Chủ nhật lại là một ngày đẹp trời, nhiệt độ cao nhất mười sáu độ khiến người ta khó mà tin được một ngày nữa là đến tháng 12 rồi. Thế nhưng dự báo thời tiết nói rằng hôm nay có thể là ngày nắng ấm cuối cùng của Thượng Hải năm 1997, sau đó sẽ là một trận mưa, nhiệt độ sẽ nhanh chóng giảm xuống gần với nhiệt độ đóng băng. Hai người đạp xe từ đường Tứ Xuyên đến đường Diên An, phía trước là cầu vượt vừa thi công xong, thứ sáu tuần sau mới được cho phép lưu thông. Văn Tú Quyên bảo “Đạp lên đó đi”, đề nghị vượt quá giới hạn này khiến Liễu Nhứ ngạc nhiên, cô ngoài miệng nói “Có khi nào bị cảnh sát bắt không”, nhưng trong lòng thì rất hưng phấn. Chỉ là cô có một nỗi lo khác, trên cầu vượt dài còn có đoạn đường rẽ nhánh, đạp lên trên sẽ rất tốn sức, mà lúc đạp đến đây thì Văn Tú Quyên đã chịu không nổi, phải nghỉ một lúc rồi.
“Mau lên mau lên, cứ tưởng tượng có xe cảnh sát đang đuổi theo chúng ta ở đằng sau ấy.” Văn Tú Quyên hô lên, nhanh chóng đạp bàn đạp như lúc còn rất khỏe mạnh khiến Liễu Nhứ phải cố gắng lắm mới đạp theo được. Từng chiếc xe hơi lướt qua bọn họ, có người bấm còi, cũng có người cười với họ qua cửa xe.
Hai chiếc xe đạp cùng đi lên chỗ cao nhất, cây cầu cong cong đưa bọn họ về phía trước như muốn đi xuyên giữa lòng sông. Khung cảnh trước mặt là nước sông óng ánh cùng với vài tòa nhà cao tầng và tháp truyền hình mới xây bên bờ sông được ánh nắng phản chiếu lên, một làn gió mát thổi đến mang theo mùi tanh tanh của biển. Đạp đến cuối đường sẽ thấy một vòng cung duyên dáng rẽ sang trái, xe đạp lăn bánh theo vòng cung trượt xuống bãi biển hiện ra ngay trước mắt.
“Đẹp quá đi!” Liễu Nhứ nói, “Tớ nhìn thấy cầu Ngoại Bạch Độ rồi.”
Văn Tú Quyên đi phía trước bỗng thả tay lái, dang rộng hai tay.
“Bay xuống này!” Cô ấy vừa nói vừa quay đầu nhìn Liễu Nhứ.
“Cẩn thận, cẩn thận, đừng có làm thế.” Liễu Nhứ hoảng hốt với động tác của cô ấy.
Văn Tú Quyên quay đầu nhìn thẳng nhưng vẫn giữ tư thế buông hai tay nắm ra, gió thổi vù vù giúp cô ấy đạp vững vàng, ánh nắng mặt trời bao trùm cả người cô ấy.
Trong khoảnh khắc đó, Liễu Nhứ không cảm thấy lo lắng cho bạn mình nữa. Cô muốn thử xem mình có thể bay lượn được như vậy không, thế nhưng vừa mới thả một tay ra thôi mà đã thấy đầu xe bắt đầu xiêu vẹo. Cô vội vàng nắm chắc hai tay lái, nhìn theo bóng lưng Văn Tú Quyên vẻ ước ao. Trong khái niệm của cô, chỉ có đám con trai nghịch ngợm mới biết trò đạp xe đạp không vịn tay nắm này, không ngờ một cô gái đến từ gia đình sung túc như Văn Tú Quyên cũng biết trò này.
Cô bấm chuông xe đạp, kính coong kính coong. Cuối cùng Văn Tú Quyên nắm tay lái, cùng bấm chuông với cô. Hai chiếc xe đạp cùng kêu một hồi chuông như vậy, đảo mắt là đã dừng lại giữa một vạt nắng ấm trên bãi biển.
Cả hai vứt xe đạp sang một bên, cùng ngồi cạnh bức tường Tình Nhân. Văn Tú Quyên vẫn đang thở hổn hển, chảy mồ hôi gấp đôi Liễu Nhứ, tóc cũng ướt nhẹp, từng lọn dính chặt lên da đầu, khiến đầu cô ấy nom nhỏ đi.
“Có rất nhiều người nói hòn ngọc phương Đông này xấu, thế nhưng tớ lại cảm thấy nó đẹp.”
“Ừm.”
“Đợi thêm vài năm nữa, lúc mà phía đối diện có những tòa nhà cao tầng được xây thêm, mọc lên đầy ven sông ấy, một bên là nhà mới, một bên là nhà cũ, chính giữa văng vẳng tiếng còi của bến phà thì bãi biển càng đẹp hơn.”
"Ừ.”
Hai người lại yên lặng ngồi một lúc, Liễu Nhứ hỏi, “Nhà cậu có biết chuyện không?”
“Nhà tớ... hơi phức tạp.” Sau khi im lặng một lúc thì Văn Tú Quyên trả lời.
“Vì vậy hiện giờ chỉ có hai chúng ta thôi?”
Văn Tú Quyên gật đầu.
Chuyện này ngày càng trở nên nguy hiểm hơn. Liễu Nhứ nghĩ. Văn Tú Quyên nên đi tìm sự trợ giúp chứ không thể do dự thêm nữa. Người nhà, giáo viên, cảnh sát, cần nhiều lực lượng hơn để bảo vệ cô ấy.
“Tớ sẽ không sao đâu.” Văn Tú Quyên nói. Cô ấy không nhìn Liễu Nhứ mà dường như đoán ra được suy nghĩ của cô. Tay cô ấy đặt trên đầu gối, trong giọng nói có một sự điềm tĩnh. Sự điềm tĩnh này Liễu Nhứ chưa từng có được, cô nghĩ chuyện gì cũng phải có lý do của nó, mà dáng vẻ như vậy mới chính là Văn Tú Quyên, thế là cô cũng an tâm thả lỏng tâm trí.
Ánh mặt trời chiếu xuống khiến khắp nơi không còn sương mù, vào một ngày thế này khiến con người ta chỉ muốn sống chậm lại. Khách du lịch đi lướt qua, xa xa là vài chú én biển đang chao lượn. Rồi cũng sẽ tốt thôi! Liễu Nhứ nghĩ. Đừng để lỡ một ngày đẹp như vậy, có khi là ngày cuối cùng trong năm nay rồi. Những chuyện không vui, để ngày mai hẵng tính.