng không được yên thân”

Phí Chí Cương xin lỗi, “Chuyền bóng bị hụt thôi, đã làm các cậu sợ hả, xin lỗi nhé.”

Liễu Nhứ tức đến nghẹn ứ vì câu “Cô nàng báo cảnh sát” của Trương Văn Vũ, hai mắt cô đỏ au, Phí Chí Cương còn xin lỗi riêng cô, anh nhìn cô như còn có chuyện muốn nói, nhưng cuối cùng vẫn không nói ra, quay người chạy về sân bóng.

Văn Tú Quyên đứng dậy chuẩn bị đi về. Liễu Nhứ tức tối, cảm thấy bất bình, nói rằng “Không thể bỏ đi như vậy được, cậu thổi hay vậy mà đám con trai cục mịch kia chẳng biết thưởng thức gì”.

Văn Tú Quyên lắc đầu, “Không phải tại bọn họ đâu, mình hết hơi rồi.”

Liễu Nhứ nhất thời không hiểu được, Văn Tú Quyên sờ đầu cô, huơ huơ cây tiêu trong tay, “Thổi cái này cũng tốn sức lắm đó.”

Trên gương mặt mỉm cười của Văn Tú Quyên có sắc hồng lạ thường, Liễu Nhứ nhìn mà suýt bật khóc.

« Lùi
Tiến »